giadinh365.vn
banner gia đình

Tagged: tâm sự

Những mẩu chuyện nhỏ nhưng khiến bạn tin vào “tình yêu thực sự”

nhung-mau-chuyen-nho-nhung-khien-ban-tin-vao-tinh-yeu-thuc-su-1

Đôi khi chỉ là một hành động nhỏ nhoi, một lời nói nhẹ nhàng, nhưng cũng đủ để đối phương cảm thấy ấm áp.

1. Cả nhà ngồi xem TV, chị gái tôi đột nhiên cúi xuống gầm bàn nhặt điều khiển, anh rể lập tức úp tay vào mặt dưới của bàn. Quả nhiên lúc chị tôi ngẩng lên, vừa hay cụng đầu vào tay anh tôi.

2. Một ngày đông, tôi đang loay hoay mặc áo thì anh ấy đã đòi xuống lầu trước. Tôi bảo lạnh thế anh xuống trước làm gì, anh bảo muốn hút điếu thuốc. Nhưng lúc tôi bước xuống, chỉ thấy anh đang im lặng ngồi trên ghế phụ. Thấy tôi thì anh chuyển sang ghế lái, ghế phụ lúc này đã ấm lắm rồi.

3. Anh tôi và bạn gái yêu nhau đc 7 năm. Nhưng chị ấy quyết định theo gia đình ra nước ngoài định cư. Ngày tiễn chị ấy, anh tôi nhìn máy bay mất hút trên nền trời, nhẹ nhàng nói:” Không có tình yêu chúng ta vẫn cứ sống được đó thôi.” Từ đó đến nay, anh ấy vẫn chỉ thui thủi một mình.

4. Một lần cãi nhau, anh ấy quát:” Sao cũng được, cô muốn làm gì thì làm, chẳng liên quan gì đến tôi nữa!” Sau đó anh ấy dắt xe ra khỏi cửa. Tôi ko nói ko rằng vội ngồi lên xe. Anh ấy gắt:” Đi xuống! Theo tôi làm cái gì?” Nhưng tôi cứ ngồi im. Cuối cùng anh ấy chở tôi đi xem phim.

nhung-mau-chuyen-nho-nhung-khien-ban-tin-vao-tinh-yeu-thuc-su

5. Luôn miệng chê tôi béo, nhưng vẫn ko ngừng gắp đồ ăn cho tôi.

6. Là khi mẹ và tôi cùng mắc một sai lầm, nhưng bố chỉ mắng mỗi tôi.

7. Đang đi đường tôi than khát nước, anh ấy bèn vào quán mua cho tôi. Trời nóng bức mà anh lại mua loại để nóng, tôi cằn nhằn thì anh bảo:” Tối qua em ho khan còn gì.” Tôi đòi uống chai của anh, anh cười bảo:” Biết em sẽ thế này nên anh cũng mua chai nóng.”

8. Đi mua áo khoác với anh ấy, anh ấy toàn thích những chiếc có túi rộng thùng thình. Tôi chê trông trẻ con lắm. Anh đáp: “Để lúc nào lạnh em còn có chỗ nhét tay vào chứ.”

9. Bố mẹ cãi nhau, mẹ bật khóc, bố vội vàng nhận lỗi làm hoà. Thực ra lỗi ko phải ở bố, nhưng bố bảo, bất luận mẹ con có lỗi hay ko, chỉ cần mẹ con khóc thì đều do lỗi của bố.

10. Thấy bố chuẩn bị đi nhậu với bạn, mẹ bảo:” Mặc diện thế cho cô nào ngắm, thay ngay cái áo cũ kia cho tôi.” Bố chau mày:” Có ma nó thèm ngắm mà cứ lo xa.” Mẹ thản nhiên:” Ma nữ đầy ra đấy, tôi cứ phòng cho chắc.”

11. Em trai tôi đỗ hai trường đại học, vì bạn gái mà nó chọn học trường kém nổi tiếng hơn. Tôi đùa bảo:” Em sợ bạn gái phải lòng đứa khác hả?” Nó điềm tĩnh đáp:” Không, em sợ không ai chăm sóc cô ấy.”

12. Mẹ bâng quơ nói:” Ăn bánh này khát nước nhỉ?” Bố lập tức đứng dậy rót nước đưa cho mẹ. Tôi thấy thế cũng nói:” Con cũng khát.” Bố đáp:” Tự đi mà rót.”

13. Có lần cãi nhau tôi bảo:” Anh hết yêu tôi rồi chứ gì?” Anh ta trợn mắt quát:” Vâng, hết yêu, thế đống đùi gà thịt nướng kia tôi mua về cho con Milu ăn hả?”

nhung-mau-chuyen-nho-nhung-khien-ban-tin-vao-tinh-yeu-thuc-su-2

14. Tôi bực mình quát lại:” Tính tôi bướng bỉnh khó chiều thế đấy, anh chịu không nổi thì tránh xa tôi ra!”

Anh ta đáp: “Tôi không thích tránh ra đấy, cô quản được chắc.”

15. Cấp ba bị thuỷ đậu, nghỉ học nằm nhà, thèm ăn cháo sườn, nhắn tin cho cậu ta. Hai mươi phút sau, cậu ta đã mang cháo tới, dù nhà cậu ta cách nhà tôi 5 cây số. Một tuần sau, đến lượt cậu ta bị thuỷ đậu.

16. Cơm xong tôi giả bộ than mệt, anh ấy ko nói ko rằng, thu dọn bát đĩa đem đi rửa. Ngồi nhìn bộ dạng lóng ngóng của anh, chỉ cần thế là đủ.

17. Chó nhà tôi làm chó nhà hàng xóm đẻ ra hai chú chó con. Từ ngày đó nó cứ ở lì nhà hàng xóm, chưa về nhà tôi một lần nào.

Theo blogtamsu

Một phút say nắng mà tôi đã đạp đổ đi hạnh phúc

gia-dinh-tan-vo (1)

Một phút say nắng mà tôi đã đạp đổ đi hạnh phúc mà tôi đã cố gắng xây dựng và vun đắp bao nhiêu năm nay, khiến gia đình tan vỡ, vợ chồng chia ly. Tôi chỉ mong được đến trước mặt cô ấy và nói “Vợ ơi, anh sai rồi, anh xin lỗi, hãy cho anh cơ hội lần nữa”,vậy mà sao khó quá!

Thời gian này đang chờ tòa án gọi lên làm thủ tục xong là chính thức tôi trở thành người đàn ông độc thân. Tôi không dám nghĩ đến những ngày sau không được sống cùng vợ con nữa.

Tôi từng có một gia đình hạnh phúc, có một người vợ đảm đang, yêu thương chồng con, biết vun vén cho gia đình và hai đứa con (bé trai 5 tuổi, bé gái 3 tuổi) ngoan, khỏe mạnh. Gia đình tôi từng là niềm ao ước của bạn bè, thế nhưng chính phút nông nổi mà tôi đã đạp đổ hạnh phúc ấy.

Hôn nhân của chúng tôi kéo dài được 10 năm trọn vẹn hạnh phúc, lần lượt hai bé con ra đời là niềm vui hạnh phúc của vợ chồng tôi và nội ngoại hai bên. Kinh tế gia đình chúng tôi không phải oằn mình như nhiều nhà khác nên không bao giờ có những cuộc cãi vã, cân đo từng đồng, vợ tôi làm hành chính ổn định, còn tôi làm trong ngành xây dựng, lại được ông bà hỗ trợ thường xuyên.

Vợ tôi là một người phụ nữ hiền, đảm đang, cô ấy rất khéo tay sáng tạo ra nhiều món ăn ngon. Vợ tôi có hoa tay nên vẽ rất đẹp, nhớ những ngày yêu nhau vợ vẫn hay vẽ hình tôi, giờ trong nhà vẫn lưu lại những bức hình ngày trước vợ hay vẽ mình. So với những người phụ nữ khác, vợ tôi là một người trầm tính, ít nói, nhưng với tôi, cô ấy lại nói rất nhiều. Chúng tôi có những câu chuyện xuyên ngày đêm mà không hết, vì thế chỉ có tôi mới hiểu rõ nhất về cô ấy. Ngay cả khi có đến con thứ hai rồi, chúng tôi vẫn không từ bỏ được thói quen, vẫn ôm nhau trò chuyện đến 2, 3 giờ sáng mới đi ngủ.

Công việc thuận lợi, tôi được cân nhắc lên chức, công việc cũng bận rộn hơn trước. Công ty có công trình lớn ở miền ngược, tôi được công ty giao làm đội trưởng công trình đó, cũng là dấu vết đầu tiên đánh mất tổ ấm gia đình mình.

gia-dinh-tan-vo

Tôi từng có một gia đình hạnh phúc, có một người vợ đảm đang, yêu thương chồng con, biết vun vén cho gia đình và hai đứa con. (Ảnh minh họa)

Thời gian đầu đi làm xa nhưng vẫn đều đặn 2 tuần là tôi lại ngó về nhìn mặt mũi vợ con. Nhưng chỉ được nửa năm đi lại nhiều tôi bắt đầu mệt mỏi, vợ chồng lại hay cãi vã những chuyện vặt vãnh, chẳng ai chịu nhường nhau như trước. Chán nản, thay vì thời gian về thăm vợ con, tôi lại theo mấy anh em trong công trình chè chén, rồi tôi gặp cô ấy.

Được anh em cổ vũ lại có tính sĩ diện cao, đã vậy cô ấy trẻ trung, xinh đẹp có thân hình bốc lửa, càng khiến tôi ham muốn và sa ngã. Không ở công trường với anh em nữa, tôi dọn ra ngoài sống chung với cô bồ, thời gian này tôi cũng chẳng đoái hoài đến vợ con.

Tôi với bồ chung sống cùng nhau được 8 tháng thì cô ấy được cử xuống Hà Nội học thêm, tôi cũng tức tốc theo cô ấy về Hà Nội. Tôi chuyển công tác, được về gần nhà lại gần cả bồ của mình, cứ thế hết giờ làm việc, tôi vội đến chỗ cô bồ ở đến đêm mới về. Vợ chồng không còn tình cảm như trước nữa, về nhà lại cảm thấy khó chịu, nên tôi thường lấy lý do công việc bận không về để ở luôn với cô bồ của mình đến hôm sau.

Từ sáng đến tối tôi và vợ không nói với nhau một câu. Tôi thường đi làm từ lúc vợ và các con mình vẫn đang ngủ say, tối về cũng thế. Dường như chúng tôi không có thời gian để cho nhau nữa. Yôi còn bận suy nghĩ về cô bồ của mình, còn vợ tôi bộn bề của công việc và con cái… Những hôm đêm về thấy vợ mình ngủ ngon giấc chỉ muốn đặt một nụ hôn lên trán như trước kia thôi mà tự dưng lại khó khăn.

Rồi vợ cũng phát hiện tôi ngoại tình, trong một lần tôi chở bồ đi ăn lại gặp bố mẹ vợ. Tôi đànhthú nhận tất cả với vợ về việc mình ngoại tình, nhưng cũng khoảng thời gian đó cô bồ tôi lại tìm đến bố mẹ tôi và nói cô đã có thai với tôi. Cô không đòi cưới nhưng lại bắt đền bù một khoản tiền rồi cô ấy đi. Đây là một cú sốc lớn với vợ và gia đình tôi.

gia-dinh-tan-vo (1)

Một phút say nắng mà tôi đã đạp đổ đi hạnh phúc mà tôi đã cố gắng xây dựng và vun đắp bao nhiêu năm nay, khiến gia đình tan vỡ. (Ảnh minh họa)

Sau hôm đó, gia đình tôi mỗi người một ngả. Tôi bị bố mẹ đuổi ra khỏi nhà, còn vợ đưa hai con về nhà bố mẹ đẻ sống. Bố mẹ vợ cũng đồng ý để vợ chồng tôi ly hôn.

Vợ tôi là một người cực kỳ dứt khoát, một khi đã nói là làm. Trước khi đến với nhau, chúng tôi có một giao kèo, nếu một trong hai phản bội nhau thì chia tay, giờ cô ấy làm đúng những gì trước chúng tôi nói. Mặc tôi có van xin thế nào cũng vô ích, bố mẹ tôi sang nói chuyện với gia đình bên vợ, xin lỗi gia đình và mong được đón con dâu và cháu về. Nhưng vợ tôi lại kiên quyết không nhìn mặt tôi, các con vẫn bám mẹ như ngày thường.

