giadinh365.vn
banner gia đình

Tagged: homeschooling

Nhìn trẻ Nhật ăn trưa mà ngẫm lại: “Thế nào mới là chất lượng giáo dục thực sự”?

Nhin-tre-Nhat-an-trua-ma-ngam-lai-the-nao-moi-la-chat-luong-GD-thuc-su-4

Chỉ thông qua một bữa trưa với thực đơn không có gì đặc biệt nhưng những gì mà trẻ em Nhật làm được trong thời gian ít ỏi đó đã cho thấy chúng được giáo dục kĩ lưỡng đến mức nào.

Trong một lần đưa học sinh đến tham quan một trường học ở Nhật, một giáo viên người Đài Loan đã chụp lại những hình ảnh về bữa trưa của trẻ em Nhật và bày tỏ rất nhiều cảm xúc về những gì “mắt thấy tai nghe”. Người giáo viên này chia sẻ: Không đến Nhật Bản, chúng ta sẽ không thể hiểu được thế nào mới thật sự là chất lượng giáo dục. Từ năm 1900, Nhật Bản đã phổ cập hình thức giáo dục bắt buộc. Cùng trẻ em Nhật ăn một bữa trưa, tôi đã hiểu trẻ em nước mình kém ở đâu.

Dưới đây là chùm ảnh về bữa ăn trưa vô cùng đặc biệt và cũng chứa đựng nhiều bài học đáng nể phục của trẻ em Nhật:

Nhin-tre-Nhat-an-trua-ma-ngam-lai-the-nao-moi-la-chatluong7-GD-thuc-su

Đây là suất ăn trưa của học sinh tại nhà ăn của một trường Tiểu học ở Nhật Bản. Nó vô cùng đơn giản với 1 bát canh trứng, 1 bát cơm, 1 chút rau cùng chút thịt.

Nhin-tre-Nhat-an-trua-ma-ngam-lai-the-nao-moi-la-chat-luong-GD-thuc-su-30

Chất lượng bữa ăn cũng khá bình thường nhưng thực phẩm đều là nguyên liệu từ thiên nhiên nên rất dễ ăn. Đặc biệt, gạo rất ngon.

Nhin-tre-Nhat-an-trua-ma-ngam-lai-the-nao-moi-la-chat-luong-GD-thuc-su-2

Khi vừa bước vào, chúng tôi đã bắt gặp một vài em học sinh trông người rất bé mặc áo khoác trắng, đội mũ và đeo khẩu trang y tế tay cầm rổ đựng dụng cụ ăn (thìa, đũa..), có những em đang khiêng thùng sữa rất nặng tiến vào trong. Tôi liền hỏi người phiên dịch rằng bọn trẻ đang làm gì. Phiên dịch đáp: “Đó là các em tới phiên trực nhật hôm nay, mỗi hôm đều có một lớp trực nhật tới phụ bếp, kể cả lớn nhỏ đều phải tham gia”.

Nhin-tre-Nhat-an-trua-ma-ngam-lai-the-nao-moi-la-chat-luong-GD-thuc-su-3

Các em làm nhiệm vụ bắt buộc phải đeo khẩu trang để đảm bảo vệ sinh. Công việc là lau bàn, xuống nhà ăn nhận thức ăn rồi chia cơm, chia thức ăn, phát sữa, chia đũa và múc canh cho mọi người.

Nhin-tre-Nhat-an-trua-ma-ngam-lai-the-nao-moi-la-chat-luong-GD-thuc-su-4

Các em học sinh đã làm xong nhiệm vụ nhưng chưa vội ăn mà đợi chúng tôi ngồi xuống rồi mới bắt đầu dùng bữa.

Nhin-tre-Nhat-an-trua-ma-ngam-lai-the-nao-moi-la-chat-luong-GD-thuc-su-5

Học sinh của đoàn chúng tôi được xếp ngồi đối diện với các em Nhật Bản. Các em rất nhanh chóng làm quen với nhau.

Nhin-tre-Nhat-an-trua-ma-ngam-lai-the-nao-moi-la-chat-luong-GD-thuc-su-6

Đây là món quà mà các em học sinh Nhật tặng tôi, một chiếc mũ nhỏ làm từ tranh do các em vẽ được đặt trên bàn.

Nhin-tre-Nhat-an-trua-ma-ngam-lai-the-nao-moi-la-chat-luong-GD-thuc-su-7

Ngồi đối diện tôi là cô bé dễ thương này, em ấy giúp tôi mở hộp sữa một cách cẩn thận và lễ phép.

Nhin-tre-Nhat-an-trua-ma-ngam-lai-the-nao-moi-la-chat-luong-GD-thuc-su-8

Sau đó, cô bé phân dây buộc và túi bóng trên nắp hộp sữa vào 2 cái ca nhựa khác nhau rồi lại đi giúp các bạn khác mở hộp sữa.

Nhin-tre-Nhat-an-trua-ma-ngam-lai-the-nao-moi-la-chat-luong-GD-thuc-su-9

Học sinh của đoàn tôi vừa mở xong chai sữa thì sẽ có học sinh Nhật tới thu dây buộc và vỏ nilon lại.

Nhin-tre-Nhat-an-trua-ma-ngam-lai-the-nao-moi-la-chat-luong-GD-thuc-su-10

Thùng rác bên trái đựng vỏ nilon, thùng bên phải đựng nắp chai và giấy. Đây là bài học về phân loại rác mà các em được dạy từ khi còn nhỏ, sẽ hình thành thói quen của xã hội khi chúng lớn lên.

Nhin-tre-Nhat-an-trua-ma-ngam-lai-the-nao-moi-la-chat-luong-GD-thuc-su-12

 

Nhin-tre-Nhat-an-trua-ma-ngam-lai-the-nao-moi-la-chat-luong-GD-thuc-su-14

Gương mặt hồn nhiên của các em học sinh Nhật Bản. Những đứa trẻ ăn cơm một cách tập trung, ăn hết sạch suất của mình.

Nhin-tre-Nhat-an-trua-ma-ngam-lai-the-nao-moi-la-chat-luong-GD-thuc-su-16

Sau bữa trưa, chúng tôi cùng nhau giao lưu, học sinh đoàn tôi được mời lên đặt câu hỏi. Học sinh của tôi hỏi: “Các bạn có thấy vui không?” Tất cả đồng thanh đáp: “Rất vui”. Nhưng đến khi học sinh Nhật Bản hỏi lại câu hỏi đó, chúng tôi đều im lặng, có người nói: “Không vui”. Đây có lẽ là minh chứng cho sự ảnh hưởng của nền giáo dục tới trẻ em.

Nhin-tre-Nhat-an-trua-ma-ngam-lai-the-nao-moi-la-chat-luong-GD-thuc-su-17

Lúc này, phiên dịch viên nói một câu gì đó khiến các em học sinh Nhật hào hứng giơ tay lên.

Nhin-tre-Nhat-an-trua-ma-ngam-lai-the-nao-moi-la-chat-luong-GD-thuc-su-18

Sau đó, một vài em bước lên trên đứng thành vòng tròn chơi oẳn tù tì, lần lượt từng người bị loại cho đến khi chỉ còn vài em chiến thắng.

Nhin-tre-Nhat-an-trua-ma-ngam-lai-the-nao-moi-la-chat-luong-GD-thuc-su-19

Các em đi đến bên thùng lấy sữa uống. Thì ra đây là cách để sử dụng nốt những chai sữa còn thừa chưa được phát hết.

