giadinh365.vn
banner gia đình

Tagged: mẹ chồng

Bí quyết làm thay đổi mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu

bi-quyet-tri-me-chong-tai-quai-cua-ba-me-2-con_20151221082344458

Vừa chân ướt chân ráo về nhà chồng đã bị mẹ chồng “phủ đầu” bằng những hiềm khích, ghen ghét. Thế nhưng giờ đây, khi đã làm dâu chính thức được 7 năm, mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu đã thay đổi đến 180 độ. Mẹ chồng đã quý và bênh chị còn hơn con gái ruột của bà.

Những bữa cơm chan đầy nước mắt

Lên xe hoa về nhà chồng khi mới bước sang tuổi 24, chị Phạm Thùy L (sinh năm 1984, quê Lạng Giang – Bắc Giang) vẫn còn nhớ như in những ngày chị mới bước chân về nhà chồng.

Khi ấy, chị chỉ là một nhân viên kế toán, hàng ngày làm những công việc lặt vặt nên lương chỉ được 1,4 triệu đồng mỗi tháng. Trong khi đó, chồng chị là kỹ sư trưởng của một công trình xây dựng. Lương của anh đủ để chăm lo cho chị và gia đình. Vì thế, đến gần tháng đẻ, anh động viên chị nghỉ luôn việc ở nhà để chăm sóc con.

bi-quyet-tri-me-chong-tai-quai-cua-ba-me-2-con_20151221082344458

Nghe lời chồng, chị về quê với bố mẹ chồng để chờ ngày sinh đẻ. Nhưng về ở với bố mẹ chồng chưa được bao lâu thì mâu thuẫn đã xảy ra. Bà liên tục tâng con mình lên đến tận mây xanh nhưng lại dìm chị xuống đến tận bùn đen.

Lúc nào bà cũng bảo, con trai bà giỏi hết phần, đẹp hết phần của chị. Nhà chị tu 10 kiếp nên chị mới lấy được anh. Rồi, chị làm gì bà cũng không hài lòng, chị nấu ăn, khách khứa khen ngon, khen chị nói năng khéo léo bà cũng lườm nguýt bĩu môi.

Đến khi chị sinh con, những mâu thuẫn càng trở nên nặng nề. Những câu nói như đâm vào tim chị liên tục được bà thốt ra: Nào là, “thằng bé giống mẹ nên mới đen mới xấu, nhà tao chả đứa nào xấu thế; nhìn thấy mày tao đã thấy không ưa rồi, không hiểu sao thằng P (chồng chị) nó lại vớ phải mày. Bố mẹ mày không dạy mày hay sao mà cái gì mày cũng vụng về thế…”

Những khi ấy, chị chỉ biết ôm con mà khóc. Chị khóc nhiều đến mức, 2 con mắt lúc nào cũng sưng húp. Người chị gầy rạc đi. 2 tháng sau sinh, chị mất sữa.

Thấy chị mất sữa, bà càng mắng chửi chị thậm tệ. Thậm chí, bà cắt luôn chế độ ăn của bà đẻ rồi bảo, cháu bà không được bú thì cho chị ăn cũng bằng thừa…

Chị cay đắng lắm nên xin về mẹ đẻ để ở. Đến khi con chị được tròn 6 tháng, chị nhờ mẹ chồng lên Hà Nội chăm cháu để chị đi làm nhưng bà không đi.

Chị đành nghỉ việc ở nhà để chăm con. Từ đó, không bao giờ bà điện thoại hỏi thăm cháu. Chị điện về, bà không nghe. 2 mẹ con gần như không nhìn mặt nhau, không nói chuyện với nhau suốt 1 năm trời.

Công cuộc “điều trị” mẹ chồng

Khi con trai được 18 tháng, chị quyết định cho con đi trẻ rồi xin việc đi làm. Khi đi làm, tâm lý thoải mái hơn, chị lại được tiêu đồng tiền của chính mình nên suy nghĩ cũng thoáng hơn. Từ đó, cứ mỗi tuần chị lại điện thoại về cho bố chồng 1, 2 lần. Thỉnh thoảng chị lại mua quà, khi thì cái áo, lúc lại cái quần … để gửi về cho 2 ông bà. Giỗ chạp của gia đình, chị dâu chị thờ ơ nhưng chị rất xăm xắn. Chị luôn về từ sớm để mua bán sắm sửa. Ở nhà chồng có gì hỏng hóc, cũ nát chị cũng hỏi ý kiến ông bà rồi thay cái mới.

Mẹ chồng chị nói những câu không vui, chị lánh đi nơi khác để khỏi bực tức. Sau đó, nếu chuyện không to tát, chị bỏ ngoài tai. Chuyện lớn hơn, chị tỉ tê với chồng để chồng góp ý. Còn lại, không bao giờ chị cãi mẹ chồng.

Thêm vào đó, trước mặt mẹ chồng, không bao giờ chị nói xấu con trai bà, lúc nào chị cũng thể hiện là người phụ nữ yêu chồng thương con, đảm đang năng động và hoạt bát. Chị luôn lo chu tất chuyện cơm nước và chăm sóc chồng con.

Có lẽ vì thế mà càng ngày mẹ chồng chị càng quý chị ra mặt. Chị sinh con thứ 2. Bà xung phong lên chăm sóc chị. Mẹ con ở cùng nhau nhưng khác hoàn toàn với ngày chị sinh đứa đầu, bà quý và chăm sóc chị còn hơn con gái. Ai nói gì chị, bà cũng bênh chằm chặp.

Thậm chí, bà còn không cho chị làm nhiều, cái gì bà cũng bắt con trai của mình phải làm để đỡ đần cho vợ. Vì thế không khí gia đình chị vui vẻ hơn nhiều.

Từ đó, chị rút ra kết luận, các cụ già, nhất là những người ở quê, lấy lòng họ không khó, và “điều trị” họ cũng không khó. “Chỉ cần mình có nghệ thuật, bình tĩnh, chiều chuộng, quan tâm đến họ 1 chút thôi là các cụ đã thích và đi khoe khắp xóm rồi. Và khi các cụ đã thích thì làm gì mà không được. Còn “đã không ưa thì dưa cũng có dòi” thôi” – chị L cười nói.

Theo Vietnamnet

Mẹ chồng khiến cuộc sống tôi như rơi xuống vực thẳm

donthan500_hlrx

Hôn nhân của tôi đang đứng trên bờ vực thẳm bởi tôi căm ghét mẹ chồng. Bà là người đã khiến cuộc sống của tôi rơi xuống vực thẳm.

donthan500_hlrx

Bà không mặn mà gì với chuyện trông cháu, bởi bà mê cháu trai, trong khi con tôi lại là con gái – Ảnh minh họa: Shutterstock

Có thể nói từ lúc yêu đến trước khi sinh con, tôi đã có một cuộc hôn nhân hạnh phúc. Chồng tôi từng là một người yêu lãng mạn và một người chồng yêu chiều vợ. Thế nhưng, mọi chuyện đã thay đổi khi tôi hạ sinh con gái đầu lòng và mẹ chồng bước vào cuộc sống của chúng tôi. Ban đầu, tôi đã rất biết ơn khi thấy sự xuất hiện của bà. Khi đó, tôi đã thầm nghĩ bà sẽ giúp tôi chăm cháu và dạy tôi biết cách vun vén gia đình. Nhưng những gì mà bà đã làm khiến tôi chán nản đến mức chỉ muốn một mất một còn với bà.