Giờ đơn đã nộp lên tòa án, chỉ chờ ngày tòa gọi giải quyết là vợ chồng tôi chính thức đường ai nấy đi. Gia đình tan vỡ rồi tôi mới thấy yêu vợ con nhiều hơn và càng hối tiếc vì đã phạm sai lầm.

Tôi rất muốn cứu vãn cuộc hôn nhân này, nhưng tôi không biết phải làm thế nào? Một phút say nắng mà tôi đã đạp đổ đi hạnh phúc mà tôi đã cố gắng xây dựng và vun đắp bao nhiêu năm nay, khiến gia đình tan vỡ, vợ chồng chia ly. Tôi chỉ mong được đến trước mặt cô ấy và nói “Vợ ơi, anh sai rồi, anh xin lỗi, hãy cho anh cơ hội lần nữa”, vậy mà sao khó quá!

Theo Afamily

Vạch mặt tay người yêu đào mỏ của con gái

lat-mat-nguoi-yeu-ham-tien

Ông bà phải lật mặt anh chàng người yêu hám tiền của con gái mình mới được.

Nhà ông bà Thanh cũng thuộc vào dạng khá giả: nhà lầu, xe hơi đầy đủ, đất đai vài mảnh, ông Thanh lại đang điều hành 1 công ty làm ăn khá ổn định. Nhưng ông bà được mỗi 2 mụn con gái. Cái thời xưa, lúc còn khó khăn, nghĩ cũng muốn đẻ nữa kiếm thằng cu nhưng sợ không nuôi nổi, con cái nheo nhóc thì khổ lắm, đến sau này khấm khá thì có tuổi rồi, còn sinh đẻ gì nữa.

Cô cả nhà ông bà ngót nghét 30 tuổi đầu nhưng vẫn chưa chịu lấy chồng, còn vi vu bên trời Tây hết học lại làm, ông bà khuyên mãi mà chả được. Nhưng cô con gái út thì còn đang khiến ông bà đau đầu hơn gấp nhiều lần. Hiền – tên con bé, vừa chân ướt chân ráo ra trường, còn chưa ổn định công việc thì lại đã nằng nặc đòi lấy chồng. Bạn trai Hiền tên Khương, hơn cô 3 tuổi, đã đi làm, 2 người yêu nhau được hơn 1 năm, hẹn nhau cô tốt nghiệp sẽ làm đám cưới. Qua vài lần tiếp xúc với Khương, ông bà thấy Khương nhìn thư sinh, khá khéo ăn nói nhưng có gì đó không thật, mỗi ánh mắt đều ẩn chứa đầy những toan tính và sự tham lam. Nhà Khương nghèo, bố mẹ phải vay tiền cho Khương đi học, học xong Khương có trách nhiệm đi làm trả nợ, chứ ông bà còn phải nuôi mấy đứa em dưới Khương, sức đâu mà trả. Sau này việc lo cho các em học hành cũng lại đến tay Khương, mà hiện tại lương anh mới đủ sống, để lo toan được từng ấy thứ thực sự là chật vật vô cùng.
“Hai đứa lương đủ ăn, nhà nó lại nhiều gánh nặng như thế, các con định lấy nhau rồi sống thế nào? Có con cái ra nữa thì làm sao? Con quen sống đầy đủ rồi, liệu có chịu được cảnh thiếu thốn không?” – bà Thanh hỏi con gái. “Nhà mình có căn nhà 2 tầng đang cho thuê, bọn con sẽ ở đó. Khi nào cưới xong thì bố xin cho anh Khương chỗ làm khác tốt hơn, thế là ổn mà. À, bố mẹ bảo cho con căn nhà đó mà, vậy sang tên cho con luôn đi nhé! Con sợ nhà mang tên bố mẹ, anh Khương sẽ tự ái không ở đâu!” – Hiền hồn nhiên trả lời. Ông bà Thanh sửng sốt: “Những cái đó là ý của con hay ý của thằng Khương?”. “Của ai mà chẳng được hả mẹ? Con thấy như thế là hợp lí mà!” – Hiền bối rối. Nhìn thái độ của con là bà Thanh đủ biết, mấy cái ý tưởng đó con gái mình đã bị người yêu gài cho rồi. Hiền từ bé chỉ biết học, ngây thơ chả biết gì, giờ vướng vào lưới tình nên chắc hẳn thấy người yêu nói gì cũng cho là đúng, và nghe theo một mực.
lat-mat-nguoi-yeu-ham-tien
Ông bà thấy Khương nhìn thư sinh, khá khéo ăn nói nhưng có gì đó không thật, mỗi ánh mắt đều ẩn chứa đầy những toan tính và sự tham lam (Ảnh minh họa)
Ông bà Thanh thực lòng không phải khinh người nghèo, nhưng Hiền chưa phải chịu khổ bao giờ, giờ nếu lấy Khương mà ông bà không ở sau hậu thuẫn thì cuộc sống của nó sẽ ra sao, không phải chạy ăn từng bữa là may. Chưa nói tới chuyện Khương có thật lòng yêu thương Hiền không, hay chủ yếu là nhòm ngó đến điều kiện gia đình nhà bà? Con mình lấy người như thế, liệu có được hạnh phúc trọn vẹn không, hay lúc sa cơ lỡ vận lại bị nó hắt hủi lạnh nhạt? Vì thế, bà Thanh bèn lựa lời khuyên nhủ con gái nên suy nghĩ thật kĩ vì hôn nhân không phải trò đùa, cái thời 1 túp lều tranh 2 trái tim vàng đã xa xưa lắm rồi, Khương còn chưa trả được hết nợ bố mẹ vay cho đi học thì còn tính nổi cái gì khác nữa!

“Bố mẹ lúc nào cũng chỉ có tiền tiền, không coi tình yêu của bọn con ra gì cả! Anh Khương không phải hám tiền của nhà mình đâu, anh ấy dù con chẳng có 1 xu thì sẽ vẫn yêu và cưới con như thường” – Hiền giận dỗi nói với mẹ. Biết con gái đang chết mê chết mệt Khương, giờ mình có nói gì cũng là vô dụng, ông bà giận lắm, nhưng cũng không thể làm ngơ được. Ông bà phải lật mặt anh chàng người yêu hám tiền của con gái mình mới được.
Ông Khương sau khi nổi trận lôi đình với cô con gái út không biết nghe lời thì giận lây sang cả bà Thanh vì không biết dạy con, ông bỏ đi không thèm về nhà.
Mấy ngày sau khi ông đi, bà Thanh hớt hải gọi cho Hiền giữa giờ làm việc, khóc lóc nói với con bà vừa phát hiện ông Thanh có phòng nhì, thằng con trai 3 tuổi rồi, đang ở trong căn nhà ngoài ngoại ô do ông Thanh mua cho. Mấy ngày qua ông không về là do đến với mẹ con nhà đó. Hiền hốt hoảng, vội chạy về với mẹ, thì thấy bố cũng đang ở nhà. Không khí căng thẳng và ngột ngạt bao trùm. “Mẹ con bà đã biết thì tôi cũng không giấu nữa, thằng bé đó đúng là con tôi. 2 chị em cái Hiền là phận gái, nhưng khi đi lấy chồng tôi vẫn cho của hồi môn hậu hĩnh, tuy thế cái Hiền không nghe lời, thích lấy thằng hám tiền đó thì cho nó tay trắng đi lấy chồng, nương vào tình yêu say đắm mà sống với nhau, của cải và công ty tôi sẽ di chúc lại hết cho con trai tôi” – ông Thanh gằn giọng nói. Quá tức giận và thất vọng về bố, Hiền hét lên: “Con sẽ chẳng cần 1 xu nào của bố cả! Bố để lại hết cho con trai quý tử của bố đi!”, rồi cô lao đi dọn đồ đạc.

Hiền đến ở nhờ nhà bạn vài hôm rồi tìm phòng trọ riêng, bắt đầu cuộc sống không còn viện trợ từ bố mẹ, cũng chẳng có sẵn cơ sở vật chất tiện nghi. Khương biết chuyện, hết lời động viên Hiền, thề nguyền dù có thế nào 2 người cũng sẽ luôn sát cánh bên nhau. Hiền hạnh phúc lắm, cô sẽ chứng minh cho mọi người thấy không có tiền của bố mẹ cô sẽ vẫn sống tốt và có được tình yêu chân thành từ Khương.
1 tháng rồi 2 tháng qua đi, mẹ Hiền có tới thăm con vài lần nhưng bố cô thì tuyệt nhiên không thấy đâu. Bà Thanh đến nhỏ vài giọt nước mắt thương con gái phải chịu khổ rồi lại đi, chẳng có xu nào cho con vì ông Thanh đã khóa chặt chi tiêu của bà. Đến khi Hiền ra ngoài ở đã được 3 tháng mà không thấy bố mẹ cô mềm lòng thì Khương dần hết kiên nhẫn. Ban đầu anh ta nghĩ, cứ cho là ông Thanh có con riêng thật và Hiền là phận gái thì dù sao cũng là máu mủ của họ, có giận thì cũng không thể bỏ mặc được, rồi cũng phải cho được căn nhà với lo công việc chu đáo chứ. Nhưng xem tình hình thì ông Thanh quyết tâm bỏ mặc Hiền thật. Vậy thì Khương còn ăn nhằm được gì? Rước 1 cô vợ cũng tay trắng như mình, thậm chí lương còn thấp hơn mình về để 2 đứa chết đói à? Gánh nặng của hắn còn nhiều, hắn phải cần người san sẻ gánh nặng đó, mà gánh được hộ luôn thì càng tuyệt!

Nghĩ vậy, Khương dần lạnh nhạt với Hiền, cuối cùng là cắt đứt hẳn, với lời chia tay đầy cao thượng: “Lấy anh, bố mẹ em sẽ bỏ mặc em đấy, rồi em sẽ phải chịu khổ. Anh không đành lòng để em chịu khổ cùng anh chút nào!”. Hiền ban đầu chưa hiểu, còn ra sức níu kéo, nhưng sau nhiều lần bị từ chối phũ phàng, cô đã hiểu ra, khi cô chỉ là 1 cô gái lương chả đủ nuôi mình, thì tình yêu của Khương cũng theo đó mà ra đi mãi mãi. Thở phào vì đã giúp con nhận ra đâu là người yêu mình thật sự, nhưng ông bà Thanh cũng chưa vội nói cho Hiền biết tất cả sự thật. “Cứ để nó chịu khổ bên ngoài 1 thời gian cho khôn người lên cũng là 1 cách hay” – ông bà bảo nhau.
Theo Afamily

Mẹ chồng gọi tôi là “con nạ dòng”

c

Về làm dâu đã 4 năm, nhưng từ đầu tới cuối, mẹ chồng luôn gọi tôi là “con nạ dòng”.

Nếu biết lấy anh khổ như thế này, thì dù yêu đến bao nhiêu, tôi cũng sẽ cương quyết không lên xe hoa về làm dâu nhà anh để bị mẹ chồng gọi là “con nạ dòng”.

Học hết cấp 3, nhà nghèo lại đông anh chị em, không có điều kiện nên tôi không tiếp tục đi học nữa. Tôi ra thành phố xin việc cũng là vì không muốn vướng cảnh lấy chồng sớm. Làm một năm trong một xưởng sản xuất giấy, tôi quen và yêu anh đồng nghiệp. Hai đứa cùng hoàn cảnh nên dễ thông cảm cho nhau. Đưa anh về giới thiệu với bố mẹ, ai cũng ưng ý. Bố tôi cũng muốn tôi lấy chồng sớm cho yên ổn. Vì thế tôi lấy chồng khi vừa bước sang tuổi 20.

Cuộc sống hôn nhân của tôi không dễ chịu chút nào. Chồng tôi còn trẻ, tiêu rất hoang phí, cũng không có dự định tiết kiệm để sinh con. Anh chỉ muốn sống sướng cho bản thân, không cần lo nghĩ tới tương lai. Khác hẳn với suy nghĩ của tôi, do vậy chúng tôi thường xuyên lục đục. Kết quả, ở với nhau được hơn một năm thì chúng tôi ly hôn.

