giadinh365.vn
banner gia đình

Tagged: vợ

Cuộc chiến “moi tiền” giữa vợ và tình địch

moi-tien

Cứ tình trạng này thì tiền bạc của anh sẽ đội nón ra đi theo những cuộc vui với ả hồ li tinh kia mất. Chị phải ra tay thôi, không đợi đến ngày anh tay trắng trở về thì mẹ con chị có mà ăn cám!

Chị “làm việc” với chồng, cả nhẹ nhàng mềm dẻo và cứng rắn kiên quyết thì anh hứa hẹn với chị sẽ cắt đứt với bồ. Nhưng rồi anh hứa mà không làm được, vẫn chả dứt nổi bồ. Cơ bản cô nàng ấy trẻ trung, nóng bỏng thì anh làm sao mà nỡ buông bỏ. Chị căm tức lắm, trách chồng thì anh cứ lần khứa với luận điệu “cho anh thêm ít thời gian”, trong khi cô ả kia liên tục thách thức chị khiến chị tức muốn hộc máu.

Mà cô ta thách thức chị như thế nào, không phải là gọi điện nhắn tin giễu oai giễu võ đâu. Cô ta chỉ cần thường xuyên đăng lên facebook những món quà chồng chị mua tặng, từ quần áo, giầy dép, mĩ phẩm, tới cặp vé xem phim, hay check-in ở những địa chỉ ăn uống, chơi bời rồi để những dòng trạng thái đầy ẩn ý như: “Ôi, chẳng muốn đâu mà người yêu cứ mua tặng”… là đã khiến chị máu nóng dồn lên não rồi. Cô ta rõ ràng cố tình làm như thế để khiến chị tức chết, vì ả biết, chị thường xuyên vào facebook của ả để theo dõi tình hình.
moi-tien
Đợi mãi mà anh chẳng toàn tâm toàn ý quay về như lời anh nói, cũng có lúc chị thoái chí nản lòng. Nhưng chị vẫn còn yêu anh, anh lại không hề muốn bỏ vợ con, hơn nữa nếu li dị thì quá hời cho cô ả đáng ghét kia, nên chị lại lên dây cót tinh thần cho cuộc chiến dài hơi giành chồng về. Thế nhưng cứ tình trạng này thì tiền bạc của anh sẽ đội nón ra đi theo những cuộc vui với ả hồ li tinh kia mất. Mấy năm qua, chị là vợ mà còn chẳng dám tiêu xài gì nhiều, chắt bóp tiết kiệm cho gia đình, thế mà giờ cô ả kia vin vào sự mê luyến của anh dành cho mình, ra sức bòn tiền của anh. Chị phải ra tay thôi, không đợi đến ngày anh tay trắng trở về thì mẹ con chị có mà ăn cám!
Sau một đêm suy nghĩ, chị đã nghĩ ra được một kế sách rất hay ho. Địch vòi tiền anh, vậy thì chị cũng phải moi tiền chồng mới được! Không moi thì anh cũng mang cho bồ hết, mà chị bòn là để dành cho con cái sau này, cho bản thân chút vốn liếng phòng thân, chị là vợ anh cơ mà, có phải phường ăn cắp ăn trộm tiền nhà người ta như cô ả kia đâu mà sợ!
Và thế là cuộc chiến ngầm giữa chị và người tình của chồng trong lĩnh vực… moi tiền anh bắt đầu. Chị cũng bắt chồng đưa đi mua sắm quần áo, mỹ phẩm, túi xách các kiểu, chụp ảnh đăng facebook tá lả, để ở chế độ công khai hẳn hoi. Mà chị chụp cả hình anh vào, chụp thẳng mặt luôn, không phải giấu giếm hay chỉ dám chụp mỗi cái bóng lưng như cô ả kia đâu! Cô ả ở bên kia xem những hình ảnh đó, lại nghĩ đến thân phận mình, sẽ ghen ghét đến đỏ mắt lên cho mà xem!
Chưa hết, mới đây, anh đã đồng ý tậu một căn ở khu chung cư cao cấp sắp hoàn thiện làm quà tặng chị nhân dịp sinh nhật lần thứ 33. Tất nhiên chị đăng ngay lên facebook để khoe với mọi người, mà chủ yếu là loan tin với cô bồ của anh để cô ta ăn không ngon ngủ không yên vì tức. Y như rằng, tối đó anh đang chơi với con thì điện thoại của anh réo liên tục, nhưng bắt gặp  ánh mắt chăm chú của chị nên anh dứt khoát tắt máy đi không nghe. Chị đắc thắng cười thầm trong bụng.
Hai hôm sau chị lên facebook đã thấy cô ả khoe một mẫu túi hàng hiệu đắt đỏ, lòng chị trầm xuống. Chị về đề nghị anh lập một tài khoản ngân hàng dành cho con, mỗi tháng chuyển số tiền kha khá vào đó. Rồi chị cũng đăng lên facebook đầy tự hào: “Ông xã mình thương con quá nè!”. Tất nhiên nói là dành cho con, nhưng chị là mẹ, là người bảo trợ tốt nhất của con, nên số tiền đó đương nhiên là sẽ do chị sử dụng rồi. Nhưng mấy hôm sau nữa, chị vào trang cá nhân của ả ta thì đã thấy ả hớn hở đăng trạng thái: “Người yêu đang tìm mua nhà cho mình. Thích quá đi thôi!”. Chị giận run người.
Cuối tuần, chị dắt anh tới cửa hàng trang sức, chọn một chiếc nhẫn đính kim cương đẹp tuyệt. Anh vì đang làm việc có lỗi với chị nên chị muốn gì là đều đáp ứng hết. Chị sung sướng chụp ảnh khoe lên facebook. Chị biết cô ả bên kia chắc chắn sẽ lại mè nheo anh để anh mua cho thứ gì đó giá trị mang ra so kè với chị cho mà xem, nhưng cô ta làm gì có cửa mà ganh đua với chị cơ chứ!
Tối đó, chị lên cơn sốt hầm hập. Gọi điện cho anh thì anh nói đang bận, chưa thể về ngay, bảo chị tự gọi taxi vào viện trước. Chị biết anh đang ở bên cô ta. Chị cười chua chát, cố gượng dậy gọi bà ngoại sang trông con giúp, 1 mình gọi xe vào viện. Tới bệnh viện, người thì cứ muốn nhũn ra, đầu váng mắt hoa, chị đành nhờ anh lái taxi vào làm giúp thủ tục trong cái nhìn ái ngại của anh ta. Xong xuôi, nằm yên vị trên giường bệnh rồi mà nước mắt chị cứ chảy dài. Cả đêm ấy anh không về, cũng chẳng gọi cho chị lấy 1 cuộc điện thoại. Sáng sớm hôm sau, anh mới hớt hải chạy vào viện với lời xin lỗi muộn màng.
Ra viện, chị không nói gì mà anh chủ động tậu xế hộp tặng chị, ngầm coi như là lời xin lỗi. Nhưng chị không hân hoan chụp ảnh khoe facebook như mọi lần nữa. Đối với chị bây giờ, những điều đó trở nên thật vô nghĩa. Tiền bạc và cuộc chạy đua này đều vô nghĩa rồi.
Theo Afamily

Khi vợ có thu nhập cao hơn chồng…

2_6_1291617648_62_e1f061210-her-money

Nếu bạn kiếm được nhiều tiền hơn, đừng chứng minh một cách rõ ràng bằng cách đi mua sắm phung phí cùng bạn bè và quay trở về nhà với những túi đầy ắp đồ đắt tiền.

Trong một cuộc hôn nhân lý tưởng truyền thống, người đàn ông cần phải kiếm được nhiều hơn vợ mình, như vậy anh ấy có thể chăm sóc gia đình mà không cần dùng đến tiền của vợ. Tuy nhiên, thời gian đang thay đổi và thị trường việc làm ngày càng khó khăn hơn từng ngày, người ta không thực sự biết ai sẽ có công việc với mức lương cao hơn – bạn hoặc chồng của bạn.

Trong hầu hết trường hợp, khi người đàn ông thực sự cởi mở về điều này, anh ấy sẽ rất ủng hộ sự nghiệp của vợ và không có vấn đề gì. Tuy nhiên, nếu anh ấy có cái tôi quá lớn, thì có một số điều bạn cần phải chú ý khi có thu nhập cao hơn chồng.

1. Đừng chứng minh một cách rõ ràng

Nếu bạn kiếm được nhiều tiền hơn, đừng chứng minh một cách rõ ràng bằng cách đi mua sắm phung phí cùng bạn bè và quay trở về nhà với những túi đầy ắp đồ đắt tiền. Điều này có thể làm cho chồng bạn cảm thấy một chút ghen tị, vì có thể anh ấy đã cố gắng không mua đồ cho riêng mình để trả những hóa đơn cho gia đình. Vì vậy, bạn không nên tăng chi tiêu cho bản thân, điều đó sẽ chứng minh một cách rõ ràng rằng bạn đang có thu nhập nhiều hơn anh ấy.

kiemtien-1966-1410144591.jpg

Ảnh: hrblock.

2. Hãy để anh ấy là người đàn ông của gia đình

Trong trường hợp gia đình bạn đi ăn tối, hoặc khi con bạn đòi mua đồ mới, hãy để anh ấy trả tiền. Điều đó sẽ làm cho anh ấy cảm thấy rằng mình vẫn là người chu cấp cho gia đình. Hãy để anh ấy là người đàn ông và gánh vác trách nhiệm của mình như trước đây. Đừng cố gắng đóng góp quá nhiều, vì điều đó sẽ chỉ làm cho anh ấy thấy xấu hổ. Thêm vào đó, nếu anh ấy từ chối mua món đồ cho con vì anh ấy không có sẵn tiền mặt, đừng nhảy vào mua đồ hộ chồng. Anh là chủ gia đình, anh ấy có quyền quyết định chi tiêu của gia đình.

3. Hãy làm mọi người tôn trọng anh ấy

Hãy tôn trọng và làm những người khác từ con trẻ, bạn thân, họ hàng và những người hàng xóm tôn trọng chồng bạn. Đừng để người ta xì xào rằng anh ấy đang sống nhờ tiền của vợ, hay bạn sẽ hạnh phúc hơn khi ở bên người khác, hoặc những đứa con sẽ sống tốt hơn nhờ thu nhập của bạn. Những suy nghĩ, lời xì xào bàn tán từ bên ngoài có thể khiến anh ấy cảm thấy xấu hổ và tồi tệ.

2_6_1291617648_62_e1f061210-her-money

4. Giao tiếp nhiều hơn

Trong khi bạn cố gắng hạn chế rất nhiều lời xì xào, bàn tán xung quanh, thì vẫn có những người – chẳng hạn như đồng nghiệp hay bạn bè của anh ấy – mà bạn không thể kiểm soát được. Trường hợp ấy, bạn có thể giúp anh ấy bình tĩnh lại, nói chuyện với anh nhiều hơn, cố gắng không cãi vã và đưa ra quyết định cùng nhau. Hãy lôi kéo anh ấy tham gia vào nhiều quyết định tài chính và thảo luận xem cả hai sẽ làm gì để cuộc sống dần tốt đẹp hơn. Điều đó sẽ làm cho anh ấy cảm thấy rằng anh ấy đang nắm giữ rất nhiều giá trị trong cuộc sống, và rằng anh ấy luôn quan trọng hơn số tiền bạn kiếm được.

