giadinh365.vn
banner gia đình

Tagged: suy ngẫm

Những mẩu chuyện nhỏ nhưng khiến bạn tin vào “tình yêu thực sự”

nhung-mau-chuyen-nho-nhung-khien-ban-tin-vao-tinh-yeu-thuc-su-1

Đôi khi chỉ là một hành động nhỏ nhoi, một lời nói nhẹ nhàng, nhưng cũng đủ để đối phương cảm thấy ấm áp.

1. Cả nhà ngồi xem TV, chị gái tôi đột nhiên cúi xuống gầm bàn nhặt điều khiển, anh rể lập tức úp tay vào mặt dưới của bàn. Quả nhiên lúc chị tôi ngẩng lên, vừa hay cụng đầu vào tay anh tôi.

2. Một ngày đông, tôi đang loay hoay mặc áo thì anh ấy đã đòi xuống lầu trước. Tôi bảo lạnh thế anh xuống trước làm gì, anh bảo muốn hút điếu thuốc. Nhưng lúc tôi bước xuống, chỉ thấy anh đang im lặng ngồi trên ghế phụ. Thấy tôi thì anh chuyển sang ghế lái, ghế phụ lúc này đã ấm lắm rồi.

3. Anh tôi và bạn gái yêu nhau đc 7 năm. Nhưng chị ấy quyết định theo gia đình ra nước ngoài định cư. Ngày tiễn chị ấy, anh tôi nhìn máy bay mất hút trên nền trời, nhẹ nhàng nói:” Không có tình yêu chúng ta vẫn cứ sống được đó thôi.” Từ đó đến nay, anh ấy vẫn chỉ thui thủi một mình.

4. Một lần cãi nhau, anh ấy quát:” Sao cũng được, cô muốn làm gì thì làm, chẳng liên quan gì đến tôi nữa!” Sau đó anh ấy dắt xe ra khỏi cửa. Tôi ko nói ko rằng vội ngồi lên xe. Anh ấy gắt:” Đi xuống! Theo tôi làm cái gì?” Nhưng tôi cứ ngồi im. Cuối cùng anh ấy chở tôi đi xem phim.

nhung-mau-chuyen-nho-nhung-khien-ban-tin-vao-tinh-yeu-thuc-su

5. Luôn miệng chê tôi béo, nhưng vẫn ko ngừng gắp đồ ăn cho tôi.

6. Là khi mẹ và tôi cùng mắc một sai lầm, nhưng bố chỉ mắng mỗi tôi.

7. Đang đi đường tôi than khát nước, anh ấy bèn vào quán mua cho tôi. Trời nóng bức mà anh lại mua loại để nóng, tôi cằn nhằn thì anh bảo:” Tối qua em ho khan còn gì.” Tôi đòi uống chai của anh, anh cười bảo:” Biết em sẽ thế này nên anh cũng mua chai nóng.”

8. Đi mua áo khoác với anh ấy, anh ấy toàn thích những chiếc có túi rộng thùng thình. Tôi chê trông trẻ con lắm. Anh đáp: “Để lúc nào lạnh em còn có chỗ nhét tay vào chứ.”

9. Bố mẹ cãi nhau, mẹ bật khóc, bố vội vàng nhận lỗi làm hoà. Thực ra lỗi ko phải ở bố, nhưng bố bảo, bất luận mẹ con có lỗi hay ko, chỉ cần mẹ con khóc thì đều do lỗi của bố.

10. Thấy bố chuẩn bị đi nhậu với bạn, mẹ bảo:” Mặc diện thế cho cô nào ngắm, thay ngay cái áo cũ kia cho tôi.” Bố chau mày:” Có ma nó thèm ngắm mà cứ lo xa.” Mẹ thản nhiên:” Ma nữ đầy ra đấy, tôi cứ phòng cho chắc.”

11. Em trai tôi đỗ hai trường đại học, vì bạn gái mà nó chọn học trường kém nổi tiếng hơn. Tôi đùa bảo:” Em sợ bạn gái phải lòng đứa khác hả?” Nó điềm tĩnh đáp:” Không, em sợ không ai chăm sóc cô ấy.”

12. Mẹ bâng quơ nói:” Ăn bánh này khát nước nhỉ?” Bố lập tức đứng dậy rót nước đưa cho mẹ. Tôi thấy thế cũng nói:” Con cũng khát.” Bố đáp:” Tự đi mà rót.”

13. Có lần cãi nhau tôi bảo:” Anh hết yêu tôi rồi chứ gì?” Anh ta trợn mắt quát:” Vâng, hết yêu, thế đống đùi gà thịt nướng kia tôi mua về cho con Milu ăn hả?”

nhung-mau-chuyen-nho-nhung-khien-ban-tin-vao-tinh-yeu-thuc-su-2

14. Tôi bực mình quát lại:” Tính tôi bướng bỉnh khó chiều thế đấy, anh chịu không nổi thì tránh xa tôi ra!”

Anh ta đáp: “Tôi không thích tránh ra đấy, cô quản được chắc.”

15. Cấp ba bị thuỷ đậu, nghỉ học nằm nhà, thèm ăn cháo sườn, nhắn tin cho cậu ta. Hai mươi phút sau, cậu ta đã mang cháo tới, dù nhà cậu ta cách nhà tôi 5 cây số. Một tuần sau, đến lượt cậu ta bị thuỷ đậu.

16. Cơm xong tôi giả bộ than mệt, anh ấy ko nói ko rằng, thu dọn bát đĩa đem đi rửa. Ngồi nhìn bộ dạng lóng ngóng của anh, chỉ cần thế là đủ.

17. Chó nhà tôi làm chó nhà hàng xóm đẻ ra hai chú chó con. Từ ngày đó nó cứ ở lì nhà hàng xóm, chưa về nhà tôi một lần nào.

Theo blogtamsu

Ba mẹ: thật đáng để cho chúng ta dùng cả đời để gọi

cha-me-gia

Vào ngày kết hôn, mẹ hỏi tôi: “Hai người trông giống ăn mày ngồi ở nơi vắng vẻ kia là ai vậy?

cha-me-gia

Khi tôi nhìn sang, chợt thấy một ông lão đang nhìn chằm chằm về phía mình, bên cạnh còn có một bà lão. Thấy tôi nhìn sang, họ liền vội vã cúi gầm mặt xuống. Tôi không quen biết gì với cả hai người, nhưng nhìn họ cũng không giống những người ăn xin, quần áo họ mặc trông còn mới. Điều khiến mẹ nói họ giống ăn mày là vì cái lưng còng, bên cạnh còn có cây gậy.

Mẹ bảo Thiên Trì vốn là cô nhi, bên đó vốn không có người thân đến, nếu như không phải chỗ quen biết gì thì hãy đuổi họ đi.

“Thời buổi này, những người ăn xin rất là xấu nết, cứ thích đợi ở trước cửa nhà hàng, thấy nhà nào có đám tiệc liền giả làm người thân đến ăn chực”.

Tôi nói: “Chắc không vậy đâu mẹ, để con gọi Thiên Trì đến để hỏi thử xem sao?”

Thiên Trì giật mình hoảng loạn khiến cho những bó hoa tôi đang cầm trên tay rơi “bịch” xuống đất, cuối cùng anh ấp a ấp úng nói họ chính là ông chú và  bà thím của mình.

Tôi khẽ liếc mẹ một cái, ý nói rằng suýt chút nữa đã đuổi người thân đi rồi.

Mẹ nói: “Thiên Trì, con không phải là cô nhi sao? Vậy thì người thân ở đâu ra vậy?”

Thiên trì sợ mẹ, cúi gầm mặt xuống nói đó là họ hàng xa của anh, rất lâu đã không qua lại rồi, nhưng kết hôn là  chuyện lớn, trong nhà ngay cả một người thân cũng không đến, trong lòng cảm thấy rất đáng tiếc, vậy nên…..

Tôi dựa vào vai Thiên Trì, trách anh có người  thân đến mà không nói sớm, chúng ta nên đặt cho họ một bàn, nếu đã là họ hàng thân thích thì không thể ngồi ở bàn dự bị được.

Thiên Trì ngăn lại, nói là cứ để họ ngồi ở đó đi, ngồi ở bàn khác họ ăn uống cũng không thấy thoải mái.

Mãi đến lúc mở tiệc, ông chú và bà thím cũng vẫn ngồi ở bàn đó.

Lúc mời rượu đi ngang qua bàn hai người ngồi, Thiên Trì do dự một hồi rồi vội kéo tôi đi ngang qua. Tôi ngoảnh đầu nhìn lại, thấy họ cúi mặt xuống đất, nghĩ ngợi một hồi, tôi kéo Thiên Trì trở lại: “Ông chú, bà thím, chúng con xin kính rượu hai người!”.

Hai người ngẩng đầu lên, có phần ngạc nhiên nhìn chúng tôi.

Đầu tóc hai cụ đều đã bạc trắng hết cả, xem ra già nhất cũng đã bảy tám chục tuổi rồi, đôi mắt của thím rất sâu, mặt tuy đối diện với tôi nhưng ánh mắt cứ lờ đờ, chớp giật liên hồi.

Tôi lấy tay quơ qua quơ lại vô định trước mặt bà thím, không thấy có phản ứng gì, thì ra bà thím là một người mù.

“Ông………ông chú…. bà thím….., đây là vợ con Tiểu Khiết, bây giờ chúng con xin được kính rượu hai người!”, Thiên Trì đang dùng giọng quê để nói chuyện với họ.

“Ờ…..ờ……”, ông chú nghiêng nghiêng ngả ngả đứng dậy, tay trái vịn vào vai của thím, còn tay phải run run nhấc ly rượu lên, lòng bàn tay đều là những vết chai màu vàng, giữa những khe móng tay dày cộm còn dính lại bùn đất màu đen.

Những tháng ngày bán mặt cho đất bán lưng cho trời khiến cho họ bị còng lưng quá sớm. Tôi kinh ngạc phát hiện rằng, chân phải của ông chú là một khoảng trống không.

Bà thím thì bị mù, ông chú thì bị què, sao lại trên đời lại có một đôi vợ chồng như thế?

“Đừng có đứng nữa, hai người hãy ngồi xuống đi”.

Tôi đi sang dùng tay dìu họ. Ông chú loạng choạng ngồi xuống, lúc ấy không hiểu tại sao bà thím lại nước mắt đầm đìa, chảy mãi không thôi, còn ông chú thì chẳng nói chẳng rằng lấy tay vỗ nhẹ vào lưng bà. Tôi thật muốn khuyên họ vài câu, nhưng Thiên Trì đã kéo tôi rời khỏi .

Tôi nói với Thiên Trì rằng: “Đợi đến khi họ về nhà hãy cho họ chút tiền đi, tội nghiệp quá. Hai người đều bị tàn tật cả, những tháng ngày sau này không biết ông bà phải sống thế nào đây”.

Thiên Trì gật gật đầu không có nói gì cả, chỉ ôm chặt lấy tôi.