Trước đây, chồng tôi quan tâm đến vợ nhiều như thế nào thì giờ đây anh ấy tỏ ra vô trách nhiệm với con bấy nhiêu. Nguyên nhân chỉ có thể là do mẹ chồng tôi quá nuông chiều anh ấy. Ngày xưa, anh ấy không bao giờ đi nhậu mà không xin phép tôi, và luôn về nhà trườc 10 giờ tối. Giờ đây, người đàn ông đã có con lại nhậu thâu đêm suốt sáng. Anh ấy cũng chẳng thèm báo cho tôi một tiếng khi không về nhà, mặc cho tôi gọi điện đến cháy cả máy. Khi tôi phàn nàn và yêu cầu chồng nên sống có trách nhiệm vì đã là bố thì anh ấy không những không nhận lỗi mà còn tỏ thái độ bực tức. Lúc đó, mẹ chồng không những không giúp tôi giải quyết vấn đề mà bà còn đổ dầu vào lửa. Bà cho rằng là đàn ông thì đi đâu, làm gì chẳng cần phải xin phép vợ. Chẳng biết bà đã rù rì với chồng tôi thế nào mà mỗi lần tôi càu nhàu chuyện anh đi nhậu là anh ấy lại đòi li dị vì không thể sống mà bị vợ xỏ mũi.
Bà không mặn mà gì với chuyện trông cháu, bởi bà mê cháu trai, trong khi con tôi lại là con gái. Cứ mỗi lần bồng cháu bà lại lẩm bẩm câu “nhất nam viết hữu, thập nữ viết vô”. Có lần tôi đi làm về sớm, thấy bà để cháu khóc đến khản cả giọng mà chẳng thèm dỗ cháu. Bà không thương cháu đã dành, bà còn “dạy” luôn cả chồng tôi không biết thương con ruột của mình. Chồng tôi đang chơi với con thì bà bảo: “Dành thời gian mà làm việc, con gái là con người ta. Chăm sóc nó tốt thì cũng chẳng được lợi lộc gì”.
Dưới sự ảnh hưởng của mẹ chồng, một tuần có bảy ngày thì anh ấy đi nhậu đến tám bữa. Có ngày anh ấy còn chẳng thèm về nhà chứ đừng nói gì đến thời gian chăm sóc cho con thơ. Nếu tôi dám phản ứng về thói xấu này của chồng thì bà sẽ giáo huấn ngay cho tôi luôn một tràng: “Chuyện đàn ông đi nhậu là lẽ thường tình. Phận làm đàn bà thì phải biết cam chịu. Không được làm phiền đến đàn ông. Thằng S. có phải ham nhậu gì đâu, bây giờ không nhậu thì làm sao mà làm việc được. Phải để nó bước ra ngoài xã hội để giao lưu với anh em”. Tôi rất ức chế khi nghe những lời giáo huấn để trở thành người vợ hoàn hảo của bà. Chính nhờ vào những lời giáo huấn đó, chồng tôi công khai đi nhậu và ngày càng gia trưởng.
Không chỉ mâu thuẫn với mẹ chồng về quan điểm sống mà tôi còn không thể chịu được lối sinh hoạt của bà. Tôi là người kỹ tính, nhưng bà lại xuề xòa đến mức không chấp nhận được. Không ít lần tôi tá hỏa khi mở cửa tủ lạnh, vì bà để thịt sống cùng ngăn với đồ ăn đã nấu chín. Tiết kiệm là tốt, nhưng kiểu tiết kiệm của bà khiến tôi phát điên. Đồ ăn dư bà cứ tích trữ đến mức bị lên mốc mà bà vẫn không chịu bỏ. Kể từ ngày bà lên sống cùng, tôi chẳng dám mở tủ lạnh vì chắc chắn sẽ buồn nôn nếu nhìn vào mớ hổ lốn bên trong. Có lần chịu không nổi, tôi bạo gan dọn dẹp và bỏ hết đồ ăn thừa thì bà tuyệt thực 2 ngày trời và khóc lóc cho rằng tôi khinh bà nhà quê.

 

chongngoaitinh-9904-1383184502_fzrn

Hiện tại, tôi không biết phải làm sao để đối phó với mẹ chồng. Tôi chỉ muốn bà trở về quê để cuộc sống của tôi trở lại như xưa – Ảnh minh họa: Shutterstock

Thời gian gần đây, bà thường xuyên liên lạc với người yêu cũ của chồng tôi. Cô ấy còn thản nhiên ghé nhà tôi với tư cách là con gái nuôi của bà, mà những lúc cô ấy ghé chơi, chồng tôi luôn có mặt ở nhà. Tôi thật sự trầm cảm khi phát hiện ra, mẹ chồng và chồng lén tôi bán miếng đất ở quê để hùn vốn với người yêu cũ của chồng mở nhà hàng nhỏ. Tôi chẳng biết miếng đất đó bán được bao nhiêu, vốn để mở nhà hàng tốn hết bao nhiêu tiền và cô người yêu cũ có thật sự bỏ tiền ra hay không. Mẹ chồng tôi ngăn cấm tôi đến nhà hàng vì nói tuổi tôi không hợp, nếu tôi xuất hiện sẽ làm nhà hàng làm ăn thua lỗ. Chồng tôi thì ậm ừ chẳng tiết lộ thông tin gì về miến đất và số tiền để mở nhà hàng dù tôi khóc lóc hết nước mắt. Tôi chẳng biết chồng tôi vì sao lại đối xử với tôi như vậy. Hiện tại, tôi không biết phải làm sao để đối phó với mẹ chồng. Tôi chỉ muốn bà trở về quê để cuộc sống của tôi trở lại như xưa.
Theo Thanh Niên

Sợ xui xẻo, mẹ chồng cấm sinh con trong tháng 7

khoc-rong-vi-bi-me-chong-cam-sinh-con-trong-thang-7_20150826164033394

Sợ sinh con vào tháng 7 sẽ gặp xui xẻo, nhiều bà mẹ chồng cương quyết bắt con dâu phải mổ đẻ trước hoặc nằm yên một chỗ để chờ đến tháng sau mới được sinh. Nhiều chuyện dở khóc dở cười cũng chỉ vì những kiêng kỵ thái quá trong tháng 7.

Bắt con dâu mổ đẻ để tránh tháng 7

Sinh con được 3 tuần nhưng ngày nào Loan (Long Biên, Hà Nội) cũng ủ rũ vì cậu con trai sinh thiếu tháng không được khỏe mạnh. Hễ ai hỏi đến con, cô lại thở dài: “Cháu ra đời lúc mới được có gần 36 tuần, cân nặng thì đủ nhưng hệ hô hấp và sức đề kháng thì rất kém. Mới được có 3 tuần tuổi nhưng cứ ốm vặt, ngủ thì quấy khóc mà ăn thì ít, lại còn hay nôn trớ”.

Mọi người an ủi động viên rằng không phải quá lo lắng vì mang thai đứa đầu thường hay sinh sớm, Loan tấm tức khóc: “Lẽ ra con tôi còn được yên ổn trong bụng mẹ đến khi cứng cáp hẳn, chỉ tại bà nội cháu nên mới ra nông nỗi này”, vừa nói cô vừa liếc sang mẹ chồng tỏ ý trách móc.

Theo lời Loan kể, ngay từ lúc mang bầu mẹ chồng cô đã tỏ ra không vui vì theo bà tính toán, cô sẽ sinh con đúng vào tháng 7. “Mẹ chồng tôi cực kỳ mê tín, lúc nào bà cũng nghĩ tháng 7 là tháng xui xẻo nên không làm gì cả, đặc biệt là sinh con”.

khoc-rong-vi-bi-me-chong-cam-sinh-con-trong-thang-7_20150826164033394

Mẹ chồng Loan nghĩ tháng 7 là tháng xui xẻo nên không làm gì cả. Ảnh minh họa

Hết trách móc con dâu thiếu hiểu biết, mẹ chồng Loan lại đi xem bói và càng tin hơn vào việc nếu con dâu sinh tháng 7 thì sẽ mang vận hạn cho gia đình. “Bà xin bùa chú gì đó rồi mang về đốt thành tro bắt tôi phải uống cho con mau lớn. Đồng thời, mỗi lần tôi đi khám về là bà lại cuống quít xem thai cân nặng bao nhiêu. Mới đầu tôi cứ tưởng bà quan tâm đến mình nhưng sau mới biết là bà muốn tôi đẻ sớm”.

Loan kể, vào tuần cuối của tháng 6 âm, sau khi cô đi khám về với kết quả thai gần 36 tuần, cân nặng 3kg. Mẹ chồng cô cứ một mực bắt đến viện để đăng kí mổ đẻ. “Tôi không đồng ý vì còn cả tháng nữa mới đến ngày dự sinh thì bà liền giận dỗi bỏ ăn bỏ uống, dọa tự tử. Chồng tôi thương mẹ nên động viên vợ chiều bà một lần, vì dù sao con cũng đã đủ cân rồi. Bất đắc dĩ tôi đành nghe theo, nhưng giờ thì mọi người thấy đấy, con tôi ốm yếu thiệt thòi so với nhiều đứa trẻ, giờ chỉ khổ tôi chứ chồng và mẹ chồng có biết đấy là đâu. Thậm chí mẹ chồng tôi còn bảo thủ: “Đấy, tao không bắt mổ sớm thì con mày sinh tháng 7 nó còn ốm yếu dặt dẹo nữa, nghĩ mà ức”.

“Đẻ tháng nào cũng được, trừ tháng 7”

Cũng gặp phải mẹ chồng mê tín, nhưng Huệ (Hoàng Mai, Hà Nội) có phần may mắn hơn Loan. “Ngày dự sinh của tôi vào đầu tháng 8 âm nhưng lúc nào mẹ chồng cũng lo ngay ngáy sợ con so sẽ sinh sớm. Lúc nào bà cũng dặn phải đi đứng nhẹ nhàng và sướng nhất khoản không phải làm việc nhà”.

Thế nhưng theo dự tính, Huệ chỉ nghỉ trước sinh khoảng 1 tháng thì mẹ chồng lại bắt cô nghỉ trước cả 3 tháng liền. Lý do là bà sợ con dâu đi lại nhiều sẽ có nguy cơ sinh sớm, mà lại không may sinh vào đúng tháng 7 thì hỏng hết chuyện.

“Thực lòng tôi không muốn nghỉ nhưng vì chồng là con trai duy nhất, cháu là đích tôn nên đành nghe theo. Không lỡ sau này không may có vấn đề gì thì khổ”, Huệ chia sẻ.