Nhin-tre-Nhat-an-trua-ma-ngam-lai-the-nao-moi-la-chat-luong-GD-thuc-su-20

Sữa uống hết, cơm ăn sạch, suất cơm nào cũng vậy.

Nhin-tre-Nhat-an-trua-ma-ngam-lai-the-nao-moi-la-chat-luong-GD-thuc-su-21

Em học sinh này thắng được 2 chai sữa, uống xong đều đặt chai nằm xuống khay. Chi tiết nhỏ này cho thấy các em đã được dạy dỗ rất cẩn thận, rằng chai rỗng đều phải đặt nằm xuống khay để phòng khi các em đi bị ngã, chai sẽ không vỡ.

Nhin-tre-Nhat-an-trua-ma-ngam-lai-the-nao-moi-la-chat-luong-GD-thuc-su-22

Nhìn học sinh của tôi để thừa thức ăn, chai đặt đứng trên khay, tôi rất xấu hổ. Điều này không thể trách các em, chỉ trách nền giáo dục của chúng ta không dạy bọn trẻ cẩn thận như vậy. Thức ăn còn sót lại được trút vào các xô các nhau, dụng cụ ăn cũng phải xếp vào vị trí ban đầu.

Nhin-tre-Nhat-an-trua-ma-ngam-lai-the-nao-moi-la-chat-luong-GD-thuc-su-23

Trên bàn ăn của mỗi học sinh đều có 1 chiếc bàn chải nhỏ. Sau bữa ăn, các em sẽ lập tức đánh răng, trong nhà ăn có bồn nước công cộng rất tiện lợi. Thói quen vệ sinh này đã được hình thành từ trong trường học.

Nhin-tre-Nhat-an-trua-ma-ngam-lai-the-nao-moi-la-chat-luong-GD-thuc-su-24

Khi hầu hết các bạn đã ăn xong, rất nhiều em học sinh Nhật tự lấy khăn ra lau bàn sạch sẽ. Không cần có người giám sát hay quản lí, mỗi em đều tự giác làm cẩn thận, thành thạo.

Nhin-tre-Nhat-an-trua-ma-ngam-lai-the-nao-moi-la-chat-luong-GD-thuc-su-25

Có em phụ trách xếp khay ngay ngắn thành chồng.

Nhin-tre-Nhat-an-trua-ma-ngam-lai-the-nao-moi-la-chat-luong-GD-thuc-su-27

Có em bê thùng cơm.

Nhin-tre-Nhat-an-trua-ma-ngam-lai-the-nao-moi-la-chat-luong-GD-thuc-su-28

Phiên dịch viên đang giúp các em thu dọn đũa bát, ai cũng tham gia làm việc.

Nhin-tre-Nhat-an-trua-ma-ngam-lai-the-nao-moi-la-chat-luong-GD-thuc-su-29

Khệ nệ xách thùng sữa, hai em đang cố gắng hết mình.

Tôi tin rằng sau khi xem những bức ảnh này, các bậc phụ huynh cũng thấy xúc động. Những đứa trẻ của chúng ta ở nhà phụ giúp cha mẹ hầu hết đều mong muốn được thưởng công, phần còn lại thì không làm hoặc ỷ lại người giúp việc. Đừng để con chúng ta thất bại ở ngay vạch xuất phát, bỏ ra nhiều tiền cho con đi học kĩ năng sống, năng khiếu, văn chương nhưng lại chẳng dạy con sống tự lập, hiếu kính bố mẹ và làm việc nhà.

Nguồn: cmoney/wenxuecity

Theo Khánh Chi / Trí Thức Trẻ

Cho con học tại nhà: tốt và chưa tốt

tu-hoc_zooj

Nhiều phụ huynh có nhu cầu để con học tại nhà (không đến trường) theo một phương pháp giáo dục như mình mong muốn. Vấn đề đặt ra là điều này có được phép? Những đứa trẻ này có được tham gia các kỳ thi lấy bằng cấp như học sinh bình thường không?

5b3334425dkeziah_uaks

Vợ chồng chị Keziah Hương cùng các con – Ảnh: nhân vật cung cấp

Học tại nhà (homeschooling) là chuyện bình thường ở nhiều nước và hiện đang trở thành nhu cầu của không ít phụ huynh tại VN.

Không còn muốn đi học thì cho nghỉ
Vũ Tuấn Kiệt từng đi học ở 2 trường quốc tế nhưng đến năm 7 tuổi, bố mẹ Kiệt quyết định cho con nghỉ học, ở nhà vẽ tranh, học tiếng Anh, tiếng Trung, học những kiến thức mà họ cho là cần thiết.
Kiến trúc sư Phó Đức Tùng, bố nuôi của Kiệt, nói về quyết định cho Kiệt nghỉ học: “Em thích đi học thì đi, ở nhà thì ở. Thời điểm này, Kiệt không còn muốn đi học, cứ đi học là căng thẳng. Kiến thức đi học thời điểm này cũng không đáng là bao. Khi đã không thích đi học thì càng đi học càng khổ, càng như bị bệnh. Nghỉ học để khỏi bệnh, giúp Kiệt cảm thấy hạnh phúc thì nên cho nghỉ”.

Cũng theo ông Tùng, Kiệt ở với bố nuôi từ 7 – 11 tuổi và hoàn toàn học tại nhà. Đến năm 12 tuổi, Kiệt quay về ở với bố mẹ ruột và tiếp tục đi học tại một trường quốc tế. Kiệt không gặp khó khăn khi quay trở lại trường.
Chị H. (ở Hà Nội) cũng quyết định cho con học tại nhà. Lý do là đến năm lớp 1, suốt tháng đầu tiên con chị bị căng thẳng. Đêm mơ ngủ, con cứ bật dậy ôm quần áo đòi về. Hết học kỳ 1 năm lớp 1, khi con không muốn đi học tiếp, vợ chồng chị quyết định cho con học tại nhà. Hai vợ chồng chia các môn học ra để phụ trách dạy con. Ngoài ra, chị H. dẫn con đi bán hàng tại bệnh viện để giúp con học toán, dẫn con đến bảo tàng để dạy về lịch sử… Chị cho biết không sợ con sau này đi học khó hòa nhập vì thành công không phụ thuộc vào việc đến lớp. Quan trọng là con chị có những đức tính tốt và khả năng làm việc tự giác, độc lập, sau đó làm việc gì cũng sẽ thành công. Chị H. cũng tự tin rằng mình dạy con ở nhà tốt hơn ở trường!
Vợ chồng chị Keziah Hương (ở Hà Nội) cho biết rất hài lòng khi đang áp dụng cho con học một phần tại nhà.
Khi vợ chồng chị Bùi Uyên (ở TP.HCM) áp dụng giáo dục tại nhà cho con, chồng chị quyết định bỏ công việc toàn thời gian ở một công ty nước ngoài, chuyển sang làm việc tự do để dành nhiều thời gian hơn với con. Hai vợ chồng thay phiên nhau cùng chơi mà học với con. Chị Uyên cho rằng con anh chị đang phát triển rất bình thường và có điều kiện để học được nhiều điều hơn trong cuộc sống.
Lợi ích và rủi ro
Tháng 12.2014, trên trang Facebook cá nhân, tiến sĩ Giáp Văn Dương, người sáng lập trường trực tuyến GiapSchool, nêu câu hỏi: “Homeschooling có được chấp nhận ở VN không?”. Nhiều phụ huynh cho biết đang xem xét phương pháp này và sẵn sàng cho con học tại nhà.
Bàn luận trên Facebook, tất cả những ý kiến lo ngại chủ yếu xoay quanh 2 vấn đề: môi trường học, sự tiếp xúc với bạn bè của con và sự công nhận pháp lý khi con trở lại trường học hoặc học ở bậc cao hơn.
Một phụ huynh có nick Tô-Mô-Ê đang cho con học tại nhà nêu ý kiến: “Quả thật trước đây mình cũng rất lo ngại về việc dạy con ở nhà nhưng sau khi tìm hiểu kỹ thì thấy những rủi ro không nhiều và ở mức chấp nhận được. Còn lợi ích của nó thì cũng rất nhiều. Có nhiều ý kiến lo ngại là trẻ học ở nhà sẽ khó hòa nhập cộng đồng, nhưng nếu mình dành thời gian đưa con tham gia các hoạt động với những đứa trẻ cũng học kiểu này sẽ không đến nỗi. Còn thời gian ban ngày thì mình cố gắng sắp xếp sao cho có thể chơi với con hoặc đưa con đi cùng mình khi gặp gỡ bạn bè, khách hàng, thậm chí là làm việc…”.
tu-hoc_zooj
Phụ huynh này cũng cho biết trong hoàn cảnh VN, học ở nhà sẽ có quá nhiều phần mạo hiểm như vấn đề liên quan đến thủ tục hành chính, ví dụ làm sao để con học hoàn toàn ở nhà mà vẫn có thể được dự thi và nhận được chứng chỉ tốt nghiệp. Kế đến là về việc giảng dạy. Cha mẹ không thể dạy cho con hết tất cả toán, lý, hóa, sinh, văn, sử, địa… hay khó tạo ra môi trường để học tiếng Anh.