5. Làm anh ấy cảm thấy mình là “trụ cột gia đình”

Khi một người đàn ông trả tiền cho tất cả các khoản chi phí lớn trong nhà, chẳng hạn như tiền thuê nhà, tiền điện, hóa đơn điện thoại, hóa đơn Internet, anh ấy sẽ cảm thấy như thể mình đang gánh vác trách nhiệm cho một gia đình. Hãy để anh ấy có cảm giác đó ngay cả khi bạn kiếm được nhiều tiền hơn chồng. Trên thực tế thì, những khoản chi phí nhỏ trong gia đình cộng dồn lại không hề nhỏ hơn các khoản chi phí lớn. Đó có thể có thể bao gồm chi phí sửa chữa tại nhà, mua đồ dùng tạp hóa, văn phòng phẩm, sách vở cho con, chi phí đi lại cho con. Bạn hãy trả tiền cho những chi phí nhỏ – dường như không “rõ ràng” đó, và để cho chồng gánh vác những chi phí chính. Bằng cách đó, anh ấy sẽ cảm thấy rằng mình là trụ cột của gia đình.

Theo Vnexpress

Vợ và người yêu…

vo-va-nguoi-yeu

Tôi đang chăm chú xem ti vi thì anh lên tiếng: “Chúng ta ly hôn đi!”.

Lúc anh nói câu đó, nét mặt anh rất nghiêm túc, giọng nói bình thản rành rọt đến từng chữ, chẳng hề giống một câu nói đùa. Ý nghĩ xuất hiện đầu tiên trong tôi lúc đó là: Có lẽ anh chơi cổ phiếu lỗ lớn, hoặc là phát hiện ra mình mắc một căn bệnh hiểm nghèo nào đó… hoặc bất kỳ một lý do gì giống như trong phim Hàn Quốc mà sợ liên lụy đến tôi. Tôi nhìn thẳng vào mắt anh và lắc đầu, thể hiện quyết tâm sẽ cùng anh vượt qua tất cả mọi khó khăn trong cuộc sống.

Câu nói thứ hai của anh thực sự khiến tôi như rơi vào địa ngục:

“Anh đã yêu người khác rồi, xin lỗi em!”.

“Từ bao giờ vậy?” – Tôi cố gắng không để giọng nói của mình quá lớn.

“Nửa năm rồi. Quen trong một lần đi du lịch. Cô ấy là hướng dẫn viên, rất trong sáng và cũng nhiệt tình”.

Có lẽ ý thức được mình đang tán dương qua nhiều về một người con gái khác trước mặt vợ, anh không nói gì nữa, nhìn tôi với ánh mắt dò xét. “Anh yêu cô ta bao nhiêu?”

“Rất yêu, mười phần yêu!”

“Vậy cô ta có yêu anh không?”

“Yêu!”.

Tôi không hỏi thêm gì nữa. Bởi lẽ hỏi càng rõ ràng, thì nỗi đau trong tim càng lớn. Chi bằng giữ lại cho mình chút thể diện. Nhớ lại những ngày hai đứa yêu nhau, biết bao là niềm vui và hạnh phúc. Nhưng giờ đây, người ta đã đi theo tiếng gọi khác, không còn muốn bước chung đường với mình vậy tôi còn cố níu giữ để làm gì? Tôi thở một hơi thật dài: “Tất cả cứ làm theo ý anh đi? Có người thay tôi vác gánh nợ như anh, tôi thực sự cảm ơn còn không hết!”.

Anh trợn tròn mắt nhìn tôi. Anh biết tôi hoàn toàn không phải người phụ nữ dễ dãi, thậm chí còn rất khắt khe với những chuyện nhỏ nhặt. “Thực ra tôi cũng đã chán anh rồi. Anh coi tôi không ra gì, vậy thì đừng hy vọng hình ảnh của anh trong tôi còn nguyên vẹn như xưa?”

Anh không nói gì, khuôn mặt hổ thẹn cúi gằm không dám nhìn tôi. Anh đã quyết định để lại tất cả mọi thứ trong căn nhà này cho tôi và con.

Trước ngày ra tòa làm thủ tục ly hôn, anh hẹn tôi ra ngoài ăn cơm. Chỉ vài chén rượu nhỏ đã khiến anh nói nhiều hơn lúc trước. Anh nói muốn nghe thấy lời chúc phúc của tôi. Trong cả bữa ăn anh đều chủ động nói về người con gái kia. Rằng cô ấy tràn đầy sức sống mãnh liệt của tuổi xuân phơi phới, ở bên cô ấy anh cảm giác như bị sức thanh xuân của cô ấy đốt cháy… Tôi nhớ lại ngày trước, mình cũng đã từng là cô gái trẻ trung xinh đẹp, tràn đầy sức sống, vẻ đẹp ấy, sức sống ấy cũng đã từng lôi cuốn anh mạnh mẽ như thế. Tôi và cô gái ấy chỉ cách nhau có mười năm, vậy mà đã bị gán “mác” tình cũ.

“Cô ây rất ngây thơ, chỉ một chút việc nhỏ đã khiến cô ấy có cảm giác thỏa mãn. Có lần vào hội chự chơi trò phi tiêu được thưởng một bánh xà phòng; có lần anh tặng cô chiếc đồng hồ điện tử học sinh, dẫn cô ấy đi ăn xủi cảo… chỉ những việc nhỏ như vậy thôi mà cô ấy đã cảm thấy vui sướng vô cùng. Ở bên cô ấy anh cảm thấy rất thoải mái. Anh có thể hút thuốc cho đến khi căn phòng dày đặc khói thuốc. Anh cũng có thể chơi bài, uống rượu cùng với đồng nghiệp cả đêm…” – Anh lim dim đôi mắt và đang tự thưởng thức hạnh phúc trong men rượu ngà ngà. Tôi nhìn nét mặt thoáng hạnh phúc của anh khi đó, không sao giận dữ nổi. Tôi bỗng thấy mình giống như một bà bảo mẫu già khó tính, xét nét từng chi tiết nhỏ. Tôi vặn vẹo anh từng khoản tiền chi tiêu trong nhà. Mua một đôi tất cũng phải đắn đo xem nơi nào rẻ nhất. Tôi không cho anh hút thuốc, cấm anh uống rượu càng phản đối anh tụ tập đánh bài với bạn bè.

“Ở bên cô ấy anh cảm thấy con tim mình đập nhanh hơn. Làm việc gì cũng tràn đầy khí thế” – Anh vừa vười vừa nói trong hơi rượu.

Tôi ngắt lời anh:

“Cũng tốt thôi! Từ giờ về sau, em sẽ chú ý nhiều hơn đến bản thân mình. Em sẽ bớt thời gian là quần áo cho anh, thắt cà vạt cho anh để tranh thủ trang điểm cho mình; em sẽ bớt tiền mua quần áo cho anh để chọn cho mình một vài bộ thời trang em thích; em cũng không quá chú trọng vào bữa cơm cho anh. Thích thì em nấu cơm, không thích em và con sẽ đi ăn hàng, em cũng sẽ không lo sức khỏe anh thế nào khi hút thuốc, uống rượu nữa; em cũng mặc kệ không giặt chăn mỗi lần anh say rượu và nôn ra, cũng không khóc và đi tìm anh mỗi góc phố khi anh không về nhà nữa; em sẽ không lo xem bên nhà anh hôm nay có ai mừng thọ, ngày kia ai lấy vợ; em cũng sẽ không gửi tiền cho bố mẹ anh nữa. Mỗi năm cũng chẳng theo anh ngồi xe đến nửa ngày, xách túi to túi nhỏ về quê để lo bữa cơm mừng thọ cho ba mẹ anh… Đúng thế, ly hôn rồi em bớt đi bao nhiêu gánh nặng. Thật tốt!”

- Tôi dứt lời cũng là lúc những giọt nước mắt thi nhau trào ra. Còn anh, dường như đã thoát khỏi men say, lặng người nhìn tôi đầy kinh ngạc.

Tôi đã cố gắng tỏ ra lạnh lùng. Nhưng một chút rượu đã khiến tôi không kìm được lòng nói ra tất cả. Tôi lại cười: “Ly hôn đi! Xem ly hôn rồi anh có thể đắc ý được bao lâu? Anh rất yêu cô ấy, yêu mười phần. Và cô ấy cũng mười phần yêu anh? Hai người ở bên nhau, chỉ cần sống với nhau vài năm, xem trái tim anh còn có thể loạn nhịp đập vì cô ấy nữa không. Tất cả những gì cô ấy mang lại cho anh bây giờ, là những gì tôi mang lại cho anh mười năm trước. Anh hãy cắt đứt mối liên hệ giữa hai chúng ta và bắt đầu cuộc sống mới. Đợi khi anh bắt đầu cuốc sống mới với cô ấy rồi, anh sẽ phát hiện ra rằng, anh chỉ đi lại con đường mà chúng ta đã từng đi qua trước kia mà thôi”

“Em say rồi!” – Anh nghiêm giọng nói với tôi.

“Trước đây em không ngây thơ trong sáng ư? Em không xinh đẹp trẻ trung sao? Em quý trọng từng thứ mà anh tặng cho em, chiếc nhẫn bằng đồng, một quyển sách, chiếc bút lông và em cũng không quản trời lạnh đan cho anh chiếc găng tay len. Em cũng từng rất yêu anh, yêu mười phần. Nhưng bước vào hôn nhân, vai trò của người phụ nữ càng trở nên phức tạp hơn. Ngoài tình yêu còn có cả trách nhiệm. Vì vậy, khi đã kết hôn, người ta sẽ không thể chuyên tâm yêu anh mười phần được nữa. Họ phải dành một phần trong số đó để yêu bố mẹ chồng, rồi lại một phần để yêu bố mẹ của họ, còn thêm một phần nữa cho con cái. Và như thế, mười phần tình yêu sau khi bước qua hôn nhân, chỉ còn lại bảy phần…” – Tôi chẳng còn nhớ mình đã nói những gì nữa. Bởi men rượu khi ấy đã làm tôi choáng váng…

Cuối cùng chúng tôi không ly hôn. Chồng tôi chấm dứt mối quan hệ với cô gái trẻ kia và trở về bên tôi. Lúc tỉnh táo tôi không lý trí bằng lúc say rượu và lúc say rượu lại càng thông minh hơn lúc tỉnh táo…

Nguồn: ST

40 điểm khác biệt giữa vợ và bồ

40-diem-khac-biet-giua-vo-va-bo-gia-dinh

Phụ nữ thường chả hiểu tại sao đàn ông vừa có vợ lại vừa có bồ. Đơn giản vì hai con người ấy có cách hành xử hoàn toàn khác nhau.

Dưới đây, chúng tôi xin thống kê để chị em được hiểu.