Từ hôm con dâu nghỉ ở nhà, bà mẹ chồng vui vẻ hơn hẳn. Ngay cả việc đi chợ chỉ cách nhà mấy bước chân để mua thức ăn bà cũng không cho con dâu đi. “Do bà bị đau chân nên mọi khi tầng 1 là phòng của bà, còn vợ chồng mình ở tầng 2. Nhưng từ lúc mình nghỉ bà nhường hẳn cho mình thậm chí bắt mình phải chuyển tử tầng 2 xuống”.

Huệ kể, suốt mấy tháng trời việc của cô chỉ là quanh quẩn ra vào. Hết ăn rồi lại nằm đến ngấy hết người, hễ động vào việc gì là mẹ chồng lại gào toáng lên bắt nghỉ.

“Con cái là lộc trời cho, sao phải kiêng”

Để thuyết phục mẹ chồng, Huệ lên các diễn đàn mang vấn đề nên hay không nên kiêng sinh con tháng 7 ra để thắc mắc. Và phần lớn câu trả lời của các bà mẹ khác là “con cái là lộc trời cho, sao phải kiêng”.

“Con trai mình sinh vào 14/7 âm lịch này. Cực kỳ ngoan, lành tính mà sáng dạ lắm đấy. Con trai mình từ bé đến giờ toàn đem sự may mắn lại cho gia đình đến nỗi ai cũng bảo nó là ông thần tài của nhà mình mà. Nhiều người cứ mong nó đến xông đất đầu năm cho may mắn kia”, một bà mẹ chia sẻ.

“Mình sinh đúng 3/7 đây, mà có thấy xui xẻo hay lận đận gì đâu. Từ bé đến giờ vẫn gặp nhiều may mắn lắm, xem tử vi còn bảo đẹp nữa. Đến bây giờ, sau hơn 30 năm, mình khẳng định là mình hạnh phúc. Bạn cứ yên tâm là có sinh bé trong tháng 7 cũng không sao cả”.

Huệ đọc hàng trăm bình luận đều chung quan điểm rằng không cần kiêng kỵ sinh con tháng 7, cô yên tâm đưa cho mẹ chồng xem. Tưởng thay đổi được suy nghĩ của bà, ai ngờ Huệ còn bị mẹ chồng Huệ mắng: “Trẻ ranh chúng bay thì biết cái gì. Có thờ có thiêng, có kiêng có lành, không nghe người lớn sau có chuyện hối không kịp”. Vậy là Huệ lại tiếp tục những ngày tháng “nằm ổ” chờ sinh. “Cứ đà này, không khéo tôi trầm cảm trước sinh mất”, Huệ thở dài ngao ngán.

Theo Vietnamnet

Đặt mẹ chồng và mẹ đẻ lên bàn cân

khac-biet-me-chong-me-de (4)

Trong suy nghĩ của nhiều chị em luôn tồn tại rất nhiều định kiến khi đặt mẹ chồng và mẹ đẻ lên bàn cân so sánh.

khac-biet-me-chong-me-de

khac-biet-me-chong-me-de (1)

Nhiều nàng dâu cho rằng mình hay bị mẹ chồng “soi” cả đến giấc ngủ thì khi về nhà mẹ đẻ, họ lại giống như đứa trẻ bé bỏng được thoải mái ngủ nướng đến giờ nào tùy thích.

khac-biet-me-chong-me-de (2)

khac-biet-me-chong-me-de (3)

Rất nhiều chị em cho rằng ở bên mẹ đẻ thì chị em được chiều chuộng đến từng miếng ăn, còn khi ở với mẹ chồng, các nàng dâu sẽ phải đảm đương chuyện bếp núc cho cả gia đình.

khac-biet-me-chong-me-de (4)

khac-biet-me-chong-me-de (5)

Nhiều chị em than thở, mình đầu tắt mặt tối biết bao nhiêu việc mà vẫn không vừa lòng mẹ chồng. Trong khi đó, về với mẹ đẻ, các nàng sẽ được mẹ “tranh” làm hết phần.

khac-biet-me-chong-me-de (6)

khac-biet-me-chong-me-de (7)

Sinh nhật cũng là dịp các cô con dâu cảm nhận rõ rệt sự khác biệt giữa mẹ đẻ và mẹ chồng.

khac-biet-me-chong-me-de (8)

khac-biet-me-chong-me-de (9)

Nhiều chị em lại quan niệm rằng khi ở với mẹ đẻ, chị em thường được bà ngoại chăm cháu đỡ, nhưng khi ở với mẹ chồng, không phải lúc nào cũng được như thế.

Theo Afamily

7 lý do khiến tôi ghét cay ghét đắng mẹ chồng

me-chong-1-5a962

Có nhiều lý do khiến tôi căm ghét mẹ chồng mình. Sau đây, tôi xin điểm danh 7 lý do tôi ghét cay ghét đắng bà và không thể thay đổi được tình cảm của mình với bà cũng như tôn trọng mẹ chồng được.

Đúng là ở đời, cứ nhà có mẹ chồng tốt lại có con dâu tồi. Và ngược lại, nhà có mẹ chồng ghê gớm thì con dâu như tôi lại phải chịu ấm ức thiệt thòi đủ đường. Nhiều lúc, tôi cũng muốn bỏ qua tất cả mọi chuyện để học cách yêu lại mẹ chồng “siêu hãm” từ đầu nhưng sao tôi không thể. Tôi căm ghét mẹ chồng của mình đến tận xương tủy.

26 tuổi tôi về làm dâu mẹ chồng tôi. Mẹ chồng tôi khi ấy cũng 58 tuổi nhưng là một người phụ nữ cực kỳ đáo để, hay soi mói để ý con dâu. Chính vì thế 3 năm làm dâu mẹ chồng, tôi cực kỳ ngột ngạt, ức chế và căm ghét người mẹ chồng này. Cho dù hàng ngày, bà vẫn là người chăm sóc con trai tôi khi vợ chồng tôi đi làm. Bà cũng chăm tôi khi tôi ở cữ.

Có rất nhiều lý do khiến tôi căm ghét mẹ chồng mình. Sau đây, tôi xin điểm danh 7 lý do tôi ghét cay ghét đắng bà và tôi không thể thay đổi được tình cảm của mình với bà cũng như tôn trọng mẹ chồng được.

Thứ nhất, tôi ghét mẹ chồng tôi vì bà quá ghê gớm và ác khẩu khủng khiếp. Mỗi khi tôi làm gì dù sai dù đúng, cũng luôn bị bà mắng nhiếc không ngừng. Câu cửa miệng của bà là: “Mày giỏi thì cứ đi đi, tao bảo thằng V nó lấy vợ khác”. Rồi bà còn thường xuyên nói: “Tao mua con dâuvề là để mày sinh con, sinh cháu cho nhà chồng cứ không phải để cãi mẹ chồng”. Chưa hết, bà chửi con dâu còn chửi quàng qua cả sang thông gia không biết dạy con khiến tôi uất nghẹn.

me-chong-1-5a962

Thứ hai, tôi ghét mẹ chồng bởi vì mỗi khi bị bà chửi quá đáng đến mức hàng xóm cũng phải sang khuyên ngăn. Những lúc ấy, ngoài bị bà chửi, tôi còn bị chồng hùa theo mẹ mà chửi vợ. Chồng tôi nhiều lần đánh tôi cũng chỉ vì mẹ. Khi bà ăn cơm xong, nếu đưa cho bà cái tăm mà vội bế con, tôi đưa cho bà bằng 1 tay cũng bị bà nói chẳng ra gì. Bà cứ viện cớ nói tôi hỗn láo, không có phép tắc ở nhà chồng. Chồng tôi những lúc ấy lại nghe mẹ nên nói vợ, đánh vợ thậm tệ. Vì thương con nên tôi cứ nín nhịn người chồng chẳng biết đúng sai, phải trái như thế.

Thứ ba, dù nhà mẹ đẻ tôi ở cách nhà chồng tôi chưa đầy 7km nhưng mỗi năm số lần tôi về nhà mẹ đẻ chỉ được tính chưa hết đầu ngón tay. Thường thì nhà ngoại có việc gì giỗ chạp, tết nhất tôi mới được về. Còn ngày thường, còn lâu mẹ chồng mới cho tôi về nhà mẹ đẻ. Ngay cả những lúc nhà có việc, bà cũng chỉ cho một mình vợ chồng tôi về mà cấm không được ẵm con về. Lý do là vì bà cứ nói đi lại xa xôi, không tốt cho sức khỏe của cháu.

Đã không cho con về thăm nhà đẻ, mẹ chồng tôi còn tỏ thái độ rất khó chịu khi thông gia đến nhà thăm con, thăm cháu. Bà cứ mặt lạnh như tiền chẳng chào đón thông gia đến nhà. Rồi trong cuộc nói chuyện bình thường với thông gia, khi nói về nhà có nhiều người lạ, bà còn nói xéo rằng bà không thích người lạ ở nhà mình vì bà có cảm giác không thoải mái. Dù không ám chỉ đích danh nhưng mẹ tôi cũng tự hiểu mà từ đó không bao giờ đến thăm con, thăm cháu nữa.