Ông Phó Đức Tùng nhận định: “Học tại nhà sẽ luôn có chất lượng cao hơn. Bỏ công nhiều hơn, lại dạy một thầy một trò, dĩ nhiên là tốt hơn trẻ học trên lớp với nhiều bạn bè. Tuy nhiên chỉ nên dành cho một số trường hợp đặc biệt thôi. Không phải ai cũng có điều kiện dạy dỗ con tốt và trẻ con cũng cần có bạn bè. Phải tùy vào trường hợp cụ thể để cân nhắc nên cho con học ở nhà hay đến trường”.
Ý kiến

Phải có hệ thống khảo thí tốt
Điều kiện quan trọng nhất để VN có thể cho phép học tại nhà là có hệ thống khảo thí thật tốt và minh bạch. Khi đó HS này có thể vào học bất kỳ bậc học nào sau đó nếu muốn.
Tiến sĩ Trần Vinh Dự
(Chủ tịch Trường CĐ Nghề Việt – Mỹ)
Nhiều thiệt thòi cho trẻ
Tôi không ủng hộ học tại nhà vì việc này mang đến nhiều thiệt thòi cho trẻ. Học tại gia phụ thuộc rất nhiều vào tư duy của cha mẹ. Nếu cha mẹ không theo phương pháp tiến bộ sẽ ảnh hưởng xấu đến sự phát triển của các em.
Nguyễn Thị Kiều Oanh
(Chủ tịch HĐQT Trường quốc tế Canada)
Xu hướng không tránh khỏi
Tôi ủng hộ học tại nhà. Đây là xu hướng không tránh khỏi của thế giới và ở VN. Giáo dục đôi khi đang áp dụng việc quản trị công nghiệp, điều này khiến nhiều phụ huynh muốn dạy cho con ở nhà. Sáng tạo mang dấu ấn cá nhân và tôi cũng không ủng hộ sản xuất đại trà theo một mẫu chung hàng loạt. Vả lại, hiện nay xu hướng làm việc tại nhà tại VN đang tăng rất nhanh. Vậy thì tại sao không thể cho con học tại nhà? Không nhất thiết phải sửa đổi luật giáo dục mà chỉ cần công nhận và cho phép phụ huynh đăng ký cho con hình thức học này.
Tiến sĩ Giáp Văn Dương
Theo Thanh Niên

Bí quyết dạy con học tại nhà trong suốt 6 năm

con1

“Với mong muốn con có tuổi thơ vừa sức, cũng như có những kỹ năng thiết thực hơn cho cuộc sống sau này, tôi quyết định chọn home school” – anh Bùi Huy Kiên (Long Biên, Hà Nội).

Chia sẻ về lý do chọn “home school”, anh Kiên nói: Muốn cậu con trai học được những kiến thức, kỹ năng hữu ích và gần gũi với cuộc sống hơn, thay vì phải học những kiến thức mà sau này có thể cháu sẽ không bao giờ sử dụng tới.

Anh kỳ vọng ít nhất sau khi tốt nghiệp cấp 3, với những gì được học, con có thể tồn tại một cách độc lập. Theo anh, trong chương trình giáo dục mà anh lựa chọn cho con, có những kiến thức và kỹ năng quan trọng mà chương trình giáo dục của Việt Nam không đề cập tới.

con1

Bé Bùi Huy Khang sắp học xong lớp 6 của một chương trình học tại nhà. Ảnh: VietNamNet.

Hiện tại, bé Bùi Huy Khang, 13 tuổi – con trai anh Kiên – đang theo học một chương trình học tại nhà của Mỹ. Khang cũng từng đến trường như những đứa trẻ khác nhưng chỉ học được nửa năm thì dừng. Sau đó, vợ chồng anh quyết định cho con học tại nhà theo một số giáo trình của nước ngoài. Ban đầu, Khang theo học một số chương trình nhưng thấy không hiệu quả cho lắm, sau đó mới chuyển sang chương trình hiện tại.

Vì mất thời gian chuyển đổi nên những năm đầu tiên Khang học chậm hơn so với độ tuổi nhưng hiện tại cậu bé này đã học gần xong chương trình lớp 6. Anh Kiên cho biết: “Do mình có thể chủ động về thời gian học tập nên thậm chí nếu nhanh có thể học một năm 2 lớp”.

Cô giáo hướng dẫn qua video

Với hình thức này, Khang có thể học qua video và sách được gửi về từ Mỹ sau khi bố mẹ đã thanh toán chi phí qua tài khoản. Mỗi cuốn sách cũng chia thành các bài như bình thường, tuy nhiên thay vì nghe cô giáo giảng bài trực tiếp thì Khang nghe cô giáo hướng dẫn trong video.

Chính vì thế, vai trò của bố mẹ trong chương trình học này là rất quan trọng. Phụ huynh sẽ là người giám sát, hỗ trợ, giải đáp thắc mắc của con. Nếu có những vướng mắc không thể giải đáp, phụ huynh có thể gửi email cho trường để hỏi. Để theo học cùng con, chương trình cũng thiết kế khá nhiều tài liệu hướng dẫn dành riêng cho bố mẹ.

Sau mỗi bài học cũng có những bài tập theo mẫu sẵn, trẻ điền câu trả lời vào đó và bố mẹ chính là người chấm điểm (theo hướng dẫn trong tài liệu), sau đó gửi bài và điểm chấm sang cho trường lưu. Cả tiền sách, video và chi phí vận chuyển trong vòng một năm học của chương trình này là khoảng 1.000 USD – anh Kiên cho biết.

Ngoài ra, thông thường mỗi tuần Khang phải làm một bài “test” cho mỗi môn học. Những bài test này cũng được bố mẹ chấm điểm, nếu là bài đọc thì ghi âm vào đĩa rồi gửi sang cho trường. Khoảng 6 tuần anh chị gửi những kết quả này sang Mỹ một lần.