4-nam-lam-dau-me-chong-van-goi-toi-la-con-na-dong-

Khi chưa có con cái, tôi đã quyết định giải thoát cho mình (Ảnh minh họa)

Bố mẹ tôi biết chuyện đã trách mắng tôi rất nhiều. Bố tôi cho, lẽ ra tôi nên cứ cố chịu rồi từ từ khuyên bảo anh. Nhưng tôi biết, đàn ông mà đã lười biếng lại thích hưởng thụ thì khuyên bảo kiểu gì cũng không thành. Vì thế, khi chưa có con cái, tôi đã quyết định giải thoát cho mình.

Ly hôn chồng, tôi cũng không muốn ở lại xưởng giấy làm việc nữa. May thay một chị làm cùng giới thiệu tôi vào làm nhân viên bán hàng tại một siêu thị lớn. Có chút tiền tiết kiệm, tôi đi học ôn và thi vào một trường cao đẳng y tế. Ban ngày tôi đi học, buổi tối đi làm nhân viên siêu thị. Giống như một sinh viên thực thụ, chỉ khác là tôi lớn tuổi hơn và cũng đã từng ly hôn.

Ra trường, nhờ cô giáo giới thiệu, tôi được vào làm y tá ở một bệnh viện. Tuy rằng chỉ là nhân viên hợp đồng, nhưng như vậy tôi cũng đã thầm cảm thấy may mắn. Làm việc trong bệnh viện được hơn 2 năm, tôi được ký hợp đồng chính thức. Lúc này có một anh bác sĩ theo đuổi tôi. Anh ấy theo đuổi rất nhiệt tình nên cũng khiến lòng tôi xao động.

Tôi quyết định nói thẳng với anh rằng tuy tôi mới gần 26 tuổi nhưng tôi đã có một lần chồng. Tôi vẫn nhớ như in vẻ mặt anh lúc đó. Anh đã cười hỏi sao tôi lại từ chối anh bằng cách đó. Tôi đã nhắc lại với anh là tôi nói sự thật. Anh đã rất sốc. Anh lặng người đến gần 10 phút rồi nói với tôi bằng giọng quả quyết rằng anh yêu tôi và muốn lấy tôi làm vợ. Anh sẽ bù đắp quãng thời gian không hạnh phúc ấy cho tôi.

Tôi rất cảm động. Trong lúc yếu đuối, tôi đã gật đầu đồng ý làm vợ anh. Đối với tôi, đây giống như một giấc mộng vậy. Anh có nghề nghiệp tốt, lại là trai tân, gia đình đều là người tri thức. Vì thế, khi về ra mắt gia đình anh, tôi nhận ngay ra mẹ anh không hề có thiện cảm với tôi. Mặc dù rất buồn nhưng tôi vẫn muốn ở bên anh. Tôi không biết anh thuyết phục bố mẹ thế nào, cuối cùng hai người cũng đồng ý đến nhà tôi hỏi cưới tôi cho anh.

Tôi nhớ ngày cưới, tôi đã khóc vì vui sướng. Vì không ngờ cuộc đời mình lại tốt số đến vậy. Nhưng nào ngờ, từ ngày đầu về làm dâu, mẹ anh đã khinh bỉ gọi tôi là “đồ con gái nạ dòng”. Sau đó, cứ có việc gì cần gọi tôi hoặc khi nói chuyện với người khác, mẹ chồng đều gọi tôi là “con nạ dòng”. Có mặt chồng tôi thì bà không nói như vậy. Nhưng khi có mình tôi hoặc trước mặt người khác, bà đều gọi tôi một cách rẻ rúng coi thường như thế.

Tôi biết mình không xứng với người chồng này, tôi cũng đã cố hết sức để chiều anh, để sống với gia đình chồng hết lòng. 4 năm qua, tôi chưa từng làm việc gì sai trái, có lỗi với chồng. Chồng tôi rất thương tôi, vì thế mà tôi có thêm động lực để tiếp tục sống cùng bố mẹ chồng cay nghiệt.

Tôi cảm thấy bản thân như một con ký sinh trùng sống tạm bợ vào họ. Bị bố mẹ chồng khinh bỉ, ghét bỏ mà vẫn cố sức để bám vào. Chỉ bởi tôi yêu chồng tôi, tôi thật lòng không muốn mất anh. Tôi từng dò hỏi chồng có nên ra ở riêng không? Anh liền hỏi tôi vì sao muốn ra ở riêng? Có phải mẹ nói gì không, khiến tôi không đủ can đảm để nói ra nỗi lòng của mình.

c

Chẳng lẽ quá khứ của tôi sai trái nên tôi phải lãnh chịu hậu quả tới tận bây giờ? (Ảnh minh họa)

Không phải chồng tôi không tinh tế, chẳng qua do anh quá bận rộn ở bệnh viện và cũng vì mẹ chồng tôi rất khéo léo che mắt anh. Còn tôi không muốn xấu xí trong mắt anh. Bởi tôi biết chồng tôi rất quý trọng mẹ, nếu tôi nói điều gì không hay về mẹ, chắc anh thất vọng về tôi lắm.

Một người phụ nữ 30 tuổi như tôi, luôn phải chịu cảnh bị mẹ chồng gọi “con nạ dòng”. Những người sống quanh khu tôi ở, ai cũng biết tôi là “gái nạ dòng” khiến tôi cảm thấy rất xấu hổ khi giáp mặt họ dù rằng 4 năm qua tôi phải trơ lỳ, chai mặt mà phớt lờ tất cả. Tôi không biết mình có nên tiếp tục chịu đựng như thế này hay nên làm gì để mẹ chồng thay đổi cách nhìn về tôi.

Chẳng lẽ quá khứ của tôi sai trái nên tôi phải lãnh chịu hậu quả tới tận bây giờ? Tôi rất cần một lời khuyên chân thành của mọi người.

Theo Afamily

Quặn lòng khi con gọi ma-no-canh là bố

Mother and Baby Smiling,Korean

Là một người mẹ đơn thân, khi nhìn con gái ôm chặt chân một ma-nơ-canh nam và gọi là bố khiến tôi không thể không suy nghĩ lại.

18 tuổi, tôi rời quê lên thành phố học tập. 22 tuổi tôi ra trường và được nhận vào làm trong một công ty xuất nhập khẩu. Ngoại hình của tôi khá, giao tiếp tốt, cũng có nhiều người theo đuổi từ thời đại học nhưng bản thân tôi lại không thích một ai. Năm 23 tuổi, tôi gặp anh. Anh 29 tuổi, là đối tác của công ty tôi. Chúng tôi quen nhau, âm thầm nhắn tin cho nhau rồi hẹn hò và trở thành người yêu của nhau. Tình yêu của chúng tôi rất đẹp, không nhiều sóng gió và thử thách, chỉ toàn lãng mạn hài hòa. Một năm sau khi ở bên nhau, tôi phát hiện ra mình mang bầu. Tôi không hề hoảng hốt lo sợ khi mình chưa chồng mà chửa. Tôi tin vào tình yêu của anh dành cho tôi, tôi nghĩ khi tôi nói chuyện này ra chúng tôi sẽ làm đám cưới.

Hôm đó tôi chuẩn bị một bữa tối rất lãng mạn, định bụng nói cho anh biết chuyện vui này. Thế nhưng khi tôi chưa kịp nói thì anh đã thông báo cho tôi biết, anh được lên chức giám đốc khu vực và bị điều vào Đà Nẵng làm việc. Tôi hoảng hốt báo cho anh biết tôi có bầu. Cứ tưởng anh sẽ vui mừng, đem tôi đi Đà Nẵng cùng. Không ngờ anh lại bực bội quát lên “Ôi trời, sao em không cẩn thận như vậy? Giờ anh đang tập trung cho sự nghiệp, vợ con vào rồi thì làm được gì nữa”.

Tôi rất buồn, tôi hỏi anh vậy giờ anh tính sao? Anh suy nghĩ một lúc rồi nhẹ nhàng bảo tôi “Thôi bỏ đi em ạ. Chúng mình còn trẻ, tương lai còn dài, sau này muốn mấy đứa mà chẳng được”. Nghe giọng điệu của anh như một gã sở khanh chính hiệu, tôi thất vọng vô cùng. Tôi hỏi anh “Anh không muốn cưới em phải không? Cưới rồi em bỏ việc theo anh vào Đà Nẵng”. Anh giãy nảy “Không được, giờ mà cưới rồi sinh con thì anh làm sao có thời gian dành cho sự nghiệp. Em phải xác định được cái gì quan trọng hơn chứ? Em mà không bỏ thì anh mặc kệ em đấy”.

Mother and Baby Smiling,Korean

Làm mẹ đơn thân rất vất vả nhưng vì con, tôi đã vượt qua được hết (Ảnh minh họa)

Tôi không thể tiếp tục nghe anh nói được nữa. Tôi là người giàu tình cảm, huống chi tôi đang mang một sinh mạng trong người, đâu thể vì vài ba câu nói của anh hay vì tương lai chưa biết như thế nào của tôi để từ bỏ con được. Vì thế, tôi chia tay anh và quyết định trở thành một bà mẹ đơn thân. Tôi bảo với anh rằng tôi sẽ tự mình sinh và nuôi dưỡng con, không cần một người bố cạn tình cạn nghĩa như anh. Anh tìm cách khuyên giải tôi song thời gian anh phải đi Đà Nẵng rất gấp, vì vậy mà anh nói sẽ gọi điện cho tôi.

Từ ngày anh đi, tôi thay đổi chỗ ở, bỏ luôn số điện thoại cũ. Bắt đầu cuộc sống mới. Tôi mặc kệ lời chê trách khinh miệt của mọi người, vẫn đi làm đều đặn để tiết kiệm chờ tới lúc sinh con. Cuộc sống khá khó khăn, tôi cũng không dám nói với gia đình mình mang bầu. Tôi chỉ tìm được sự giúp đỡ từ một cô bạn gái rất thân hồi đại học. Tôi còn phải “mượn” bạn trai cô ấy giả làm chồng mình trong vài cuộc giao lưu trong công ty.

Vài tháng sau, tôi sinh được một cô con gái hơn 3kg, trộm vía rất đáng yêu. Khó khăn chồng chất khó khăn khi làm một người mẹ đơn thân, nhưng vì con tôi đều cắn răng vượt qua. Căn phòng trọ chỉ có hai mẹ con, thỉnh thoảng cô bạn thân sẽ mua thực phẩm giúp tôi. Khi con được hơn một tháng, tôi đã phải bế cả con theo mỗi lần đi chợ. Nhưng dần cuộc sống cũng không đến nỗi nào. Khi con được 5 tháng thì bố mẹ tôi ở quê biết chuyện. Mẹ tôi vừa khóc vừa đánh tôi vì dại dột và cũng vì thương tôi. Sau rồi mẹ tôi cũng ở lại trông con cho tôi đi làm, để mình bố về quê.

Cuộc sống của tôi cũng có chút thoải mái hơn vì được nhờ mẹ. Nhưng bên cạnh đó, mẹ tôi luôn cằn nhằn tôi giờ biết lấy chồng như thế nào? Làm sao lấy được người tốt, tử tế và thành đạt nữa…? Tôi không buồn vì những chuyện đó. Với tôi chỉ cần con gái cưng ngoan ngoãn, hay ăn chóng lớn là được.

Con được hơn một tuổi, mẹ tôi mắc bệnh đau lưng nên về quê ở. Vì quê tôi vẫn cổ hủ lạc hậu nên tôi không thể đưa con về được. Tôi cho con đi nhà trẻ, chiều đến đón con về rồi hai mẹ con lại quây quần. Chứng kiến con từng bước trưởng thành mà tôi rất vui. Tôi cố gắng làm nhiều điều để con không cảm thấy thiếu vắng tình thương của bố.

Khi con gái được 2 tuổi rưỡi, con rất hay hỏi tôi về người đàn ông đứng cạnh tôi bên bức ảnh. Tôi đã xóa hết, vứt hết những kỷ niệm về người đàn ông bội bạc cũ, nhưng trong trái tim vẫn không quên được anh ta. Vì thế mà tôi giữ lại một bức ảnh chụp tôi đang cười rất vô tư, bên cạnh là một người đàn ông mặc quần bò áo phông nhưng đội mũ lưỡi trai quay đi chỗ khác nên không nhìn rõ mặt. Tôi trả lời cho có lệ với con “Đó là bố của con. Bố đang đi công tác, rồi sau bố về sẽ đến thăm con”.