Thứ tư, mỗi lúc trước khi đi làm hoặc đi làm về, dù ở nhà hay khi về nhà chồng, tôi thường có thói quen chào mẹ. Thế nhưng, mỗi lúc tôi chào bà thì bà dù nghe thấy nhưng không thèm trả lời lại. Hoặc nếu không bà cũng sẽ quát ầm lên, không bao giờ hỏi han lại một cách vui vẻ. Tôi có góp ý với bà thì bà lại bảo tôi là con cái chỉ có quyền nghe, không có quyền nói hoặc góp ý với bề trên. Ít ra là nhà bà không có kiểu như thế.

Thứ năm, vợ chồng tôi đi làm lương tháng cũng được hơn 20 triệu/tháng. Thế nhưng tháng nào chúng tôi cũng như là kẻ đi ăn xin bà. Lý do bởi vì mẹ chồng tôi nắm hết kinh tế của vợ chồng tôi. Mỗi tháng đi làm về là bà giữ hết lương của vợ chồng tôi. Hàng ngày bà đưa tiền đi chợ trong 1 khoảng nhất định. Tiền xăng hàng tháng đi làm, tôi cũng phải chìa tay xin bà. Rồi mỗi lần về quê ăn cỗ cưới, đám ma, tôi đều phải ngửa tay xin tiền mẹ chồng. Mẹ chồng tôi lúc ấy lại cằn nhằn điếc tai, chì chiết, chửi bới tiêu tốn đủ kiểu.

Thứ sáu, vợ chồng tôi có chuyện bất đồng hay mâu thuẫn nhỏ nhặt, mẹ chồng tôi cũng can thiệp. Bà can thiệp từ chuyện tôi cho con ăn cháo thế nào, ăn sữa gì, uống thuốc gì. Trong khi, phương pháp chăm cháu, dạy cháu của bà nhiều lúc cổ hủ vô cùng khiến tôi không sao chịu được.

me-chong-3-5a962

Thứ 7, ba năm làm dâu ở nhà chồng, với mẹ chồng, con dâu không được quyền ốm đau. Lúc nào bà cũng bảo đi làm dâu như tôi là đã sung sướng lắm rồi. Trong khi ngày nào tôi cũng phải dậy sớm cơm nước, dọn dẹp, chăm con rồi mới đi làm. Sau đó đi làm về, tôi cũng dọn dẹp luôn chân tay. Có những hôm dù đau ốm tôi cũng chẳng được nghỉ mà vẫn phải làm. Vậy mà hở ra, bà lại chê tôi yếu, tôi lười, tôi không xứng đáng làm dâu nhà bà.

3 năm sống ở nhà chồng với mụ mẹ chồng ghê gớm này, tôi nhiều khi muốn hóa điên. Tâm trạng của tôi lúc nào cũng tồi tệ, nặng nề. Sống ở nhà chồng mà tôi chẳng khác nào tù binh giam lỏng. Chưa bao giờ tôi căm ghét ai như mẹ chồng mình. Tôi sợ, đến một ngày tôi sẽ hóa điên lên mất trong chính tâm trạng căng thẳng này của mình. Không thể ra riêng được, tôi phải làm sao để hàng ngày không chạm mặt, không phải nghe những lời dạy bảo “siêu hãm” của mẹ chồng.

Theo Afamily

Muốn bỏ trốn vì mẹ chồng tương lai quá mê tín

b

Bất cứ một việc gì trong nhà hơi quan trọng là mẹ anh ấy đều coi bói, thầy nói gì mẹ anh cũng nghe và làm theo.

Mình năm nay 28 tuổi, cái tuổi đủ để lập gia đình và xây dựng cuộc sống hanh phúc. Mình và anh ấy yêu nhau 6 năm. Mình học và làm việc tại Sài Gòn còn anh ấy làm việc ở quê. Lễ hỏi diễn ra vào tháng 10 năm ngoái. Hơn một năm nay mình chuyển về quê làm việc và chúng mình sẽ cưới nhau vào tháng 6 này. Hai đứa đang chuẩn bị cho lễ cưới thì mọi chuyện xảy ra không như ý muốn thế là hoãn cưới.

Chuyện là còn hơn ba tháng nữa là chúng mình sẽ kết hôn thì bà cố của bên anh ấy mất (mình xin nói thêm là gia đình anh ấy sống rất phong kiến, bà cố là người lớn tuổi nhất trong dòng tộc nên đám của bà rất lớn, con cháu ở đâu cũng phải về chịu tang). Mẹ anh ấy đi coi thầy và nói phải hoãn cưới vì không tốt mà nếu có cưới thì không rước dâu hay mâm quả gì hết. Thời hiện đại bây giờ mà còn lễ nghĩa vậy sao. Thà rằng mình có thai hay gì đó thì mình còn chấp nhận vậy. Con gái đời người một lần mà cưới không rước dâu hay mâm quả, giống như tới ngày xách vali về nhà chồng. Mình không chấp nhận và nói con sẽ chờ mãn tang chứ không chịu như vậy. Vậy là lễ cưới hoản đến khi mãn tang.

Mẹ chồng mình là người rất mê tín. Mẹ thấy mình ốm yếu bèn dẫn mình đi cúng thầy, thầy bà nói mình bị âm hồn nhập nên không mập tới nỗi yếu ớt xanh xao. Rồi mẹ cúng vái đeo bùa cho mình lung tung. Biết mẹ tốt thương mình nên cũng chấp nhận làm theo. Ngay cả trước kia khi chuẩn bị chụp hình cưới mẹ còn tự chọn lựa màu áo cưới cho con dâu mà không hỏi ý mình, thực sự là toàn những màu mình không thích. Bất cứ một hoạt động gì trong nhà hơi quan trọng là mẹ anh ấy đều coi thầy.

b

Mới đây mẹ anh ấy đi xem thầy và nói tháng này anh ấy phải nghỉ làm một ngày và ngày đó tuyệt nhiên không được ra đường nếu không sẽ gặp tai họa. Mình rất ngạc nhiên khi nghe anh ấy nói như vậy và anh ấy cũng làm theo mẹ. Hay việc cưới nhau về không được có con liền phải đợi hai năm nữa mới được có con. Khi đó mới hợp tuổi anh ấy và làm ăn mới tốt. Nếu đẻ ngay thì hợp với mình mà khắc với ảnh thì làm ăn xuống dốc… Trời, khi đó mình buồn lắm vì mình đã lớn tuổi rồi, việc sinh con cái nếu sớm sẽ tốt hơn cho cả mẹ lẫn con chứ.

Trước kia khi dẫn mình về nhà mẹ anh ấy có vẻ như không thích mình nhưng mình vì yêu nên ráng cố gắng. Rồi dần dần bà thấy mình giỏi giang, hiền lành nên chấp nhận. Cái chính là bà đi coi thầy và thầy nói mình và anh ấy hợp tuổi nên mới chấp nhận. Sau này mình mới biết và hỏi nếu mẹ anh đi xem bói, nếu thầy nói không hợp thì anh có quen em không. Anh nói không hợp tuổi thì không ở với nhau được nhưng may lại hợp nên anh rất vui. Mình đã sốc khi nghe chồng sắp cưới nói vậy.

Mẹ nói gì anh ấy cũng tin, nhiều khi mình cũng thấy hết sức quá đáng, chính vì vậy mà mâu thuẫn xảy ra với hai đứa dạo gần đây và mình cảm thấy rất chán nản. Anh ấy yêu mình và mình cũng vậy, nhưng có thói hư là cá độ bóng đá, tuy không nhiều chỉ là chơi vui vài ba trăm thôi nhưng mình không thích vậy. Anh hứa là sẽ bỏ nhưng không làm được khiến mình rất bực.

Mình đang rất rối bời và chán nản cho cuộc hôn nhân sắp tới này. Các bạn cho mình ý kiến với nhé, nên tiếp tục hay không? Cám ơn mọi người.

Theo Ngôi Sao

Mẹ chồng gọi tôi là “con nạ dòng”

c

Về làm dâu đã 4 năm, nhưng từ đầu tới cuối, mẹ chồng luôn gọi tôi là “con nạ dòng”.

Nếu biết lấy anh khổ như thế này, thì dù yêu đến bao nhiêu, tôi cũng sẽ cương quyết không lên xe hoa về làm dâu nhà anh để bị mẹ chồng gọi là “con nạ dòng”.

Học hết cấp 3, nhà nghèo lại đông anh chị em, không có điều kiện nên tôi không tiếp tục đi học nữa. Tôi ra thành phố xin việc cũng là vì không muốn vướng cảnh lấy chồng sớm. Làm một năm trong một xưởng sản xuất giấy, tôi quen và yêu anh đồng nghiệp. Hai đứa cùng hoàn cảnh nên dễ thông cảm cho nhau. Đưa anh về giới thiệu với bố mẹ, ai cũng ưng ý. Bố tôi cũng muốn tôi lấy chồng sớm cho yên ổn. Vì thế tôi lấy chồng khi vừa bước sang tuổi 20.