Đêm trừ tịch đầu tiên sau ngày cưới

Thiên Trì bảo rằng dạ dày bị đau nên không ăn cơm tối được, cứ thế đi về phòng ngủ. Tôi bảo mẹ hãy nấu chút cháo, rồi cũng theo vào phòng. Thiên Trì nằm trên giường, trong mắt vẫn còn đọng nước mắt.

Tôi bảo: “Thiên Trì không nên như vậy, đêm trừ tịch đầu năm mà không ăn cơm tối với cả nhà, lại còn chạy về phòng như thế nữa. Cứ như là cả nhà em bạc đãi anh vậy, cứ mỗi lần đến ngày lễ Tết đều bị đau dạ dày, sao lại có chuyện như vậy được? Thật ra em biết anh không phải là bị đau dạ dày, nói đi, rốt cuộc là có chuyện gì vậy?”

Thiên Trì rầu rĩ một hồi lâu, rồi nói: “Xin lỗi, chỉ là anh nhớ đến ông chú và bà thím, còn có ba mẹ đã mất của anh nữa. Anh sợ trong lúc ăn cơm không nhịn được, sẽ khiến cho ba mẹ không vui nên mới nói là bị đau dạ dày”.

Tôi ôm chầm lấy anh, nói: “Ngốc quá, nhớ họ thì khi đón Tết xong chúng ta sẽ cùng đi thăm họ là được rồi, hơn nữa em cũng rất muốn biết là hai người họ sống thế nào”.

Thiên Trì nói: “Thôi, đường núi đó rất khó đi. Em sẽ mệt, hãy đợi khi nào đường xá thông suốt, chúng ta khi đó chắc cũng đã có con cái rồi, lúc đó sẽ dẫn em đến đó thăm họ vậy”.

Trong lòng tôi rất muốn nói: “Đợi đến khi chúng ta có con rồi, chắc họ đã không còn nữa!”, nhưng không dám nói ra, chỉ nói hãy gửi chút tiền và đồ dùng cho họ vậy!

Giữa kì trung thu năm thứ hai

Tôi vừa khéo đang công tác ở bên ngoài, Tết Trung Thu ngày đó lại không về nhà được.

Tôi rất nhớ Thiên Trì và ba mẹ, nên liền gọi điện cho Thiên Trì nấu cháo điện thoại rất lâu.

Tôi hỏi Thiên Trì rằng những lúc nhớ tôi ngủ không được thì làm thế nào đây?

Thiên Trì bảo là lên mạng hoặc là xem ti vi, nếu như vẫn không được thì nằm ở đó, mở to mắt mà nhớ tôi vậy.

Buổi tối hôm đó, chúng tôi nói chuyện mãi đến khi điện thoại hết pin mới thôi.

Vốn dĩ muốn chọc ghẹo chồng một chút, thật không ngờ……

Nằm trên giường ngủ trong khách sạn, nhìn ánh trăng tròn bên ngoài cửa sổ, tôi làm thế nào cũng không ngủ được. Mở to đôi mắt mà nước mắt cứ chảy mãi không ngừng, tôi thất sự rất nhớ Thiên Trì, nhớ ba và mẹ.

Nghĩ rằng Thiên Trì chắc cũng không ngủ được, nói không chừng vẫn còn đang ở trên mạng.

Tôi liền bật dậy mở vi tính, tạo một cái nick mới tên là “lắng nghe lòng bạn”, để chọc ghẹo Thiên Trì một chút. Dò tìm một chút, quả nhiên Thiên Trì vẫn còn ở đó, tôi chủ động nhập nick của anh, anh chấp nhận.

Tôi hỏi anh: “Ngày Tết trung thu muôn nhà đoàn viên như thế này, sao anh vẫn còn dạo chơi trên mạng vậy?”

Anh trả lời: “Vì vợ tôi đang đi công tác bên ngoài, tôi nhớ cô ấy đến không ngủ được, vậy nên lên mạng xem thế nào”.

Tôi rất vừa ý với câu nói này.

Tôi lại gõ tiếp: “Vợ không có nhà, có thể tìm một người tình khác để thay thế mà, giống như nói chuyện trên mạng vậy nè, tâm sự để tự an ủi mình một chút”.

Một lúc lâu, anh ấy mới trả lời lại: “Nếu như cô muốn tìm người tình, vậy thì xin lỗi vậy, tôi không phải là người cô cần tìm, tạm biệt”.

“Xin lỗi, tôi không phải là có ý đó, anh đừng giận nha”, Pa….pa…pa…Tôi vội vàng gửi tin nhắn cho anh.

Một lát sau, anh ấy hỏi tôi: “Sao bạn lại dạo chơi trên mạng vậy?”

Tôi nói: “Tôi làm việc bên ngoài, bây giờ cảm thấy rất nhớ ba và mẹ. Lúc nãy cũng vừa mới nói chuyện với bạn trai xong, nhưng vẫn không ngủ được, liền lên mạng để giải trí một chút”.

“Tôi cũng rất nhớ ba và mẹ tôi, chỉ có điều là người thân đang ở bên ngoài, con muốn phụng dưỡng mà không được”.

“Người thân ở bên ngoài, con muốn phụng dưỡng mà không được. Nói vậy là sao?”.

Tôi lặp lại câu này rồi gửi cho anh.

Tôi có chút khó hiểu, Thiên Trì sao lại nói những lời như thế?

“Bạn tên là ‘lắng nghe lòng bạn’, hôm nay tôi sẽ kể cho bạn nghe vậy. Có một vài chuyện mà để trong lòng quá lâu thế nào cũng sẽ sinh bệnh, đem nói ra chắc sẽ dễ chịu hơn một chút, dù sao đi nữa tôi và bạn cũng không biết gì nhau, bạn cứ xem như là nghe một câu chuyện vậy”.

Thế là, tôi tình cờ biết được câu chuyện mà Thiên Trì đã cất giấu trong lòng bấy lâu nay

30 năm trước, cha tôi lúc ấy đã gần 50 tuổi rồi mà vẫn chưa lấy được vợ, vì ông bị què cộng thêm gia cảnh nghèo khó nên không có cô gái nào muốn gả về gia đình ông. Về sau, trong làng có một ông lão ăn xin dẫn theo cô con gái bị mù. Ông già đó bị bệnh rất nặng, ba tôi thấy họ đáng thương liền bảo họ vào nhà nghỉ ngơi. Thật không ngờ vừa nằm xuống thì không dậy được nữa, sau này con gái của ông già đó, cũng chính là cô gái mù kia đã được gả cho ba tôi.

Hai năm sau thì sinh ra tôi.

Nhà chúng tôi sống rất kham khổ, nhưng trước sau tôi vẫn không hề đói bữa nào

Ba mẹ không thể trồng trọt được, không có thu nhập, đành phải tách hạt bắp cho người ta, một ngày lột đến cả mười ngón tay đều sưng rộp lên chảy cả máu, ngày hôm sau liền quấn tấm vải rồi tách tiếp.

Vì để cho tôi được đi học, trong nhà ba mẹ nuôi ba con gà mái, hai con đẻ trứng bán lấy tiền, con còn lại đẻ trứng cho tôi ăn. Mẹ bảo rằng những lúc bà đi xin ăn ở trong thành phố, nghe nói những đứa trẻ trong thành đi học đều  được ăn trứng gà, con nhà chúng ta cũng được ăn, sau này nhất định sẽ thông minh hơn cả những đứa trẻ khác trong thành.

Vậy mà trước sau họ đều không ăn, có lần tôi nhìn thấy mẹ sau khi đánh quả trứng vào nồi, bà đã dùng lưỡi liếm liếm những lòng trắng còn sót lại trong vỏ trứng, tôi liền ôm chầm lấy bà khóc sướt mướt. Dù nói thế nào, tôi cũng không chịu ăn trứng nữa, ba tôi sau khi biết  được đầu đuôi câu chuyện, tức giận đến mức muốn dùng gậy đánh mẹ. Cuối cùng tôi đã thỏa hiệp, điều kiện tiên quyết chính là chia đều quả trứng đó để ba người chúng tôi cùng nhau ăn. Tuy họ đã đồng ý, nhưng mỗi lần cũng chỉ là dùng răng nhâm nhi một hai miếng cho có vậy thôi.

Những người trong thôn trước giờ đều không hề gọi tên tôi, mà đều gọi tôi là con của ông chồng què  bà vợ mù. Ba mẹ chỉ cần nghe thấy có người gọi tôi như vậy, thì nhất định sẽ liều mạng với người đó.

Mẹ nhìn không thấy thì sẽ lấy miếng gạch mà ném loạn xạ cả lên, miệng chửi rằng: “Cái đồ trời đánh nhà chúng mày, chúng tôi tuy bị què bị mù, nhưng con chúng tôi bình thường lành lặn, nên không cho phép chúng mày gọi như thế. Sau này chúng mày sẽ chẳng có đứa nào bằng được con tao cả”.

Kì thi trung học năm đó, đứa con trai của vợ chồng què mù kia thi được giải nhất huyện, khiến cho họ thật sự được nở mày nở mặt một phen. Mọi người trong thị trấn đã chu cấp tất cả số tiền học phí thay nhà chúng tôi, ngày tiễn tôi đi lên thành phố học, ba tôi cũng lần đầu tiền bước ra khỏi làng vùng sâu vùng xa này.

Lúc lên xe, nước mắt tôi chảy mãi không dừng,

Ba một tay chống gậy, một tay lau nước mắt cho tôi

“Vào thành phố rồi hãy cố gắng học hành, sau này sẽ tìm được việc làm và lấy vợ ở đó luôn. Người khác mà có hỏi đến ba mẹ con thì con hãy nói rằng con là trẻ mồ côi, không có ba mẹ, nếu không thì người khác sẽ xem thường con cho xem. Nhất là con sẽ không lấy được vợ, người ta sẽ chê bai con. Nếu làm lỡ việc lấy vợ của con thì ba cũng không còn mặt mũi nào để đi gặp tổ tiên nữa”.

“Ba!”, tôi bảo ông đừng nói nữa, “đây là những lời gì thế, chỉ có những kẻ không ra gì mời không chịu nhận ba mẹ thôi?”

Mẹ cũng nói: “Những lời này đều đúng cả đấy, con phải nghe mới được. Con có còn nhớ lúc còn ở trong trường hay không? Chỉ cần nói con là con cái của vợ chồng què mù trong làng, mọi người thì lập tức khinh thường chế giễu con ngay. Lúc mới bắt đầu, ngay cả thầy cô trong trường cũng không thích con. Sau này nếu con dẫn vợ thành phố về thì hãy nói chúng ta chính là ông chú và bà thím của con”.

Nói xong, bà vừa khóc vừa lau nước mắt.

Ba nó: “Tốt nhất là đừng có dẫn vợ về nhà, hễ dẫn về nhà, mẹ con lại không nhịn được, như vậy sẽ lộ tất cả thì nguy”.

Sau đó, ông liền dúi mười quả trứng gà đã luộc chín sẵn vào lòng tôi, rồi dẫn mẹ đi mất. Tôi đứng lặng nhìn theo hình bóng của họ, nước mắt chảy mãi không thôi.