Sau rồi con không hỏi thêm gì nữa, 2 tuần trước khi tôi dẫn con tới một cửa hàng thời trang. Vừa vào đến nơi, con đã đứng lặng thinh nhìn một ma-nơ-canh nam mặc quần bò áo phông đội mũ lưỡi trai. Sau đó, trước sự bất ngờ của tôi và nhân viên bán hàng, con lao đến ôm chầm chân ma-nơ-canh đó và liên tục gọi bố… bố…

Mother Comforting Crying Child

Nhìn con vừa khóc vừa ra sức lay gọi ma-nơ-canh là bố mà tôi không sao kìm được nước mắt (Ảnh minh họa)

Nhìn cảnh con nhận ma-nơ-canh làm bố, tôi đã không kìm nén được xúc động nên bật khóc tại chỗ. Tôi không ngờ con gái tôi lại nhớ và mong muốn có một người bố như vậy. Con gác chân lên chân ma-nơ-canh đòi trèo lên để được bế. Con vừa khóc vừa ra sức lay gọi ma-nơ-canh đến mức nhân viên bán hàng phải tiến lên giữ chặt ma-nơ-canh kẻo đổ. Còn tôi thì trái tim như bị cắt ra từng khúc vì thương con.

Hôm đó, tôi phải rất vất vả mới dỗ dành được con. Sau ngày đó, tôi nhận ra rằng con tôi rất cần có một người bố. Không ai thay thế được tình cảm của bố, sự hiện diện của bố trong sự trưởng thành của con được. Nhưng tôi chưa sẵn sàng để mở lòng mình ra. Thú thật tôi vẫn còn mong chờ một ngày nào đó người yêu cũ sẽ quay về tìm tôi và biết rằng tôi chưa lấy chồng hiện vẫn nuôi con rất ổn. Tôi không có ý chờ anh ta, nhưng tôi muốn làm anh ta dằn vặt, hối hận. Tôi có nên tiếp tục làm mẹ đơn thân và chờ đợi hay tìm một người bố thật cho con ngay lập tức?

Theo Afamily

7 lý do tôi chỉ lấy vợ lương trên 30 triệu/tháng

7-ly-do-toi-quyet-dinh-co-e-cung-khong-lay-vo-luong-duoi-30-trieuthanga

Tuy không quan trọng chuyện tiền nong trong hôn nhân nhưng tôi vẫn đề ra mục tiêu vợ lương cao. Bởi ngoài con số 30 triệu/tháng kia, cái tôi quan trọng là nhìn thấy những ưu điểm khi một người vợ có mức lương như thế.

Đọc “Tâm sự thật lòng của chàng trai hơn 30 tuổi vẫn đi tìm mối tình đầu” của một anh còn ngại ngùng không dám công khai tên thật mà tôi vừa buồn cười vừa nghĩ anh vui tính thế kiểu gì cũng sớm thoát ế thôi. Chắc chỉ cần tự tin thêm chút nữa là mọi chuyện sẽ sớm được giải quyết dứt điểm.

Như anh bạn đây, năm nay tôi cũng gần 30 tuổi rồi. Là người khá bận rộn nên nói thật tôi cũng chưa có thời gian hẹn hò và tìm hiểu bạn gái quanh mình. Bởi thế, tôi vẫn chưa có người yêu là vì vậy. Song ngay cả khi chưa và sắp yêu, cá nhân tôi cũng có mục tiêu chọn vợ rất rõ ràng cho mình.

Với tôi, vợ có hình thức xinh hay xấu tôi không quan trọng. Chỉ cần cô ấy dễ nhìn và duyên dáng là được. Cái tôi chỉ quan tâm ở vợ tương lai là phải có mức lương trên 30 triệu trở lên mỗi tháng.

Nói ra mọi người đừng bảo tôi khoe mẽ bản thân nhưng thực sự gia cảnh nhà tôi cũng rất khá. Bố tôi làm giám đốc tư nhân một công ty chuyên về đồ gia dụng. Mẹ tôi thì làm hiệu trưởng một trường mầm non tư nhân có tiếng trên địa bàn. Còn tôi, hiện làm trưởng phòng kinh doanh cho một công ty của Nhật nên lương lậu cũng như chế độ đãi ngộ rất tốt.

Businessman Working on Laptop --- Image by © Gareth Brown/Corbis

Với tôi, vợ có hình thức xinh hay xấu tôi không quan trọng (Ảnh minh họa)

Tuy không quan trọng chuyện tiền nong trong hôn nhân nhưng tôi vẫn đề ra mục tiêu vợ lương cao. Bởi ngoài con số lương lậu kia, cái tôi quan trọng là nhìn thấy những ưu điểm khi một người vợ có mức lương như thế.

Thứ nhất, tôi nghĩ nếu vợ có lương cao từ 30 triệu/tháng trở lên thì đương nhiên chức vụ của cô ấy trong công ty cũng không phải là nhỏ. Tất nhiên khi giữ chức vụ cao thì thời gian làm việc của cô ấy có thể có nhiều áp lực, phải bận rộn hơn người khác. Nhưng vì thế mà vợ tôi sẽ không có thói quen xấu ngồi lê đôi mách hay buôn dưa lê như nhiều phụ nữ khác.

Thứ hai, nếu vợ lương cao cũng đồng nghĩa với tư tưởng của vợ sẽ rất tiến bộ, năng động. Theo đó, những công việc gia đình, dù có ít thời gian nhưng cô ấy sẽ có cách hoàn tất chu đáo. Chưa kể, một người vợ tiến bộ sẽ không có chuyện phân biệt việc này là của đàn ông hay của đàn bà. Vào những ngày nghỉ, vợ chồng cùng gánh vác mọi công việc gia đình và chăm con. Bởi thế, vợ chồng tôi hứa hẹn sẽ không bao giờ có chuyện cãi vã, bất bình đẳng với những công việc nhỏ nhặt trong nhà.

Thứ ba, lấy vợ lương cao, tôi và người thân trong nhà sẽ cảm thấy hãnh diện và tự hào với mọi người. Bởi chắc chắn ai cũng sẽ trầm trồ khen ngợi hoặc xuýt xoa khi biết tôi có một người vợ giỏi giang, tháo vát và kiếm ra tiền.

Thứ tư, một cô vợ lương cao cũng ít khi nào khiến bạn phải cáu giận về những vấn đề nhỏ nhặt. Là chồng, bạn sẽ không phải mất thời gian lắng nghe những khi vợ buồn vẩn vơ như nhiều phụ nữ khác. Bởi thay vào đó, bạn đời của bạn sẽ sống đơn giản hơn, thẳng thắn hơn. Bên cạnh đó, vì có ít thời gian nên vợ chồng cũng không phải tranh luận hay cãi vã về một vấn đề gì đó. Ngược lại vợ chồng sẽ biết tranh thủ tận hưởng bên nhau.

Thứ năm, có vợ lương cao, gia đình nhỏ của tôi sẽ có điều kiện sống hơn. Chúng tôi sẽ thực hiện những chuyến đi du lịch đổi gió thường xuyên. Bên cạnh đó, chúng còn giúp cho con cái của chúng tôi có tiền đề phát triển tốt. Bởi nếu muốn, tôi có thể dư sức đầu tư cho con theo học các trường có những phương pháp giáo dục toàn diện. Điều này cho con tôi một nền tảng phát triển tốt hơn.

Thứ sáu, điều không thể không nhắc tới đó là những người vợ có lương cao sẽ có tư tưởng thoáng hơn. Theo đó, các mối quan hệ gia đình hay đồng nghiệp hoặc ngoài xã hội khác, là chồng, tôi sẽ không phải lo lắng tới chuyện cư xử của vợ. Ngoài ra, tôi cũng tránh phải nghe những lời người thân, bạn bè, đồng nghiệp cằn nhằn hay chỉ trích về vợ của mình không biết xử sự.

7-ly-do-toi-quyet-dinh-co-e-cung-khong-lay-vo-luong-duoi-30-trieuthanga

Trong thời gian tới, có lẽ tôi sẽ gác bớt công việc để hẹn hò và tìm một cô gái như vậy lấy làm vợ vì cũng đã đến tuổi bố mẹ bắt lập gia đình (Ảnh minh họa)

Điều cuối cùng tôi thấy nếu đàn ông đạt mục tiêu lấy vợ lương cao, đương nhiên họ cũng như tôi chắc chắn sẽ được san sẻ nỗi lo và gánh nặng kiếm tiến lo cho gia đình. Khi cần phải chi tiêu hay đầu tư bất chợt, tôi khi ấy sẽ không phải đau đầu vì tiền hay bị áp lực vì không biết kiếm đâu ra tiền. Bởi đã có người bạn đời của tôi chung tay phụ giúp thì mọi thứ sẽ nhanh chóng và nhẹ nhàng hơn nhiều.

Đó chính là tất cả những lý do vì sao tôi đang nhắm chọn một người vợ lương cao. Trong thời gian tới, có lẽ tôi sẽ gác bớt công việc để hẹn hò và tìm một cô gái như vậy lấy làm vợ vì cũng đã đến tuổi bố mẹ bắt lập gia đình. Mọi người ủng hộ tôi lấy một người vợ lương cao như thế chứ? Và mọi người có ý kiến khác không xin cũng nói thẳng thắn cho tôi tham khảo.

Theo Afamily

Anh cần một người vợ chứ không cần một quý bà có quyền chức

1-20150408083232-7-1428479911842

Những tưởng với một người vợ tháo vát, nhanh nhẹn, có địa vị xã hội như vậy, chồng tôi sẽ “mát mặt”, sẽ cúc cung tận tụy chăm sóc, phục vụ vợ con. Ai ngờ anh có bồ và thẳng thắn nói với tôi việc anh muốn ly hôn để cưới cô bồ kia.

Sau một hồi chết lặng, tôi giật lấy tờ đơn ly hôn mà chồng đang cầm trên tay, vò xé, giật nó ra từng mảnh nhỏ rồi gào lên tức tưởi “anh đòi bỏ tôi để đi lấy một con bé bán trà đá ở bến xe, anh hạ nhục tôi phải không?”…

Tôi và chồng lấy nhau đã 12 năm, chúng tôi có một con trai năm nay học lớp 6, chồng tôi 40 tuổi, hơn vợ 5 tuổi và làm nhân viên đường dây của công ty điện lực quận.

1-20150408083232-7-1428479911842

Ảnh minh họa: Internet.

Còn tôi tốt nghiệp đại học ngành tài chính – ngân hàng, sau 7 năm công tác, nhờ những cố gắng nỗ lực trong công việc, tôi đã được cất nhắc lên chức trưởng phòng của một chi nhánh ngân hàng. Tôi được đồng nghiệp và các sếp đánh giá khá cao khả năng làm việc, có lần một sếp lớn của ngân hàng mẹ trong một cuộc họp đã nói với tôi rằng chiếc ghế giám đốc của chi nhánh tôi đang làm chắc chắn sẽ vào tay tôi nếu tôi cố gắng phấn đấu hơn nữa.

Vì những lý do này nên tôi càng miệt mài gắn bó và hết lòng với công việc. Vì con trai cũng đã lớn, không phải bận mọn việc bú mớm nên gần như tôi “khoán trắng” cho chồng khoản đưa đón con đi học, dạy dỗ con và nhiều khi cả việc cơm nước, tắm rửa cho thằng bé.

Tôi về nhà muộn thường xuyên vì phải đi gặp gỡ đối tác, vì cố thêm những việc không tên nhưng ngồn ngộn chờ tôi ở cơ quan. Những bữa cơm nhà do tôi nấu thưa thớt dần, thậm chí cả sự có mặt của tôi trong bữa cơm tối mà chồng đã nấu nướng, bày biện sẵn cũng ít dần.

Đôi lần chồng tôi nhắc vợ về việc nên dành thời gian cho gia đình, con cái, rồi còn các việc đối đãi nội ngoại, thăm hỏi gia đình hai bên, nhưng nghe những lời ấy của chồng, tôi chỉ gạt phắt đi, còn bảo chồng phải để thời gian cho tôi phấn đấu vì sự nghiệp, và tôi còn kiếm tiền để lo cho cả gia đình.

Một lần thấy chồng bảo tôi xin nghỉ làm hai ngày để cùng bố con anh về quê dự đám cưới em con chú ruột, tôi đã gạt phắt đi vì “bận việc” và mở ví đưa cho anh một xấp tiền, bảo anh cầm lấy hai bố con tự lo liệu và bỏ tiền mừng vào phong bì.