Anh Kiên cho biết, trước đây có cho cháu học ở một trường mầm non quốc tế và cho đi học tiếng Anh từ nhỏ nên trước khi theo học chương trình này cu cậu cũng đã biết một chút tiếng Anh. “ Hồi mới bắt đầu học, tiếng Anh của cháu cũng chỉ ở mức bình thường thôi nhưng bây giờ kỹ năng nghe nói của cu cậu đã tốt hơn nhiều” – ông bố này chia sẻ.

Con được cấp bằng mà không “mất gốc”

Khác với nhiều người nhầm tưởng học tại nhà là không có bằng cấp, anh Kiên cho biết nếu phụ huynh đăng ký, trường sẽ cấp giấy chứng nhận cho học sinh. Ngoài ra, sau khi học xong phổ thông, nếu muốn học tiếp đại học, học sinh thường phải trải qua một bài test và phỏng vấn. Nếu trường đại học cần thông tin về những năm học phổ thông, trường đại học sẽ tự liên hệ với trường cũ để lấy thông tin, phụ huynh sẽ không phải cung cấp nữa.

Tuy nhiên, vợ chồng anh Kiên cũng có những cách khác để cậu con trai không “mất gốc”. Lịch sử, địa lý Việt Nam được anh chị bổ sung cho cháu bằng nhiều cách khác nhau: qua sách vở, các hoạt động ngoại khoá, du lịch, tham quan… Đặc biệt, hai bố con rất thích đi thăm bảo tàng.Do chương trình của Mỹ, học hoàn toàn bằng tiếng Anh nên những năm đầu, ngoài thời gian học ở nhà, Khang còn theo học 2 lớp tiếng Anh bên ngoài, một ở Hội đồng Anh, một do thầy giáo người Mỹ giảng dạy. Hiện tại, tiếng Anh của Khang đã tốt hơn nhiều nên em không còn học thêm tiếng Anh bên ngoài nữa.

Nói về định hướng sau này cho con trai, anh Kiên chia sẻ: “Phải có thêm thời gian để xem khả năng của cháu phù hợp với ngành gì. Còn phụ thuộc vào đam mê của cháu nữa. Bây giờ cháu vẫn còn nhỏ, chưa thể hiện khả năng gì đặc biệt… Nếu muốn, cháu có thể đi làm sau khi học xong phổ thông, sau này thấy thiếu kiến thức thì học tiếp, không vấn đề gì!”

Vì không đến trường như các bạn cùng lứa nên Khang có ít bạn. “Cháu cũng hơi buồn thôi!” – cậu bé chia sẻ. Tuy nhiên, tiếp xúc với Khang, ấn tượng để lại là một cậu bé nhanh nhẹn, cởi mở và dễ thương. Khó có thể nhận ra cái “hơi buồn” của Khang khi nghe cu cậu kể đủ thứ chuyện thú vị bằng giọng hào hứng, từ sở thích chơi Lego, đọc truyện tranh tới việc tiết kiệm tiền ăn khi đi du lịch.

“Dạo trước cháu sang Singapore mấy ngày, vừa đi chơi vừa đi học. Cháu không đi cùng bố mẹ mà đi theo đoàn. Bố mẹ cho cháu 60 đô. Đến giờ ăn người ta phát tiền cho, phần lớn cháu ăn không hết tiền. Cháu dành tiền mua một con đồ chơi, khoảng 42 đô. Hàng thật luôn!…” – Khang hớn hở khoe.

“Lớn lên, cháu thích chế tạo kiểu đồ chơi như Lego vì cháu thích chơi Lego. Cháu thích sang Mỹ, chơi hay học đều thích” – cậu bé 13 tuổi chia sẻ về ước mơ.

Phụ huynh Việt Nam còn e dè trước Homeschooling

141103_hoc2

Homeschooling là một mô hình giáo dục tại nhà của Mỹ đã có từ lâu, nhưng tại Việt Nam, phương pháp này đang khiến các bậc phụ huynh chần chừ, e dè.

Những ưu điểm nổi bật

Với các nước phát triển trên thế giới, Homeschooling là một trong số những xu hướng giáo dục hấp dẫn. Trẻ em sẽ được tự học ở nhà theo giáo án soạn sẵn dưới sự giám sát và quản lý của cha mẹ. Các tổ chức giáo dục sẽ tổ chức kỳ thi online để trẻ được cấp bằng chứng nhận. Điều này giúp các em chủ động về thời gian học tập, thậm chí là học vượt lớp nếu có khả năng. Ngoài ra, trẻ có thể giảm bớt áp lực học hành do không phải đối mặt với những bài kiểm tra liên tục, thi học kỳ hay việc chạy theo thành tích của nhà trường. Cha mẹ các em cũng giảm tải chi phí tiền học, quỹ trường…

Tuy nhiên, tại Việt Nam, hình thức học tập này còn thể hiện nhiều điểm bất cập khiến các bậc phụ huynh băn khoăn. Và chỉ có một số ít các gia đình trẻ, vợ hoặc chồng từng sinh sống và học tập, làm việc ở nước ngoài nhiều năm mới quyết định cho con cái theo học Homeschooling.

140844_hoc1

Hình thức học ở nhà vẫn còn khá xa lạ với nhiều phụ huynh Việt Nam (Ảnh: Internet)

Vì sao mẹ Việt chưa sẵn sàng?

Tâm lý ỉ lại khi nhà là trường

Khi ngôi nhà thân quen của trẻ trở thành trường học, cha mẹ chính là thầy cô, nhiều trẻ có xu hướng bỏ bê việc học do tâm lý cho rằng ‘học ở nhà’ không cần phải quá khắt khe, tuyệt đối tuân thủ các quy định. Với suy nghĩ này, không ít gia đình mới đầu rất hăng hái cho con em tham gia Homeschooling nhưng chỉ một thời gian ngắn sau đành ngậm ngùi ‘từ biệt’. Bạn có chắc chắn rằng, vẫn sẽ bắt con học bài nếu chúng kêu nhức đầu mệt mỏi, hay hôm nay bạn bận công việc nên dễ dàng cho con nghỉ học vì vắng ‘giáo viên’?!

Trẻ gặp bất ổn về tâm lý

Trẻ học tại nhà thường ít sự giao lưu với bạn bè đồng trang lứa để học hỏi, khuyến khích, thậm chí là cạnh tranh nhau cùng học tập nên có ít động lực để nâng cao chất lượng học tập.

Ngoài ra, trẻ cũng thiếu đi sự năng động, hòa đồng vì không có môi trường giao lưu, tham gia hoạt động ngoại khóa cùng các bạn và thầy cô giáo nên hạn chế các kỹ năng giao tiếp. Chưa kể đến việc, các em cũng bị tước đi những kỷ niệm trong trẻo của tuổi học trò dưới mái trường phổ thông, mất cân bằng giữa các yếu tố tâm sinh lý và dần dần khiến trẻ thu hẹp mình hoặc gặp khó khăn trong các mối quan hệ bên ngoài xã hội.

Cha mẹ cần có kỹ năng sư phạm nhất định

Khi tham gia hình thức Homeschooling, trẻ và cha mẹ hoặc người giám sát quá trình học tập của trẻ cần có một nền tảng ngoại ngữ vững chắc để định hướng và hướng dẫn trẻ trong suốt quá trình học. Nguyên do là các giáo trình học Homeschooling đều là của các trung tâm giáo dục nước ngoài học theo hình thức trực tuyến.