Cuộc sống hôn nhân của tôi không dễ chịu chút nào. Chồng tôi còn trẻ, tiêu rất hoang phí, cũng không có dự định tiết kiệm để sinh con. Anh chỉ muốn sống sướng cho bản thân, không cần lo nghĩ tới tương lai. Khác hẳn với suy nghĩ của tôi, do vậy chúng tôi thường xuyên lục đục. Kết quả, ở với nhau được hơn một năm thì chúng tôi ly hôn.

4-nam-lam-dau-me-chong-van-goi-toi-la-con-na-dong-

Khi chưa có con cái, tôi đã quyết định giải thoát cho mình (Ảnh minh họa)

Bố mẹ tôi biết chuyện đã trách mắng tôi rất nhiều. Bố tôi cho, lẽ ra tôi nên cứ cố chịu rồi từ từ khuyên bảo anh. Nhưng tôi biết, đàn ông mà đã lười biếng lại thích hưởng thụ thì khuyên bảo kiểu gì cũng không thành. Vì thế, khi chưa có con cái, tôi đã quyết định giải thoát cho mình.

Ly hôn chồng, tôi cũng không muốn ở lại xưởng giấy làm việc nữa. May thay một chị làm cùng giới thiệu tôi vào làm nhân viên bán hàng tại một siêu thị lớn. Có chút tiền tiết kiệm, tôi đi học ôn và thi vào một trường cao đẳng y tế. Ban ngày tôi đi học, buổi tối đi làm nhân viên siêu thị. Giống như một sinh viên thực thụ, chỉ khác là tôi lớn tuổi hơn và cũng đã từng ly hôn.

Ra trường, nhờ cô giáo giới thiệu, tôi được vào làm y tá ở một bệnh viện. Tuy rằng chỉ là nhân viên hợp đồng, nhưng như vậy tôi cũng đã thầm cảm thấy may mắn. Làm việc trong bệnh viện được hơn 2 năm, tôi được ký hợp đồng chính thức. Lúc này có một anh bác sĩ theo đuổi tôi. Anh ấy theo đuổi rất nhiệt tình nên cũng khiến lòng tôi xao động.

Tôi quyết định nói thẳng với anh rằng tuy tôi mới gần 26 tuổi nhưng tôi đã có một lần chồng. Tôi vẫn nhớ như in vẻ mặt anh lúc đó. Anh đã cười hỏi sao tôi lại từ chối anh bằng cách đó. Tôi đã nhắc lại với anh là tôi nói sự thật. Anh đã rất sốc. Anh lặng người đến gần 10 phút rồi nói với tôi bằng giọng quả quyết rằng anh yêu tôi và muốn lấy tôi làm vợ. Anh sẽ bù đắp quãng thời gian không hạnh phúc ấy cho tôi.

Tôi rất cảm động. Trong lúc yếu đuối, tôi đã gật đầu đồng ý làm vợ anh. Đối với tôi, đây giống như một giấc mộng vậy. Anh có nghề nghiệp tốt, lại là trai tân, gia đình đều là người tri thức. Vì thế, khi về ra mắt gia đình anh, tôi nhận ngay ra mẹ anh không hề có thiện cảm với tôi. Mặc dù rất buồn nhưng tôi vẫn muốn ở bên anh. Tôi không biết anh thuyết phục bố mẹ thế nào, cuối cùng hai người cũng đồng ý đến nhà tôi hỏi cưới tôi cho anh.

Tôi nhớ ngày cưới, tôi đã khóc vì vui sướng. Vì không ngờ cuộc đời mình lại tốt số đến vậy. Nhưng nào ngờ, từ ngày đầu về làm dâu, mẹ anh đã khinh bỉ gọi tôi là “đồ con gái nạ dòng”. Sau đó, cứ có việc gì cần gọi tôi hoặc khi nói chuyện với người khác, mẹ chồng đều gọi tôi là “con nạ dòng”. Có mặt chồng tôi thì bà không nói như vậy. Nhưng khi có mình tôi hoặc trước mặt người khác, bà đều gọi tôi một cách rẻ rúng coi thường như thế.

Tôi biết mình không xứng với người chồng này, tôi cũng đã cố hết sức để chiều anh, để sống với gia đình chồng hết lòng. 4 năm qua, tôi chưa từng làm việc gì sai trái, có lỗi với chồng. Chồng tôi rất thương tôi, vì thế mà tôi có thêm động lực để tiếp tục sống cùng bố mẹ chồng cay nghiệt.

Tôi cảm thấy bản thân như một con ký sinh trùng sống tạm bợ vào họ. Bị bố mẹ chồng khinh bỉ, ghét bỏ mà vẫn cố sức để bám vào. Chỉ bởi tôi yêu chồng tôi, tôi thật lòng không muốn mất anh. Tôi từng dò hỏi chồng có nên ra ở riêng không? Anh liền hỏi tôi vì sao muốn ra ở riêng? Có phải mẹ nói gì không, khiến tôi không đủ can đảm để nói ra nỗi lòng của mình.

c

Chẳng lẽ quá khứ của tôi sai trái nên tôi phải lãnh chịu hậu quả tới tận bây giờ? (Ảnh minh họa)

Không phải chồng tôi không tinh tế, chẳng qua do anh quá bận rộn ở bệnh viện và cũng vì mẹ chồng tôi rất khéo léo che mắt anh. Còn tôi không muốn xấu xí trong mắt anh. Bởi tôi biết chồng tôi rất quý trọng mẹ, nếu tôi nói điều gì không hay về mẹ, chắc anh thất vọng về tôi lắm.

Một người phụ nữ 30 tuổi như tôi, luôn phải chịu cảnh bị mẹ chồng gọi “con nạ dòng”. Những người sống quanh khu tôi ở, ai cũng biết tôi là “gái nạ dòng” khiến tôi cảm thấy rất xấu hổ khi giáp mặt họ dù rằng 4 năm qua tôi phải trơ lỳ, chai mặt mà phớt lờ tất cả. Tôi không biết mình có nên tiếp tục chịu đựng như thế này hay nên làm gì để mẹ chồng thay đổi cách nhìn về tôi.

Chẳng lẽ quá khứ của tôi sai trái nên tôi phải lãnh chịu hậu quả tới tận bây giờ? Tôi rất cần một lời khuyên chân thành của mọi người.

Theo Afamily

Mẹ chồng cùng con dâu “đồng lòng” đi… đánh ghen

me-chong-con-dau-dong-long-di-danh-ghen

Có những người mẹ chồng rất đặc biệt, khi hạnh phúc gia đình con trai – con dâu có nguy cơ bị đe dọa liền ra tay cùng con dâu đi… đánh ghen. Những chiêu đánh ghen độc nhất vô nhị của các bà mẹ chồng đã khiến kẻ thứ 3 kia xách dép chạy…

Chị Nhiên (Đống Đa, HN) không bao giờ có thể quên sự vụ đi đánh ghen chồng của mình. Vừa hài hước vừa đặc biệt vô cùng vì không phải một mình chị mà có cả mẹ chồng cùng đi đánh ghen!

“Công việc của chồng mình khá bận rộn, có giao tiếp với đồng nghiệp nữ, đối tác nữa đủ cả. Từ khi yêu đến cưới rồi con trai ra đời, mình chưa khi nào phải lo lắng về chồng. Thế nhưng đợt mang bầu tập 2, mình thấy chồng tự dưng yêu quý cái điện thoại lạ thường. Bình thường có việc chồng cũng chỉ nhắn vài tin, nói vài câu ngắn gọn, xong việc là thôi, nhưng lần đó chồng tí toáy nhắn tin rất nhiều, khi nghe điện thì giọng nói nhẹ nhàng hơn hẳn cái sự nghiêm túc của việc bàn công chuyện, nếu có vợ ở đó thì toàn lảng ra chỗ khác nữa chứ! Thấy nghi nghi, mình liền chủ tâm để ý chồng kĩ hơn nữa” – chị Nhiên mở đầu câu chuyện.

Chị Nhiên đâu biết được rằng, khi chị đang ngầm theo dõi chồng như thế thì cậu con trai 7 tuổi của chị cũng đồng thời lén lút dõi theo bố! “Vài lần cu cậu đã nghe thấy bố nói chuyện cười đùa rất vui vẻ, hỏi thăm quan tâm dịu dàng với một cô nào đó. Chắc có lẽ chồng mình nghĩ trẻ con thì biết gì, nên nói chuyện điện thoại vô tư mà không dè chừng con. Ai ngờ cu cậu tinh ranh, đi mách ngay với bà nội. Bà nội nghe cháu kể thì dặn dò cháu tiếp tục theo dõi kẻ tình nghi nhưng phải kín đáo, có gì mới phải thông báo với bà ngay, không được nói với mẹ, vì mẹ đang mang bầu em bé sẽ buồn. Tất nhiên những chuyện này sau này mình được nghe kể lại mới biết được” – chị Nhiên cười nói.