Nghe kể đến đây, khóe mắt tôi bỗng thấy cay cay, tàn tật không phải là lỗi của họ, đó chẳng qua chỉ là số mệnh buộc họ phải thế, nhưng họ đã sinh cho tôi một Thiên Trì hoàn mỹ.

Thiên Trì ngốc nghếch này, cha mẹ như thế này, thử hỏi còn có cha mẹ nào hoàn mỹ hơn thế nữa chứ.

Tôi rất tức giận, sao anh ấy lại xem thường tôi như thế?

“Vậy sau đó, anh liền nói với vợ anh rằng họ chính là ông chú và bà thím của anh sao?”.Tôi gõ câu hỏi này rồi gửi cho anh

“Vốn dĩ tôi không tin. Người vợ tôi tìm là tôi, chứ không phải ba mẹ, tại sao ngay cả ba mẹ cũng không thể nhận chứ?

Vậy mà tôi ở bên ngoài mười năm, ba mẹ không hề đến trường thăm tôi dù chỉ một lần.

Năm đầu tiên làm việc, tôi muốn dẫn họ vào thành phố chơi, họ đều không chịu, nói rằng nếu chẳng may để cho người khác biết ba mẹ tôi là người tàn tật, họ sẽ bôi tro trát trấu lên mặt tôi, như vậy sẽ ảnh hưởng đến việc lấy vợ của tôi”.

Người thân ở bên ngoài, con muốn tận hiếu mà không được

Cả đời họ đều ở trong vùng núi xa xôi mà không muốn ra ngoài.

Mẹ có nói rằng bà chính là từ thành thị đến đây, nhưng như vậy nào có ý nghĩa gì đâu.

Sau này, tôi đã quen một người bạn gái, khi tôi cho rằng  thời cơ đã chín muồi rồi, liền dẫn cô ấy về thăm nhà một chuyến.

Nào có ngờ đâu, sau khi đến nhà, cô ấy ngay cả cơm còn chưa ăn một bữa liền bỏ đi ngay, tôi vội đuổi theo sau, cô ấy nói rằng, nếu phải sống với những người như thế, ngay cả một ngày cô ấy cũng không sống nổi. Còn nói gien nhà chúng tôi có vấn đề, con cái sau này nhất định cũng sẽ không được khỏe mạnh.

Nghe xong những lời này, tôi tức đến nỗi bảo cô ấy rằng đi được bao xa thì cứ đi. Về đến nhà, mẹ tôi đang khóc nức nở, còn ba thì luôn miệng trách mắng tôi. Bảo tôi không nghe những lời họ nói, không muốn đứt hương hỏa nhà chúng tôi.

Về sau, tôi đã quen bạn gái thứ hai, chính là vợ tôi bây giờ.

Tôi rất yêu cô ấy, ngay cả nằm mơ tôi cũng sợ mất cô ấy, nhà của cô ấy lại giàu có, họ hàng thân thích đều là những người có địa vị trong xã hội.

Đã có vết xe đổ lần trước rồi, tôi rất sợ, đành phải làm đứa con bất hiếu.

Nhưng mỗi lần đến ngày lễ Tết tôi đều nhớ đến họ, trong lòng như có tảng đá lớn đè lên, rất khó chịu.

“Vậy anh trước giờ không nói cho vợ anh biết sao? Biết đâu cô ấy sẽ thông cảm chuyện này thì sao?”

“Tôi chưa từng nói, cũng không dám nói. Nếu như cô ấy chấp nhận, tôi nghĩ rằng mẹ vợ tôi cũng sẽ không chấp nhận. Tôi sống cùng với họ, ba vợ là người rất có tiếng tăm bên ngoài. Nếu như ba mẹ tôi đến rồi, không phải là bôi tro trát trấu vào mặt họ sao? Tôi cũng chỉ có thể tranh thủ những lúc ra ngoài công tác, học tập mà lén lén trở về thăm họ một lúc…

Cảm ơn bạn đã nghe tôi nói nhiều như vậy, bây giờ lòng tôi đã  thấy nhẹ nhõm thoải mái hơn nhiều rồi”.

Sau khi tắt máy rồi, tôi vẫn không sao ngủ được.

Ai cũng bảo là con cái không chê mẹ xấu, chó không chê nhà nghèo, nhưng hãy nhìn xem chúng tôi đã làm gì đây?

Tôi hiểu được chỗ khó xử của Thiên Trì, cũng hiểu được nỗi khổ tâm của ba mẹ anh.

Nhưng họ lại không biết rằng cả hai đã đẩy người vô tội là tôi vào trong nghịch cảnh vô tình vô nghĩa.

……..

Trời vừa sáng, tôi liền đến gõ cửa phòng ban giám đốc, nói với ông ấy rằng những sự việc còn lại xin ông toàn quyền xử lý, tôi có chuyện vô cùng quan trọng cần phải làm ngay, mọi chuyện giờ đều phải trông cậy vào ông ấy. Sau đó, tôi vội thu dọn ít đồ, rồi đi thẳng ra trạm xe lửa. Cũng may, tôi đã bắt được chuyến xe lửa đầu tiên.

Con đường núi đó quả thật là rất khó đi.

Vừa mới bắt đầu hai chân đã mỏi đến không còn chút sức lực nào nữa, về sau bàn chân sưng phồng cả lên, không thể nào đi tiếp được nữa.

Ngay lúc giữa trưa, trời lại nắng gắt, tôi đành phải ngồi nghỉ bên đường một lúc.

Nước uống mang theo trên người gần như sắp uống hết cả rồi, mà tôi cũng không biết phía sau còn bao nhiêu lộ trình phải đi nữa.

Cởi giày, bóp cho mụn nước dưới chân chảy ra, lúc đó đau đến nỗi tôi khóc bật thành tiếng, thật sự muốn gọi điện bảo Thiên Trì đến rước tôi về nhà, nhưng lại thôi tôi phải có chịu đựng. Tôi lấy tay tóm lấy một nắm hoa cỏ lau ở ven đường lót vào dưới chân, cảm thấy bàn chân thoải mái hơn nhiều.

Nghĩ đến ba mẹ của Thiên Trì, bây giờ vẫn còn làm việc vất vả ở nhà, bàn chân bỗng nhiên tràn trề sức lực, đứng thẳng dậy mà tiếp tục đi tiếp về phía trước. Khi trưởng thôn dẫn tôi đến trước cửa nhà của Thiên Trì, một vùng trời kia, ráng chiều đỏ rực đang chiếu lên cây táo lâu năm trước cửa nhà họ.

Dưới cây táo, ông chú của Thiên Trì, không phải, ba của Thiên Trì đang ngồi ở đó, nhìn ông còn già hơn nhiều so với lúc đám cưới. Tay đang bóc những hạt bắp, cây gậy lặng lẽ dựa vào cái chân tàn tật kia của ông.

Mẹ thì quỳ ở dưới đất chuẩn bị thu dọn số bắp đã phơi xong, bàn tay bà đang gom những hạt bắp lại thành đống.

Tựa một bức tranh, mà trong bức tranh ấy chính là người cha người mẹ hoàn mỹ nhất trên đời này

Tôi từng bước từng bước đi về phía họ, ba vừa nhìn thấy tôi, quả bắp ông đang cầm trên tay liền rơi xuống đất, miệng há thật to, giật mình hỏi: “Con, sao con lại đến đây?”

Mẹ ở bên cạnh hỏi dò: “Ba nó à, ai đến vậy?”

“ Vợ…vợ của Thiên Trì”.

“Hả. Ở đâu?”, mẹ hoảng hốt dùng tay sờ soạng chung quanh để tìm về phía tôi.

Tôi khom lưng đặt hành lí xuống đất, sau đó dùng tay nắm chặt tay bà, quỳ mọp xuống đất, nghẹn ngào nói với ba mẹ rằng: “Ba! Mẹ! Con đến đón ba mẹ về nhà đây!”

Ba ho vài tiếng, nước mắt chảy dài khắp gương mặt chi chít nếp nhăn.

“Tôi đã nói rồi mà, thằng con của chúng ta không hề nuôi vô ích!”

Còn mẹ thì ôm chầm lấy tôi, từng hàng từng hàng nước mắt từ trong hốc mắt của bà chảy xuống cổ tôi.

Khi tôi dẫn ba mẹ đi, mọi người trong làng đều đốt pháo hoan hô.

Tôi một lần nữa lại thấy tự hào vì ba mẹ.

Khi Thiên Trì mở cửa ra, nhìn thấy ba và mẹ đứng ở bên trái bên phải tôi, không khỏi lấy làm kinh ngạc, người anh ngây như khúc gỗ, không nói một lời nào.

Tôi nói: “Thiên Trì, em chính là người đã đọc câu chuyện của anh đó, em đã đón ba mẹ chúng ta về rồi này. Ba mẹ hoàn mỹ như thế, sao anh lại nỡ để cho họ ở trong vùng núi xa xôi hẻo lánh được chứ?”

Thiên Trì khóc không thành tiếng, ôm chặt lấy tôi, hai hàng nước mắt lăn dài xuống cổ tôi giống như mẹ anh vậy.

Ba và mẹ, hai từ ngữ thần thánh, thiêng liêng bao quát hết thảy tình yêu trên thế gian này, thật đáng để cho chúng ta dùng cả đời để gọi.

Theo Tinhhoa.net

Ổ bánh mì và lão già kì quặc

tinhhoa_net_Qz8bhw_20150703_nhan_qua_o_banh_mi_v-eb1b1

Câu chuyện đầy suy ngẫm này chắc chắn sẽ để lại cho bạn rất nhiều bài học đáng giá.