Người ‘thầy’ của trẻ khi theo học Homeschooling đa phần chính là cha mẹ. Cha mẹ của trẻ ít nhiều phải có những kỹ năng sư phạm nhất định để đảm bảo trong việc chọn lọc phương pháp dạy con, có vốn hiểu biết, vốn sống phong phú về nhiều lĩnh vực để cân bằng khối lượng kiến thức giữa các môn học.

141103_hoc2

Cha mẹ cần có kỹ năng sư phạm để theo dõi việc học của con (Ảnh: Internet)

Thực tế, phương pháp học Homeschooling cũng có những ưu điểm nổi trội, tuy nhiên để trở thành một ‘cơn sốt’ hay xu hướng giáo dục tại Việt Nam trong tương lai gần sẽ là điều khó khăn. Các gia đình cần có sự cân nhắc, chuẩn bị lâu dài trước khi quyết định cho con em mình tham gia Homeschooling.

Theo Suckhoedoisong.vn

Singapore: không bao giờ dạy lý thuyết suông

singapore-students-1442822612

Dù đó là môn khoa học, kỹ thuật hay toán, bí quyết của các nhà giáo dục Singapore là không bao giờ dạy lý thuyết suông.

singapore-students-1442822612

Một lớp học ở Singapore – Ảnh: Channel News Asia

Theo Channel News Asia, ngày 22-9, Bộ Giáo dục Singapore sẽ tổ chức trao thưởng và vinh danh 21 trường học vì các thành tích xuất sắc trong sự nghiệp đào tạo con người.

Năm lĩnh vực được đánh giá bao gồm: Dạy và học, giáo dục nhân cách và tư cách công dân, phát triển học sinh toàn diện, đãi ngộ tốt cho giáo viên và liên kết trong đào tạo.

Để tạo sự hứng thú cho học sinh, giáo viên nghĩ ra các dự án nghiên cứu nhỏ để học sinh có thể đưa kiến thức đã học vào thực tế.

Nhà trường lập ra một chương trình giáo dục riêng gọi là “Môi trường và tính bền vững” để học sinh tham gia thảo luận các thử thách về môi trường mà thế giới sẽ đối mặt từ đây đến năm 2050. Các công dân tương lai sau đó có thể đề xuất các giải pháp môi trường cho các doanh nghiệp.

Các chiến dịch cộng đồng cũng là một phần thú vị của chương trình học. Để nâng cao nhận thức của cộng đồng về bệnh sốt xuất huyết, các học sinh tự thiết kế tờ rơi, cung cấp thông tin và đi đến 1.400 hộ gia đình để nói chuyện với người dân về bệnh sốt xuất huyết.

Các học sinh được khuyến khích đúc kết kinh nghiệm đã học qua những bài tiểu luận. Tất cả được đăng trên trang web của nhà trường.

“Kinh nghiệm thực tế cho phép các học sinh gặt hái nhiều hơn từ sách giáo khoa. Môi trường bên ngoài giúp chúng phát triển trí tưởng tượng và tự vấn mình về những mục tiêu lâu dài. Chẳng hạn như khi nói chuyện với người dân về bệnh sốt xuất huyết, học sinh học cách tự suy nghĩ trong tình huống được chất vấn điều gì đó”, hiệu trưởng Loh Leong Ben của trường Zhonghua giải.

Theo Tuổi Trẻ

Giáo dục sự tự chủ cho con là ưu tiên hàng đầu ở Pháp

0-1444048668

Trong khuôn khổ một dự án nghiên cứu của Viện Nghiên cứu phát triển giáo dục (IRED), chúng tôi phỏng vấn một số phụ huynh Pháp để tìm hiểu về nhận thức, quan niệm về mục tiêu và cách thức giáo dục con trẻ, thì thấy rằng ưu tiên hàng đầu của họ là giáo dục sự tự chủ cho con.

0-1444048668

Họ giáo dục con tự chủ trong cách ăn nết ở hằng ngày, trong các mối quan hệ với người khác, tự chủ trong học tập, tư duy và phán đoán, tự chủ trong đời sống tinh thần và cả về tài chính… Trong bài viết ngắn này, chúng tôi chỉ đề cập đến khía cạnh giáo dục tự chủ về tài chính và quan niệm của họ về tương lai của con cái.

Con tự kiếm tiền để thực hiện những dự án

Chúng tôi trích dẫn trường hợp anh Mathieu và chị Elie (đã đổi tên) như một ví dụ điển hình. Anh chị có 5 người con đã trưởng thành, ai cũng khỏe mạnh và lịch thiệp, ba người đã đi làm, hai con trai cuối đang đi học. Anh chị cho biết các con của họ đã bắt đầu đi làm thêm, cụ thể là hái trái cây vào các dịp hè bắt đầu từ 14 tuổi (theo Luật lao động của Pháp, trẻ em trên 14 tuổi có thể tham gia lao động có giới hạn vào các kỳ nghỉ học trong năm).

Với số tiền kiếm được, các cháu có thể mua những đồ chơi, sách vở mà các cháu thích, hay những phương tiện cần thiết như điện thoại, máy tính, và sau này là mua cả xe hơi cá nhân, dành dụm đóng tiền học bằng lái xe khi đủ tuổi, hay thực hiện những cuộc tham quan du lịch với bạn bè.

Chị Elie cho chúng tôi biết: “Xe hơi của chúng là tự chúng kiếm tiền mua, nhờ lao động, các cháu học được nhiều thứ, biết được giá trị của lao động. Có những cha mẹ chu cấp cho các con mọi thứ, nhưng như vậy thì các cháu không học được gì, ngay cả một tiếng cảm ơn”.

Anh Mathieu giải thích thêm: “Nhờ lao động, các cháu khám phá thế giới việc làm thực rất nhanh… Khi tham gia lao động, các cháu tự tiến bộ. Phải làm việc để sống, khi làm việc các cháu học được khả năng tự xoay xở, sự dũng cảm. Khi chúng lao động và làm việc cần cù, chúng cũng có khả năng kiếm việc về sau trong những nơi khác khi thôi học”.

Tất cả các phụ huynh mà chúng tôi nói chuyện có con trên 14 tuổi đều cho con đi làm thêm vào các dịp nghỉ để tự kiếm tiền bất luận hoàn cảnh gia đình thế nào: có những học sinh hái các loại rau quả vào mùa hè; có học sinh sửa xe cùng bố vì bố là thợ sửa xe; có học sinh làm vườn cho những người hàng xóm…

Theo các bậc cha mẹ mà chúng tôi đã nói chuyện, việc cho con đi làm là một phần của giáo dục tự chủ. Họ khuyến khích con lập những dự án cụ thể cho chính mình và tự kiếm tiền để thực hiện chúng. Họ muốn con họ thấy được các giá trị của lao động, tự chủ và biết tính toán về mặt tài chính với những “dự án” nhỏ của riêng mình, và nhờ vậy những người trẻ có thể bước vào đời một cách vững chãi và đầy tự tin.