1. Cùng một người đàn ông, vợ nói là già, bồ nói là chững chạc.

2. Nếu ta hát, vợ bảo dở, còn bồ nói nghe dễ thương.

3. Khi chồng say, vợ nói là hư, bồ nói là đàn ông phải thế.

4. Vợ đề cao sự nghiêm túc, bồ đề cao sự quậy phá.

5. Vợ sợ đi chơi tốn tiền, bồ không khi nào như vậy.

su-khac-nhau-giua-vo-va-bo 1

6. Gọi vợ đêm khuya, vợ càu nhàu. Gọi bồ đêm khuya, bồ cảm động.

7. Khi ta hết tiền, vợ tra khảo. Khi ta hết tiền, bồ thông cảm.

8. Vào tiệm ăn, vợ quan tâm tới thực đơn, bồ quan tâm tới chỗ ngồi.

9. Vợ dọa sống với ta đến hết đời. Bồ hứa sống với ta khi nào ta muốn.

10. Bồ mặc quần áo cho ta nhìn. Vợ mặc quần áo vì chả lẽ không mặc.

11. Bồ gọi ta là “anh”. Vợ gọi ta là “bố nó”.

12. Bồ ngồi nhìn ta ăn. Vợ nhăn nhó bảo ta bao giờ ăn xong thì gọi.

13. Đi cạnh chồng, vợ oai vệ, còn đi cạnh ta, bồ nhí nhảnh.

14. Mua quà cho vợ, vợ hỏi “Giá bao nhiêu?”. Mua quà cho bồ, bồ khen “Đẹp quá!”.

15. Vợ đề cao đứng đắn, bồ đề cao lả lơi.

16. Vợ cho rằng ta lấy được vợ là may lắm. Bồ cho rằng bồ có ta là may lắm.

17. Đang đêm, kẻ cướp vào nhà, vợ sai ta ra chiến đấu, còn bồ nói hai đứa mình chạy đi.

18. Thấy ta nhìn một cô gái mặc bikini, vợ nhăn nhó, còn bồ nhanh nhẹn chạy đi mua bikini loại bé hơn.

19. Vợ bảo ta: “Hạnh phúc là lâu dài”, bồ bảo ta: “Hạnh phúc là hôm nay”.

20. Nghe tin ta có bồ, vợ nói ta phải coi lại mình, còn khi biết ta có bồ mới, bồ cũ tự coi lại bản thân.

Sự khác nhau giữa bồ và vợ 1

Minh họa: DAD

21. Chỉ có mẹ vợ, không có mẹ bồ.

22. Chia tay vợ ra tòa, chia tay bồ ra bãi biển.

23. Chia tay vợ là đay nghiến, chia tay bồ hai bên cùng khóc với nhau.

24. Sau khi chia tay họ, vợ gặp ta khoe chồng mới, còn bồ gặp ta nhắc kỷ niệm xưa.

25. Khi ta nghèo, vợ cáu gắt, còn bồ êm ái rút lui.

26. Đi du lịch, vợ thích ra đường, còn bồ thích trong phòng.

27. Vợ nhớ những gì ta không làm. Bồ nhớ những gì ta làm.

28. Vợ đòi sống theo ta, còn bồ đòi chết theo ta.

29. Bồ mua cho ta rượu. Vợ mua cho ta sách viết về tác hại của rượu.

30. Vợ muốn ta đi làm, bồ muốn ta đi chơi.

su-khac-nhau-giua-vo-va-bo 2

31. Vợ muốn ta cần cố gắng, bồ muốn ta cần giữ nguyên.

32. Bồ hỏi ta: “Em có đẹp không?”. Vợ hỏi ta: “Em có béo không?”.

33. Vợ nhớ những ngày ta lĩnh lương. Bồ nhớ những ngày ta tặng quà.

34. Vợ vừa đi vừa khóc, bồ vừa nằm vừa khóc.

35. Bồ nhìn ánh sáng ngọn đèn, vợ nhìn hóa đơn tiền điện.

36. Vợ bắt ta nhớ ngày sinh nhật. Bồ nhắc ta nhớ ngày hai đứa quen.

37. Bồ tắm xong quấn khăn bông. Vợ tắm xong mặc đồ bộ.

38. Thấy con chuột, bồ thét lên gọi ta, còn vợ cầm chổi đập, chả gọi ai cả.

39. Bồ hiểu có những lúc ta phải dành cho vợ. Vợ không bao giờ hiểu ta phải dành gì cho bồ.

40. Vợ chia tay gọi là ly dị. Bồ chia tay gọi là không đến được với nhau.

Theo afamily

Hạnh phúc của một người vợ có chồng đồng tính

hanh-phuc-nguoi-vo-co-chong-dong-tinh

19 tuổi, tôi được mai mối với con trai một của một gia đình giàu có ở TP.HCM. Đó không chỉ là giấc mơ mà còn là thiên đường của nhiều cô gái quê như tôi.

Tôi lạc vào “thiên đường” đó từ ngày bà mai đến nhà nói chuyện cùng ba má và đưa cho tôi tấm ảnh của anh. Trong ảnh, anh là người đàn ông có gương mặt dễ nhìn, cao ráo, lịch sự. Ngoài đời, anh phong độ, đẹp trai. Ba má anh hiền từ. Họ hàng ai cũng khen tôi có phước, lấy được chồng vừa đẹp vừa giàu.

Đêm tân hôn, tôi ngủ với… má chồng. Má bảo: “Ngủ với má để quen con à”. Nhưng một tháng, rồi ba tháng trôi qua, tôi vẫn chỉ ngủ với má. Một đêm, hai má con đã vào giường, tôi nghe ba chồng gõ cửa, yêu cầu tôi xuống lầu ngủ cùng hai người giúp việc “để ba nói chuyện riêng với má”. Thấy lạ nhưng tôi không dám hỏi sao không cho tôi về phòng ngủ với chồng. Đêm đó, hai cô giúp việc rỉ tai, ngày nào sau khi chào tạm biệt, đưa tôi vào tận phòng ngủ với má, chồng tôi cũng ra quán karaoke của gia đình đến sáng mới về. Nghe chuyện, tôi bàng hoàng nghĩ hay là anh ấy có cô nào ở quán. Tôi khóc sưng mắt. Sáng hôm sau, tôi vừa khóc vừa tâm sự với má chồng. Má khóc, nói rằng: “Chồng con là người đồng tính!”. Bà cho biết bà cũng đã đau khổ nhiều lắm. Khi nghe anh tuyên bố không lấy vợ, bà đã khóc lóc, năn nỉ suốt. Bà tìm mọi cách mai mối cho anh, nhưng anh chẳng ưng ai. Đến năm anh 29 tuổi, có người họ hàng mang hình của tôi đến, thủ thỉ với anh: “Hãy cưới con bé quê mùa này, nó sẽ không đòi hỏi chuyện tình cảm gì đâu”, anh chấp nhận.

đồng tính, vợ chồng, gia đình

Sau đó, gia đình đưa chúng tôi đi thụ tinh ống nghiệm. Một năm sau, con chúng tôi, cặp con trai song sinh chào đời. Có con, tôi thấy cuộc đời mình được an ủi. Chồng tôi cũng rất yêu con. Nhờ có con, anh ấy bắt chuyện với tôi dễ dàng hơn. Khi con hơn một tuổi, tình… bạn giữa vợ chồng tôi thân thiết hẳn lên. Tôi lân la hỏi những ngày cuối tuần anh hay đi đâu? “Người yêu” của anh là ai?… Ban đầu anh không nói, nhưng một sáng Chủ nhật, anh bảo tôi gửi hai con cho má, anh chở đi công việc. Thật bất ngờ, anh đưa tôi đến một ngôi chùa tại huyện Hóc Môn (TP.HCM), nơi “người yêu” và nhóm bạn đồng tính của anh hàng tuần tập hợp nấu cơm từ thiện cho người nghèo. Nhìn “chồng” lăng xăng phụ giúp “người yêu” gọt rau củ, bày biện những hộp cơm, tôi thấy thương và thông cảm với hai anh hơn.

Rời ngôi chùa thanh tịnh ấy, lòng tôi thơ thới lạ lùng. Tôi nhớ câu nói của cha ngày trước: “Lối đi ngay dưới chân mình”. Ông nói, mình nghèo khó, nếu không tự tìm lối, sẽ khốn khổ lắm. Chồng tôi và bạn bè anh ấy sống khó khăn trong tiếng đời dị nghị và họ đã tìm cho mình một lối đi riêng. Còn tôi, lẽ nào với sự hậu thuẫn của má chồng, của hai đứa con và người “bạn đời” như vậy, lại không có lối đi của mình?

Từ ngày đó, không chỉ chờ đến Chủ nhật đợi chồng rủ đi chùa, tôi còn tham gia nhiều nhóm từ thiện khác. Má chồng thấy tôi hăng say tham gia những đoàn cứu trợ, bà vui lắm, lần nào cũng hào hứng chuẩn bị cùng tôi những món quà như mì gói, gạo, mắm, muối… cho người khó khăn, gặp thiên tai, hoạn nạn. Nếu những chuyến đi ngay dịp con tôi thi học kỳ hoặc cảm sốt, má đều giành phần chăm cháu cho tôi yên tâm.

Mười năm qua, tôi đã chọn cho mình lối đi như vậy. Cũng không ít lần tôi bị các chị là “vợ” những người bạn đồng tính của chồng đến rủ đi “đánh ghen”, tôi đã chối từ. Các chị cho là tôi lập dị, ham tiền mà quên mình bị lừa gạt, phản bội… Có chị nói thẳng vào mặt tôi: “Em ngu quá, em cứ tưởng mình tham gia mấy đoàn từ thiện là cái thằng pêđê đó nó quay về yêu em sao? Em tưởng vậy là giành lại được chồng từ thằng bồ kia hả?”.

Không, tôi chưa hề có ý nghĩ như vậy. Từ khi tôi biết tình yêu của anh, tôi vui sống với cuộc sống của tôi. Tôi lướt qua tất cả những lời chỉ trích ấy, bởi mỗi chuyến đi đến những vùng quê nghèo khó, tôi đã thấy biết bao cảnh đời còn khốn khổ hơn mình. Tôi hiểu, tôi đang đi con đường đúng.

(Theo Phunuonline)

Giày vò “bí mật” vợ tôi giấu sau bản di chúc

chet-dieng-truoc-ban-di-chuc-cua-vo-tam-su-giadinh365vn

Khi cánh cửa tủ cá nhân của vợ ở bệnh viện mở, tôi thấy có 1 bản di chúc vợ vừa mới lập sẵn. Thật bất ngờ, quả thật là cô ấy đã chia gia sản và còn tiết lộ một bí mật đến nằm mơ tôi không nghĩ đến.

Tôi lấy vợ 7 năm nay. Vợ chồng tôi có 2 thiên thần nhỏ, con gái giống mẹ như đúc. Tôi tự hào lắm vì vợ tôi đẹp, con gái giống mẹ là sẽ nhặt hết được nét đẹp của mẹ. Không chỉ vậy, vợ tôi còn là người giỏi làm kinh tế, tự lập và mạnh mẽ.

Hai năm trở lại đây, vợ tôi bị suy thận nặng. Cô ấy bảo đấy là di truyền từ bố mình. Nhưng tôi nghĩ, một phần lỗi chính cũng là do lối sinh hoạt thất thường của vợ. Bởi một khi đã làm việc, cô ấy không rời khỏi bàn làm việc, ăn uống vệ sinh đều cố nín nhịn. Đặc biệt những lúc vào mùa kiểm toán, thời gian nghỉ ngơi giải lao của vợ tôi gần như bằng 0.