Chồng tôi nhìn xấp tiền tôi bỏ ra bàn như nhìn những vật thể lạ rồi quay mặt đi, chẳng hề nói câu nào.

Những tưởng với một người vợ tháo vát, nhanh nhẹn, có địa vị xã hội như vậy, chồng tôi sẽ “mát mặt”, sẽ cúc cung tận tụy chăm sóc, phục vụ vợ con. Ai ngờ anh có bồ, và thẳng thắn nói với tôi việc anh muốn ly hôn để cưới cô bồ kia.

Anh cũng chẳng giấu giếm gì tôi khi nói cho tôi biết cô bồ anh bán trà đá, nước giải khát ở bến xe bus, cô ấy thua tôi cả về hình thức, cả địa vị xã hội, cả việc kiếm tiền.

Tôi đã lồng lộn như con thú bị thương khi thấy chồng chìa ra trước mặt mình lá đơn xin ly hôn. Tôi bảo anh là “hết khôn dồn đến dại, vợ đẹp con khôn không muốn, lại ngu si đần độn chọn một đứa bán trà đá vỉa hè để cưới làm vợ”.

Nghe những lời lẽ ấy của tôi, chồng tôi chỉ lẳng lặng đi thu xếp quần áo của anh và trước khi rời khỏi nhà, anh nói đúng một câu “anh xin lỗi em, nhưng anh cần một người vợ chứ không cần một quý bà có quyền chức. Cô ấy bán trà đá ở vỉa hè nhưng cô ấy cần anh, biết tôn trọng và mong muốn có anh trong vai trò một người chồng”.

Theo Tiền phong

 

Phụ nữ, tại sao phải tự giới hạn mình ở bộ ngực và vòng mông?

yeu-ban-than (1)

Tại sao lại tự giới hạn vẻ đẹp cơ thể mình chỉ ở bộ ngực và vòng mông nhỉ, chẳng lẽ ngoài những thứ ấy ra bạn không còn gì đáng giá hết?

Tôi ngắm đi ngắm lại bức ảnh mặc bikini trên bãi biển với vòng ngực nghiêng ngả và chiếc bụng rõ ràng vừa trải qua thời kỳ giãn nở rất lớn của Rachel Hollis với một nụ cười dần dần cứ nở ra tự nhiên và sảng khoái, giống như chiếc lá non tự nhiên vươn căng ra dưới mặt trời – tôi không ý thức được là mình đang cười, nó đơn giản chỉ là một cảm giác dễ chịu thuần khiết chạy khắp cơ thể.

yeu-ban-than

Bức ảnh đã truyền cảm hứng cho nhiều người

Chắc Rachel không thể hình dung bức ảnh mà cô đăng lên trang mạng xã hội như một chia sẻ hoàn toàn cá nhân của mình lại nhanh chóng trở thành nguồn cảm hứng cho nhiều phụ nữ – và cả đàn ông đến như thế. Mặc kệ cơ thể không hoàn hảo, kệ những nếp da nhăn nheo trên chiếc bụng đã mang thai ba đứa con trai khỏe mạnh, khuôn mặt và nụ cười của cô sáng ngời.

Tôi ước nhiều phụ nữ Việt Nam đọc được chia sẻ của Rachel. Bởi vì tôi từng có một người bạn luôn luôn phải đeo một chiếc kiềng vàng mảnh sát vào cổ, mọi nơi, mọi lúc, để che giấu vết sẹo nhỏ dài dấu hiệu của một cuộc mổ. Vết sẹo rất mảnh, gần như không nhìn thấy, và đeo chiếc kiềng như thế trong thời tiết hanh nóng của Hà Nội mùa hè không hề dễ chịu và không phải lúc nào cũng hợp với trang phục. Nhưng cô chịu đựng hết để đeo nó, vì vết sẹo ấy đã khiến cô thất bại trong cuộc tình trước: khi đến ra mắt, gia đình người yêu cô cứ săm soi mãi và hỏi tỉ mỉ đủ điều về cuộc mổ. Rồi sau, người yêu ngượng nghịu chia tay cô với lý do: anh là con trưởng trong gia đình, nhất thiết phải có con để nối dõi mà mẹ anh lo ngại lần mổ kia khiến cô khó sinh nở.

Tôi nhớ tôi đã phẫn nộ lên như thế nào thay cho bạn tôi. Tôi nói ôi trời ơi thật là cái tư tưởng kinh hoàng, nô lệ phụ nữ, người đàn ông kia không thật lòng yêu cô ấy, cô ấy cũng nên mừng vì đã thoát được gia đình chỉ coi cô như cái máy đẻ kia đi. Vân vân. Nhưng tôi biết bạn tôi rất đau lòng và không dễ để thoát khỏi những gia đình có tư tưởng như thế. Bằng chứng là sau đó cô ấy bắt đầu đeo chiếc kiềng vàng mỏng kia, 24/24. Thực ra nó không còn là vật trang sức mà chính là vũ khí để cô ấy tự bảo vệ bản thân.

yeu-ban-than (1)

Yêu bản thân, phụ nữ sẽ không tự giới hạn mình chỉ ở bộ ngực và vòng mông.

Ai cũng biết quyền năng của vẻ đẹp bên ngoài trong giao tiếp và làm ăn. Đặc biệt phụ nữ và phụ nữ sống ở thành thị càng thấm thía điều này. Hãy nhìn những phụ nữ sau một ngày làm việc lại tiếp tục đến các trung tâm aerobic và thể dục thẩm mỹ, tưới mồ hôi lên sàn tập, đêm về cơ bắp trên toàn bộ cơ thể căng lên nhức nhối, mỗi cử động lăn mình cũng kèm theo tiếng rên. Hãy nhìn số tiền khủng và sự đau đớn mà họ tự nguyện gánh chịu sau những cơn dao kéo thẩm mỹ – có người đổ hết tiền tiết kiệm nhiều năm để đổi lấy ngoại hình ưng ý hơn.

Các trung tâm gym được hưởng lợi nhiều nhất từ điều này và họ không bỏ qua cơ hội để tác động hơn nữa vào nỗi sợ xấu của chị em. Một trung tâm lớn có slogan là “Thay đổi cơ thể, thay đổi cuộc sống”.  Họ thúc giục và ấn vào đầu chị em suy nghĩ (chỉ có) cơ thể lý tưởng (mới) mang lại sự tự tin tuyệt đối trong giao tiếp, công việc và gia đình. Cứ như thể toàn bộ cuộc sống chỉ là một cuộc thi hoa hậu mở rộng và kéo dài vĩnh viễn.

yeu-ban-than (2)

Toàn bộ cuộc sống chỉ là một cuộc thi hoa hậu mở rộng và kéo dài vĩnh viễn nếu phụ nữ không biết yêu bản thân.

Thêm vào đó, vô số bài báo lá cải ca tụng những “tấm gương” chỉ nhờ nhan sắc mà có đời sống xa hoa khiến cho không ít cô gái khắc vào đầu công thức thành công kiên định sắt đá: làm đẹp, làm đẹp, làm đẹp và dùng nó săn bằng được tấm chồng giàu!
Thế nhưng không phải cái gì lấp lánh cũng là vàng. Nhan sắc có thể mang lại tấm chồng giàu nhưng chỉ mình nhan sắc thì khó lòng đảm bảo được hạnh phúc. Khi người đàn ông đến với bạn bằng nhan sắc, họ cũng có thể rời bạn đi vì (một) nhan sắc (khác). Hoặc, kém may mắn hơn, bạn chỉ là một món “rau” trên bàn ăn của họ trong vài ngày mà thôi. Mà tại sao lại tự giới hạn mình chỉ ở bộ ngực và vòng mông nhỉ, chẳng lẽ ngoài những thứ ấy ra bạn không còn gì đáng giá hết?

Khi Rachel Hollis tự tin nói rằng những vết nhăn rạn trên da bụng của cô cũng chính là những hoa văn màu sắc mà cô đã kiếm được trong cuộc đời, tôi nghĩ rằng cô có vô số câu chuyện sâu sắc để kể về nó: “hoa văn” nào là lần sinh nở từng đứa con, những gì đáng nhớ đã xảy ra trong thời gian mang thai và nuôi con, bàn tay của người cha tương lai áp lên làn da bụng phập phồng cảm nhận cú đạp của chú nhóc, sự quẫy cựa tinh nghịch của chúng trong bụng mẹ, đây một cái gót chân nho nhỏ thúc vào khiến làn da bụng nhô cả lên, kia là khi mẹ nằm duỗi dài lắng nghe một bản nhạc êm đềm thì con cũng nằm thư thái trong lòng mẹ, hay lúc đôi chân mỏi rời và tê cứng, mẹ xoa xoa lên bụng nhắc con nằm yên… Những câu chuyện tạo thành qua thời gian, nhẹ nhàng và tinh tế tạo thành yêu thương, tạo thành kỷ niệm, tạo thành những sợi tơ mỏng manh nhưng bền chắc đan nên hạnh phúc thật lòng.
Nếu bạn yêu lấy chính bản thân, bao gồm cơ thể mình và những gì đã khiến cho nó có sức sống, bạn sẽ biết cách giữ gìn cơ thể khỏe mạnh. Chỉ cần cơ thể khỏe mạnh, nó sẽ đẹp. Bạn cũng sẽ học cách làm dồi dào trái tim và cái đầu để không trở thành con búp bê ngây ngô chán chết – chỉ nên ngắm nhìn chứ nhất quyết đừng để nó mở miệng. Chẳng ai lại đi trao cuộc đời cho một con búp bê cả!
Ngay cả những hoa hậu tuyệt sắc cũng chỉ được giữ vương miện trong vòng một năm, và vì mỗi người sinh ra đều là một sản phẩm độc bản của Tạo hóa, nên dù cơ thể bạn khác biệt với tiêu chuẩn của ai đó, hãy cứ mỉm cười.

Hãy viết nên bộ tiêu chuẩn của riêng bạn và tận hưởng cuộc sống!

Theo Trí Thức Trẻ

Chị tôi đã hưởng trọn vẹn hạnh phúc cả một đời chỉ trong 2 tuần ngắn ngủi

Chi-toi-da-huong-tron-ven-hanh-phuc-ca-mot-doi-chi-trong-2-tuan-ngan-ngui-1

Tôi còn nhớ ngày cuối cùng gặp chị, tôi còn nghe chị tâm sự về chuyện chị và anh rể gặp nhau, yêu nhau ra sao. Chị kể mà ánh mắt đôi khi vẫn sáng lên, vui vẻ chẳng giống một người đang bệnh sắp chết.

Một người đàn bà, tài sản và cũng là thành công lớn nhất trong đời chẳng có gì khác ngoài đứa con. Còn gì đau đớn bằng việc bị chính con hắt hủi và coi thường. Hơn nữa, thời gian của bạn cũng không còn nhiều…

Câu chuyện của bạn còn khiến tôi rất đồng cảm, vì tôi cũng từng trải qua những cảm xúc giống hệt bạn bây giờ, dù rằng đây không phải là câu chuyện của tôi. Tôi chưa chồng nhưng đã có một cháu trai 2 tuổi, dù là làm mẹ đơn thân nhưng chí ít tôi vẫn hiểu nỗi lòng của một người mẹ. Chỉ có điều, tôi hoàn toàn không có chút ý niệm nào về chồng, để có thể thấm thía toàn bộ câu chuyện gia đình của bạn.

Trước lúc lâm chung, chị bắt anh rể tôi phải hứa sẽ cưới vợ mới.. (ảnh minh họa)

Câu chuyện tôi sắp kể là về chị gái tôi. Chị là một người phụ nữ hiền hậu, dịu dàng nhất trên cuộc đời này mà tôi từng tiếp xúc. Chị tôi đẹp lắm, ngày đi học phổ thông, chị từng đạt giải Á khôi của cuộc thi học sinh thanh lịch cấp thành phố, người ta còn xin phép đưa ảnh chị lên tấm pano quảng bá về du lịch địa phương trong suốt mùa hè đó. Ngày ấy, danh hiệu này đã đủ khiến tên chị nổi tiếng toàn khu tôi ở, vì thành phố nơi gia đình tôi sinh sống cũng chỉ nhỏ bé xinh xinh mà thôi.