Mẹ chồng - nàng dâu "hợp sức"… đánh ghen 1

Chị tá hỏa, muốn hỏi có chuyện gì mà mẹ chồng chỉ giục nhanh nhanh lên (Ảnh minh họa).

Một sáng chủ nhật, chị Nhiên đang loay hoay trong bếp làm món bánh mới để đãi cả nhà thì con trai ở ngoài sân hối hả chạy vào gọi bà. Hai bà cháu thì thầm to nhỏ xong thì mẹ chồng hùng hổ ra lệnh cho chị Nhiên: “Dắt xe ra, mẹ với mày đến quán café X!”. Chị tá hỏa, muốn hỏi có chuyện gì mà mẹ chồng chỉ giục nhanh nhanh lên.

“Đến nơi, thấy chồng mình đang ngồi uống nước với một cô nàng lạ mặt, khá xinh đẹp thì mình mới vỡ lẽ, hóa ra mẹ chồng lôi mình đi đánh ghen! Nhìn thấy cả mình, cả mẹ mặt đằng đằng sát khí, anh ấy giật nảy mình, luống cuống đánh đổ cả cốc café, còn cô nàng kia thì hết nhìn hai mẹ con mình lại nhìn chồng mình, vẻ kinh hoàng hiện rõ trong mắt” – chị nhớ lại. Sau đó trong khi chị Nhiên chưa kịp động tĩnh gì thì mẹ chồng chị đã tiến lên lớn tiếng với con trai: “Anh là trai đã có vợ, ngày cuối tuần không ở nhà với vợ con lại chạy ra đây tâm tình gì với người phụ nữ khác? Đừng nói là chuyện công việc nhé, bà già này nhiều tuổi rồi nhưng không dễ bị lừa đâu, làm cả tuần đủ rồi, cuối tuần còn làm nữa à?”. Sau đó là một màn giải thích: “Chúng con chỉ là đồng nghiệp, chúng con bàn công chuyện thật mà, chúng con không có gì…” của chồng chị và cô nàng kia. Lúc này chị Nhiên mới lên tiếng: “Thôi mẹ ơi, về nhà có gì nói chuyện cho rõ. Nhân tiện anh mời cả đồng nghiệp của anh về nhà chơi luôn nhé!”.

“Cô nàng kia nghe thế thì tái mặt xấu hổ, từ chối. Sau này tìm hiểu ra mình được biết, chồng mình và cô ta cũng có chút cảm mến nhau, nhưng từ cái vụ ở quán café đó thì cũng chấm dứt luôn. Chính cô ấy đã nói với chồng rằng ngưỡng mộ mình vì có được một người mẹ chồng tuyệt vời như vậy! Mình cũng rất cảm ơn mẹ chồng, bà thực sự là 1 người lấy hạnh phúc của con cái làm hạnh phúc của mình!” – chị Nhiên hạnh phúc chia sẻ về tình cảm yêu mến và kính trọng dành cho mẹ chồng.

Một câu chuyện con dâu và mẹ chồng “hợp tác” đi đánh ghen khác là câu chuyện của chị Liên (Phú Nhuận, Tp. HCM). Khi phát hiện chồng “say nắng” một cô nàng cùng tòa nhà công ty, chị rất buồn. Mặc dù chồng chị cũng tỏ ra hối lỗi nhưng chị lại không cảm nhận được sự thật tâm hối cải của anh, và hơn thế, anh vẫn dấm dúi liên lạc với cô nàng kia.

“Hôm đó, xã nhận được một cuộc gọi và vội vàng muốn ra ngoài ngay. Mình linh cảm điều không hay, nên đã tra khảo xã, không cho xã đi. Xã thì khăng khăng rằng thằng bạn gọi nhưng lại không cho mình gọi lại xác minh, thế là cãi nhau. Sau đó thì xã vẫn nhất quyết đi, mình nằm khóc 1 mình trong phòng” – chị buồn rầu bộc bạch.

Đúng lúc đó thì mẹ chồng chị xuất hiện và hỏi chị có chuyện gì. Chị Liên bảo, trước đây vì muốn vấn đề được giải quyết giữa 2 vợ chồng nên cũng không nói với ai cả, nhưng lúc ấy vì ấm ức tích tụ lâu ngày nên chị vừa khóc vừa kể lại hết tất cả cho mẹ chồng. Bà nghe xong, biết chị Liên có nghe được loáng thoáng địa điểm hẹn hò của 2 kẻ kia nên xốc chị dậy, bắt chị đưa đến đó luôn.

Mẹ chồng - nàng dâu "hợp sức"… đánh ghen 2

“Nhờ có mẹ chồng mà mình giữ được hạnh phúc như ngày hôm nay, mình thực sự coi bà là người mẹ thứ 2 của mình” (Ảnh minh họa).

“Đến nơi, may mà 2 người kia vẫn đang ở quán café chứ chưa chuyển địa điểm khác. Thấy 2 kẻ đó ngồi sát sạt, chụm đầu vào nhau rất tình tứ, mình đau đớn tận tim gan, chân tay cứ run lẩy bẩy. May lúc đó có mẹ chồng ở bên cạnh trấn an không chỉ sợ đến bước mình còn không bước nổi. Bà đến gần thì 2 kẻ kia mới nhận ra, còn đang ngỡ ngàng chưa kịp lên tiếng thanh minh thì bà đã lớn tiếng: ‘Cô có biết ngày xưa loại đàn bà lăng loàn thì sẽ bị cạo đầu bôi vôi không?’. Bị khách trong quán chỉ chỏ, săm soi, cô nàng xấu hổ quá, òa khóc chạy vào nhà vệ sinh. Chồng mình lúng túng, nhìn theo bóng cô nàng đó, chắc hẳn muốn chạy theo lắm rồi, nhưng lại ngại mình và mẹ còn đứng đấy nên chưa dám. Thấy thế, bà quay sang chồng mình quát: ‘Về ngay! Về nhà tôi nói chuyện với anh!’. Thế là mình và chồng im lặng theo mẹ chồng về, bỏ lại cô ả kia không biết đã ra sao trong quán và những tiếng xì xầm của mọi người: ‘Lần đầu tiên thấy mẹ chồng đi đánh ghen với con dâu!’” – chị Liên nhớ lại sự việc ngày hôm đó.

Về nhà, mẹ chồng chị Liên nghiêm khắc nói với ông xã chị: “Anh làm ra những việc như này, đến tôi là mẹ còn không chấp nhận được nữa là vợ anh, con anh. Những chuyện trước đây tôi không truy cứu nữa, anh hãy xin lỗi vợ và làm mọi cách để bù đắp. Còn từ bây giờ, anh phải dừng ngay lối sống mất dạy này lại, gia phong nhà này không cho phép những hành vi đó. Nếu còn lặp lại dù chỉ 1 lần thì tôi đông con chứ còn 1 đứa con là anh tôi cũng từ, tôi chết rồi cũng không cho anh thắp hương!”. Trước sự nghiêm khắc không khoan nhượng của mẹ, chồng chị Liên đã phải cúi đầu xin lỗi và hứa với bà sẽ làm đúng như lời bà nói.

“Từ đó anh xã yêu thương, chăm chút vợ con hơn hẳn. Nhờ có mẹ chồng mà mình giữ được hạnh phúc như ngày hôm nay, mình thực sự coi bà là người mẹ thứ 2 của mình” – chị Liên xúc động chia sẻ.

Theo afamily

Sự khác biệt của chị em khi ở nhà chồng và khi về nhà mẹ đẻ

su-khac-biet-cua-chi-em-khi-o-nha-chong-va-khi-ve-nha-me-de-giadinh365-fun-fun-giadinh365vn

Đàn ông ít ai ngờ được khi ở nhà chồng, phụ nữ lại phải ý tứ, làm quần quật và không dám “bật lại” chồng và mẹ chồng dù tức nghẹn cổ. Nhưng khi về nhà mẹ đẻ thì thoải mái, tự nhiên và “bật lại” mẹ tanh tách.

Ở nhà chồng, với hầu hết chị em, họ đều than thở rằng sẽ không bao giờ được thoải mái, tự do tự tại như ở nhà mẹ đẻ. Đặc biệt, dù có không hài lòng với mẹ chồng điều gì, họ cũng phải thực hiện nước “im như thóc” hoặc kiềm chế mà ít dám cãi lại.

Ở nhà chồng, những chị em dù lười biếng cũng buộc phải trở nên chăm chỉ vì không dám cãi lời mẹ chồng, càng không muốn phụ sự ủy thác của mẹ. Thế nhưng khi về nhà ngoại, họ làm biếng thực sự, đùn đẩy việc cho mẹ đẻ. Họ suốt ngày chỉ ăn ngủ, thoải mái đe nẹt, sai vặt chồng.