Cô ấy nhịn tiểu đến mức bị sỏi thận đã phải vào viện nhiều lần. Những lúc nặng còn tiểu tiện ra máu. Vậy mà cô ấy vẫn không chừa. Tôi vò đầu bứt tai nạt nộ, mắng mỏ, nịnh nọt vợ nhưng không ăn thua. Tôi không hiểu vợ tôi hăng máu kiếm tiền để làm gì? Nhà vợ chồng tôi đã mấy tầng khang trang, 2 vợ chồng cũng có 4 tỉ gửi ngân hàng. Nhưng em vẫn không bớt tham vọng làm thêm đến đổ bệnh như bây giờ.

Thời gian đầu vợ bị suy thận nhẹ, chúng tôi lại có tiền nên vợ chồng cứ nghĩ đinh ninh sang Singapore chữa sẽ khỏi. Nhưng chỉ đi một thời gian ngắn hai đứa phải quay về vì bệnh không thuyên giảm và còn phải lo lắng cho hai con gái nhỏ ở Việt Nam. Sau đó, khi bệnh đã phát triển thành suy thận mãn, cứ mỗi 3 lần/tuần em phải đến bệnh viện chạy thận một lần. Vì đi lại bất tiện, giờ em đành chuyển sang nội trú ở bệnh viện để theo dõi.

chet-dieng-truoc-ban-di-chuc-cua-vo-tam-su-giadinh365vn

Chết điếng trước bản di chúc của vợ. Ảnh minh họa

Nghiệt ngã hơn ở lần hội chẩn mới đây, bác sĩ bảo đã không còn hy vọng, cuộc sống của em chỉ có thể tính theo tháng. Biện pháp duy nhất lúc này là nếu gia đình tôi tìm được người cho thận thì mới tiến hành ghép thận được cho vợ để vợ tôi có cuộc sống bình thường. Nhưng tin vui về người cho thận cứ mãi biệt tăm. Vợ chồng và gia đình 2 bên đang tuyệt vọng lắm.

Giờ đây với vợ tôi, bệnh viện là nhà. Còn tôi, ngoài đi làm, tôi vẫn chạy đi chạy lại như chong chóng đón đưa con đi học và vào viện chăm vợ. Không có vợ ở nhà, nhà cửa của chúng tôi cũng lạnh tanh và vắng hoe. Mỗi tối nằm nhà, nghe con hỏi về mẹ hoặc nhìn con ngủ, tôi rớt nước mắt. Nhiều lúc tôi không buồn làm người bố mạnh mẽ trong mắt hai con. Tôi khóc, hai con cũng khóc theo. Các con tôi chúng sắp mất mẹ, tôi sắp mất vợ, nỗi đau này nói sao cho thấu. 7 năm vợ chồng, cùng sống dưới một mái nhà, đã cùng nhau cười khóc nay mất đi một người, những người còn lại chẳng biết sống sao cho thanh thản?

Nhiều lúc dù đã gạt đi nhưng nghĩ vợ đang phải đối mặt với những ngày ở giai đoạn cuối khiến tôi suy sụp. Tôi rất muốn những năm tháng cuối đời của vợ tràn ngập hạnh phúc và nụ cười nhưng tôi không làm được. Những miếng cơm gạo lứt tôi bón cho vợ nhiều lúc khiến em nghẹn ngào. Cô ấy chắc cũng sợ phải rời xa bố con tôi, rời xa cuộc đời này.  Tôi cứ hình dung, một ngày vợ tôi sẽ vĩnh viễn ra đi, ngày đó sẽ là ngày tận cùng đau khổ của bố con tôi và gia đình. Vậy mà trong chính những ngày tháng này tôi lại phát hiện ra một cái sự thật khác còn nghiệt ngã không kém cái chết của vợ.

Mới đây, tôi đến chăm vợ ở bệnh viện thì thấy một luật sư mà tôi biết mặt cũng ở đấy. Vì tế nhị nên tôi không đẩy cửa vào với vợ cho đến khi người đó đi ra. Nhưng lúc tôi hỏi thì vợ bảo chỉ là một người bạn. Nhưng tôi biết anh ta, anh ta là luật sự đã từng làm tư vấn pháp lý cho chú giám đốc ở công ty tôi. Tôi hơi băn khoăn vì vợ nói dối nhưng sau đó cũng nghĩ nhanh được là có lẽ cô ấy mời luật sư để làm một tâm nguyện nào đó. Điều này tôi khá bận lòng. Chẳng lẽ là vợ chồng với nhau gần chục năm nay, em có tâm nguyện gì mà không thể nói cho chồng con mình biết sao

Vài lần sau, tôi lại bắt gặp người luật sư đó đến phòng của vợ tôi làm việc. Thấy tò mò, tôi âm thầm theo dõi hai người. Lần nào, anh ta cũng đến vào tối muộn lúc tôi đã về nhà với con. Anh ta đem cả máy ghi âm và giấy tờ khiến tôi bắt đầu nghĩ hay là vợ tôi lập di chúc? Và tôi còn thấy anh ta đưa cho vợ tôi một phong bì lớn. Tập phong bì này, vợ tôi để trong tủ cá nhân ở phòng bệnh. Lạ thêm một điều là chìa khóa sau đó em không đưa tôi giữ mà nhét dưới nệm cô ấy nằm.

Tôi đã cố đợi 1 tuần nhưng không thấy vợ đả động gì chuyện ấy. Tôi hỏi phím trước thì vợ liên tục chối. Do em bệnh yếu sức nên tôi không dám hỏi đến cùng. Thấy vợ có vẻ bí mật và có dấu hiệu nói dối quanh, tranh thủ lúc cô ấy đi lọc máu tại phòng lọc máu cho bệnh nhân, tôi đã tìm cách mở cánh cửa tủ cá nhân ở phòng bệnh của em.

Và những gì tôi nghi ngờ em trước đó có bí mật giấu tôi thật sự đúng như những gì tôi nghĩ. Khi cánh cửa tủ mở, tôi thấy có 1 bản di chúc vợ vừa mới lập sẵn. Thật bất ngờ, quả thật là cô ấy đã chia gia sản (chỗ tài sản riêng của vợ) và còn tiết lộ một bí mật đến nằm mơ tôi không nghĩ đến. Những điều tôi đọc được trong bản di chúc này hoàn toàn nằm ngoài trí tưởng tượng phong phú của tôi. Họa chăng có là một nhà biên kịch đạo diễn phim tôi cũng không nghĩ ra được tình huống nào éo le đến thế.

Gia sản riêng của vợ tôi được hé lộ. Ngoài số tiền 4 tỉ của 2 vợ chồng đang gửi ngân hàng, vợ tôi còn số tiền 4 tỉ nữa đang để trong sổ tiết kiệm mang tên em. Và số tiền này, cô ấy chia cho 2 con gái của mình và một phần nhỏ cho người yêu cũ của em.

Nhưng bí mật chưa dừng tại đó. Đoạn di chúc hay nhất là vợ tôi còn bảo hai con gái tôi không phải là con đẻ tôi. Hai đứa đều là con của người yêu cũ của vợ tôi. Cũng trong di chúc mới lập này, vợ tôi còn nói rõ sau khi vợ tôi mất các con tôi phải tìm đến địa chỉ này, tìm đến người đàn ông tên như này để đoàn tụ.

Bao nhiêu chua chát, cay đắng, tức giận là những cung bậc tôi phải đối mặt khi đọc bản di chúc mới lập của vợ. Hóa ra 7 năm qua tôi chỉ là kẻ đổ vỏ, là kẻ mang danh làm chồng nhưng đến con và tài sản đều không thuộc về mình. Vợ để lại cho tôi một số tiền 4 tỉ chung của 2 vợ chồng và căn nhà hiện đang ở. vXem ra, tôi là chồng nhưng đâu phải là người vợ tôi yêu. Vợ tôi quan hệ lén lút với người yêu cũ khi nào mà cho tôi ăn 2 quả lừa đau đớn? Rồi 2 đứa con tôi đã thương và chăm như trứng mỏng cuối cùng không phải con tôi?

Mấy ngày nay, tôi phải đối mặt với hai nỗi đau: một là người vợ đang phải đối mặt với giai đoạn điều trị cuối, hai là sự thật chua chát vừa biết trong bản di chúc mới lập. Ngày nào tôi cũng mượn rượu để rủa đời và đau khổ. Hôm nay là một ngày hiếm hoi tôi tỉnh táo. Không hiểu tôi đang đau đớn vì nỗi đau nào hơn?

Tôi không biết phải nói sao, cũng không thể bày tỏ sự tức giận, thất vọng với người vợ héo mòn chỉ còn bộ xương đang nằm đó chờ thần chết đến rước đi nếu không tìm ra ai đó cho thận. Tôi cũng không biết phải đối mặt với hai con gái ở nhà thế nào? Cứ thế, tôi phát điên lên với những đau khổ không nói được ra, không được phép nói ra trong lòng. Vừa thương, tôi vừa giận vợ vì đã bị em dối lừa. Tôi phải làm sao với bản di chúc mới lập của vợ đây?

Theo Tri thức trẻ

Vợ khinh ra mặt vì tôi thất nghiệp

chong-that-nghiep-vo-khinh-ra-mat-tam-su-giadinh365vn

“Giờ anh ấy thất nghiệp, không kiếm ra tiền nên phải làm hết việc nhà là chuyện đương nhiên. Ở nhà ngồi chơi xơi nước, còn dám nói gì, nếu nói chị cho biết tay”.

Tôi thẫn thờ khi tình cờ nghe được đoạn đối thoại giữa vợ mình với cô hàng xóm.

Trả lời câu hỏi của cô hàng xóm về việc tôi dạo này suốt ngày ở nhà, vợ tôi bảo: Chị đang chán chẳng buồn chết đây. Đi phỏng vấn nhiều nơi lắm rồi mà chẳng có nơi nơi nào gọi. Có nơi gọi thì lương thấp quá, chị bảo anh ấy đừng đi làm, bởi lương chỉ được ba, bốn triệu thôi. Bao nhiêu là thứ tiền, giờ mỗi chị phải lo hết.

- Kinh tế đang khó khăn nên vậy chị ạ. Bạn em cũng có mấy người nghỉ việc hơn nửa năm rồi mà vẫn chưa tìm được việc làm. Được cái anh nhà chị chăm chỉ, ở nhà làm hết mọi việc, chị đi làm về chỉ có ăn và chơi. Không như chồng người ta, thất nghiệp vẫn nằm ưỡn ra chơi cả ngày, không giúp đỡ gì vợ con. Làm việc nhà có khi nào anh ấy kêu không chị?

chong-that-nghiep-vo-khinh-ra-mat-tam-su-giadinh365vn

Tôi vẫn luôn cho rằng, vợ sẽ hiểu và thông cảm cho mình, sẽ luôn bên tôi lúc khó khăn. (ảnh minh họa)

Nghe cô hàng xóm nói vậy, vợ tôi bĩu môi: Giờ anh ấy thất nghiệp, không kiếm ra tiền nên phải làm hết việc nhà là chuyện đương nhiên. Ở nhà ngồi chơi xơi nước, còn dám nói gì, nếu nói chị cho biết tay. Chị kiếm tiền nuôi cả nhà, sao anh ấy dám kêu ca chứ…

Vốn chỉ định sang gọi vợ về ăn cơm, tôi thật không ngờ lại nghe được từ miệng vợ mình những câu như thế. Thì ra, trong mắt cô ấy, giờ đây tôi chỉ là thằng chồng ăn bám, không có quyền, có thế gì trong gia đình. Không còn can đảm để nghe tiếp, tôi vội vã về phòng, sai con sang gọi mẹ.
Tối đó, ngồi ăn cơm với vợ con mà tôi chẳng thể cảm nhận được vị gì. Xong bữa, tôi đi rửa bát, lau nhà như thường lệ rồi lấy cớ đi gặp bạn để ra ngoài. Tôi cần thời gian, cần không gian để “tiêu hóa” và chấp nhận những lời vừa nghe được từ người vợ mà lâu nay tôi vẫn yêu thương, trân trọng.