Học xong cấp 3, chị chọn học một trường Cao đẳng gần nhà để được ở gần bố mẹ và tôi. Có hôm, tôi thấy chị lén thở dài khi nhìn thấy bức ảnh chụp ngôi trường Đại học chị ao ước trên tạp chí. Tôi kém chị 2 tuổi, lúc ấy cũng lờ mờ để hiểu chị đã hi sinh ước mơ làm cô tân sinh viên trên thành phố để có thể ở nhà đỡ đần bố mẹ. Chị sợ nếu chị ra đi thì tôi sẽ khổ, gia đình tôi không có điều kiện để có thể lo cho cả hai chị em học Đại học, nhất là học ở một nơi cái gì cũng đắt đỏ như thế. Vậy nên, ngày tôi lên đường nhập trường, tôi vẫn nhớ như in cảnh chị khóc chạy theo xe tôi, mếu máo dặn tôi cố gắng học hành, cố gắng thực hiện cả phần ước mơ của chị. Đôi lúc mệt mỏi và chán chường, nằm vắt tay lên trán nhớ lại cảnh tượng đó, nhớ về sự hi sinh của chị, tôi lại có thêm động lực mà cố gắng.

Khi tôi đang học Đại học năm thứ 2 thì chị ra trường và lấy chồng. Anh rể tôi hơn chị 5 tuổi, là kỹ sư cơ khí, gia đình cơ bản, tính tình cũng khá ôn hòa dù rằng anh rất gia trưởng. 3 năm sau ngày cưới, hai nhóc tì xinh xắn đáng yêu nhất trần đời lần lượt đến với gia đình chúng tôi. Chị tôi cũng được nhà chồng xin về dạy học tại một trường tiểu học gần nhà, cuộc sống cơ bản là ổn.

Chỉ có điều, mỗi lần về thăm nhà, qua thăm chị và cháu, tôi lại thấy trong mắt chị có một nỗi buồn khó tả. Hỏi thì chị bảo tại mẹ chồng chiều chị quá nên chị không thoải mái. Điều này có vẻ không thuyết phục lắm, biết bao nhiêu người mơ có được gia đình hạnh phúc như chị còn không được nữa là… Nhưng khi tôi thắc mắc thì chị lại lảng câu chuyện sang vấn đề khác. Tôi cũng nhanh chóng quên đi và nghĩ là do chị trầm cảm sau sinh chứ không có gì nghiêm trọng.

Bẵng đi một thời gian, tôi hay tin gia đình chị lục đục. Anh rể tôi từ ngày nhận được nhiều công trình lớn thì bắt đầu sinh tật rượu chè, gái gú. Chị thì chỉ quanh quẩn ở nhà với con cái, quen sống cam chịu nên chẳng khi nào hé răng than thở một lời. Tôi không ở nhà nhưng thi thoảng, bố mẹ vẫn gọi điện lên kể chuyện chị cho tôi nghe. Dù hai nhà ở gần nhau nhưng chồng chị gia trưởng, anh không đồng ý khi thấy vợ cứ suốt ngày lui tới nhà ngoại nên thành ra, chị hiếm khi mới về nhà. Có khi cả 2, 3 tháng chị mới về chơi được một lúc rồi lại vội vã đi ngay.

Mẹ tôi bảo có hôm bà còn tận mắt nhìn thấy anh rể tôi chở một người phụ nữ trẻ ngoài đường, nhìn rõ tình tứ, thân mật. Tôi hỏi chị thì chị gạt phắt đi, cứ một câu hai câu nói rằng mẹ nhìn nhầm. Được vài lần thì tôi thấy chị bật khóc và cúp máy ngay khi tôi cất lời hỏi chị câu đầu tiên. Lúc đó, tôi hiểu, những gì mẹ tôi nói là sự thật mất rồi.

Lần đến thăm chị, tôi giật mình khi nhìn thấy gương mặt khắc khổ của chị, chẳng còn chút gì của cô Á khôi nữ sinh thanh lịch ngày xưa nữa rồi. Tôi xót lắm. Nhìn chị mà tôi không thể nói lên lời nào mà chỉ biết khóc, chị cũng khóc theo. Chị đau đớn kể, chị phát hiện ra anh rể tôi bồ bịch đã lâu nhưng không hiểu sao chị vui khi biết điều đó vì nếu chị có mệnh hệ gì thì đã có người khác lo cho các con chị. Lúc ấy, tôi cốc vào trán chị và nói rằng chị chỉ nghĩ lung tung.

Cuộc đời thật buồn vì luôn xuất hiện những tình huống tréo ngoe mà ta không khi nào mong muốn. Ngay từ nhỏ, tôi đã nghĩ rằng, người phụ nữ hoàn hảo như chị chắc chắn sẽ được trời thương mà cho hưởng hạnh phúc. Nhưng sự thật thì tôi đã dần mất niềm tin vào cái gọi là sự công bằng.

Tôi đã chỉ muốn chết đi khi hay tin chị mắc ung thư vòm họng. Suốt một thời gian dài, chị thường xuyên bị chứng đau đầu hành hạ, có khi đang đứng lớp thì tự nhiên chảy máu cam. Đến khi phát hiện ra thì bệnh đã chuyển sang giai đoạn cuối, người ta đưa chị vào bệnh viện cấp cứu khi chị ngất ngay trên lớp.

Tôi còn nhớ, khi mẹ tôi báo tin cũng là lúc tôi đang chờ làm nốt thủ tục tại chỗ làm mới. Tôi vứt lại tất cả giấy tờ tại quầy lễ tân rồi lao ra xe về quê ngay trong chiều hôm đó. Khi tôi đến bên chị, tôi thấy mọi người nhà tôi đều đã đông đủ, hai đứa cháu tôi còn nhỏ quá, chưa ý thức được việc gì, chỉ biết tròn mắt và cười toe khi thấy ông bà và dì khóc. Chị cố tỏ ra mình mạnh mẽ và động viên ngược lại mọi người, còn trách tôi sao lại khóc, chị đã chết đâu. Chị dặn mọi người trong nhà tuyệt đối không được hé lộ điều gì về bệnh của chị, nhất là nhà chồng và chồng chị.

Nói thật, tôi đã đủ phát điên khi không thấy bóng dáng anh rể tôi đâu khi chị phải vào viện, nay lại được biết anh ta không hề biết chị bị bệnh và đang nhởn nhơ ra ngoài chơi trò ong bướm, tôi thật không chịu nổi. Sau khi đưa chị về nhà và sang xin phép bố mẹ chồng chị, tôi tìm cho bằng được anh rể và quăng vào mặt anh ta một đống những câu chì chiết tồi tệ nhất mà tôi có thể nói. Những tưởng anh ta sẽ tỏ thái độ tỉnh bơ, bất cần hay quay sang quát nạt lại tôi nhưng không, anh rể tôi sững người, lao đến day lấy day để cánh tay tôi và cuống cuồng hỏi chị đang ở đâu rồi phi như bay đến nhà tôi.

Khi tôi về nhà, tôi thấy anh rể tôi gục đầu vào bên giường cạnh chỗ chị tôi nằm, khóc nức nở. Tôi thấy anh không ngừng tự chỉ trích mình, gọi mình là thằng khốn nạn rồi không ngớt câu xin lỗi khi đã không để ý gì đến chị. Chị chỉ vuốt tóc anh và cười hiền hậu. Nhìn cảnh ấy, tôi không cầm được nước mắt. Tôi trách anh rể tôi vì đã vô tâm với vợ con, nhưng tôi cũng trách chị tại sao không chịu nói tất cả cho mọi người biết. Nếu được chữa trị sớm, có khi chị đã không đến nông nỗi thế này.

Sau hôm đó, anh rể tôi sang ở hẳn nhà vợ để tiện chăm nom cho chị. Chị bảo, lúc sống chị ít được về nhà, nên lúc cuối đời, chị muốn dành thời gian nhiều hơn cho bố mẹ. Ông bà thông gia hay tin cũng hay ghé qua, mang những món bồi dưỡng cho con dâu và chơi với cháu.

Hàng ngày, chị dành toàn bộ thời gian chơi với con, anh rể tôi cũng ở bên cạnh góp vui. Nhìn cả nhà chơi đùa vui vẻ bên nhau, ai không biết chuyện cũng phải ghen tị với hạnh phúc của gia đình nhỏ. Hai tuần sau đó, chị qua đời. Trước lúc lâm chung, chị bắt anh rể tôi phải hứa sẽ cưới vợ mới, nhất định phải chọn người tử tế để thay chị chăm lo cho hai con, tuyệt đối không để chúng phải khổ. Anh rể khóc đến lặng người. Đám tang chị, anh đi như một người mất hồn, ai nhìn cũng phải rơi lệ. Sau này, anh bảo, tội lỗi lớn nhất của anh đó là đã lỡ lừa dối chị trong khi chị đang đau đớn vì bệnh tật, vậy mà đến một câu trách cứ, chị cũng không hề nói với anh.

Chi-toi-da-huong-tron-ven-hanh-phuc-ca-mot-doi-chi-trong-2-tuan-ngan-ngui

Tội lỗi lớn nhất của anh đó là đã lỡ lừa dối chị trong khi chị đang đau đớn vì bệnh tật (ảnh minh họa)

Tôi còn nhớ ngày cuối cùng gặp chị, tôi còn nghe chị tâm sự về chuyện chị và anh rể gặp nhau, yêu nhau ra sao. Chị kể mà ánh mắt đôi khi vẫn sáng lên, vui vẻ chẳng giống một người đang bệnh sắp chết. Đến câu chuyện cuối cùng, chị nói: “Hai tuần vừa rồi, chị hạnh phúc lắm. Chị đã được sống và hưởng hạnh phúc trọn vẹn của cả một đời rồi, nên chị ra đi cũng không hề hối tiếc. Điều khiến chị canh cánh mãi, là con chị còn bé quá, chúng thậm chí còn chưa biết chết nghĩa là thế nào…”. Tôi cũng hứa với chị, sau này dù có ra sao cũng sẽ cố gắng chăm nom bảo ban các cháu, nhất định tôi sẽ kể lại cho chúng nghe mẹ nó là người tuyệt vời thế nào.

Hai tuần vừa rồi, chị hạnh phúc lắm. Chị đã được sống và hưởng hạnh phúc trọn vẹn của cả một đời rồi, nên chị ra đi cũng không hề hối tiếc (Ảnh minh họa)

Sau khi chị tôi qua đời, tôi trở về thành phố nơi tôi làm việc. Tôi lao đầu vào công việc, không cho phép mình có chút thời gian dư dả nào để nghĩ đến chuyện yêu đương. Khi tôi tròn 30 tuổi, tôi quyết định sinh con, làm mẹ đơn thân. Tôi không sợ yêu, nhưng mỗi khi nghĩ đến chuyện của chị tôi, tôi lại tưởng tượng đến cảnh chị đau đớn khi bị anh rể tôi phản bội, để rồi sống một mình cam chịu với bệnh tật cho đến tận khi cuối đời. Dù rằng, cuối cùng anh rể tôi cũng đã hiểu ra tất cả mọi chuyện nhưng chẳng có gì có thể chuộc lại được những lỗi lầm anh đã gây ra cho chị. Thú thật, tôi mất niềm tin vào đàn ông và không nghĩ rằng mình có thể gắn bó với ai đó cả đời, để rồi hạnh phúc cũng một mình hưởng, đắng cay cũng lẻ loi chịu.

Im lặng là vàng, nhưng đôi khi im lặng chẳng thể giúp ta giải quyết vấn đề. Nếu ngày ấy, chị tôi chịu mở lòng và chia sẻ thì có lẽ mọi chuyện đã khác. Chị em nào đã kết hôn, hãy đọc câu chuyện của chị tôi và có cách hành xử khôn ngoan, đừng để bản thân mình cũng có một kết cục đáng buồn như vậy!

Theo MASK Online

Anh tìm bến đỗ mới sau hơn chục năm chăm vợ ốm

anh-tim-ben-do-moi-sau-hon-chuc-nam-cham-vo-om

Vậy là hơn chục năm chăm chị ốm, anh cũng tìm lấy cho mình một gia đình khác, anh đi lấy vợ. Còn chị, vẫn sống với căn bệnh của mình.