Cùng xem chùm tranh vui dưới đây để bóc mẽ chân dung thật sự khác biệt của các chị em khi ở nhà chồng và khi về nhà mẹ đẻ nhé. Riêng với các chị em, bạn thấy “chuẩn” bao nhiêu %?

làm dâu, nhà chồng, mẹ đẻ, mẹ chồng

làm dâu, nhà chồng, mẹ đẻ, mẹ chồng

làm dâu, nhà chồng, mẹ đẻ, mẹ chồng

làm dâu, nhà chồng, mẹ đẻ, mẹ chồng

làm dâu, nhà chồng, mẹ đẻ, mẹ chồng

Theo Pháp luật Xã hội

Hối hận vì từng ghét bỏ mẹ chồng

hoi-han-vi-tung-ghet-bo-me-chong

Tôi vốn chẳng ưa gì mẹ chồng dù bà không phải dạng đanh đá, hay bắt bẻ.

Mẹ chồng

Còn nhớ hôm đầu tiên ra mắt, tôi ôm về một cục tức và nỗi thất vọng tràn trề. Thất vọng vì gia cảnh nhà chồng quá đơn sơ, quê mùa. Đàn gà ngang nhiên chạy ra chạy vào trong bếp, gian nhà chính vừa được dọn dẹp nhưng những tủ áo quần chật ních đồ bảo hộ, những đầu máy cày hỏng nằm chỏng chơ một góc và vách tường vôi lâu năm ố vàng đã tố cáo vẻ nhếch nhác của ngôi nhà. Dù đã chuẩn bị sẵn tâm lý và nghe chồng kể nhiều, tôi vẫn bứt rứt không yên khi ngồi vào chiếc ghế gỗ ọp ẹp, có vẻ hơi dơ dáy mà bố anh khẩn khoản kê cho tôi.

Sau phút đầu lạ lẫm, tôi tự dặn lòng phải cố chịu đựng không được tỏ bất cứ thái độ gì vì nếu muốn tỏ thái độ ngay từ đầu tôi đã bỏ rơi anh chàng xuất thân nông dân để chấp nhận mấy mối khá khẩm gia đình sắp xếp cho. Dù thế tôi không sao quên được nỗi bực mình do mẹ anh gây ra. Bà đón tôi với bộ dạng một bà mẹ quê chính hiệu. Mái tóc bóng loáng vì chải thứ dầu dừa rẻ tiền, cử chỉ lúng túng trong bộ quần áo lụa có lẽ chỉ đem ra mặc vào những dịp đặc biệt vì tôi ngửi thấy thoang thoảng mùi ấm mốc. Bà lúng túng cả trong cách chào hỏi, nói câu được câu mất lại còn rặt thứ giọng miền Trung nặng trịch.

Tôi cũng chẳng đỏng đảnh đến nỗi ghét mẹ chồng chỉ vì bà quê mùa, không khéo ăn nói, thứ làm tôi khó chịu là cách bà ứng xử. Cả nhà đang trò chuyện rôm rả, bà lại quay sang thì thầm nhỏ to lúc với chồng tôi, lúc với cô em chồng hay đứa cháu nhỏ. Mỗi lần như thế tôi có cảm giác mình đang bị xoi mói, nhận xét. Tối đó phần vì mệt mỏi sau một ngày đi đường, phần vì vẫn còn tức anh ách trong bụng, rửa bát chén xong tôi xin phép đi ngủ sớm. Buổi khuya dậy uống nước, tôi ngạc nhiên thấy mẹ chồng đang cặm cụi giặt chậu quần áo to đùng. Tôi chạy lại định giúp nhưng bà quả quyết xua về buồng ngủ, bảo đừng động tay vào. Chồng tôi nghe xì xào thì tỉnh giấc. Lúc đấy tôi giận mẹ kinh khủng vì nói mãi bà cứ ôm lấy việc một mình. Tôi về giường, mặt cúi gằm không dám nhìn chồng, dẫu anh không nửa lời trách móc tôi vẫn thấy áy náy vô cùng.

Năm tôi sinh bé Bơ, không tìm được người giúp việc nên chồng tôi nhờ mẹ anh lên giúp. Tôi vốn không ưa mẹ chồng giờ sống gần lại thêm nhiều mâu thuẫn. Bà lẩm cẩm, chẳng bao giờ nhớ được cách thay bỉm, pha sữa cho bé hay cách dùng máy giặt, lò vi sóng,… đã thế lại còn cổ hủ. Con bé hay quấy khóc về đêm nên đêm nào bà cũng lục đục dậy thắp hương, xì xụp khấn vái. Không dỗ được con nín lại thấy mẹ chồng mê tín dị đoan quá đáng tôi đâm bực mình, khổ nỗi nhắc mãi bà vẫn chê tôi trẻ người non dạ biết gì mà nói. Đỉnh điểm là lúc bé Bơ chậm mọc răng, bà chạy sang mấy nhà hàng xóm xin mỗi nhà một nắm gạo, bảo đấy là cách làm phép để răng bé sớm mọc. Hàng xóm tôi trố mắt nhìn bà rồi ái ngại trút gạo vào cái túi rách bươm không biết bà lôi từ đâu ra. Tôi khó chịu ra mặt, thậm chí còn nói nặng nói nhẹ thế mà mẹ chồng tôi chả buồn mắng lại nửa câu, nhìn cái lưng còng lầm lũi tôi càng thấy bực tức hơn.

Mẹ chồng ghê gớm hơn tôi tưởng, bà phản ứng bằng cách đòi về quê. Sợ làm mếch lòng chồng, tôi xuống nước xin lỗi nhưng bà xua tay bảo con dâu không có lỗi, bà nóng ruột chuyện nhà cửa ở quê nên mới mong chóng về. Bà đã nói thế thì vợ chồng tôi cũng hết cách.

Bé Bơ tròn một tuổi, chồng tôi muốn đưa con về quê thăm ông bà. Dù  không thích đụng mặt mẹ chồng, tôi chả dám làm trái ý anh. Bữa đó về đến nhà nội thì thấy sân vườn vắng tanh. Có tiếng ồn ào ở ngoài ngõ, chúng tôi vội chạy ra xem. Một lũ trẻ con đang vây quanh reo hò, trêu chọc, ở giữa là bố chồng say rũ, miệng liên tục chửi bới, một tay nắm tóc, một tay xé áo mẹ chồng tôi. Bà chỉ biết vô vọng kéo lại tà áo đã rách bươm để lộ phần da thịt nhăn nheo, tái nhợt.

Chồng tôi chạy đến ôm chắn cho mẹ, tôi choáng váng không tin nổi vào mắt mình, nhớ lại những điều chồng đã rút gan rút ruột ra tâm sự mà tôi nào có tin. Rằng mẹ quen gánh việc vào người vì từ nhỏ bà mồ côi cha, mẹ hay đau ốm, một mình bà nuôi các em ăn học. Rằng bố chồng tôi tính lắm lời lại hay say xỉn nên mẹ quen nói thầm với người khác, sợ bố nghe phải lại mắc nhiếc hoặc đi mách cho cả làng nghe. Rằng chú út mất lúc tuổi mới đôi mươi, mẹ đã đau khổ, hoảng loạn đến nỗi chỉ biết khấn vái thần linh nên hễ động việc gì là lại giở trò mê tín. Rằng mẹ chẳng dám đi xa nửa ngày vì sẽ không có ai kéo bố về nhà từ những trận say.

Tôi giờ không biết làm gì để chuộc lại lỗi lầm, bởi những lời xin lỗi thật quá sáo rỗng với mẹ tôi, người chẳng bao giờ nói được nửa câu ngọt ngào, bởi những quan tâm biết bồi đắp bao nhiêu cho vừa khi mẹ đã cả đời ngậm đắng nuốt cay nhường con cháu quả ngọt.

Bình Tâm

Mẹ chồng, nàng dâu – Nỗi uất ức khi phải “chung chồng”

vo-chong-giadinh365vn

Đôi khi Thùy tự hỏi, nếu mẹ chồng và chồng yêu thương nhau thắm thiết như thế thì sao không ở vậy với nhau luôn? Anh lấy vợ về làm gì để rồi làm tổn thương vợ con?

Mẹ chồng Tú (Hoàn Kiếm, Hà Nội) có một mình Phát – chồng cô là con trai duy nhất. Bố chồng đã mất nên nhà chỉ có 2 người, vì thế tình cảm mẹ con Phát rất thắm thiết. Tú thấy vậy rất cảm động, cho rằng Phát là người đàn ông sống tình cảm. Cô tin tưởng có gia đình rồi, anh cũng sẽ tốt với vợ con.

Nhưng về làm dâu, Tú mới ngã ngửa vì nhận ra cô đã đánh giá sai bản chất vấn đề. Cũng chính vì tình cảm mẹ con thắm thiết ấy mà bao phen cô tủi thân khóc một mình, ấm ức nhiều khi không biết nói cho ai.

Mẹ chồng cô chăm Phát như chăm trẻ. Anh đi tắm, bà sắp sẵn quần áo, đi làm bà đều là lượt chỉn chu cho anh. Quần áo, giầy dép từ to tới nhỏ của Phát cũng đều một tay bà chọn lựa. Giờ có Tú khiến bà lại ấm ức, khó chịu khi bị … giành việc.