Tôi vốn là kỹ sư xây dựng, đầu tháng 7 năm nay, do khó khăn, công ty tôi sáp nhập với một công ty khác. Một lượng nhân sự lớn bị cắt giảm và tôi nằm trong số đó.

Thất nghiệp có ai muốn đâu. Vợ chán một, tôi còn chán mười. Ăn rồi ở nhà đi vào, đi ra chẳng biết làm gì. Ngày ngày làm hồ sơ xin việc, đi phỏng vấn mà chẳng có kết quả. Gặp ai cũng được hỏi: Hôm nay anh không đi làm à? Quan tâm thì người ta mới hỏi, nhưng được hỏi, tôi lại chán vô cùng.

Thời gian đầu thất nghiệp, mỗi lần tôi đi phỏng vấn về chờ mãi mà không thấy người ta gọi điện, vợ còn an ủi, động viên. Nhưng sau hơn một tháng mà thấy tôi chưa tìm được việc, cô ấy bắt đầu khó chịu ra mặt.

Tôi thông cảm cho vợ, lương cô ấy cũng khá (hơn 8 triệu), nhưng giờ đây phải lo cho cả nhà thì không thấm vào đâu. Tiền nhà, tiền ăn, tiền học cho con, chắt chiu lắm may ra đủ. Thấy vợ suốt ngày kêu ca thiếu tiền, tôi bảo cô ấy rút tiền tiết kiệm ra tiêu thì cô ấy gắt: Bòn chài mãi mới được từng đó, rút ra tiêu thì khi nào mới bù lại được. Anh thì không biết khi nào mới đi làm, thôi thà cứ vay chỗ này, đập chỗ kia còn hơn.

Thất nghiệp, tiền không có nên thỉnh thoảng vợ cáu bản, gắt gỏng, tôi đều nhịn. Tôi nghĩ, cô ấy lo lắng chi tiêu trong gia đình, áp lực công việc cộng thêm phải tính toán tiền nong nên cáu gắt cũng là thường tình.

Để giảm áp lực cho vợ, tôi lo hết mọi việc trong gia đình. Trước đây, hai vợ chồng đi làm thì chúng tôi cùng nhau chia sẻ việc nhà. Bây giờ thất nghiệp, tôi cố gắng làm hết mọi việc, từ tắm cho con, giặt giũ, lâu nhà, rửa chén, nấu ăn… Hầu như, cô ấy đi làm về không phải động vào việc gì.

Thời gian đầu, vợ còn giúp tôi rửa bát. Sau một tháng thấy tôi vẫn chưa tìm được việc, thì rửa bát cô ấy cũng kệ. Cô ấy bảo: Hôm nay em hơi mệt, anh rửa bát giúp em nhé. Thế nhưng, từ sau hôm đó, ngày nào cô ấy cũng kêu mệt, và việc rửa bát, dọn dẹp sau bữa ăn tôi hoàn toàn phụ trách.

Thực ra, tôi thấy cũng bình thường. Hồi còn đi làm, việc nhà vợ vẫn lo là chính, tôi chỉ phụ giúp. Bây giờ tôi ở nhà, cả ngày chơi thì làm hết việc nhà, cho cô ấy có thời gian nghỉ ngơi cũng là điều nên làm.

Tôi vẫn luôn cho rằng, vợ sẽ hiểu và thông cảm cho mình, sẽ luôn bên tôi lúc khó khăn. Việc cô ấy dạo này hay cáu gắt cũng chỉ là áp lực do công việc và cuộc sống khó khăn. Tôi thật không ngờ, tôi mới thất nghiệp được 3 tháng, mà trong con mắt vợ tôi, giờ đây tôi chỉ là một tên ăn bám vợ, không được quyền phát ngôn.

Hèn gì, hồi đầu tháng 9, khi con gái vào lớp 1, vợ tôi tự quyết cho con theo học trường nào mà không thèm hỏi ý kiến tôi. Trước đây, khi con đi mẫu giáo, hai vợ chồng cũng bàn bạc mãi mới thống nhất. Hèn gì, hôm vừa rồi lớp cô ấy kỷ niệm 10 năm ngày ra trường, cô ấy cũng không bảo tôi đi cùng. Trước đây, mỗi lần họp lớp hay tụ tập bạn bè dù là của ai, hai vợ chồng tôi luôn song hành có mặt… Bây giờ tôi mới hiểu, tôi không còn là người chồng mà cô ấy tự hào, không còn là người chủ gia đình trong con mắt của cô ấy nữa rồi…

Tôi thật không hiểu, dù tôi thất nghiệp 3 tháng, nhưng cuộc sống của vợ chồng tôi cũng đâu quá khó khăn. Trước đây, lương của tôi mỗi tháng cũng trên dưới 15 triệu; số tiền tiết kiệm của hai vợ chồng cũng không phải là nhỏ. Vì sao, cô ấy không lấy ra tiêu để giảm bớt áp lực kinh tế, mà cứ chỉ lấy lương của mình trang trải mọi việc, rồi cho mình cái quyền coi thường, khinh rẻ chồng như vậy?

Theo khampha.vn

Muốn chồng là gentleman thì vợ phải là lady

chong-oanh-liet-nay-con-dau-vo-chong-giadinh365vn

Nàng và chàng mới kết hôn chưa đầy 1 năm. Nhưng nhìn người đàn ông mình từng yêu tha thiết, nàng phải bao phen ngửa mặt lên trời tự hỏi: “Than ôi, chồng ‘oanh liệt’ nay còn đâu?”.

Trước đây, chàng của nàng mỗi khi hẹn hò đều áo quần là lượt, đầu tóc xịt keo bóng láng, người còn thoang thoảng mùi nước hoa đầy nam tính và mê hoặc. Chàng đích thị là “gentleman”, là “người đàn ông oanh liệt” trong lòng nàng.

Mỗi khi hộ tống nàng đi đâu mà gặp anh chàng nào ăn mặc xuề xòa, chàng lại chỉ trỏ ra chiều chê bai: “Em nhìn kìa, đi chơi với người yêu mà úi xùi quá thể! Không giữ thể diện cho người yêu gì cả!”. Nàng lúc ấy tất nhiên là cũng hùa vào cười cợt trên nỗi đau khổ của cô gái khác, nhìn lại người yêu mình tự hào khôn kể xiết.

Nhưng khi được thăng lên chức “vợ”, đúng là chuyển chức danh thì đối đãi cũng hoàn toàn khác biệt. Nàng lúc ấy mới thấm thía câu “cười người hôm trước hôm sau người cười” và chỉ biết ngậm ngùi than rằng: “Than ôi, chồng ‘oanh liệt’ nay còn đâu?”.

Đi làm về, chàng liền quăng giầy mỗi chiếc một nơi từ ngoài bậu cửa, vừa vào nhà vừa tháo cà-vat, cởi sơ-mi, cởi quần dài, vào đến phòng ngủ là vừa hay còn mỗi chiếc quần đùi, thả ra nốt xoắn thành hình số 8 trên sàn là xong. Tất nhiên những thứ kia, trên đường đi chàng tiện đâu quăng đó. Sau đó, chàng trong trạng thái gần nude, đường hoàng bước vào nhà tắm. Thật là mất mỹ quan chưa từng thấy. Nàng chỉ còn biết nhăn mặt khó chịu sau bao nhiêu lần nhắc nhở vẫn chưa chừa.

Rồi lại thế này nữa chứ, mỗi khi chàng muốn hỏi gì thì đều nói trống không. Ví dụ như: “Nước!”, “Chìa khóa đâu?”, “Đói quá, được cơm chưa?”. Nàng quắc mắt lên: “Anh hỏi ai đấy?”, thì chàng lại giả lả: “Ơ, thế nhà có mỗi anh với em, không hỏi em thì hỏi ai?”.

“Sao anh cứ nói trống không vậy, nghe không lọt tai tí nào!” – nàng bất mãn.

“Ui giời, em cứ quan trọng hóa vấn đề lên thế! Anh ở ngoài phải thưa gửi, khách sáo nhiều, mệt lắm rồi! Về nhà muốn thoải mái một tí cũng không được nữa à?” – Chàng giải thích với vẻ mất kiên nhẫn.

chong-oanh-liet-nay-con-dau-vo-chong-giadinh365vn

Cứ thế này thì lâu dần nàng cũng chẳng đảm bảo được mình có chán chồng không nữa (Ảnh minh họa).

Nàng hì hụi nấu cho chàng một bữa ăn ngon mê ly, bao nhiêu mồ hôi, công sức và cả máu (không cẩn thận cắt ngay vào tay, máu tứa ra). Thế mà chàng ngồi vào bàn ăn, thấy nhiều đồ ăn ngon hợp khẩu vị, mắt sáng lên rồi ngồi tì tì đánh chén đến no kềnh càng bụng.

Cả bữa ăn không nói được câu nào, đặc biệt chẳng được một lời khen. Vợ kêu ca thì phản biện: “Anh thể hiện bằng hành động còn gì! Thấy ăn nhiều thì là ngon chứ lại còn đòi khen nữa! Vợ chồng mà khách sáo thế à?”.

Ăn cơm xong, chàng xoa bụng, ợ một cái rõ to rồi thản nhiên vắt chân lên ghế, há miệng rõ to xỉa xỉa, thi thoảng lại nhổ nhổ, khạc khạc, phát ra những âm thanh rất… đau tai.

Nàng ngồi cạnh chưa ăn xong cũng đành buông đũa đứng dậy dọn mâm. Còn cái chuyện chàng ngoáy mũi trước mặt vợ rồi bôi lung tung ra sofa hay là những hành động vô duyên, vô ý tứ của chàng thì là chuyện cơm bữa, nàng chán chả muốn đề cập tới nữa.

Chàng cũng chẳng bao giờ được một câu khen ngợi, nịnh nọt vợ bao giờ. Nàng mặc đẹp thì là chuyện của nàng. Cho dù nàng có lượn qua lượn lại, nhắc khéo nhắc thẳng chán chê cũng chẳng nhận được lời khen nào gọi là có từ đức ông chồng cả.

Đã thế thì thôi, về nhà hơi tí là cáu gắt, gắt chán xong thôi, lại cười tí tởn như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Thái độ đó khiến nàng tức nổ đom đóm mắt.

Lên án thì bảo: “Về nhà với vợ là thoải mái nhất rồi, cảm xúc có sao phải bộc lộ ra thế thì trong người mới thư thái, thanh thản được chứ! Trên công ty cả ngày đã phải nói nói cười cười, tức cũng chẳng dám xả, về nhà em cũng bắt anh như vậy thì chắc anh phát điên mất!”.