Một người phụ nữ nọ có thói quen nướng bánh mì cho gia đình, luôn làm dư một cái để lại cho người nghèo đói. Bà để ổ bánh mì dư bên ngoài thành cửa sổ cho người nghèo đi qua dễ lấy. Ngày qua ngày cứ đến buổi, một ông lão gù lưng đến lấy ổ bánh mì đi.
Thay vì nói lời cảm ơn, ông ta vừa đi vừa lẩm bẩm những lời như niệm chú:
“Việc xấu ngươi làm thì ở lại với ngươi, việc tốt ngươi làm thì sẽ trở lại với ngươi”.
Điều này cứ diễn ra, ngày này qua ngày khác. Mỗi ngày, người già đến lấy bánh và lại lẩm bẩm câu :
“Việc xấu ngươi làm thì ở lại với ngươi, việc tốt ngươi làm thì sẽ trở lại với ngươi!”
Ngày qua ngày, người phụ nữ dần bực bội trong lòng nghĩ:
“Nhận được bánh, không biết cảm ơn còn lải nhải mấy lời khó chịu kia! Hắn ta muốn ám chỉ điều gì?”.
tinhhoa_net_Qz8bhw_20150703_nhan_qua_o_banh_mi_v-eb1b1
Rồi một hôm, chịu hết nổi, bà nghĩ cách làm cho ông già đi khuất mắt. Bà tự nhủ:

“Ta sẽ làm cho hắn mất dạng”.
Bà trộn thuốc vào ổ bánh mì dư bà thường làm, tay run run để bánh có thuốc độc lên thành cửa sổ, bỗng cảm thấy hốt hoảng:
“Ta làm gì thế này?”
Bà ném vội ổ bánh có thuốc độc vào lửa và thay một cái bánh khác lên thành cửa sổ. Như mọi khi, ông lão đến lấy bánh và lại lẩm bẩm:
“Việc xấu ngươi làm thì ở lại với ngươi; việc tốt ngươi làm thì sẽ trở lại với ngươi”.
Ông lão cầm ổ bánh vui vẻ rời đi, không ai biết trong lòng người phụ nữ vừa trải qua một trận chiến giận dữ dội.
Có một điều mà không ai biết đó là mỗi khi đặt ổ bánh mì cho người nghèo lên thành cửa sổ, bà lại cầu nguyện cho đứa con trai đi tìm việc làm xa, đã nhiều tháng không nhận được tin tức. Bà nguyện cho con trở về nhà bình an, mạnh giỏi.
Buổi chiều hôm đó, có tiếng gõ cửa. Khi mở cửa ra, bà ngạc nhiên thấy con trai mình đứng trước cửa…
Anh ta gầy xọp đi, quần áo anh rách rưới đến thảm hại. Anh ta đói lả và mệt. Khi trông thấy mẹ, anh ta nói:
Mẹ ơi, con về được đến nhà quả là một phép lạ. Khi con còn cách nhà mình cả dặm đường, con đã ngã gục vì đói, không đi nổi nữa và tưởng mình sẽ chết dọc đường, nhưng bỗng có một người gù lưng đi ngang, con xin ông ta cho con một chút gì để ăn, và ông ta đã quá tử tế cho con nguyên một ổ bánh mì ngon và chút nước. Ông ta nói:
“Đây là cái mà tôi có mỗi ngày, nhưng hôm nay tôi cho anh vì anh cần nó hơn tôi!”
Khi người mẹ nghe những lời đó, mặt bà biến sắc. Bà phải dựa vào thành cửa để khỏi ngã. Bà nhớ lại ổ bánh mì có thuốc độc mà bà đã làm sáng hôm nay. Nếu bà không ném nó vào lửa thì con trai yêu quý của bà đã ăn phải và đã chết!
Ngay lập tức bà nhớ lại câu nói lặp đi lặp lại qua ngày của ông lão…
Trong cuộc sống, luôn tồn tại luật nhân quả. Những gì bạn làm hôm nay là căn nguyên cho những sự việc sẽ đến với bạn trong tương lai bởi vậy hãy luôn sống tốt và không bao giờ phải hổ thẹn với lương tâm của mình bạn nhé!
Theo Kenh14

Muốn hạnh phúc, hãy suy nghĩ đơn giản đi

hanh-phuc-mywork2

Đôi khi những suy nghĩ rất nhỏ cũng khiến cuộc sống của bạn thay đổi hoàn toàn. Nếu muốn làm mới cuộc sống nhàm chán của mình để cuộc đời có ý nghĩa hơn, hạnh phúc hơn thì bạn có thể áp dụng các bí quyết được gợi ý sau đây:

1. Suy nghĩ tích cực

Ví dụ, khi có ai đó khiến bạn tức giận – như lao lên ngay trước mũi xe của bạn khi đang đi trên đường – thì thay vì cho rằng họ cố tình chọc tức bạn thì hãy nghĩ rằng có lẽ họ chỉ đang vội mà thôi. Họ không hề có ác ý, chỉ là có chút vụng về khi di chuyển trong thế giới chuyển động quá nhanh này mà thôi. Ý nghĩ tuy nhỏ như thế này sẽ giúp bạn cảm thấy nhẹ nhõm và hạnh phúc rất nhiều.”

2. Quy tắc “bước qua cánh cửa nhà”

Chuyên gia marketing xã hội Brad Einarsen từng chia sẻ: “Trong giai đoạn khó khăn, tôi luôn đặt ra một quy tắc đơn giản nhưng đã thay đổi cuộc đời tôi”. Quy tắc đó là gì? Ông cho biết: “Khi tôi đi làm về và bước vào nhà, điều đầu tiên tôi nói với vợ mình là những điều vui vẻ nhất đã xảy ra trong ngày.” Khi trở về với mái ấm và những người thân yêu, hãy cho phép bản thân bạn gác lại hết những buồn bực ngoài cửa và bước vào nhà với những niềm vui và tâm trạng vui vẻ. Điều đó sẽ giúp bạn thấy hạnh phúc, chí ít là khi ở nhà.

3. Những bất ngờ nho nhỏ

Trao đi là một trong những cách hiệu quả nhất để làm cho bạn thấy hạnh phúc hơn. Sao bạn không thử ngay hôm nay, bằng một việc làm rất nhỏ thôi. Chuyên gia CPA Brent Scott gợi ý: “Tôi thường mua bữa sáng trong một nhà hàng “drive-through (người mua không cần xuống xe) rất đông khách.Vài tuần trước, khi tôi đưa thẻ cho người thu ngân để thanh toán, cô ấy nói: “Người đi trước vừa trả tiền cho ông rồi ạ.” Tôi không hề biết anh ta là ai, và xe của anh ta đã đi mất khi tôi thanh toán. Tôi hoàn toàn bất ngờ và cảm thấy tin tưởng rằng dù trên thế giới này vẫn còn những điều sai trái, nhưng những hành động tốt đẹp vẫn tồn tại… Kể từ đó, tôi cũng làm những điều tương tự cho những người khác”.

hanh-phuc-mywork1

Những bất ngờ nho nhỏ làm cuộc sống của bạn thêm ý nghĩa. ​

4. Không biến mọi thứ trở nên phức tạp, sống đơn giản

Hai từ “đơn giản” sẽ luôn đi đôi cùng hai từ “dễ dàng”, biến mọi thứ từ khó khăn trở nên đơn giản để thực hiện nó dễ dàng là điều mà ai cũng muốn làm được và trái lại biến mọi thứ đơn giản trở nên phức tạp thì quả là một điều điên dồ ngoại trừ một vào trường hợp bất khả như học từ đơn giản nên nâng cao thì là ngoại lệ. Tiện đây, chúng ta cũng có thể lấy ví dụ luôn về nâng cao và đơn giản, một bài toán được gọi là nâng cao vì nó khó và đòi hỏi người làm phải suy nghĩ nhiều, nhưng nó sẽ trở nên đơn giản nếu người làm suy nghĩ làm sao để nó được giải một cách đúng và nhanh nhất. Ban đầu đề bài ra có thể là khó, nhưng khi ta biết làm và càng về cuối để ra đáp án thì mọi thứ sẽ càng đợn giản hơn. Từ phức tạp mà chuyển sang đơn giản, không từ bé xé ra to hay suy nghĩ mọi thứ nghiêm trọng, thái quá thì bạn sẽ luôn cảm thấy thoải mái và nhẹ nhõm hơn rất nhiều.

5. Lên kế hoạch đạt những mục tiêu mà bạn cho rằng sẽ làm bạn vui

Khi bạn đạt được điều gì đó sau một thời gian dài theo đuổi, bạn sẽ cảm thấy mình tốt hơn, tâm trạng của bạn sẽ cải thiện hơn rất nhiều.

6. Khi mọi chuyện trở nên xấu hơn, hãy tìm hướng giải quyết thay vì tự trách bản thân

Một người hạnh phúc không cho phép những điều đó ảnh hưởng đến tâm trạng của họ, bởi họ biết rằng chỉ cần một thay đổi nhỏ có thể đảo ngược tình thế.

7. Luôn luôn lắng nghe, luôn luôn thấu hiểu

Lắng nghe người khác cũng là một cách để bạn cảm thấy hạnh phúc, bởi họ có tin tưởng, yêu quý bạn thì mới “dốc bầu tâm sự”. Vì thế, hãy chia sẻ với người bạn của mình tâm trạng mà cô ấy đang trải qua và trao tặng những lời khuyên, những chia sẻ tâm huyết giúp họ “gỡ rối tơ lòng”. Đừng cảm thấy họ đang làm phiền bạn vì những câu chuyện lan man, đó chính là cách họ bày tỏ tình cảm với bạn và nếu, bạn cũng nhân đó, thể hiện tình cảm với họ, chắc chắn bạn sẽ cảm thấy hạnh phúc.

hanh-phuc-mywork2

Hãy tự nói với mình mỗi ngày bạn xứng đáng có được hạnh phúc và làm theo các bước ở trên để đạt được hạnh phúc mà bạn mong muốn.​

8. Dành một chút thời gian cho bản thân mình

Bạn có thể đi ăn một bữa thật ngon, ngâm mình trong bồn tắm thư giãn hay chăm chút ngoại hình của mình đều được. Chúng sẽ giúp bạn luôn ở tâm trạng tốt.

9. Giữ gìn sức khỏe cũng là cách để có được hạnh phúc

Thừa cân hay ăn uống không đủ chất có thể tác động tiêu cực lên tâm trạng của bạn. Thêm nữa, tập thể dục cũng giúp bạn giải tỏa căng thẳng, mang lại cảm giác hạnh phúc.

10. Và cuối cùng, điều quan trọng hơn cả là bạn biết rằng mình xứng đáng có cuộc sống tuyệt vời

Những người nghĩ rằng mình không đáng được hạnh phúc có thể hủy hoại sự cố gắng của mình. Nếu cần thiết, hãy tự nói với mình mỗi ngày bạn xứng đáng có được hạnh phúc và làm theo các bước ở trên để đạt được hạnh phúc mà bạn mong muốn.

 Theo Lamchame

 

Hãy học cách từ bỏ công việc đầu đời nếu bạn không yêu nó

bo-viec-

Tôi còn nhớ chính xác cái ngày mà một thanh niên 22 tuổi, thất nghiệp và hoàn hoàn không có tầm nhìn nào cho tương lai bước ra khỏi văn phòng ấy sau 114 ngày làm việc.

bo-viec-

Bài viết của cô Kathleen Elkins, hiện đang là nhân viên một phòng tin tức tại New York.

Tôi đã phải bỏ công việc “thực sự” đầu tiên của mình sau 114 ngày. Có thể đếm chính xác như vậy là nhờ tôi đã lưu lại trong blog để ghi nhớ cái ngày một cô gái 22 tuổi – thất nghiệp và hoàn toàn không có ý định nào cho tương lai. Trước đó, viết dường như là điều đúng đắn duy nhất tôi có thể làm được.

Tôi làm việc cho một tổ chức phi lợi nhuận, giảng dạy cho các học sinh trung học ở những vùng nghèo đói và giới thiệu cho các em về tennis. Tôi đã rất thích thú chia sẻ đam mê thể thao của mình cho các học sinh và hy vọng rằng nó có thể là cánh cửa mở ra tương lai cho các em như đã mở ra với tôi.

Những gì tôi đã trải nghiệm trong suốt 2 tháng đó thật sự ngoài sức tưởng tượng.