Cách cha mẹ Pháp tự hào

Một bà mẹ có hai người con đã rất tự hào về con trai đầu 26 tuổi của mình: “Con trai tôi tự quản lý cuộc sống của cháu. Cháu đi đây đi đó, cháu mua những thứ cháu cần, cháu thích một chiếc du thuyền thì cháu đã mua một chiếc du thuyền. Cháu tự xoay xở rất tốt, đó là cuộc sống của cháu… Tôi nghĩ cháu được như vậy cũng một phần nhờ tôi. Khi còn nhỏ, tôi đã dạy nó tự lập, tự làm giấy tờ, tự làm việc. Sự lịch thiệp cũng vậy, tôi nghĩ đó là thành quả về cách dạy dỗ của tôi, tôi hi vọng thế… Nói chung tự chủ và giáo dục tự chủ là rất quan trọng, tôi đã dạy các cháu từ sớm, tôi đã dạy các cháu cách nói chuyện với người khác khi còn nhỏ. Đến 16 tuổi, cháu muốn đi làm thêm, tôi chỉ chở đến địa điểm và chính các cháu đã tự gặp chủ và xin việc”.

Chị cho biết con đầu của chị không thích chuyện học vấn ở trường nên cháu đã chọn học trung học nghề và hiện đang là một đầu bếp khá thành công, trong khi chị tỏ ra khá lo lắng cho con trai thứ hai 16 tuổi vì cháu khá khép kín, ít giao tế xã hội và thiếu năng động, mặc dù cháu tỏ ra yêu thích sự học hành trường lớp hơn người anh.

Để hiểu rõ hơn quan niệm của các bà mẹ Pháp về tương lai của con cái, chúng tôi xin dẫn một ví dụ khác từ bà mẹ có 3 người con đang học phổ thông.

“Không ai biết trước được tương lai, nhưng nếu mong đợi thì trước tiên là cháu có một việc làm mà cháu thích. Tôi không muốn cháu cứ phải học thật nhiều, nếu mà cháu không thích thú gì sự học hành đó. Nếu có cháu nào thích làm thợ nề thì cứ làm thợ nề. Điều quan trọng là chúng hạnh phúc với công việc của chúng. Tôi không thúc đẩy chúng học nhiều nếu điều đó không phù hợp với cháu, không nên làm như vậy. Quan trọng là có một công việc để kiếm sống, tôi không nói với cháu là dứt khoát con phải làm bác sĩ… các bậc cha mẹ đều muốn con mình trọn vẹn, thập toàn, nhưng tôi thì không, vì “nhân bất thập toàn” mà” – chị nói.

Nhiều bà mẹ Pháp đã cho biết mục tiêu ưu tiên của họ là giáo dục con trưởng thành, phát triển về mọi mặt, nhất là khả năng tự lập để bước vào đời, để sống cuộc sống của chính mỗi một người con và biết sống với người khác trong một xã hội nhiều khác biệt, chứ họ không ép con theo đuổi bất kỳ hình mẫu nào theo sự hình dung của họ nếu đó không phù hợp với con.

Với họ, quan trọng là từng người con cảm thấy hạnh phúc, ham thích nghề nghiệp trong tương lai của mình, dẫu đó là nghề chân tay hay trí óc. Chuyện học hành bằng cấp cũng cần thiết vì điều này tăng thêm sự lựa chọn nghề nghiệp cho con về sau, nhưng chỉ là một trong nhiều con đường của cuộc sống, chứ không quyết định cho tương lai và hạnh phúc của con.

Ảnh hưởng của xã hội

Theo nhà nghiên cứu Gayet, tại Pháp có một sự biến chuyển các giá trị trong mục tiêu giáo dục gia đình như sau: những năm 1960, người Pháp vẫn quan niệm một đứa trẻ được “giáo dục tốt” là đứa trẻ biết vâng lời (có lẽ tương tự như Việt Nam hiện nay); những năm 1970, người ta quan niệm là đứa trẻ phải phát triển (epanoui); sau năm 1980, hình ảnh một đứa trẻ lý tưởng là đứa trẻ tự chủ (autonome) và điều này còn kéo dài đến ngày nay.

Chúng tôi cũng nói chuyện với nhiều phụ huynh Việt Nam, nhưng thấy ít người trong họ khuyến khích con đi làm thêm trong kế hoạch giáo dục tự chủ cho con cái, hình ảnh phổ biến của một học sinh Việt là học: học ở trường, học ở nhà, học thêm nhiều thứ bên ngoài.

Các bậc cha mẹ Việt mà chúng tôi đã gặp, dù giàu hay nghèo cũng cố gắng đầu tư cho con cái học hành với một não trạng “học để làm quan”, học để đổi đời, để thoát nghèo (những trường hợp thuộc nhóm bình dân). Niềm tự hào của họ với con cũng gắn với chuyện học, với thành tích điểm số và bằng cấp, chứ chúng tôi không gặp cha mẹ nào tự hào kiểu như bà mẹ Pháp đã hãnh diện về một “đầu bếp” nói trên.

Cuộc sống có nhiều con đường, mỗi cá thể là một sự duy biệt, có một năng khiếu, sở thích, khuynh hướng và loại hình thông minh khác nhau, trong đó con đường học thuật (học lên cao) chỉ là một thứ. Liệu việc người lớn Việt Nam chúng ta cùng hướng tất cả con trẻ vào con đường này liệu có đúng và phí phạm không?

Theo Tuổi Trẻ

Cha mẹ hoàn toàn có thể cho trẻ học tại nhà

1443521837_hoc-tai-nhajpg

“Nếu cha mẹ là những người được trang bị đầy đủ kỹ năng, có thời gian và kiến thức thì tôi nghĩ quyết định cho con học tại nhà của họ không có gì là rủi ro cả”, thầy Tuấn Hải chia sẻ.

Trước những ý kiến trái chiều về mô hình học tại nhà (home-schooling) mà một gia đình sống ở Sài Gòn quyết định cho con gái nhỏ của mình theo học, ông Nguyễn Tuấn Hải, người sáng lập và điều hành trường Tiểu học Reggio Emilia Hà Nội, Giám đốc chiến lược của hệ thống Anh ngữ Eton Grammar, cho rằng, mô hình giáo dục tại nhà (tiếng Anh gọi là homeschooling) hoàn toàn có thể áp dụng tại mọi xã hội bất kể trình độ phát triển nào. Ông Hải tin tưởng rằng, homeschooling hoàn toàn khả thi ở Việt Nam.

Nhận xét về trường hợp cụ thể là gia đình sống ở Sài Gòn, thầy Hải nói: “Việc cha mẹ ở Sài Gòn cho con ở nhà tự dạy trong hoàn cảnh họ không phải là người làm trong ngành giáo dục, theo tôi vừa mạo hiểm vừa không. Lí do là: Có khi cho con đi học ở trường mới là mạo hiểm. Tại sao chúng ta không lật lại vấn đề như thế. Việc đi học ở trường phổ thông của ta vốn có rất nhiều vấn đề và tồn tại. Gửi con vào đó mới là mạo hiểm chứ.

1443521837_hoc-tai-nhajpg

Dù không phải chuyên gia, cha mẹ vẫn có thể chọn homeschooling cho con.

Có thể việc dạy con ở nhà với ít hiểu biết có các rủi ro nhưng vẫn còn ít hơn so với việc gửi con đến trường. Đó là chưa nói tới các vấn đề về tài chính, hoàn cảnh gia đình. Trong trường hợp gia đình ở Sài Gòn, chắc chắn là họ đã tính kỹ và biết được đâu là cách tốt nhất cho con của họ. Nếu họ là những người được trang bị đầy đủ kỹ năng, thời gian và kiến thức thì tôi nghĩ quyết định của họ không có gì là rủi ro cả”.