Nàng chán ngán với cái mớ lí luận của chàng. Thế hóa ra nhà và vợ là cái thùng rác của chàng à, là nơi chàng trút hết những bực dọc và không vui, là nơi chàng muốn làm gì thì làm à? Chàng quên là nàng cũng là một cá thể khác chàng à? Nàng cũng có nhu cầu được chàng đối xử lịch sự và ngọt ngào chứ!

Nàng đau đầu nhức óc mà chẳng nghĩ ra cách nào để đả thông tư tưởng cho lão chồng. Ừ thì đành rằng lão ấy vẫn yêu vợ thương con, nhưng cứ thế này thì lâu dần nàng cũng chẳng đảm bảo được nàng có chán lão không nữa.

Một hôm, 2 vợ chồng nhà nàng dẫn nhau đi chơi trong trung tâm thương mại. Nàng đang lơ đãng ngắm nghía xung quanh thì một cảnh tượng đập vào mắt nàng. Một cặp đôi phía không xa, cô gái đang bước đi thì làm rớt chiếc khăn.

Chàng trai đi bên cạnh liền cúi xuống nhặt đưa lại cho cô, cô nhoẻn miệng cười rõ duyên: “Cảm ơn anh!”. Chàng trai cũng cười lại và 2 người họ nắm tay nhau thong thả đi, chốc chốc lại cười nói chuyện gì đó rất tâm đầu ý hợp.

Nàng đứng thần người ra mất mấy phút. Nàng nhớ lại, hình như mình cũng chưa khi nào nói cảm ơn chồng, ít khi nói những lời ngọt ngào tình tứ với chồng mà toàn thấy là cáu gắt và kêu ca. Và hình như nàng ở nhà cũng thường xuyên đầu bù tóc rối, diện mấy bộ đồ ngủ cũ nhăn nheo thùng thình… Nhiều nhiều điều nữa, hình như nàng cũng có khá khẩm hơn chàng là bao nhiêu đâu!

Chàng thấy vợ đứng thần người ra, có 2 đứa bé đùa nghịch, đuổi nhau sắp va vào nàng mà nàng không phát hiện ra. Chàng liền vươn tay kéo mạnh nàng về phía mình, tránh cho nàng một cú va chạm ngoài ý muốn. Nàng lúc ấy mới bừng tỉnh, nhìn chồng đăm đăm, rồi bất ngờ nở nụ cười ngọt ngào: “Cảm ơn chồng yêu!”.

Chàng nghe chính miệng vợ thốt ra câu nói lạ lẫm xưa nay chưa từng có cũng bị đứng hình mất mấy chục giây. Rồi chàng lúng túng, đến nói cũng lắp bắp: “Không có gì… Em là vợ anh mà!”.

Nàng chủ động nắm tay chàng thật chặt. Chàng khựng lại vài giây vì chưa bao giờ thấy vợ… “tình củm” như vậy, nhưng nhanh chóng cười tươi hớn hở, kéo tay vợ dắt đi. Vẫn là chàng và nàng đấy thôi nhưng chắc chắn so với lúc trước đã có sự biến đổi tinh tế trong suy nghĩ của mỗi người.

“Quả thật, muốn chồng là gentleman thì vợ phải là lady!” – nàng tủm tỉm thầm nghĩ.

Thu Thảo

Theo Trí Thức Trẻ

Nghe chồng lấy vợ hoàn hảo “kể khổ”

noi-kho-la-doi-cua-nguoi-chong-lay-vo-hoan-hao-giadinh365vn

Tuấn hạnh phúc vô bờ vì mình tốt số lấy được cô vợ hoàn hảo nhưng nhiều khi trong tâm khảm, Tuấn lại ước: “Giá như vợ mình đừng hoàn hảo đến thế!”.

Mọi người đều ghen tỵ và luôn thắc mắc hỏi Tuấn có bí quyết gì mà một gã hiền khô, hơi ngô ngố như anh lại chinh phục được cô hoa khôi đắt giá của công ty vừa đẹp người lại đẹp nết? Có người còn dặn dò: “Mày phải cẩn thận, người hoàn hảo như thế phải giữ cho kĩ không thì dễ mất lắm đấy!”.

Tuấn chỉ biết cười trừ rồi gãi gãi đầu phân bua: “Vâng! Chắc tại số em may, ăn ở phúc đức nên trời thương!”. Quả tình khi anh giới thiệu Quỳnh là vợ sắp cưới của mình với bạn bè, đồng nghiệp, người thân… không ai không mừng cho anh vì anh quá tốt số.

Quỳnh là bạn từ thời đại học với Tuấn. Xinh đẹp có tiếng ở Học viện Ngân hàng, thông thạo ba ngoại ngữ, tốt nghiệp bằng loại ưu nên các công ty “săn đầu người” chú ý và mời về tập đoàn lớn làm việc với mức lương khủng. Tuấn mến Quỳnh từ năm nhất đại học bởi cá tính nổi bật của cô: Rất mạnh mẽ và quyết đoán trong học tập và làm việc nhưng lại rất mềm mại, hòa nhã trong giao tiếp.

Có một chuyện làm Tuấn càng mê mệt Quỳnh đó là câu chuyện “mĩ nhân cứu anh hùng” mà nhân vật chính là Quỳnh và Tuấn. Hôm đó, Tuấn bị một tên cùng lớp ăn trộm ví, trong đó là toàn bộ số tiền để Tuấn đóng học phí. Biết mười mươi tên đó lấy nhưng Tuấn không làm gì được vì hắn cãi phăng.

Với bản tính hiền lành nên Tuấn định cho qua. Tình cờ Quỳnh biết chuyện, cô lẳng lặng gọi tên cùng lớp lên sân thượng của trường nói chuyện. Không hiểu câu chuyện diễn biến ra sao nhưng ngay sau đó tên kia trả lại tiền cho Tuấn và gặp Quỳnh ở đâu hắn cũng gọi bằng chị. Tuấn thầm nể Quỳnh lắm.

Khi biết cô vẫn chưa có người yêu, Tuấn “rắp tâm” lên kế hoạch chinh phục mĩ nhân. Anh biết mình đường đường chính chính mà tán tỉnh thì sẽ không có cửa, vì Quỳnh có hàng tá vệ tinh theo đuổi mà vô khối anh chàng “ngon” hơn Tuấn nhiều lần.

Sau nhiều đêm ủ mưu, Tuấn quyết tâm tán tỉnh bằng 3 phương pháp phối hợp: một là, “đẹp trai không bằng bám dai”; hai là, “mọi tình yêu đều bắt nguồn từ tình bạn”; ba là “mưa dầm thấm đất”. Cuối cùng sau 5 năm “nằm gai nếm mật”, anh cũng đã hái được quả ngọt. Quỳnh chấp nhận lời yêu của anh.

Nỗi khổ lạ đời của người chồng lấy vợ hoàn hảo 1

Nhiều lúc anh thấy mình thấp kém trước mặt vợ (Ảnh minh họa).

Nhớ lại ngày đó Tuấn vẫn ngỡ ngàng hết sức bởi không thể ngờ Quỳnh lại chấp nhận tình yêu của mình mà anh lại còn là mối tình đầu của cô, Tuấn sướng muốn phát điên. Nhiều khi nghi ngại không biết vợ có yêu mình thật không? Tuấn gạn hỏi cho bằng được thì Quỳnh thật lòng: “Em yêu anh vì anh bám dai một cách chân thành và vì ba mẹ anh rất dễ mến!”.

Quỳnh về làm dâu được bố mẹ Tuấn hết sức yêu quý, thậm chí còn có phần thiên vị hơn so với Tuấn. Ông bà đã được gặp gỡ con dâu ngay từ khi hai đứa còn là bạn học đại học. Sự thông minh, tự tin, giỏi giang và chân thành của cô làm bố mẹ Tuấn rung động.

Khi biết Quỳnh là trẻ mồ côi mà lại vượt khó để trở thành con người toàn vẹn đến vậy, bố mẹ chồng càng thương yêu và trân trọng con dâu nhiều hơn. Ông bà luôn bảo Tuấn phải khéo léo mà yêu thương trân trọng vợ vì vợ là người hiếm có khó tìm ở thời buổi này!

Tuấn hạnh phúc vô bờ vì mình tốt số lấy được cô vợ hoàn hảo nhưng nhiều khi trong tâm khảm, Tuấn lại ước: “Giá như vợ mình đừng hoàn hảo đến thế!”. Điều anh lo lắng cũng bởi nhiều lý do.

Lý do lớn nhất là Quỳnh quá giỏi giang khiến anh bỗng như “thằng nhóc” trước mặt vợ. Chuyện gì Quỳnh cũng có thể tự làm được mà không cần nhờ đến chồng. Có lẽ vì cuộc sống phải bươn chải từ nhỏ nên Quỳnh có rất nhiều kĩ năng sống. Từ việc cái xe máy hỏng cô cũng biết nó hỏng ở đâu cho đến chuyện cô ngồi đấu dây điện dễ như bỡn trong khi Tuấn hì hục cả ngày không xong. Mọi việc trong nhà cô làm cứ nhoay nhoáy, từ việc to đến việc nhỏ mà chả cần đến sự giúp đỡ của chồng.

Việc nhà đã vậy, về chuyên môn trong công việc thì Tuấn càng không có cửa để “dạy” vợ. Nhiều lúc anh thấy mình thấp kém trước mặt vợ, muốn tỏ ra mình là một “cây tùng, cây bách” để che chở cho vợ nhưng dường như điều đó xa tầm với, mặc dù Quỳnh luôn tỏ ra nhẹ nhàng, yêu chiều chồng nhưng Tuấn nhiều khi có cảm giác hai đứa giống hai… thằng bạn thân hơn là hai vợ chồng.

Chuyện gì Tuấn nói vợ đều hiểu hết, chia sẻ, cảm thông và phân tích thấu đáo cặn kẽ cho chồng hiểu như một chuyên gia tâm lý, hiểu chồng đến cả sở thích nhỏ xíu làm Tuấn có cảm giác mình chả có gì bí ẩn cần khám phá với vợ hết, điều đó làm Tuấn có chút buồn.

Một hôm, hai vợ chồng đổi gió đi ăn vỉa hè, bên cạnh có hai gã say lè nhè buông lời trêu ghẹo khiếm nhã với Quỳnh: “Em ới em ăn gì mà xinh thế? Có đi nhà nghỉ với bọn anh không?”. Tuấn nghe được thì nộ khí xung thiên, mặt đỏ gay đấm tay xuống bàn: “Mày nói gì?” thì hai gã kia túm lấy cổ áo Tuấn giơ tay định đấm. Nhanh như cắt, Quỳnh vớ ngay bát nước mắm hất thẳng vào mặt gã kia, khóa chặt tay gã rồi tung cước liền mấy phát làm hai thằng mất dạy ngã bổ chửng, hò nhau chạy mất vì biết gặp phải “sư tử Hà Đông”.

Chỉ có Tuấn đứng im, mặt tím ngắt không nói gì tròn mắt nhìn vợ. Quỳnh cười toe: “Em quên nói với anh là em có đai đen Taekondo!”. Tuấn xấu hổ vì đã  không bảo vệ được vợ lại còn để vợ giải cứu mình. Trên đường về nhà, mặc vợ hỏi tới hỏi lui anh cứ im thin thít.