Tôi sẽ không kể quá lan man và chi tiết. Tuy nhiên, có thể hình dung đơn giản như thế này: Nhiệm vụ công việc của tôi là “điều phối viên tennis” nhưng thực tế nó hoàn toàn không giống với bản miêu tả công việc vốn truyền cảm hứng, thúc giục tôi khi nộp đơn xin việc. Tôi nhận ra bản thân cảm thấy không hài lòng và thất vọng vào cuối mỗi ngày làm việc. Tôi cảm thấy mệt mỏi và buồn chán, và rồi nó dần thấm vào cuộc sống cá nhân của tôi.

Vẻ lạc quan và hạnh phúc luôn thường trực trên khuôn mặt tôi dần biến mất, tôi ít cười hơn, phàn nàn nhiều hơn, dễ bị xúc động và dần mất liên lạc với những người thân thiết nhất. Cuối cùng bằng cách nào đó tôi đã nhận ra rằng: “Không, không thể như thế này được nữa”.

Tôi đã bỏ việc. Với tôi 114 ngày ở đó dài vô tận. Đến nay, dù đã rất lâu sau khi bỏ việc, cảm xúc trong tôi đã hoàn toàn trống rỗng – sức nóng của khoảnh khắc đó cũng đã qua và kỷ niệm thì rất mờ nhạt. Tuy nhiên, thật may mắn tôi đã ghi nhanh lại “một vài suy nghĩ” vào cái ngày tồi tệ ấy.

Tôi sẽ không bao giờ có thể quên được giây phút bước ra khỏi toà nhà đó, cảm giác như có một cơn gió trong lành thổi qua, ưu phiền trong tôi như tan biến, mọi thứ trở nên nhẹ nhõm vô bờ. Đã có những giọt nước mắt và cái bắt tay nuối tiếc với đồng nghiệp nhưng điều quan trọng là bản thân tôi cảm thấy được khuây khoả.

Tôi đã phải dùng đến tất cả lòng can đảm mà mình có để đưa ra quyết định bỏ việc. Có nhiều lý do khiến tôi cố trì hoãn và tiếp tục làm việc. Tôi sợ phải bỏ công việc đầu tiên của mình. Tôi sợ phải đối mặt với phản ứng của các đồng nghiệp khi nghe được tin này, tôi sợ khi phải đối mặt với gia đình, với bạn bè và người thân. Tôi sợ cảm giác bị mọi người nhầm lẫn và gọi mình là một “kẻ hèn nhát”.

Nhưng thật may mắn, đến giờ tôi nhận ra rằng thật sáng suốt khi dám bỏ công việc mà mình ghét. Một số suy nghĩ được tôi ghi lại vào ngày 19/10: “Tôi đã khóc và khóc rất nhiều. Tôi cảm thấy tội lỗi, mất hy vọng, sợ hãi, xấu hổ… Nhưng sau đó, tôi đã hoàn toàn vượt qua được tất cả. Tôi cười lớn và buông ra một câu nói đùa lần đầu tiên trong vòng 2 tháng. Tôi cười một cách thành thật. Tôi thật sự hào hứng cho ngày thứ 2 sắp tới – ngày tôi sẽ không đi làm, ngày tôi sẽ bắt đầu tìm kiếm cho mình một công việc ý nghĩa và đáng giá hơn. Những gì đang chờ đợi phía trước thật tuyệt vời! Có cơ hội, có lựa chọn, một thế giới mà tôi hoàn toàn có quyền chọn lựa theo phương hướng mà tôi muốn”.

Bỏ việc là một việc điên rồ. Là một người vô danh cũng điên rồ. Không có thu nhập cũng điên rồ. Nhưng nếu sợ hãi là thứ duy nhất giữ bạn lại trong văn phòng làm việc thì tôi khuyến khích bạn chấp nhận rủi ro điên rồ đó.

Sau khi vượt qua được “phần sợ hãi” đó, tôi đến với một chương đáng sợ tiếp theo trong cuộc đời. Tôi bị mắc kẹt với hợp đồng thuê lâu năm tại một thành phố hoàn toàn mới, không có thu nhập và không có bất kỳ kế hoạch nào cho 60 phút tới của cuộc đời.

Vì vậy, tôi bất chợt nghĩ về một điều mà nhà đồng sáng lập Netflix là Marc Randolph đã nói với tôi tại chương trình thực tập mùa hè mà tôi tham gia. Ông ấy nói rằng: chìa khoá để đổi mới là bắt đầu từ chính các vấn đề cá nhân – dù là đơn giản hay phức tạp – và sau đó nghĩ về cách thay đổi chúng.

Đó là là một ý tưởng tuyệt vời. Ông ấy cam đoan với tôi rằng sự sáng tạo, khám phá không bao giờ ngừng nghỉ – thậm chí là trong định hướng xã hội công nghệ vốn tạo ra các tiện ích, công cụ và ý tưởng liên tục như hiện nay. Nơi nào tồn tại vấn đề, nơi ấy sẽ có sự đổi mới.

Tôi đã gặp phải vấn đề lớn, vấn đề về chuẩn mực của xã hội – tôi là một người trưởng thành. 21 tuổi, đã tốt nghiệp đại học. Biết uống một số loại “đồ uống người lớn”. Đã sống tự lập và không còn phụ thuộc vào cha mẹ. Trong khi không phải lúc nào mọi người cũng nghĩ như vậy, tôi đã là một người trưởng thành, 22 tuổi với một tấm bằng tốt nghiệp tiếng Tây Ban Nha từ trường Liberal Arts.

Tất cả những điều này dẫn đến một câu hỏi muôn thủa: “Bạn muốn làm gì khi lớn lên? Nhưng đáng tiếc, câu hỏi dạng này đã “quá hạn” so với tôi. Tôi hiện có nghĩa vụ phải trả lời nó ngay lập tức.

Đó là một câu hỏi khó.

Và giải pháp của tôi – sự đổi mới được truyền lửa từ sếp Netflix đó là trang blog cá nhân. Nó trở thành một thứ gì đó mà tôi luôn có thể tìm thấy sự thoải mái và ổn định trong đó. Tôi viết lách và sử dụng công cụ đó để giúp chính bản thân vượt qua sự lộn xộn, tình trạng thất nghiệp và tìm ra lời giải cho sự nghiệp của mình.

hay-bo-ngay-cong-viec-dau-tien-trong-doi-khi-ban-ghet-no_20150418092232579

Trang blog mà Kathleen Elkins vào ngày quyết định bỏ việc.

Cuối cùng, sau 79 ngày gửi thư giới thiệu qua email và điện thoại, kiểm tra hộp thư email một cách điên cuồng, “khuấy đảo” LinkedIn. Sau 79 ngày trong tình trạng lấp lửng, nghi ngờ và thất nghiệp, tôi cũng nhận được tin vui khi trúng tuyển vào một phòng tin tức ở Đại lộ số 5 New York.

Sau khi nhận công việc tôi vẫn viết blog bởi hành trình của tôi vẫn tiếp tục. Tôi vẫn chưa trả lời được câu hỏi: “Lớn lên bạn muốn làm gì?” Tôi cũng còn rất nhiều câu hỏi cần được giải đáp và hầu hết đều rất quan trọng. Tôi vẫn viết để sử dụng nó như một công cụ, một cách phản ánh chính bản thân, học từ những trải ngiệm và hy vọng giúp ai đó có thể tìm được chính họ trong các tình huống tương tự.

Tôi muốn giúp những “người trẻ” – nhóm người bị truyền thông gắn mác là “thế hệ của những người bỏ cuộc”, những người luôn đùa bỡn với hết công việc này đến công việc khác và để lại nỗi buồn chán.

Một báo cáo gần đây cho thấy có tới 60% những người trẻ tuổi rời công ty của họ khi chưa đầy 3 năm và truyền thông nhanh chóng đổ lỗi cho sự nhàm chán và thờ ơ. Nhưng theo tôi điều đó không phải lúc nào cũng đúng.

Tuổi 20 của bạn là thời gian để khám phá con đường sự nghiệp. Đó là thời gian để trải nghiệm, để thất bại và học hỏi từ những thất bại. Không thể biết chính xác bạn sẽ là gì hay làm gì ngay khi ra trường. Bạn không thể tìm kiếm được sự hoàn hảo ngay tức khắc. Cần phải trải nghiệm, mắc sai lầm, chấp nhận rủi ro và học để nói “không” hoặc “có”.

Theo Afamily

 

 

9 thói quen khiến bạn càng ngày càng nghèo

“Hãy-đặt-ra-mục-tiêu-lớn-và-đừng-dừng-lại-cho-tới-khi-bạn-đạt-được-nó”-–-Bo-Jackson

Đa số mọi người đều sợ phải bước ra khỏi “VÙNG AN TOÀN” vì vậy những dự định, ý tưởng của họ đều chỉ nằm trên bản phác thảo. Có những thói quen tưởng chừng “vô hại” đang hàng ngày “giết chết” những cơ hội trở nên giàu có, thành công của bạn.

Dưới đây là 9 thói quen chúng ta thường gặp phải trên hành trình đến với thành công, giàu có. Thành công có cái giá và sự chọn lọc rất lớn. Bạn có đủ dũng cảm bước ra khỏi những mô thức quen thuộc, bạn đã chuẩn bị tinh thần cũng như tài nguyên sẵn sàng trả giá cho thành công?
1. Bạn chọn cách sống thoải mái, an toàn

 “Trong đầu tư, sự thoải mái ít khi mang lại lợi nhuận” – Robert Arnott.

Thật thoải mái khi làm một công việc “an toàn”. Thật thoải mái khi làm thuê cho người khác. Người trung lưu cho rằng thoải mái nghĩa là hạnh phúc, nhưng người giàu nhận ra rằng những điều phi thường thường xảy ra khi chúng ta đặt bản thân mình vào những hoàn cảnh không thoải mái. Hãy bước ra khỏi vùng an toàn của bạn, hãy mạo hiểm nếu muốn giàu có.

2. Bạn đang tiêu xài nhiều hơn những gì mình có

“Quá nhiều người tiêu tiền để mua những thứ mà họ không cần chỉ để gây ấn tượng với những người mà họ không thích” – Will Rogers

Bạn có biết rằng, người giàu thứ nhì thế giới Warren Buffett vẫn sống trong căn nhà mua từ năm 1958 và ông chỉ mất 31.500 USD cho căn nhà này.

Người giàu không tiêu tiền cho những thứ khiến họ mất đi tài sản, họ tiêu vào những thứ giúp họ tăng tài sản và họ tiêu ít hơn số tiền mình kiếm được. Hãy nhớ rằng nếu bạn kiếm được 1 triệu đô/ năm nhưng lại tiêu 1 triệu đô/ năm thì bạn cũng sẽ phá sản.

3. Nỗ lực leo lên chiếc thang thăng tiến, mơ ước mức lương cao

“Những người giàu nhất thế giới tìm và xây dựng mạng lưới quan hệ, những kẻ khác chỉ đi tìm việc” – Robert Kiyosaki.