Tôi mới chuyển tới khu gia đình mới, nhưng đã được mọi người kể khá nhiều chuyện về người đàn ông ấy. Người đàn ông đã kiên trì chăm sóc vợ ốm đau và con nhỏ suốt hơn chục năm dòng với một sự kiên nhẫn mà ít ai có được. Đàn bà trong xóm thường nói chuyện với nhau, bây giờ tìm một người đàn ông như anh thật khó. Có lẽ nếu là chồng mình, chắc được vài bữa là đá vợ ra ngoài đường, chứ có chăm được như anh ấy!

Tất nhiên là nói vậy thôi, chứ con người ta khi bị rơi vào hoàn cảnh như thế thì lúc ấy cũng mới hiều được lòng người khác, nhất là người bạn đời của mình. Lấy chồng, lấy vợ là một canh bạc, một ván bài, không ai dám chắc mình có thể thắng từ khi chưa đánh, nhưng chắc chắn không ai muốn mình thua, ít nhất thì cũng được hòa. Nghĩa là, kể cả đàn ông hay đàn bà, đều cố gắng đặt niềm tin lớn nhất vào người bạn đời của mình, lấy đó làm động lực, làm niềm tin để cùng nhau làm bạn đồng hành trên bước đường đời đầy chông ngai và bất chắc của đời người.

Lại nói về anh, hai vợ chồng anh chị lấy nhau vì yêu nhau, cả hai đều có ngoại hình tương xứng, công chức nhà nước ổn định. Cứ ngỡ, cuộc đời cứ thế êm trôi, nhưng trời chẳng chiều lòng người. Bởi khi chị mang bầu đứa con đầu lòng hai vợ chồng vui mừng khôn xiết, hồi hộp đón chào ngày tình yêu của họ thực sự đơm hoa kết trái bao nhiêu, thì khi con chị chào đời nỗi bất hạnh lại càng lớn bấy nhiêu.

Chăm vợ ốm hơn chục năm rồi anh đi lấy vợ - 1

Tất nhiên là nói vậy thôi, chứ con người ta khi bị rơi vào hoàn cảnh như thế thì lúc ấy cũng mới hiều được lòng người khác, nhất là người bạn đời của mình. (ảnh minh họa)

Con trai anh chị sinh ra, khỏe mạnh, bụ bẫm ai cũng vui mừng, hai họ hai bên đều tấp nập chúc mừng vợ chồng anh chị. Nhưng, rồi tai họa ập xuống, chị từ một người đàn bà xinh đẹp, bỗng nhiên trở thành một người tàn tật, vô dụng chỉ trong vài tháng. Khi sinh con xong thì căn bệnh khớp dạng thấp của chị bỗng nhiên phát tác, những ngón tay, chân chị co lại, vai không đưa lên xuống được nữa. Vừa sinh con xong, bản thân lại bị trọng bệnh, dù anh động viên và chữa trị cho chị hết sức nhưng căn bệnh này không chữa được, bác sĩ nói, chị phải chung sống với nó suốt đời.

Vậy là mọi thứ trong cuộc sống của chị đổ vỡ tan tành. Chị thấy mình như vừa rơi xuống địa ngục thăm thẳm không lối thoát. Chị chỉ còn biết khóc. Nhìn con nhỏ mà không được bế ẵm, không được chăm sóc khiến lòng chị càng quẫn bách và đớn đau hơn. Anh vốn là người đàn ông trầm tĩnh và thương yêu vợ con. Khi biết chị bị bệnh như vậy, anh không hề tỏ thái độ khó chịu hay hắt hủi chị. Anh lặng lẽ chăm sóc chị, chăm sóc con nhỏ. Chỉ trong vòng mấy tháng mà anh ngầy dộc cả người. Đôi mắt người đàn ông ấy khi nào cũng đăm chiêu, u uẩn. Anh không thể chữa khỏi bệnh cho chị, nên anh sẽ cùng chị sống với nó.

Hàng ngày, buổi sáng anh nấu ăn, cho con, cho chị, rồi để hai mẹ con ở nhà chơi với nhau. Trưa anh lại tất tả về nhà cơm nước. Tối cùng vậy. Ở xóm, mọi người ai cũng thương cảm cho hoàn cảnh của anh chị. Nên những khi anh vắng nhà, thỉnh thoảng mọi người lại thay phiên nhau sang giúp chị và con. Hay khi có chuyện gì chị lại gọi hàng xóm sang giúp đỡ.

Nhưng cuộc sống của anh chị bắt đầu nặng nề khi tính tình chị đổi khác. Người ta nói, người ốm khi nào cũng khó tính, cũng đau đớn và mệt mỏi hơn người khác. Chị bắt đầu dằn vặt bản thân, dằn vặt cả anh. Chị đay nghiến anh mỗi khi anh đi đâu về muộn, mỗi khi anh vô tâm đôi chút, anh nấu ăn không vừa ý là chị bảo anh qua quýt không cẩn thận, chị ốm đau không nuốt được. Đêm đến, chị khóc lóc, nói anh không còn yêu thương chị nữa, để cho chị chết đi. Sống như vậy thà chị chết còn hơn. Anh cũng chỉ biết động viên chị. Anh không phải là người đàn ông mồm mép nên không biết an ủi chị làm sao cho chị vừa lòng. Vì thế, chị càng hiểu lầm anh, và bản thân anh cũng thấy cuộc sống của mình thực sự bế tắc.

Chăm vợ ốm hơn chục năm rồi anh đi lấy vợ - 2

Nhưng cuộc sống của anh chị bắt đầu nặng nề khi tính tình chị đổi khác. Người ta nói, người ốm khi nào cũng khó tính, cũng đau đớn và mệt mỏi hơn người khác. (ảnh minh họa)

Nhiều khi áp lực công việc rồi áp lực về gia đình khiến anh không có phút nào thảnh thơi, khi nào cũng bí bách, nặng nề. Nhưng anh vẫn ân cần chăm sóc chị như thế. May mắn là anh còn đứa con trai làm động lực, làm niềm vui. Mỗi khi anh cảm thấy mình kiệt sức.

Chị ngày càng quấn bách hơn. Nhiều khi nhìn vào gương, thấy cơ thể mình tong teo, biến dạng, tay chân co quắp. Chị chỉ muốn gào lên, hét lên, uất ức, căm hận cuộc đời. Tại sao cũng là kiếp đàn bà mà chị lại bị ông trời hành hạ, bắt phải sống cuộc sống tàn phế, đau đớn và bất lực như vậy. Chị đã mất tất cả, công việc, nhan sắc và một gia đình hạnh phúc. Chị trút tất cả những uất hận lên anh. Chị còn ai nữa để trút những cơn giận oan ức ấy nữa.

Rồi, chị bắt đâu ghen tuông, chị nghĩ anh ra ngoài, đi giải quyết nhu cầu bên ngoài với những người đàn bà khác. Chị nghĩ là anh bị người khác dụ dỗ nên vô tâm với chị, với con. Vậy là chị quấn lấy anh không dời, chị bắt anh phải là người trực tiếp nấu ăn cho chị, tắm rửa cho chị, giặt giũ, đêm đến phải là người đưa chị đi vệ sinh… Có những khi, có người thân bên nhà anh xuống, hoặc bên nhà chị xuống chăm, chị nhất định không chịu để ai làm những việc đó. Chị khó chịu và trước sau cũng đuổi họ về. Nói chung, anh phải là tay, là chân cho thay cho tay chân của chị. Vì thế, mọi người nói chị quá quắt, tai quoái…

Anh đã lặng lẽ sống như thế suốt hơn chục năm trời. Chịu đựng những cơn đau, những dằn vặt và uất hận của chị đổ vào mình. Ai trong xóm cũng cảm phục, cũng thương cảm cho anh. Nhìn cái dáng lầm lũi, cam chịu của anh khiến những người phụ nữ cảm thấy xót xa. Người đàn ông như thế tại sao lại phải chịu khổ cực đến vậy. Chị chẳng có chút cảm thông nào cho anh, với chị, nỗi đau của chị phải chịu đựng là không ai sánh bằng, anh có khổ cực như thế nào cũng không thể nào so sánh được với nỗi khổ ấy. Nên so với chị, anh vẫn là người sung sướng và hạnh phúc hơn.

Rồi cũng có người phụ nữ thông cảm và thương anh. Sau rất nhiều ngày suy nghĩ, đắn đo, anh nói chuyện với chị về điều đó. Anh muốn có người phụ nữ ấy bên mình, cùng anh gánh vác việc nhà, chăm con cái. Anh thực sự không thể trụ được một mình. Chị gào khóc, chửi bới anh là người đàn ông bạc tình, bạc nghĩa, coi anh như một người phản bội độc ác.

Chăm vợ ốm hơn chục năm rồi anh đi lấy vợ - 3

Vậy là hơn chục năm chăm chị ốm, anh cũng tìm lấy cho mình một gia đình khác. (ảnh minh họa)

Chị không chấp nhận việc giả vờ ly hôn để cho anh đi lấy vợ hai, chị không muốn cái cảnh kẻ đắp chăn bông, kẻ lạnh lùng. Nếu như anh đã dứt áo ra đi, thì anh hãy đi luôn. Chị ký vào tờ đơn ly hôn thật sự để giải thoát cho anh. Anh ra đi, để lại tất cả mọi thứ cho chị và con. Hàng tháng, anh gửi tiền chăm con và vẫn qua lại thăm nom hai mẹ con. Lúc đầu ý anh là chị cứ ly hôn cho anh lấy người phụ nữ kia, anh vẫn chăm sóc hai mẹ con như cũ. Nhưng người đàn bà không nỗi đau nào là nỗi đau chung chồng. Hơn nữa, chị chỉ là một người tàn phế, liệu sống chung chị có thể hàng ngày nhìn thấy anh vui vẻ, ân ái bên người đàn bà khác được không? Chị đã phải chịu nỗi đau đớn về thể xác hành hạ, liệu chị có đủ sức để chịu nỗi đau đớn về tinh thần ngày ngày hành hạ âm ỉ trong lòng chị như thế nữa không? Nên chị dứt khoát để anh bước ra khỏi cuộc đời mình.

Vậy là hơn chục năm chăm chị ốm, anh cũng tìm lấy cho mình một gia đình khác. Còn chị, vẫn sống với căn bệnh của mình. Mọi chăm sóc bây giờ chị chỉ biết nhờ vả vào con trai mình. Mọi người vẫn nói chị là người đàn bà quá quắt nhất mà họ biết bởi những gì mà chị đã làm với chồng mình. Nhưng đứng ở góc độ một người đàn bà, đặt mình vào vị trí của chị, tôi chỉ thấy thương cho người đàn bà bất hạnh ấy. Cuối cùng, dù anh có tử tế, có đã từng thương yêu chị thì anh vẫn không thể ở bên chị tới cuối cùng. Cuộc đời người đàn bà như chị, vẫn phải chịu cảnh cô đơn bệnh tật và một mình chống chọi với những đớn đau cả về thể xác lẫn tinh thần. Cuộc đời như chị, hẳn là một bi kịch quá phũ phàng. Chấp nhận, hay không chấp nhận thì cuộc đời vẫn bắt chị phải đau đớn tới cùng.

Có lẽ nào, sự kiên trì của một người đàn ông dù là dành cho người đàn bà mình yêu cũng luôn có một giới hạn nhất định, chỉ có đàn bà mới có thể yêu thương vô hạn? Người đàn ông dẫu mạnh mẽ tới bao nhiêu thì vẫn cần phải có một người đàn bà bên cạnh. Còn người đàn bà dẫu có mềm yếu tới nhường nào thì vẫn có thể sống một mình trước cuộc đời gian truân này??

Theo Khampha.vn

Có những mối tình tự nhiên sẽ… dừng lại

co-nhung-moi-tinh-tu-nhien-se-dung-lai

Có những tình yêu tự nhiên sẽ… dừng lại, đừng nên trách kẻ ra đi, cũng đừng nên trách bản thân quá cố chấp.

Có những mối tình, tự dưng một sáng mai thức dậy, thấy lòng đã không còn nhớ nhung, không còn quay quắt, không còn nghĩ dù có sống có chết thì vẫn mong ước được ở bên người ấy đến tận giây phút cuối cùng. Trong cuộc đời này, luôn có những tình yêu tự nhiên… dừng lại.