Vài ngày sau, Tuấn thu hết can đảm để nói lên những suy nghĩ trong lòng mình với vợ. Quỳnh nghe xong hồi lâu vẻ chú tâm lắm, rồi cô gật đầu trước những yêu cầu vùng lên đòi quyền làm chồng của Tuấn: “Em cũng không nghĩ là anh lại suy nghĩ đến vậy, vì em yêu anh nên em muốn bảo vệ anh thôi. Nếu anh muốn thể hiện quyền làm chồng thì em cũng ok thôi, nhưng đừng bắt em đi hâm nước mắm là được!”.

Quỳnh nháy mắt trêu chồng. Tuấn như trút được mối tơ vò trong lòng. Anh lấy làm hể hả lắm: “Xe của em cần bảo dưỡng rồi, để mai anh đi sửa cho!”.

Ruby

Theo Trí Thức Trẻ

Hãi hùng vợ điệu

vo-dieu-roi-dieu-rung-giadinh365vn

Phụ nữ làm điệu rất đáng yêu, nhưng điệu rơi điệu rụng như Thảo thì anh chịu không thấu!

Sáng sáng, sau khi thay quần áo, trang điểm xong Thảo bao giờ cũng phải lượn chục vòng trước gương ngắm nghía không còn sót ngóc ngách nào trên người mới chậm rãi dắt xe ra đi làm.

Tối tối, tắm xong, cô lại đứng nửa tiếng trước gương để kiểm tra lại xem vẻ đẹp của mình có tì vết nào chưa. Chỉ cần phát hiện ra một cái mụn bé tí hin hay vết thâm do muỗi cắn ở chân là cả tối ấy kêu ca phàn nàn khiến chồng cô – Trường đinh tai nhức óc.

Còn khi bỗng dưng thấy một nếp nhăn bé xíu nơi khóe mắt thì thôi rồi, tối đó như thể nhà có động đất. Và ngay hôm sau, đủ các thể loại mỹ phẩm, thuốc trị mụn, vết thâm, nếp nhăn được Thảo khênh về.

Đấy là còn chưa kể, lúc nào vào nhà vệ sinh, lúc đi ngang qua gương ở phòng khách, cô thường xuyên tấp lại tranh thủ ngắm nghía vài vòng toàn cơ thể rồi mới thỏa mãn và yên tâm đi làm việc khác.

Ngày xưa yêu nhau, Trường thấy người yêu lúc nào cũng lung linh vì vẻ ngoài hoàn hảo của Thảo. Vì thế, khi Thảo xuất hiện trước mặt thì Trường chỉ thấy vui và hãnh diện chứ không thấy phiền phức gì. Cho dù mỗi lần hẹn hò, anh toàn phải chờ cô trang điểm, thay quần áo cả tiếng đồng hồ cũng không sao. Đôi khi thấy người yêu quá quan tâm tới vẻ bề ngoài, anh cũng tặc lưỡi cho qua: “Phụ nữ mà, điệu tí cũng không sao!”.

Nhưng bây giờ, anh đã thật sự hãi hùng với cái sự điệu của vợ. Phụ nữ làm điệu rất đáng yêu, nhưng điệu rơi điệu rụng như Thảo thì anh chịu không thấu! Cáu nhất là mỗi ngày không dưới chục lần Thảo hỏi anh trăm lần một câu: “Anh thấy em thế nào?”. Anh trả lời: “Đẹp lắm!” thì nhà cửa yên ổn. Anh không trả lời hoặc tỏ thái độ là y như rằng, Thảo lại khóc lóc, mếu máo rằng chồng không còn yêu mình nữa.

Không chỉ điệu với vẻ bề ngoài, Thảo còn điệu chảy nước trong cách ăn nói và hành xử. Giọng nói điệu đàng nhiều khi hơi thái quá của cô thôi thì Trường vẫn chấp nhận được, tuy là bọn bạn vẫn thường trêu anh: “Vợ mày đệ nhất điệu!”. Nhưng cô còn nhõng nhẽo, nũng nịu chồng đủ thứ, điển hình là bắt chồng mắc màn mỗi tối bằng được: “Chồng à, mắc màn cho đi!”.

Chỉ cần Trường chậm trễ một chút là Thảo lại dài giọng: “Chồng… Chồng không mắc màn muỗi cắn sưng chân vợ bây giờ, rồi người vợ đầy vết tích, xấu xí, chồng chán, chồng đi tìm gái à?”. Hôm nào anh bận việc làm khuya không mắc thì cô xị mặt rồi nhất quyết ngủ không màn, vì cô bảo: “Chồng mắc màn cho mới là yêu và chiều vợ!”.

Mỗi lần “gần gũi” xong Thảo còn luôn đòi chồng bế vào nhà tắm trong tình trạng nude, tắm cho cô rồi lại bế cô ra. Theo cô thì thế mới lãng mạn, mới thể hiện rằng anh yêu chiều vợ. Cái vụ này Trường nhiều khi cũng thấy phiền nhưng chưa dám ý kiến.

Một hôm có mẹ chồng lên chơi, xong “việc”, Thảo vẫn theo lệ cũ bắt chồng bế vào nhà tắm trong khi không mặc gì. Nhưng 2 người vừa mở cửa phòng ngủ ra thì bắt gặp ngay mẹ chồng cũng đi vệ sinh đêm. Mẹ chồng thì mắt chữ O miệng chữ A nhìn các con, còn Trường và Thảo thì xấu hổ không để đâu cho hết.

Sau đó, Thảo có bầu. Không biết do sắp làm mẹ hay do vụ xấu hổ vì “cuộc đụng độ” với mẹ chồng đó mà cô cũng bớt điệu đàng, nhõng nhẽo đi nhiều.

Vợ điệu rơi điệu rụng 1

Không chỉ điệu với vẻ bề ngoài, Thảo còn điệu chảy nước trong cách ăn nói và hành xử (Ảnh minh họa).

Cũng là một cô nàng điệu rơi điệu rụng như Thảo, sở thích của Như ngoài mua sắm, làm đẹp, xem phim thì cô còn rất thích… soi gương. Không biết có phải nghiện vẻ bề ngoài xinh xắn của mình hay không mà ngày ngày tổng cộng thời gian soi gương của cô không tới vài tiếng thì cô khó chịu không yên. Khi soi gương cô đều phải nghiêng phải nghiêng trái, chớp chớp mắt, cười tủm tỉm một mình, tự thưởng thức vẻ đẹp của bản thân.

Cô mè nheo chồng – Hưng trang bị gương khắp nhà: 2 tấm lớn trong phòng ngủ, 1 tấm hoành tráng trong phòng tắm, 1 tấm trong nhà bếp và vài tấm vừa vừa ở phòng khách nữa để tha hồ ngắm mọi lúc mọi nơi. Và, tất nhiên một cô gái thích soi gương như cô thì không bao giờ để vẻ ngoài của mình xuề xòa.

Thỉnh thoảng, 2 vợ chồng Như thường rủ nhau đi xem phim buổi tối. Vui chơi giải trí cốt yếu là thoải mái và vui vẻ, cho nên Hưng toàn đánh bộ áo phông quần ngố, dép tông. Trong khi ấy, Như phải trang điểm, vẽ mắt, đánh phấn má, tô son theo một tone cô mới học được, rồi thử hết váy này tới túi khác đến giày các kiểu.

Gần muộn giờ xem phim, Hưng cáu quá gắt lên: “Rạp phim tối thế, có ai nhìn thấy đâu mà em chỉnh trang kĩ thế?”. Thấy chồng cau có, Như phụng phịu: “Em làm đẹp cho anh tự hào mà!”. Hưng hết nói nổi.

Khi tới nơi thì phim đã chiếu được một lúc lâu, xin xỏ mãi nhân viên soát vé mới chiếu cố cho vào. Từ đó, mỗi khi đi đâu Hưng đều bảo trước với vợ cả tiếng đồng hồ để cô chuẩn bị. Đến khi nào Như xong xuôi, anh mới bắt đầu dắt xe ra.

Có ôm hai vợ chồng đi mừng thôi nôi bé con một anh bạn của Hưng, vẫn theo thường lệ, Hưng phải nhắc Như chuẩn bị trước giờ đi hơn 1 tiếng để khi cô xong là vừa kịp giờ đi.

Khi vợ bước ra từ phòng ngủ, Hưng không khỏi nhíu mày: Như diện một chiếc váy dài thướt tha, vô cùng điệu đà nhưng cũng chẳng kém phần lê thê, vướng víu và rườm rà. Anh không bàn đến tính thẩm mĩ của nó, anh chỉ sợ cô không đi nổi nếu như không có người dìu ở bên. Nhưng anh cũng chẳng dám khuyên vợ thay bộ khác, lại sợ mất cả tiếng nữa thì đến nơi tiệc cũng gần tàn.

Chẳng nằm ngoài dự đoán của Hưng, chiếc váy cầu kỳ lại lụng thụng của Như khiến cô rất khó di chuyển và thường xuyên mắc gót giầy vào tà váy. Đến nhà bạn, Hưng phải kè kè bên cạnh để nâng đỡ, tháo gỡ giúp vợ, không thì Như đã liên tiếp “vồ ếch” rồi.

Đỉnh điểm của sự điệu rơi điệu rụng của vợ khiến Hưng không thể chịu đựng hơn được nữa là lần mẹ anh ốm phải nhập viện. Nghe bố gọi điện báo vừa đưa mẹ vào viện, Hưng lo lắng vô cùng, sốt sắng chỉ muốn bay vào ngay xem mẹ có vấn đề gì không.

Hưng gọi vợ, thấy Như vào phòng ngủ thì nghĩ là cô đang mặc đồ ngủ nên thay bộ quần áo lịch sự hơn mà thôi. Nhưng anh đợi một lúc lâu chưa thấy vợ ra, bèn chạy vào thì thấy vợ vẫn đang điềm nhiên ngồi tô tô vẽ vẽ trên mặt, quần áo ngủ còn chưa thay ra.

Huy máu nóng bốc lên đầu, gào lên: “Tôi chỉ muốn lấy một cô vợ chứ không phải lấy một cô vợ về làm người mẫu, hoa hậu”. Nói rồi anh bỏ đi thẳng, mặc kệ Như với khuôn mặt đang trang điểm đang dở.

Hoa Sưa

Theo Trí Thức Trẻ

10 điều quan trọng vợ cần phải hiểu chồng

vochongmoi-1378453986

Khi nào chồng cần có “khoảng trời riêng”, khi nào anh ấy thực sự lắng nghe, khi nào tranh luận sẽ vô ích…, đó là những điều chị em cần hiểu để phu quân không còn là “ẩn số” khó đoán.

Khi nào anh ấy cần “khoảng trời riêng”

Chia sẻ thông tin nóng hổi về chuyện cơ quan, lịch học của con cái, hay chuyện của hàng xóm ngay khi chồng bước chân về đến cửa có thể mang lại tác động trái với mong muốn của bạn. “Phần lớn chị em muốn trao đổi với chồng ngay lập tức khi anh ấy vừa đi làm về vào cuối ngày”, tiến sĩ Les Parrot II, giáo sư tâm lý và là đồng tác giả của cuốn The Good Fight: How Conflict Can Bring You Closer chia sẻ.