Người trung lưu thường đầu tư vào những món tiêu sản xa xỉ và những ngôi nhà đắt tiền. Tầng lớp trung lưu thường làm thuê cho người khác. Họ có công việc, sự nghiệp. Người giàu hơn lại thường tự tạo việc làm cho mình. Họ sở hữu công việc đó. Người giàu hiểu được sức mạnh của thu thập thụ động.

4. Làm bạn với tất cả mọi người

“Tốt nhất là nên chơi với người giỏi hơn bạn. Hãy chọn những người có hành vi tốt hơn bạn, rồi bạn sẽ bị cuốn theo hướng đó” – Warren Buffett.

Người giàu hiểu rằng khi xung quanh bạn là những người thành công thì thành công cũng sẽ theo chân bạn và ngược lại. Thu nhập của bạn thường là thu nhập trung bình của 3 người bạn thân nhất.

“Hãy-đặt-ra-mục-tiêu-lớn-và-đừng-dừng-lại-cho-tới-khi-bạn-đạt-được-nó”-–-Bo-Jackson

5. Mục đích chính của việc đi làm là kiếm tiền

“Khi bạn trẻ, hãy làm việc để học, chứ không phải để kiếm tiền” – Robert Kiyosaki

Người trung lưu dễ bị thuyết phục nhảy việc nếu ai đó đề nghị một mức lương cao hơn. Người giàu thì hiểu rằng làm việc không phải là vì tiền, đặc biệt là khi họ còn trẻ, mà làm việc là để phát triển các kỹ năng cần thiết để trở nên giàu có.

6. Tập trung tiết kiệm tiền

“Nếu bạn muốn giàu có, hãy vừa tiết kiệm vừa kiếm tiền” – Benjamin Franklin

Tiết kiệm cũng quan trọng. Đầu tư quan trọng hơn, nhưng kiếm tiền là nền tảng của cả hai. Nếu thực sự muốn giàu có, bạn hãy dựa vào khả năng kiếm tiền, chứ không phải là khả năng tiết kiệm.

7. Tiêu tiền theo cảm xúc

Một trong những khác biệt chủ chốt nhất là người trung lưu nhìn tiền bằng con mắt của cảm xúc, người giàu nhìn tiền bạc bằng con mắt logic. Đưa ra những quyết định về tài chính dựa trên cảm xúc sẽ giết chết ngân sách của bạn.

8. Đánh giá thấp tiềm năng của mình

“Hãy đặt ra mục tiêu lớn và đừng dừng lại cho tới khi bạn đạt được nó” – Bo Jackson

Người trung lưu đặt ra những mục tiêu dễ dàng đạt được. Người giàu đặt ra những mục tiêu có vẻ không thể, rất khó đạt được, thậm chí là điên rồ. Nhưng họ biết họ có thể làm được.
9. Tin rằng làm việc chăm chỉ sẽ dẫn đến giàu có

Làm việc chăm chỉ cần thiết với tất cả chúng ta. Nhưng vấn đề là làm việc chăm chỉ một mình hiếm khi giúp bạn giàu có. Bạn không thể giàu có bằng cách tự làm mọi thứ. Bạn phải sử dụng đòn bẩy để thực sự giàu có.

Theo Webtretho

Đừng nản lòng khi cuộc sống khó khăn!

Dung-nan-long-khi-cuoc-song-gia-dinh-kho-khan-13

Cuộc sống  sẽ có những lúc gặp nhiều trở ngại, và bạn cảm thấy mọi thứ thật khó khăn. Những lúc như vậy, hãy nghĩ đến 13 điều này, nó sẽ giúp bạn bình tâm mạnh mẽ vượt qua những trở ngại trong cuộc sống

1. Chuyện gì qua, cho qua

Đức Phật có một câu nói rất nổi tiếng: ‘Sự kháng cự của bản thân với những gì xảy ra xung quanh tạo nên sự đau khổ của bạn’. Dành một chút thời gian để nghĩ về điều này. Sự đau khổ của chúng ta chỉ xảy ra khi chúng ta cố gắng chống lại bản chất của mọi việc.

Nếu bạn có thể thay đổi điều gì thì hãy hành động ngay đi! Hãy thay đổi nó! Nhưng nếu bạn không thể thay đổi được thì bạn có 2 sự lựa chọn: một là chấp nhận và để nó đi, hoặc hai là tự làm cho cuộc sống trở nên khổ sở và bị ám ảnh bởi điều đó.

Dung-nan-long-khi-cuoc-song-gia-dinh-kho-khan-1

Nếu bạn có thể thay đổi điều gì thì hãy hành động ngay đi!

2. Nó chỉ là vấn đề nếu bạn nghĩ nó là một vấn đề

Trong rất nhiều trường hợp, chúng ta chính là kẻ thù nguy hiểm nhất của chính mình. Nếu bạn nghĩ điều gì đó là một vấn đề thì suy nghĩ và cảm xúc của bạn sẽ trở nên tiêu cực. Nhưng nếu bạn nghĩ rằng bạn có thể học hỏi được từ điều đó, ngay lập tức nó sẽ chẳng còn là một vấn đề nữa.

Dung-nan-long-khi-cuoc-song-gia-dinh-kho-khan-2

Đôi khi, chúng ta chính là kẻ thù nguy hiểm nhất của chính mình

3. Nếu bạn muốn mọi việc thay đổi, bạn cần bắt đầu với việc thay đổi bản thân

Bạn không biết rằng mọi người trên thế giới đều đang sống hỗn độn và căng thẳng sao? Và chẳng phải nó to tát bởi vì trong lòng họ đang hỗn loạn cả sao? Phải, chính là như thế. Chúng ta thích cái suy nghĩ rằng sự thay đổi của hoàn cảnh sẽ thay đổi con người. Nhưng nhìn theo chiều ngược lại – chúng ta cần thay đổi bản thân trước khi hoàn cảnh thay đổi.

Dung-nan-long-khi-cuoc-song-gia-dinh-kho-khan-5.jpg

Chúng ta cần thay đổi bản thân trước khi hoàn cảnh thay đổi

4. Không có thất bại – chỉ có những cơ hội học hỏi

Bạn nên xóa ngay từ ‘thất bại’ ra khỏi từ điển của mình đi. Tất cả những người vĩ đại từng đạt được bất cứ thành tựu nào đều đã từng thất bại hết lần này đến lần khác. Thực tế thì tôi nhớ Thomas Edison đã từng nói như thế này: ‘Tôi không thất bại 10000 lần, tôi chỉ biết được 10000 cách mà nó không hoạt động’. Nắm lấy cái gọi là ‘thất bại’ của bạn và học hỏi từ nó. Hãy học cách làm nó tốt hơn ở lần sau.

Dung-nan-long-khi-cuoc-song-gia-dinh-kho-khan-6

Nắm lấy cái gọi là ‘thất bại’ của bạn và học hỏi từ nó

5. Nếu bạn không có được điều bạn muốn, có nghĩa là cái gì đó tốt đẹp hơn đang đến

Tôi biết rằng điều này thì đôi lúc thật là khó tin. Nhưng đó là sự thật. Thường thì khi bạn nhìn lại cuộc đời mình, bạn sẽ thấy được tại sao một vài điều không thành hiện thực đôi khi lại là chuyện tốt. Có thể công việc mà bạn không được nhận sẽ lấy đi của bạn rất nhiều thời gian dành cho gia đình nhưng công việc bạn được nhận đã cho bạn một quỹ thời gian linh hoạt hơn. Hãy cứ tin rằng mọi việc diễn ra theo cái cách chính xác nó được cho rằng sẽ diễn ra.

6. Trân trọng khoảnh khắc hiện tại

Khoảnh khắc này sẽ không bao giờ quay lại và mỗi khoảnh khắc đều chứa đựng điều gì đó quý giá. Vì thế đừng để nó qua đi mà bạn không hề để ý! Nó sẽ sớm chỉ còn là một ký ức. Mọi khoảnh khắc dù không vui vẻ nhưng một ngày nào đó nhìn lại bạn sẽ cảm thấy nhớ chúng.

EC3490-012

Mỗi khoảnh khắc đều chứa đựng điều gì đó quý giá

Giống như lời của một bài hát đồng quê của Trace Akins ‘Bạn sẽ nhớ điều này… Bạn sẽ muốn điều này quay lại. Bạn sẽ ước những ngày này đã không trôi qua quá nhanh như thế… Bây giờ có thể bạn không biết đâu, nhưng một ngày nào đó bạn sẽ nhớ nó…’

7. Không lệ thuộc cảm xúc vào những ham muốn

Hầu hết mọi người sống với ‘suy nghĩ gắn bó’. Điều này có nghĩa là họ gắn mình với những mong muốn và khi họ không đạt được, cảm xúc của họ rơi tụt xuống mức bi quan. Thay vào đó, cố gắng luyện tập một ‘suy nghĩ không lệ thuộc’.

 Cố gắng luyện tập một ‘suy nghĩ không lệ thuộc’

Điều này có nghĩa là khi bạn muốn điều gì đó, bạn vẫn sẽ cảm thấy vui vẻ kể cả khi bạn có đạt được nó hay không. Bạn vẫn giữ được cảm giác vui vẻ hay ít nhất là bình thường.

8. Hiểu và biết ơn những nỗi sợ

Nỗi sợ có thể là một người thầy. Và vượt qua những nỗi sợ hãi có thể còn khiến cho bạn cảm nhận được mùi vị của sự chiến thắng. Ví dụ, khi tôi còn ở đại học, tôi sợ phải nói trước đám đông (một trong 3 nỗi sợ của tất cả mọi người).

Dung-nan-long-khi-cuoc-song-gia-dinh-kho-khan-8

Vươt qua và biết ơn những nỗi sợ

Vì thế bây giờ tôi cảm thấy thật là hài hước khi tôi không chỉ nói trước một nhóm người mỗi ngày như là một giảng viên mà tôi còn giảng dạy môn nói trước đám đông! Chúng ta chỉ cần luyện tập để vượt qua nỗi sợ hãi. Sợ hãi thực sự chỉ là ảo giác thôi. Nó tùy thuộc vào mỗi người.

9. Cho phép bản thân mình trải nghiệm niềm vui

Bạn có thể tin có thể không, nhưng tôi biết rất nhiều người không có phép bản thân được tận hưởng niềm vui. Và họ thậm chí không biết là làm thế nào để trở nên vui vẻ. Một vài người thì gắn bản thân quá chặt với những vấn đề và sự hỗn độn của mình đến nỗi mà họ thậm chí không thể biết được họ sẽ là ai nếu không có những thứ ấy.

Vì thế hãy cố gắng cho phép bản thân được tận hưởng niềm hạnh phúc! Ngay cả khi đó chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi thì tập trung vào niềm vui thay vì sự gian khổ của bản thân là điều vô cùng quan trọng.

Dung-nan-long-khi-cuoc-song-gia-dinh-kho-khan-9

Hãy để bản thân được tận hưởng niềm hạnh phúc!

10. Đừng so sánh bản thân với những người khác

Nhưng nếu bạn so sánh bản thân mình, hãy so sánh mình với những người có hoàn cảnh kém hơn bạn.