Cô mua cái gì cho chồng cũng bị bà chê lấy chê để bất kể xấu đẹp. Có hôm, Tú mua cho Phát chiếc áo sơ mi rất đẹp. Anh hài lòng ra mặt, khen cô nức nở. Ngay hôm sau, chiếc áo đã bị “báo tử” khi loang lổ vết màu do mẹ chồng “vô ý” cho vào ngâm qua đêm với quần áo màu.

Rất nhiều những điều vụn vặt ấy, Tú có thể cho qua. Cô nghĩ cũng vì bà chưa quen với việc có thêm một người chia sẻ tình cảm với con trai bà. Nhưng có một điều khiến cô không thể chấp nhận nổi, nhiều khi còn có ý nghĩ rằng bà có vấn đề về tâm lý.

Trước kia, mẹ chồng cô lúc nào cũng ngủ cùng con trai. Giờ có người phụ nữ khác là cô, bà bị mất quyền lợi đó. Thế nên bà luôn tìm mọi cách phá đám vợ chồng cô. Bà thường xuyên lên phòng con trai và con dâu, thản nhiên lục lọi, xem xét đồ đạc… Cá biệt bà còn mở tủ của vợ chồng cô, dọn dẹp theo ý bà.

Những lúc vợ chồng Tú ở trong phòng riêng nhưng bà vào mà không bao giờ gõ cửa. Khi cô chốt trong thì bà đập cửa ầm ầm, không mở cửa là bà nhất quyết không chịu đi. Bà vào leo lên giường nằm cùng con trai và con dâu, vừa xem ti vi vừa nói hươu nói vượn. Hôm nào cũng khuya muộn mới về phòng mình. Lúc ấy vợ chồng cô cũng buồn ngủ rũ mắt. Thành ra 2 vợ chồng cô luôn trong tình trạng thiếu thốn không gian riêng tư.

Thậm chí có lần cô mắc màn rất sớm, mẹ chồng lên thấy thế vẫn vén màn chui vào. Sau đó, cô có cằn nhằn thế nào Phát cũng chẳng dám chốt cửa, vì anh sợ mẹ buồn. Chuyện ấy anh còn không dám phản kháng lại mẹ, huống chi những chuyện con con khác.

Tú thấy ngột ngạt và bí bách vô cùng vì lấy chồng mà phải giành giật chồng từ chính tay mẹ chồng. Buồn thay đây là cuộc chiến không cân sức vì chồng cô có thể bỏ vợ chứ có đời nào bỏ mẹ. Vì thế, Tú chỉ biết cắn răng chấp nhận, nhủ lòng “sống chung với lũ” chứ chẳng biết làm sao.

Mẹ chồng - nàng dâu như "hai gái lấy chung một chồng" 1

Mẹ chồng chăm anh như chăm trẻ từ trước khi lấy vợ (Ảnh minh họa).

Nhìn bề ngoài, ai cũng nói Thùy (Quận 4, TP HCM) là một người con dâu thật may mắn vì có mẹ chồng tốt bụng, quan tâm tới con cái. Nhưng cái đặc biệt là bà quá yêu con trai. Mọi chuyện bức xúc của cô cũng bắt đầu từ đây.

Nghe nói trước kia, Thành – chồng Thùy cứ hễ đưa cô bạn gái nào về nhà chơi là bà chê lên chê xuống, tìm mọi cách chia rẽ. Câu cửa miệng của bà là: “Đàn ông 35, 37 lấy vợ vẫn còn trẻ chán!”. Sau này yêu Thùy, Thành làm căng bà mới miễn cưỡng nhượng bộ.

Hồi mới cưới, hôm nào vợ chồng cô cũng phải ngồi mọc rễ ở phòng khách xem phim với bà tới tận 11 giờ mới được về phòng. Lên sớm thì bà bảo sao lên sớm thế rồi bà cũng lên theo luôn.

Chiều thứ 7 hoặc chủ nhật cô và Thành ở nhà ngủ trưa, bà cũng vào ngủ cùng, với lí do phòng cô mát, trong khi ấy phòng bà cũng có khác gì đâu. Đồ đạc riêng tư của vợ chồng cô, bà tự nhiên sử dụng, dọn dẹp, không cần biết cô có đồng ý hay không.

Mẹ chồng cô còn thường xuyên làm nũng con trai. Mỗi khi có Thành ở nhà là bà lại than đau đầu. Và để bà khỏi bệnh thì chỉ có một cách duy nhất là Thành bóp đầu cho bà. Việc cho bà uống thuốc hay Thùy làm đều không có tác dụng.

Mà cơn đau đầu của bà thì rất đúng lúc, chỉ khi có mặt Thành ở nhà mới đau, còn có bà và con dâu thì bà khỏe re. Có hôm nửa đêm bà cũng đau, lại triệu Thành sang phòng và ở đấy đến sáng cũng không về lại phòng mình.

Đợt Thùy sinh bé, về nhà ngoại 1 tháng thì đó cũng là lúc bệnh của bà nghiêm trọng nhất. Điều này khiến Thành không nỡ bỏ mẹ để đi thăm vợ con.

Về làm dâu khá lâu, nghe họ hàng đằng nhà Thành kể chuyện cô mới tá hỏa. Khi Thành đã 24, 25 tuổi đầu bà vẫn thích ôm và hôn hít con trai như thủa bé. Ban đêm, bà cứ phải lên phòng trò chuyện với con, ôm con ngủ một chút rồi mới chịu xuống, có hôm ngủ cùng con trai luôn. Từ xưa tới nay, mọi việc từ lớn đến bé của Thành đều phải có ý kiến của bà. Đến ăn món gì bà bảo là phải ăn cho dù không thích.

Nếu chuyện chỉ là ngày 1 ngày 2 thì Thùy còn chịu được, chứ tháng này qua tháng khác như vậy khiến cả người cô căng như dây đàn, ức chế và stress nặng. Cô đề nghị chồng phải tỏ thái độ với mẹ thì anh không dám, sợ bà buồn.

Chán ngán mẹ chồng một thì cô thất vọng về Thành 10. Anh mắc bệnh yêu mẹ, sợ mẹ quá mức. Có khi anh sẵn sàng hy sinh cả gia đình riêng để vừa lòng mẹ cũng nên. Có đợt cô bị sốt, nằm li bì trên giường, Thành muốn về phòng sớm xem vợ thế nào cũng phải nói tránh là “Con mệt quá, con đi ngủ sớm đây!”.

Từ khi có bé, Thùy bận bịu với con, thế là bà độc chiếm Thành luôn. Thùy ở phòng bên này ôm con, Thành ở phòng bên kia cũng bận rộn với những yêu sách và vấn đề của mẹ chồng. Cô có nhờ anh giúp việc gì thì y như rằng, mẹ chồng ở bên kia cũng kêu la, rên rẩm để giật Thành về.

Và bà luôn là người chiến thắng, vì vợ con thì làm sao bằng mẹ đẻ được. Thùy có nói động chạm đến bà một chút thì Thành liền nhảy dựng lên cho rằng cô hỗn, cấm không được có thái độ tiêu cực về mẹ anh như thế.

Đôi khi Thùy tự hỏi, nếu mẹ chồng và chồng yêu thương nhau thắm thiết như thế thì sao không ở vậy với nhau luôn. Lấy vợ về làm gì để rồi làm tổn thương vợ con?

Mười Giờ

Theo Trí Thức Trẻ


Kết Nối Cộng Đồng

Nhận Tin Tức Mới

Giadinh365.vn

góc Kiến Trúc Nhà Đẹp

Mẹ đang đau đầu vì phải suy nghĩ làm thế nào để cuối tuần của bé thật...

góc

Đến với chương trình Khẩu vị ngôi sao, nghệ sĩ Kiều Linh không ngần...

góc Đời Sống

Vừa chân ướt chân ráo về nhà chồng đã bị mẹ chồng “phủ đầu” bằng những...

góc Tiêu Dùng

Vừa chân ướt chân ráo về nhà chồng đã bị mẹ chồng “phủ đầu” bằng những...

góc Sự Kiện

Vừa chân ướt chân ráo về nhà chồng đã bị mẹ chồng “phủ đầu” bằng những...

góc Âm Nhạc

Vừa chân ướt chân ráo về nhà chồng đã bị mẹ chồng “phủ đầu” bằng những...

góc Sức Khỏe

Vừa chân ướt chân ráo về nhà chồng đã bị mẹ chồng “phủ đầu” bằng những...

góc Bác Sỉ Gia Đình

Vừa chân ướt chân ráo về nhà chồng đã bị mẹ chồng “phủ đầu” bằng những...

góc Ẩm Thực

Vừa chân ướt chân ráo về nhà chồng đã bị mẹ chồng “phủ đầu” bằng những...

Copyright © 2013 Giadinh365. All Rights Reserved.

Dịch vụ | Hướng dẫn | Quảng cáo | Đăng tin QC | Giới thiệu Giadinh365 | Liên hệ | Hỗ trợ

Liên hệ quảng cáo: 0906 333 738