Yêu thương đôi khi không phải là một điều vĩnh cửu, nên đừng cố gán vào đó hai từ “mãi mãi”. Có những tình yêu tự nhiên sẽ dừng lại, như dây cót đã quay hết một vòng, như đồng hồ hết pin không còn kêu tích tắc, mà chẳng phải do lỗi của ai cả. Nếu một ngày người đó đến với bạn và nói một câu thản nhiên , thì cũng đừng khóc lóc đọa đày mà cho rằng người ấy phản bội. Yêu thương trong tim nhiều khi chỉ cần một ít xích mích, một ít dỗi hờn, một ít ghen tuông mỗi ngày, rồi sẽ có ngày lòng bỗng rỗng tuếch như ô cửa gió lùa, tuyệt nhiên không còn vướng bận.

Bởi thế đôi khi người ta ví tình yêu như một trò ảo thuật, thoắt xuất hiện, thoắt biến mất. Nếu ta cứ đuổi theo cuộc tình ấy, đuổi theo người ấy, đuổi theo những kỷ niệm đã lấm lem màu rêu của ngày xưa cũ, để vớt vát lại một chút gì đó, thì người đau khổ nhất vẫn chỉ là ta thôi.

Nếu một ngày mưa nắng, tỉnh dậy thấy tim vắng vẻ, thấy lòng lạ lẫm, thấy chút hoang hoải như gió ngoài kia, thì hãy dịu dàng cho nhau một lời tạm biệt. Yêu thương không dễ tìm nhưng nếu không thuộc về mình thì giữ lại cũng không bao giờ có được.

Có ai đã từng nói rằng:“Người yêu khiến chúng ta mong nhớ, người thương khiến chúng ta chờ đợi nhưng chỉ có người thân là dù ta có như thế nào thì vẫn sẽ bật ngọn đèn vàng để chờ ta trở về nhà…”, vậy thì khi tình yêu rời xa ta, ta vẫn còn có một nơi để mà nương tựa.

Có những tình yêu tự nhiên sẽ… dừng lại, đừng nên trách kẻ ra đi, cũng đừng nên trách bản thân quá cố chấp hay đã phạm sai lầm, điều quan trọng là biết mình nên làm gì, biết thấy lỗi lầm xưa mà sửa chữa, đợi thời gian để lắp lại cục pin khác, hoặc để lên dây cót đã dừng…

Theo Báo Đất Việt

“Đồ ngu, em vỡ ối rồi!”

do-ngu-em-vo-oi-roi

Vợ tôi lúc ấy bỗng rú lên, vả cho tôi một phát bảo: “Đồ ngu, em vỡ ối rồi”. Tỉnh ngủ, tôi thắc mắc vì sao vỡ nước ối mà vợ không đau bụng lắm rồi sực nhớ ra có nhiều trường hợp vỡ nước ối mà không sinh kịp sẽ làm chết con vì ngạt thở.

Lúc vợ tôi mang thai, mẹ tôi thì bay vào Sài Gòn chăm cháu cho vợ chồng thằng em. Mẹ vợ cũng bận rộn các cháu nhỏ lại ở quê nên ngại lên thành phố. Tóm lại từ lúc mang thai tới khi sinh nở chỉ có vợ chồng tôi tự lo lắng cho nhau.

Vợ tôi hiền, vậy mà mang thai bỗng hóa thú dữ. Ăn nhiều hơn mà tính tình cũng hung bạo. Bình thường thấy ai ăn thịt chó là mắng ra rả. Vậy mà có thai lại thèm, ngày nào cũng làm một đĩa.

Cô ấy cũng không ngọt ngào như trước và hay nổi giận. Tôi chủ trương làm người chồng nhân dân nên nhiều khi bị vợ chửi xơi xơi vào mặt cũng nhịn. Tôi biết thằng cu con sau này sẽ nóng nảy quyết đoán lắm đây. Những người bạn tôi đến thăm mấy lần còn chạy mất dép. Tụi nó kháo “tưởng chó đẻ mới dữ ai dè vợ mày còn dữ hơn”.

Ngày sắp nhảy ổ, vợ dặn lúc nào anh cũng phải lên dây cót sẵn sàng, hễ em đau bụng là phải đưa vợ chạy vào bệnh viện. Tuần cuối của vợ, tôi cắt phép nghỉ ở nhà. Nhìn cô ấy căng thẳng, tôi lấm lét không dám thở mạnh. Vợ tôi có vía sư tử, dại mà động vào là ăn dép lúc nào không biết.

Vợ tôi hiền, vậy mà mang thai bỗng hóa thứ dữ. Ăn nhiều hơn mà tính tình cũng hung bạo (Ảnh minh họa)

Tôi cùng vợ chuẩn bị sẵn bao nhiêu hành trang cho vợ đi sinh, để sẵn một góc, hễ có chuông báo động là chạy. Một hôm ăn xong thì vợ lăn ra nhăn nhó bảo đau bụng. Tôi như rô bốt được lập trình sẵn, lại vốn tâm lý căng thẳng nhiều hôm nên nghe thế liền bay đến xách hai giỏ áo quần, chạy ù ra ngõ gọi taxi.

Xong xuôi chạy ngược vào bế thốc vợ đưa lên xe. Vợ tăng những 23 cân, cái ngõ xóm lại dài nên bế một lát là tôi mệt lả người. Lúc đó vợ có huơ tay huơ chân nói gì đó nhưng tai tôi ù đặc không nghe thấy gì.

Lên taxi phóng được một đoạn tôi mới hoàn hồn hiểu lời vợ nói. Cô ấy đau bụng ị chứ không phải đau bụng đẻ. Thế là vội vàng quay về nhà cho vợ giải quyết. Tôi được một phen tẽn tò.

Hôm vợ đau bụng thật còn gian truân hơn. Đang nằm ngủ thì tôi thấy ướt lạnh cả chân, quay sang thấy vợ tè dầm. Thấy vợ nhăn nhó, tôi còn nhẹ nhàng bảo: “Em em, dậy thay quần kẻo lạnh ốm, tội chưa, mệt đến nỗi tè cả ra”.

Vợ tôi lúc ấy bỗng rú lên, vả cho tôi một phát “Đồ ngu, em vỡ ối rồi”. Tỉnh ngủ, tôi thắc mắc vì sao vỡ nước ối mà vợ không đau bụng lắm rồi sực nhớ ra có nhiều trường hợp vỡ nước ối mà không sinh kịp sẽ làm chết con vì ngạt thở.

Nhớ đến đâu tôi bủn rủn chân tay đến đó, giục vợ đi bệnh viện ngay. Quýnh quáng đến độ cứ cầm cái remote điều khiển tivi mà bấm số gọi taxi. Vợ nhắc tôi mới lật đật vứt xuống tìm điện thoại.

Lúc này vợ tôi mới bắt đầu đau âm ỉ rồi dữ dội, nghe vợ rên la tôi càng quýnh, nghĩ mãi không nhớ được số taxi nào, khi gọi cũng quên cả bấm mã vùng. Cuối cùng phải gọi cho thằng bạn nhờ nó gọi taxi hộ.

Tôi thuộc dạng ốm yếu mà tối đấy bế vợ như bay ra ngõ. Vợ đau nên cấu tôi trầy xước cả lưng. Chạy một đoạn thì vợ đau quẫy nhiều suýt làm tụt cả quần tôi. Khi đó tôi mới nhận ra mình chỉ đang ở trần mặc xà lỏn. May là trong đêm khuya không ai trông thấy.

Lúc trở vào nhà lấy giỏ áo quần, mặc dù đã chuẩn bị và tập trận trước nhưng vì lo sợ con ngạt thở nên không điều khiển được ý nghĩ và chân tay. Xách hai cái giỏ rồi, vậy mà thấy bịch bột giặt omo 5kg mới mua để gần đấy tôi cũng xách đi luôn. Khi vào bệnh viện mới phát hiện ra điều này.

Ngồi trong xe đến bệnh viện, vợ thi thoảng la lên vì đau, còn tôi tự dưng khóc lóc như đàn bà, luôn mồm “Con ơi cố lên, cố lên con ơi”. Anh tài xế phải an ủi trấn an cả vợ chồng. Sau đó thấy không có người nhà đến, anh ta chủ động giúp chuyển vợ tôi và đồ đạc vào phòng. Chứ thật tình là tôi không nhận thức được xung quanh vì quá lo lắng.

Giây phút chờ đợi vợ vào phòng sinh càng căng thẳng tột độ. Đó là lần đầu tiên tôi cầu khẩn cả ông Trời, cả Phật cả Chúa, bất cứ ai miễn là phù hộ cho mẹ tròn con vuông. Tôi cứ nhắc đi nhắc lại với mình, vỡ ối rồi mà con chưa ra sẽ ngạt thở. Bao nhiêu tin tức thai phụ tử vong tôi từng đọc trước đó làm ruột gan tôi lộn nhào.

Đi lui đi lại không ngừng trước phòng chờ sinh, tôi nhớ lại mấy cảnh trong phim Hàn xẻng hay ngồi xem với vợ. Bác sĩ sẽ mở cửa ra, mặt buồn rầu thông báo “Xin lỗi chúng tôi đã cố gắng hết sức”. Tôi khóc như mưa. Đúng lúc đó thì hai cánh cửa mở ra, vị bác sĩ đáng kính mới mở miệng “Xin…” là tôi lăn đùng ra ngất xỉu.

Đó là kỉ niệm nhớ đời khi sinh đứa con đầu lòng mà vợ chồng tôi sẽ không bao giờ quên. Tôi thấy vui và thiêng liêng đấy chứ (Ảnh minh họa)

Khi tỉnh dậy, tôi được chào đón bởi một tràng cười của các chị em, người nhà bệnh nhân và các y tá, điều dưỡng. Ai nấy đều cười vì tôi làm chồng mà yếu bóng vía. Bác sĩ thì bảo tôi căng thẳng quá nên thiếu ô xi não, cơ thể tạm thời bị “mất điện”.

Vợ tôi đang nằm bên cạnh, còn cười rất tươi. Và kế đó là thằng cu con mà vì nó tôi đã khốn đốn suốt hơn 9 tháng. Cảm xúc vỡ òa, tôi khóc lần nữa. Mọi người lại ồ lên cười, trêu vợ tôi phải đẻ thêm vài lần để chồng được thực tập nhiều hơn. Xấu hổ nhưng tôi mặc kệ, được làm bố là đã quá kiêu hãnh rồi.

Đó là kỉ niệm nhớ đời khi sinh đứa con đầu lòng mà vợ chồng tôi sẽ không bao giờ quên. Tôi thấy vui và thiêng liêng đấy chứ. Vợ tôi sinh xong thì hiền lành trở lại. Nhưng bây giờ cô ấy sắp hóa sư tử nữa rồi. Chúng tôi sẽ sinh bé gái vào cuối năm này. Nhưng thôi, tôi chịu được hết. Mọi người chúc mừng cho gia đình tôi nhé.

Hạnh Phúc

Theo Trí Thức Trẻ


Kết Nối Cộng Đồng

Nhận Tin Tức Mới

Giadinh365.vn

góc Kiến Trúc Nhà Đẹp

Mẹ đang đau đầu vì phải suy nghĩ làm thế nào để cuối tuần của bé thật...

góc

Đến với chương trình Khẩu vị ngôi sao, nghệ sĩ Kiều Linh không ngần...

góc Đời Sống

Vừa chân ướt chân ráo về nhà chồng đã bị mẹ chồng “phủ đầu” bằng những...

góc Tiêu Dùng

Vừa chân ướt chân ráo về nhà chồng đã bị mẹ chồng “phủ đầu” bằng những...

góc Sự Kiện

Vừa chân ướt chân ráo về nhà chồng đã bị mẹ chồng “phủ đầu” bằng những...

góc Âm Nhạc

Vừa chân ướt chân ráo về nhà chồng đã bị mẹ chồng “phủ đầu” bằng những...

góc Sức Khỏe

Vừa chân ướt chân ráo về nhà chồng đã bị mẹ chồng “phủ đầu” bằng những...

góc Bác Sỉ Gia Đình

Vừa chân ướt chân ráo về nhà chồng đã bị mẹ chồng “phủ đầu” bằng những...

góc Ẩm Thực

Vừa chân ướt chân ráo về nhà chồng đã bị mẹ chồng “phủ đầu” bằng những...

Copyright © 2013 Giadinh365. All Rights Reserved.

Dịch vụ | Hướng dẫn | Quảng cáo | Đăng tin QC | Giới thiệu Giadinh365 | Liên hệ | Hỗ trợ

Liên hệ quảng cáo: 0906 333 738