Dung-nan-long-khi-cuoc-song-gia-dinh-kho-khan-10

11. Bạn không phải là một nạn nhân

Bạn cần phải ra khỏi con đường của mình. Bạn chỉ là một ‘nạn nhân’ của những suy nghĩ, lời nói, hành động của riêng mình. Chẳng ai làm gì bạn cả. Bạn là người tự tạo ra kinh nghiệm cho mình. Nhận trách nhiệm về bản thân và nhận ra rằng bạn không thể vượt qua được những giai đoạn khó khăn.

Bạn chỉ cần bắt đầu với việc thay đổi những suy nghĩ và hành động của mình. Hãy từ bỏ tâm lý nạn nhân và trở thành người chiến thắng. Từ nạn nhân thành NGƯỜI CHIẾN THẮNG.

Hãy từ bỏ tâm lý nạn nhân và trở thành người chiến thắng.

12. Vạn vật có thể thay đổi và luôn thay đổi

“Và điều này sẽ nhanh qua đi” là một trong những câu nói mà tôi yêu thích. Khi chúng ta bị bế tắc ở một tình huống xấu, chúng ta nghĩ rằng sẽ không có lối thoát. Chúng ta nghĩ rằng sẽ không có gì thay đổi. Nhưng đoán thử xem? Nó sẽ thay đổi! Không có gì là vĩnh viễn trừ cái chết.

Vì thế hãy thoát ra khỏi lối mòn của suy nghĩ rằng mọi thứ sẽ mãi mãi như thế này. Chúng sẽ không như thế. Nhưng bạn cần phải làm gì đó để thay đổi mọi thứ. Nó sẽ không tự xảy ra một cách kỳ diệu đâu.

??????????

 

Hãy thoát ra khỏi lối mòn của suy nghĩ rằng mọi thứ sẽ mãi mãi như thế

13. Mọi thứ đều có thể

Những điều kỳ diệu xảy ra mỗi ngày. Thực sự là như thế. Tôi ước rằng có đủ không gian để tôi viết ra những điều kỳ diệu xảy ra với những người mà tôi biết – từ việc chữa được ung thư giai đoạn 4 một cách tự nhiên đến việc thấy bạn tri kỷ xuất hiện từ đâu đó.

Tin tôi đi: những chuyện như thế xảy ra suốt ngày. Bạn chỉ cần tin rằng nó sẽ xảy ra. Một khi bạn làm được như vậy, bạn sẽ chiến thắng trận đấu.

Theo Lifehack

Có những điều bố mẹ cũng cần học từ con!

Co-nhung-dieu-bo-me-can-hoc-tu-con

8 điều mà bất kỳ đứa trẻ nào cũng “sở hữu” dưới đây sẽ là những bài học cuộc sống giúp bố mẹ thay đổi để không chỉ trở thành cha mẹ tốt hơn mà còn là một người có lối sống và suy nghĩ tích cực.

Ai làm cha mẹ cũng mong muốn trở thành tấm gương sáng cho con con. Bạn thường xuyên đọc sách, báo, tham khảo các bài viết trên mạng, học hỏi từ kinh nghiệm của những ông bố bà mẹ xung quanh để nuôi dạy con một cách tốt nhất. Tuy nhiên, có rất nhiều bài học cuộc sống bổ ích và ý nghĩa bạn có thể học hỏi từ ngay chính bé con “phiền toái” của bạn.

1. Biết ước mơ

Những ước mơ luôn đầy ắp trong tâm trí của những đứa trẻ. Đôi khi những giấc mơ của bạn có vẻ quá lớn lao và “điên rồ” nhưng tại sao cần phải dập tắt chúng? Biến giấc mơ của mình thành sự thật không phải là điều tuyệt vời nhất hay sao? Hãy biết tận dụng cơ hội, bởi có thể bạn sẽ làm nên những điều “vĩ đại” hơn cả mong ước của mình.

2. Cười thật nhiều

Trẻ con dành phần lớn thời gian trong một ngày của chúng để nô đùa và cười sảng khoái. Cuộc sống này quá ngắn ngủi và không chờ bạn dành thời gian, công sức cho sự buồn chán, ủ dột. Hãy vui lên đi và bạn sẽ nhận thấy có nhiều điều tốt đẹp đang chờ đón mình đấy!

3. Hãy luôn tò mò

Cuộc sống này có quá nhiều điều bí ẩn, và chúng ta sẽ không thể có những phát minh “để đời” nếu không có sự dũng cảm thay đổi cái cũ và thêm một chút tò mò khám phá. Lý do khiến những đứa trẻ luôn luôn vui vẻ và nhiều năng lượng sống là vì chúng luôn nhìn thấy những điều kì diệu xung quanh qua ánh mắt tò mò, khao khát tìm hiểu và khám phá của mình.

Bài học cuộc sống bố mẹ cần học từ các con 1

Học hỏi từ con cái là điều cần thiết mà mọi bố mẹ nên làm. (Ảnh minh họa)

4. Sống chậm lại

Đơn giản là để tận hưởng hương thơm của những đóa hoa mỗi sớm để giữ cho tinh thần minh mẫn cũng như xây dựng trái tim nhân hậu, yêu thương đồng loại  và thiên nhiên tươi đẹp.

Yuri Arcurs/Shutterstock

Bạn có nhớ là mình liên mồm giục con “nhanh lên đi” không? Hãy chậm lại một chút và cùng con tận hưởng những điều đẹp đẽ mà bạn đang có.

5. Sáng tạo với “hoa tay”

Sáng tạo không theo một quy luật nào, dù tác phẩm của bạn có nhận được vô số lời khen ngợi hay phê bình, hãy mỉm cười đón nhận bởi đó chính là bài học mà chúng ta thu được. Khi làm một công việc đòi hỏi sự sáng tạo, trước hết bạn phải thật vui vẻ, từ đó mới có năng lượng thúc đẩy bản thân “vẽ” ra những ý tưởng độc đáo và “cộp mác” chính mình.

6. Ôm thật chặt

Chúng ta đều cần sự kết nối với mọi người nhưng hơn thế nữa là chia sẻ tình yêu. Hãy gửi tới người thân một cái ôm thật lâu cũng như thì thầm lời yêu thương giống như những đứa trẻ của bạn vẫn thể hiện tình yêu với bố mẹ chúng. Chắc chắn không chỉ bạn mà họ cũng cảm thấy hạnh phúc vô bờ và thêm trân quý tình cảm này.

7. Vui chơi hết mình

Tận hưởng cuộc sống không phải là điều gì đó quá xa vời. Một buổi dã ngoại cùng gia đình hay đi hát karaoke cùng hội bạn thân khi rảnh cũng là cách bạn chăm sóc bản thân. Bạn sẽ chỉ làm việc hiệu quả nếu tinh thần luôn thoải mái và hứng khởi, phải không nào?

Theo Tri Thức Trẻ

Tuổi thanh xuân phụ nữ đã trôi qua như thế…

tuoi-thanh-xuan-phu-nu-da-troi-qua-nhu-the

Đoạn phim ngắn kéo dài hơn 4 phút khiến người xem cảm thấy tiếc nuối và ngỡ ngàng bởi thời thanh xuân trôi qua quá nhanh.

Phim ngắn “Sidewalk” của tác giả Celia Bullwinkel mô tả một cách vui nhộn, hài hước những giai đoạn khác nhau trong cuộc đời một người phụ nữ. Khi còn là một bé gái nhí nhảnh yêu đời được mẹ dìu dắt, lớn lên cô bé ngày nào trở thành thiếu nữ sở hữu những đường cong trên cơ thể, thu hút mọi ánh nhìn của những người đàn ông qua đường. Lớn lên một chút, giữa bộn bề công việc, cô gái gặp được người thương và quyết định kết hôn, gắn bó với người đó suốt đời. Kể từ đây, cuộc đời cô rẽ sang một trang khác: bận rộn với đứa con với công việc, gia đình và không ngớt lo lắng, buồn rầu vì một cơ thể sồ sề.

Năm tháng trôi đi, sự tự ti không còn nữa khi cô bé ngày nào đã trở thành một bà lão. Giờ đây, “công việc” ý nghĩa nhất mà bà có thể làm là nắm tay những “người phụ nữ bé nhỏ” đang chập chững bước đi trên đường đời và nhìn họ dần trở thành những người phụ nữ thực thụ.

Đoạn phim ngắn kéo dài hơn 4 phút như một thước phim quay chậm khiến người xem cảm thấy tiếc nuối và ngỡ ngàng bởi thời thanh xuân của mình trôi qua quá nhanh.

1-JPG_1412249744.jpg

Bé gái nhí nhảnh yêu đời…

2-JPG.jpg

… trở thành một thiếu nữ cuốn hút bao ánh nhìn.

3-JPG_1412249744.jpg

Gặp người đàn ông của đời mình.

4-JPG_1412249744.jpg

Mệt mỏi vì là một người mẹ bận rộn với con nhỏ.

5-JPG_1412249744.jpg

Thân hình sồ sề không còn như thời con gái.

6-JPG_1412249744.jpg

Trở thành một bà lão và tiếp tục nắm tay đưa “những người phụ nữ nhỏ tuổi” bắt đầu cuộc hành trình

Theo Ngoisao.net

20 bức hình triết lý nhân sinh khiến bạn phải suy ngẫm

20-buc-hinh-triet-ly-nhan-sinh-khien-ban-phai-suy-ngam

Dưới đây là 20 bức hình khá độc đáo nói lên những khía cạnh của cuộc sống mà chúng ta đang tồn tại, cùng với một tâm trí sáng suốt và một sự thấu hiểu, giúp ta tránh sa vào những sai lầm trong vòng xoáy của cuộc đời, không phải chịu báo ứng, tránh khỏi việc không cẩn thận mà phải đóng vai những nhân vật trong bức họa..

1. Theo chỉ dẫn của người khác, mù quáng mà bước về phía trước, có thể bước tiếp theo bạn sẽ ngã xuống, cú ngã này sẽ rất đau đớn đó.

 2. Đằng sau mỗi một nụ cười, là điều gì ẩn dấu phía sau? Lẽ nào chẳng có một tình bạn chân thực, mà chỉ có sự vĩnh hằng của lợi ích?

3. Rất nhiều người chỉ dựa vào khuôn mặt để sống, mà không biết rằng họ sớm đã sống tạm bợ vật vờ như cái xác chết khô

4. Người phụ nữ luôn dựa vào đàn ông cuối cùng sẽ bị gục ngã, cho nên, dựa vào ai cũng không bằng dựa vào chính mình.

5. Một kẻ địch thành thực, còn hơn một người bạn giả dối

6. Nhân sinh như một vũ đài, chưa tới màn chào cảm tạ khán giả, bạn vĩnh viễn không biết được mình diễn hay tới đâu

 7. Đàn ông bị trói buộc mất tự do, phụ nữ càng đối tốt với anh ta, anh ta lại càng chán ghét và cảm thấy phiền phức

8. Người gọt dũa các góc đi rất nhanh, nhưng khi xuống dốc thì sẽ còn lăn được rất xa

9. Điều đáng sợ không phải là người thực sự xấu, mà là người tốt giả tạo

10. Thầy giáo nói, xuất phát điểm của mỗi một người là như nhau, sau khi xem xong bức họa này, rốt cuộc tôi cũng đã minh bạch !