Theo vị chuyên gia giáo dục mầm non – tiểu học này, cha mẹ không nhất thiết phải là chuyên gia để lựa chọn con đường giáo dục tại nhà cho con. Bởi ngoài cha mẹ các bé còn 2 người thầy vĩ đại nữa là: thiên nhiên và bạn bè. “Từ 2 người thầy này trẻ sẽ học được nhiều điều mà thậm chí trường học không dạy cho chúng được. Cha mẹ chỉ cần là người dẫn dắt và dạy chúng các kỹ năng cơ bản nhất mà thôi”, thầy Hải chia sẻ.

Thầy Hải cho rằng, cha mẹ hoàn toàn có thể dùng sách để dạy con trong bậc tiểu học. Sau đó chúng sẽ chỉ cần gia sư là đủ nếu chúng được rèn khả năng tự học. Theo lý thuyết, việc học ở nhà hoàn toàn có thể thực hiện cho tới hết phổ thông. Còn trên thực tế thì thầy Hải cho rằng có thể tới hết tiểu học.

“Giáo dục tại nhà trường có những ưu thế không thể phủ nhận so với việc tự học ở nhà của trẻ. Sẽ là rất dài nếu ta liệt kê chúng ra đây. Tôi nghĩ ưu thế quan trọng nhất chỉ là vấn đề môi trường xã hội và sự tương tác trong đó mà thôi. Kiến thức không quan trọng lắm khi người ta có thể thu hoạch bằng các cách khác nhau và vào các thời điểm khác nhau trong cuộc đời. Không thể bắt ai cũng giống ai được trong chuyện này”, thầy Hải chia sẻ.

Người sáng lập và điều hành trường Reggio Emilia cho rằng trường học của ta đơn giản chỉ là nhồi kiến thức và dạy mẹo giải bài tập. Chính vì vậy, đứa trẻ sẽ học được nhiều kỹ năng hữu ích cho cuộc sống hơn với phương pháp tự học tại nhà phù hợp. Thiệt thòi duy nhất cho việc tự học ở nhà là các em không có bằng cấp mà thôi. “Nếu chúng ta luật hóa chuyện này và cho trẻ em tự học ở nhà quyền được tham gia thi lấy bằng thì sẽ chả có gì gọi là thiệt thòi cả. Tôi tin sẽ tới lúc các em được trao trả cái quyền đương nhiên này của mình”, thầy Hải nói.

“Những năm đầu đời của trẻ , chúng chỉ cần được dạy các kỹ năng cơ bản mà thôi. Về xã hội chúng chỉ cần được kết giao bạn bè là đủ. Kiến thức chưa quan trọng với chúng. Môi trường tốt nhất cho trẻ phải là 1 môi trường tự do sáng tạo. Homeschooling hoàn toàn có thể trở nên như vậy”, thầy Hải nhận định.

Theo Vietnamnet

Cặp vợ chồng dạy con tại nhà trong suốt 18 năm

20150916143214-bai1-anh1

Thay vì cho con đến trường như bao gia đình khác, vợ chồng chị Uyên quyết định tự dạy con tại nhà cho đến khi con gái tròn 18 tuổi.

Home-school (học tại nhà) là một mô hình giáo dục đã được biết đến nhiều ở phương Tây, đặc biệt là Mỹ. Tại Việt Nam, với quan điểm còn coi trọng bằng cấp, việc cho con học tại nhà chưa phải là mô hình được phụ huynh lưu tâm. Tuy nhiên, gia đình chị Bùi Hà Uyên, 31 tuổi, đang sinh sống tại TP. Hồ Chí Minh là một trong những gia đình ít ỏi đã chọn phương pháp “home-school” cho con gái.

Sẵn sàng nghỉ việc vì con

Chia sẻ về quyết định được cho là khác biệt với các phụ huynh khác, chị Uyên nói: “Tôi nghĩ việc giáo dục trong những năm đầu đời là để xây dựng nên nhân cách cho một đứa trẻ. Vì thế, bé cần được bố mẹ dành nhiều thời gian để chỉ bảo và hướng dẫn mọi điều trong cuộc sống hơn.

Điều đó, thật khó để có thể tìm thấy trong môi trường giáo dục mầm non hiện tại của chúng ta hiện nay, cô giáo cũng không thể theo sát con mình để nhắc nhở và chỉ bảo cho con những điều vẫn còn chưa tốt và không nên làm”.

Chị Uyên cho biết, để việc giáo dục con tại nhà hiệu quả, điều khó nhất là cha mẹ phải dành nhiều thời gian cho – điều mà trong xã hội này thường được ưu tiên sau công việc. Ông xã chị đã quyết định bỏ công việc toàn thời gian ở một công ty nước ngoài, chuyển sang làm việc tự do để dành nhiều thời gian hơn cho con.

20150916143214-bai1-anh1

Chồng chị Uyên sẵn sàng nghỉ việc để có nhiều thời gian bên con.

“Trẻ con đến khi 3 tuổi là đã bắt đầu hình thành tính độc lập và thể hiện cái tôi của bản thân, sẽ bắt đầu tìm cách rời khỏi sự bao bọc của bố mẹ để học cách lớn lên. Vì thế, giai đoạn hiện tại không phải là con đang cần chúng ta nhất sao?

Có thể bố sẽ không kiếm được nhiều tiền như khi đi làm toàn thời gian, có thể bố mẹ sẽ bớt đi những tiêu xài không cần thiết, nhưng bù lại, bố thực sự đã có thời gian dành cho con.

Bố đã dạy con bơi, dạy con phơi đồ, dạy con chụp ảnh, dạy con yêu từng cái mầm con nhú lên mỗi ngày, dạy con rằng, một em bé cần phải học phép lịch sự khi yêu cầu người khác làm điều gì đó giúp mình…”, theo chia sẻ của chị Uyên, chồng chị đã bỏ việc với lý do như thế.

Chị Uyên cho biết, hiện chị là copywriter tự do còn chồng là nhiếp ảnh gia tự do chuyên về PR – quảng cáo. Hai vợ chồng thay phiên nhau cùng chơi mà học với con. Ví dụ như khi chị bận viết bài thì chồng sẽ chơi với con, cùng con đi chơi, cùng con đi chợ. Khi chồng bận đi chụp cho khách hàng thì chị lại đảm nhận công việc đó.

Tự dạy con cả kỹ năng sống và tri thức

“Tôi dạy con ngay từ khi bé còn nằm trong bụng mẹ. Điều này không có gì đáng ngạc nhiên cả bởi ngay từ tuần thứ 20, tai bé đã phát triển và bé đã có thể nghe được tiếng động xung quanh mình, trong đó gần gũi nhất với giọng của mẹ.

Tôi đọc sách cho con nghe, những câu chuyện nho nhỏ đáng yêu về cuộc sống, cho con nghe nhạc. Và vì con “đủ lớn” ngay khi chào đời, nên tôi tiếp tục duy trì dạy cho con những điều con có thể làm được và nên làm phù hợp với từng độ tuổi phát triển”, chị Uyên nói.

Bé Mật Ong, con gái chị Uyên, mới tròn 3 tuổi nhưng đã tự làm thành thạo các việc như: tự vệ sinh cá nhân như tắm rửa, đánh răng, vệ sinh, biết tự chăm sóc bản thân như: tự mặc quần áo, tự mang giày, tự chuẩn bị ba lô của mình mỗi khi đi chơi, tự ăn,… biết chia sẻ việc gia đình với bố mẹ như: dọn chén bát, quét nhà, tưới cây, phụ nấu ăn như nhặt rửa rau, vo gạo,…

Bé khá dạn dĩ, thích giao tiếp, biết quan tâm đến mọi người, biết chăm sóc bố mẹ khi bố mẹ ốm, thích động vật và coi mọi con vật là bạn để chơi: chó mèo cũng như cá, lươn, tôm, cua…

20150916143214-bai1-anh2

Chị Uyên cho rằng trẻ học tại nhà sẽ có cơ hội học mọi điều cần thiết cho cuộc sống hơn là đến trường học những kiến thức không thiết thực.