Điều này khiến chồng bạn không hứng thú, thậm chí tức giận. Vì thế, hãy dành cho bạn đời vài phút nghỉ ngơi thư giãn khi anh ấy trở về nhà sau một ngày làm việc căng thẳng. Nếu biết chờ đợi, chắc chắn bạn sẽ nhận được sự quan tâm hết mình của anh ấy với những chủ đề bạn chia sẻ.

vochongmoi-1378453986.jpg

Ảnh: Yay.

Khi nào anh ấy thực sự lắng nghe

Nếu “một nửa” thường xuyên không tập trung vào bạn khi hai người đang trò chuyện thì hãy lưu ý đến điều này: Nam giới có thể vẫn nhìn vào các điểm khác trong phòng (không nhìn vào mắt người nói) dù vẫn đang lắng nghe, Deborah Tannen, tác giả của cuốn You Just Don’t Understand: Women and Men in Conversation chia sẻ.

Vì vậy, thay vì tập trung vào ánh nhìn của chồng khi đang trò chuyện, bạn hãy để ý xem anh ấy phản ứng thế nào với những lời bạn nói. Nếu lời nói của bạn thực sự như “nước đổ lá khoai” thì theo lời khuyên của Rachel A. Sussman, chuyên gia về tình cảm (Mỹ), bạn nên nhẹ nhàng nói cho anh ấy biết rằng bạn có cảm giác anh đang không lắng nghe và để anh có cơ hội giải thích. “Không nên buộc tội hoặc đổ lỗi cho anh ấy”, bà chia sẻ.

Cách tranh luận hiệu quả nhất

Tranh luận là điều không thể tránh khỏi của tất cả vợ chồng, kể cả với những cặp hạnh phúc nhất. Tuy nhiên, có cách tranh luận tích cực và có cách tiêu cực. Theo một cuộc khảo sát nhằm dự đoán các cặp vợ chồng có thể sống được với nhau bao lâu, các nhà nghiên cứu đã phát hiện ra việc la hét và lăng mạ nhau trong quá trình tranh luận thường đưa đến hậu quả ly hôn. Đây cũng là đáp án chung trong trường hợp hai bên có cách tiếp cận tranh luận khác nhau, ví dụ một người thì nói năng bình tĩnh còn một người thì tránh đối thoại.

Vì thế, hãy tự hỏi bản thân rằng khi nào mình muốn có cuộc thảo luận này, bà Sussman chia sẻ. “Và hãy nghĩ xem điều gì là tốt nhất cho bạn đời của bạn”. Đánh giá tâm trạng của cả hai vợ chồng có thể giúp bạn xác định thời điểm hợp lý nhất cho một cuộc tranh luận có tính xây dựng.

Khi nào thì tranh luận là vô ích

Để xác định liệu bạn có đang chuẩn bị cho một “cuộc chiến” có mục đích hay không thì hãy đánh giá tầm quan trọng của chủ đề. Nếu đó là về những giá trị cốt lõi, ví dụ cách nuôi dạy con cái hoặc thành phố mà gia đình bạn sẽ chọn để định cư, thì hãy xếp nó ở vị trí ưu tiên. Còn nếu không, ví dụ màu sắc của ga trải giường hoặc ăn gì cho bữa tối, thì có lẽ không đáng để tranh luận. Sau đó, hãy xác định xem liệu bạn và anh ấy có sẵn sàng cho một cuộc thảo luận nghiêm túc hay không. Nếu một trong hai người đang cảm thấy đói, mệt mỏi, hoặc mất tập trung thì không nên thảo luận về những chủ đề quan trọng, tiến sĩ Leslie Parrot chia sẻ.

Chủ đề nào “đụng chạm” đối với anh ấy

Đó có thể là việc mẹ anh ấy nấu ăn không ngon hay việc anh thường đi làm về muộn. Theo tiến sĩ Les Parrot thì điều quan trọng là chúng ta “phải biết đâu là những chủ đề dễ gây xung đột. Nếu bạn đề cập đến những chủ đề này rất có thể bạn đang châm ngòi cho một “vụ nổ” về cảm xúc.

Tuy nhiên, bạn không thể né tránh tất cả chủ đề nóng. Vì vậy, hãy tìm không gian và thời gian phù hợp để nói về chúng. Ngoài ra, hãy cố gắng hiểu quan điểm của chồng bạn và sau đó tiếp cận anh ấy theo phương thức thân thiện, không đe dọa. Bạn có thể nói: “Em không muốn làm anh khó chịu. Em chỉ muốn tìm giải pháp cho vấn đề đang khiến em suy nghĩ và băn khoăn”.

Cách (và thời điểm) trở thành hậu phương vững chắc của anh ấy

Theo kết quả một nghiên cứu được tiến hành vào năm 2012 thì những cặp vợ chồng cho biết nhận được sự hỗ trợ mạnh mẽ từ bạn đời có mức độ hài lòng với hôn nhân cao hơn 50%. Trong khi các bà vợ coi tình yêu thương và ấm áp chính là biểu hiện của sự hỗ trợ thì các ông chồng cảm thấy được hỗ trợ khi vợ đánh giá cao họ, cần tới họ, và sẵn sàng giúp đỡ họ những việc nhỏ. Bạn không chắc liệu chồng có cần mình không? Hãy hỏi thẳng anh ấy. “Đọc suy nghĩ của người khác là điều hoàn toàn không nên”, tiến sĩ Jackie Black, chuyên gia tư vấn tình cảm (Mỹ) chia sẻ. Hãy tự nguyện giúp giải quyết một số công việc anh ấy cần làm để anh có thời gian nghỉ ngơi. Và hãy cho chồng biết rằng bạn đánh giá cao anh ấy trong vai trò người chồng, người cha trong gia đình như thế nào. Những điều đó sẽ giúp anh ấy có thêm động lực và niềm vui.

Khi anh ấy không hài lòng với đời sống tình dục của hai bạn

Khi “một nửa” không có bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy anh ấy muốn quan hệ tình dục, ví dụ thường xuyên hôn cổ bạn hoặc dành cho bạn những ánh nhìn “biết nói”, thì đó chính là thời điểm bạn cần làm sống lại ngọn lửa yêu đương giữa hai vợ chồng. Theo tiến sĩ Leslie Parrot, các cặp vợ chồng sẽ cảm thấy gắn bó và kết nối lại với nhau khi họ cùng thử các hoạt động ngoài trời. “Phụ nữ trải nghiệm sự thân mật thông qua giao tiếp cho nên chúng ta thường xem nhẹ việc chia sẻ những gì mới lạ”, bà Leslie Parrot nói. Vì thế, hãy lên kế hoạch cho một buổi hẹn hò giúp cả hai ngập tràn cảm hứng. Chị em có thể tham khảo một số ý tưởng như cùng nhau đi dạo, cùng nhau tham dự một lớp học nấu ăn…

Quan điểm của anh ấy về vai trò làm chồng và làm cha của mình

Dù là giữa vợ chồng hay giữa vợ chồng và các con thì cả bạn và bạn đời đều có những vai trò quan trọng như nhau trong gia đình. Việc bạn nhận ra chồng có quan điểm như thế nào về vai trò của anh ấy và tôn trọng quan điểm đó là điều tối quan trọng. “Đương nhiên đó là ‘con đường hai chiều’, nhưng với nam giới thì điều đó rất quan trọng”, tiến sĩ Les Parrot chia sẻ. Ông cũng cho biết việc bạn tôn trọng vai trò của chồng trong gia đình giúp anh ấy cảm thấy gần gũi với bạn hơn. Vì thế, hãy cố gắng đánh bật ham muốn buộc chồng làm những việc cụ thể mà anh ấy không muốn.

Ước mơ về nghề nghiệp (hay kỳ nghỉ) của anh ấy

Chúng ta dễ dàng bị cuốn theo vòng quay hối hả và nhộn nhịp của cuộc sống hàng ngày. “Tuy nhiên, các cặp vợ chồng hạnh phúc luôn cùng nhau thảo luận về hy vọng và mơ ước của bạn đời để xây dựng và duy trì sự thân mật giữa hai người”, tiến sĩ Black chia sẻ.

Chính vì thế, hãy đặt ra mục tiêu thường xuyên trò chuyện với chồng về bản thân anh ấy. Hãy tìm hiểu xem mục tiêu nghề nghiệp của anh ấy trong tương lai như thế nào, hay chỉ đơn giản là lắng nghe anh ấy nói về cuốn sách, về chương trình truyền hình, hay về món ăn ưa thích. Sau đó, hãy đáp lại bằng cách chia sẻ với anh ấy về bản thân. Sự giao tiếp giúp hai bạn trưởng thành bên nhau thay vì cách xa.

Rằng bạn không bao giờ có thể hiểu hết về anh ấy

Dù có giao tiếp với chồng mình nhiều đến thế nào đi chăng nữa bạn cũng không bao giờ có thể hiểu hết anh ấy. Điều đó hoàn toàn bình thường. “Sẽ không tốt chút nào nếu bạn tin rằng mình luôn hiểu rõ về chồng nên không bao giờ phải hỏi anh ấy”, tiến sĩ Black chia sẻ. Việc bạn và bạn đời liên tục tìm hiểu về nhau là vô cùng quan trọng. “Nếu hai bạn luôn luôn phát triển thì cả hai cần phải liên tục tìm hiểu về nhau”. Điều đó có nghĩa là mỗi tuần bạn có ít nhất một việc thú vị để làm, đó là tìm hiểu và yêu bạn đời của mình nhiều hơn.

Thanh Mai (theo womansday)

Theo vnexpress.net


Kết Nối Cộng Đồng

Nhận Tin Tức Mới

Giadinh365.vn

góc Kiến Trúc Nhà Đẹp

Mẹ đang đau đầu vì phải suy nghĩ làm thế nào để cuối tuần của bé thật...

góc

Đến với chương trình Khẩu vị ngôi sao, nghệ sĩ Kiều Linh không ngần...

góc Đời Sống

Vừa chân ướt chân ráo về nhà chồng đã bị mẹ chồng “phủ đầu” bằng những...

góc Tiêu Dùng

Vừa chân ướt chân ráo về nhà chồng đã bị mẹ chồng “phủ đầu” bằng những...

góc Sự Kiện

Vừa chân ướt chân ráo về nhà chồng đã bị mẹ chồng “phủ đầu” bằng những...

góc Âm Nhạc

Vừa chân ướt chân ráo về nhà chồng đã bị mẹ chồng “phủ đầu” bằng những...

góc Sức Khỏe

Vừa chân ướt chân ráo về nhà chồng đã bị mẹ chồng “phủ đầu” bằng những...

góc Bác Sỉ Gia Đình

Vừa chân ướt chân ráo về nhà chồng đã bị mẹ chồng “phủ đầu” bằng những...

góc Ẩm Thực

Vừa chân ướt chân ráo về nhà chồng đã bị mẹ chồng “phủ đầu” bằng những...

Copyright © 2013 Giadinh365. All Rights Reserved.

Dịch vụ | Hướng dẫn | Quảng cáo | Đăng tin QC | Giới thiệu Giadinh365 | Liên hệ | Hỗ trợ

Liên hệ quảng cáo: 0906 333 738