11. Khi bạn đang tính kế với người khác, có thể cũng có ai đó đang tính kế với bạn

12. Khi xây dựng ánh sáng cho bản thân, bạn có thể tránh được sự hãm hại của người khác trong bóng tối không?

13. Đừng kỳ vọng có bao nhiêu người đối xử tốt với bạn. Kỳ thực, nhiều lúc mọi người luôn lãnh đạm vô tình, họ coi các sự việc khác đều không liên quan tới mình

14. Cung Thiên Bình đợi một tình yêu cân bằng, bạn phát hiện rằng nó gần như một cái thập tự giá!

15. Mỗi người đều có hàng trăm nghìn dáng vẻ, muốn nhìn thấu một con người, quả thực rất khó.

16. Có những lúc biểu hiện ẩn giấu dưới vẻ ngoài xinh đẹp đều là xấu xa và hiểm ác

17. Các bạn đã cắt bỏ đôi cánh của tôi, vậy mà hiện tại lại muốn tôi bay cao

18. Tôi ôm đống gạch chứ không ôm bạn, bởi vì khi hạ đống gạch xuống thì tôi không biết lấy gì để nuôi bạn.

19. Bạn bắt buộc phải đi về phía trước, bởi vì bạn đã không còn đường lùi nữa rồi!

20. Đằng sau một người đàn ông thành đạt, nhất định có một người phụ nữ đã âm thầm phó xuất cho anh ta mà không yêu cầu sự báo đáp; đằng sau một người phụ nữ buông thả, chắc chắn có 100 người đàn ông chiều chuộng cô ta.

Theo quatang.ycn.vn

Suy ngẫm cùng loạt hình “bản chất của cuộc sống”

Suy-ngam-cung-loat-hinh-ban-chat-cua-cuoc-song

Loạt ảnh về cách con người đối xử với nhau, hay bản chất của thành công là những điều khiến chúng ta phải suy ngẫm.

2-9995-1407925083.jpg

Người giơ tay về phía bạn chưa chắc đã thực lòng muốn cứu bạn.

3-4567-1407922674.jpg

Đôi khi cuộc sống có nhẹ nhàng thoải mái hay không là dựa vào việc bạn lựa chọn con đường như thế nào.

4-5758-1407922674.jpg

Thành công đôi khi bị đánh đổi bởi phút chốc chán nản.

5-2574-1407922674.jpg

Không cần bảo thủ quy tắc, dám sáng tạo mới có thể đánh bại đối thủ.

8-5364-1407922676.jpg

Phương hướng không đúng thì càng cố gắng càng gian nan.

1-7286-1407922673.jpg

Nắm trong tay nhiều tài nguyên đến đâu không quan trọng. Nếu bạn không biết cách sử dụng thì vĩnh viễn không bao giờ là đủ.

7-9005-1407922676.jpg

Có một ngày, bạn cảm thấy cuộc sống thật gian nan, nhưng như vậy thì thành quả gặt hái có thể sẽ rất to lớn.

12-1630-1407922676.jpg

Đến một ngày, cuộc sống của con người sẽ hoàn toàn phụ thuộc vào công nghệ.

13-1671-1407922676.jpg

Người nghèo khổ phải quỳ gối phục tùng kẻ quyền quý và mạng sống lúc nào cũng bị đe dọa.

17-3409-1407922677.jpg

Kẻ ăn không hết người lần chẳng ra.

21-6461-1407925083.jpg

Sự thờ ơ lan dần trong cộng đồngkhiến người ta không còn đức tin.

9_1407923172.jpg

Rừng xanh dần bị con người biến thành than củi.

10_1407923172.jpg

Dù rừng là lá phổi xanh của Trái Đất nhưng điều đó cũng không ngăn cản được con người chặt phá để kiếm lợi.

15_1407923186.jpg

Cuộc sống khốn khó của những người nghèo khổ.

14_1407923187.jpg

Sự chênh lệch giàu nghèo, bóc lột là vấn nạn thời nào cũng có.

19_1407923207.jpg

Con người tự lừa dối, huyễn hoặc bản thân trước tai họa mình gây ra.

16_1407924990.jpg

Đến một ngày, con người sẽ chỉ còn sống với những thứ tự mình tạo ra.

20_1407923218.jpg

Có những thứ không là gì với người này nhưng lại rất có giá trị với người khác.

18_1407923219.jpg

Những thiết bị công nghệ hiện đại do con người tạo ra sẽ hủy diệt môi trường sống của chính chúng ta.

Depression.jpg

Phiền muộn, trầm cảm như cái bóng vô hình ngày càng lớn dần rồi bóp nghẹt con người

Nguồn: Xemtintuc.com

Những điều tuyệt vời ba mẹ dành tặng chúng ta

nhung-dieu-tuyet-voi-ba-me-danh-tang-cho-chung-ta

“Về nhà đi , ở nơi đó có những người sinh ra ta đang mỉm cười…”

Tuyệt vời những điều bố mẹ dành cho chúng ta

1. Tuổi thơ

“Nếu tuổi thơ của bạn không yên bình thì sẽ không còn lúc nào trong đời bạn yên bình nữa”. Hãy cám ơn bố mẹ nếu bạn có một thời thơ ấu êm đềm và ngọt ngào, đủ để khiến bạn mỉm cười khi nhớ về. Cuộc đời đã bao giờ đét vào mông bạn dạy dỗ hay đút cho bạn từng muỗng sữa khi đói chưa? Chỉ có bố mẹ mới có thể làm điều đó bằng tình yêu thương vô điều kiện mà thôi.

2. Sự quan tâm

Những năm tháng bắt đầu khôn lớn, bạn cảm thấy rất khó chịu trước sự quan tâm quá mức của bố mẹ. Bạn muốn được quan tâm nhưng không phải gò ép bạn vào khuôn khổ, để ý đến từng hành động nhỏ nhặt. Nhưng bạn ơi, hãy thử đếm xem trong một cuộc đời dài, số người quan tâm đến chúng ta như thế có mấy ai ngoài những người sinh ra ta đâu?

Tuyệt vời những điều bố mẹ dành cho chúng ta

3. Tài chính

Các khảo sát đã cho thấy, chi phí trung bình cho một con người từ khi sinh ra đến lúc trưởng thành (18 tuổi) là khoảng 3,7 triệu đồng một tháng (tức 800 triệu cho 18 năm). Trong khi mức lương cho một sinh viên mới ra trường chỉ vào khoảng 3 triệu đồng. Chưa kể chúng ta còn có cả tiền học Đại học, tiền ăn uống vui chơi với bạn bè… Bây giờ bạn đã thấy được sự vĩ đại của bố mẹ khi có thể lao động và nuôi chúng ta ăn học như thế chưa?

Tuyệt vời những điều bố mẹ dành cho chúng ta

4. Tình yêu thương

Bố mẹ khi tức giận thường hay trách mắng chúng ta. Nhưng sau tất cả, người lo lắng cho chúng ta chỉ có một. Khi đau ốm, khi bệnh tật, lúc mệt mỏi… bố mẹ vẫn mãi mở rộng vòng tay. Một lúc nào đó bạn trở về trong đêm và nói với bố mẹ rằng, bạn nhớ bố mẹ quá và muốn ở lại vài ngày. Lúc đó chỉ có chính bạn biết, bạn đã chịu nhiều áp lực với xã hội và cả tình yêu hiện tại. Bạn muốn trở về và đang thèm sự bao dung, yêu thương vô điều kiện của bố mẹ biết chừng nào.

Tuyệt vời những điều bố mẹ dành cho chúng ta

5. Tôn trọng

Bạn biết không, những năm tháng tuổi trẻ của chúng ta, có ai chưa từng khó chịu và bảo “bố mẹ không tôn trọng con” vì một lần đọc trộm nhật ký, xem lén tin nhắn của mình. Nhưng thật ra, bố mẹ tôn trọng bạn hơn ai hết. Bố mẹ luôn cho bạn cơ hội làm những gì bạn thích, luôn tôn trọng cả sự nhỏ bé của bạn trong mắt bố mẹ. Một sự tôn trọng lẫn trân trọng mà chẳng ai có thể trao cho bạn trong suốt cuộc đời.

Tuyệt vời những điều bố mẹ dành cho chúng ta

6. Sự dạy dỗ

Bố mẹ đã sống đủ lâu để có những kinh nghiệm mà dạy dỗ chúng ta. Dĩ nhiên, cuộc đời sẽ còn dạy thêm cho bạn biết những điều hay ho khác. Nhưng khi ở bên cạnh bố mẹ, những lời khuyên răn, bảo ban luôn đúng đắn và sáng suốt nhất. Vì hơn ai hết, bố mẹ hiểu bạn và biết điều gì tốt nhất cho bạn.

Tuổi trẻ của chúng ta đã có quá nhiều nông nổi, thật nhiều lần định xách vali lên và rời khỏi tất cả. Nhưng sau đó là gì? Là vẫn có một ngôi nhà luôn sáng đèn chờ bạn về, một mâm cơm chờ bạn ăn, một yêu thương bao dung đón lấy bạn. Đó chính là bố mẹ, những người sinh ra và trao hơi ấm chúng ta.

Theo Yan.vn


Kết Nối Cộng Đồng

Nhận Tin Tức Mới

Giadinh365.vn

góc Kiến Trúc Nhà Đẹp

Mẹ đang đau đầu vì phải suy nghĩ làm thế nào để cuối tuần của bé thật...

góc

Đến với chương trình Khẩu vị ngôi sao, nghệ sĩ Kiều Linh không ngần...

góc Đời Sống

Vừa chân ướt chân ráo về nhà chồng đã bị mẹ chồng “phủ đầu” bằng những...

góc Tiêu Dùng

Vừa chân ướt chân ráo về nhà chồng đã bị mẹ chồng “phủ đầu” bằng những...

góc Sự Kiện

Vừa chân ướt chân ráo về nhà chồng đã bị mẹ chồng “phủ đầu” bằng những...

góc Âm Nhạc

Vừa chân ướt chân ráo về nhà chồng đã bị mẹ chồng “phủ đầu” bằng những...

góc Sức Khỏe

Vừa chân ướt chân ráo về nhà chồng đã bị mẹ chồng “phủ đầu” bằng những...

góc Bác Sỉ Gia Đình

Vừa chân ướt chân ráo về nhà chồng đã bị mẹ chồng “phủ đầu” bằng những...

góc Ẩm Thực

Vừa chân ướt chân ráo về nhà chồng đã bị mẹ chồng “phủ đầu” bằng những...

Copyright © 2013 Giadinh365. All Rights Reserved.

Dịch vụ | Hướng dẫn | Quảng cáo | Đăng tin QC | Giới thiệu Giadinh365 | Liên hệ | Hỗ trợ

Liên hệ quảng cáo: 0906 333 738