Mật Ong vẫn còn trong độ tuổi khám phá thế giới, học các kỹ năng sinh tồn cơ bản, nên hai vợ chồng chị Uyên chỉ tập trung vào những vấn đề đấy để phát triển nền tảng cơ bản tốt nhất cho con, còn các kỹ năng như đọc, viết hay làm tính, đến khi con 6 tuổi chị Uyên mới bắt đầu cho học.

Theo chị Uyên, cha mẹ nên dạy con mọi điều trong cuộc sống, bao gồm cả tri thức. Tri thức của nhân loại đều nằm trong sách, nên thư viện sẽ là trường học dạy kiến thức tốt nhất dành cho con trẻ với điều kiện thư viện đó có đủ những đầu sách hay về giáo dục (thay vì những cuốn sách dễ dãi, đọc để giết thời gian rồi quên).

“Tôi chỉ quan tâm đến việc dạy cho con cách có thể tự học, tự tìm kiếm, tự nghiên cứu những điều con muốn và cần biết. Trẻ có được sự hướng dẫn tốt tự bản thân sẽ biết cách tìm tòi và bổ sung kiến thức cho chính bản thân trẻ.

Điều này cũng giúp trẻ phát triển tư duy tốt hơn, chủ động hơn trong cuộc sống và trẻ biết cách tự hoàn thiện bản thânơn là đến trường học những kiến thức không thiết thực, không phục vụ được gì cho cuộc sống.

Quan điểm của tôi, trường học vốn không dành để phát triển tố chất riêng của mỗi đứa trẻ, mà là để cào bằng khả năng của mọi đứa trẻ lại bằng nhau. Trong khi, giáo dục là để tăng khả năng cạnh tranh, tức tăng khả năng sinh tồn. Mà để làm tốt điều đó, không phải là tìm cách thức phát huy tốt nhất tố chất ưu tú của trẻ đến mức cao nhất có thể sao?”, chị Uyên nói.

Theo người mẹ 31 tuổi này, hiện tại còn quá sớm để đưa ra các nhận định về hiệu quả của phương pháp giáo dục này. Hiện tại, bé con nhà chị vẫn phát triển một cách bình thường so với bạn bè đồng trang lứa. Ưu điểm dễ nhận thấy nhất là con gái chị có cơ hội để học được mọi điều cần thiết trong cuộc sống này chỉ trong một thời gian ngắn và được điều chỉnh nhắc nhở ngay khi có vấn đề, cũng như được khuyến khích kịp thời để phát huy tính tự tin của bản thân.

Chia sẻ về phương pháp dạy con, chị Uyên cho biết, ban đầu chị dạy con bằng bản năng của người làm cha mẹ, cảm nhận được điều gì là phù hợp nhất và tốt nhất cho con mình. Sau đó thì bổ sung kiến thức cho bản thân từ những chia sẻ của những người đi trước, những người đã thành công trong việc dạy con theo phương pháp giáo dục tại nhà.

“Google là một “kho thư viện toàn năng” nếu bạn biết cách sử dụng. Các phương pháp “home-school” đều được chia sẻ rất rộng rãi. Tất nhiên, bạn cần một vốn tiếng Anh đủ để đọc hiểu những vấn đề được chia sẻ bởi Việt Nam mình vẫn chưa có những trang thông tin như thế này”, chị nói.

Trước câu hỏi rằng chị có sợ việc con đến trường muộn hơn các bạn khác sẽ khiến con khó hòa nhập hoặc khó bắt kịp chương trình học, chị Uyên cho biết vợ chồng chị quyết định sẽ cho con theo học “home-school” cho đến khi con 18 tuổi nên không e ngại về chương trình học ở trường.

“Nếu bạn muốn con bạn học tại nhà mà vẫn có bằng cấp thì đăng ký các khoá học online của các trường học quốc tế có tiếp nhận chương trình học home-school, đảm bảo số lượng bài luận và bài thi, sau đó vượt qua kỳ kiểm tra là được. Chính vì thế, home-school nghĩa là con có thể học với bố mẹ, hoặc với gia sư, tuỳ theo sự lựa chọn của chính bố mẹ.

 Thậm chí bé có thể học dự thính ở những môn bé muốn, tham gia vào các hoạt động xã hội và tham dự các lớp học năng khiếu ở các trung tâm bồi dưỡng năng khiếu đều tốt.

Điều đó giúp trẻ phát triển một cách toàn diện, học vì nhu cầu và sự yêu thích của bản thân, chứ không phải vì một sự ép buột nào đó khác. Mà điều đó với chúng tôi quan trọng hơn so với điểm số hay bằng cấp.

Với tôi, home-school là cả gia đình cùng nhau học lớn. Bố mẹ học cách để làm bố mẹ, còn con trẻ học cách để trưởng thành”, chị Uyên nói.

Theo Vietnamnet

Giới trẻ Nhật Bản ngại đương đầu với cái mới

zeJGNqxr

“Giới trẻ Nhật Bản đang dần mất đi tinh thần muốn đương đầu với các thử thách mới và chuyển dần sang xu hướng hướng nội, điều này khiến số lượng du học sinh ở nước ngoài còn quá ít”.

zeJGNqxr

Nhóm SV Trường ĐH Konan (Kobe) và 9 SV Trường ĐH Komazawa (Tokyo) tham quan Bảo tàng Chứng tích chiến tranh, giao lưu SV ĐH Bách khoa… – Ảnh: TRẦN THU HÀ

Tại Hội thảo khoa học quốc tế VJIC 2015 với chủ đề “Vai trò của giáo dục tiếng Nhật tại Đông Nam Á” tại TP.HCM ngày 19-9, ông Hideki Yonekawa, chủ tịch Hiệp hội Hỗ trợ sinh viên Nhật bản (JASSO), cho hay trong 7 năm liên tiếp (2005-2012), số lượng du học sinh Nhật Bản tại các nước trên thế giới giảm liên tục.

Dù đang có dấu hiệu phục hồi nhưng so với năm 2004 (năm có số lượng du học sinh Nhật Bản đông nhất: 82.945 người), lượng du học sinh Nhật ở nước ngoài vẫn còn khá ít, chỉ hơn 60.000 người (2012).

Có ba nguyên nhân chính về xã hội, tâm lý và về phía trường đại học khiến sinh viên, học sinh Nhật Bản không “mặn mòi” với kế hoạch du học. Ông Futota Hiroshi chỉ ra rằng việc dân số giảm và những suy giảm trong kinh tế đã cản trở việc du học nước ngoài của người Nhật.

Về xã hội, học phí của các nước du học được giới trẻ thích như Mỹ, Anh tăng liên tục trong khi thu nhập gia đình trung bình ở Nhật đang giảm dần.

Bên cạnh đó tại Nhật, các doanh nghiệp luôn tổ chức tuyển dụng đồng loạt vào trước thời gian tốt nghiệp 13 tháng, khiến sinh viên giảm tinh thần học tập ở trường và băn khoăn về việc du học, sợ bỏ lỡ cơ hội việc làm. Trong khi đó, các trường đại học lại chậm chạp trong việc cải cách chương trình giao lưu quốc tế.

Tiêu điểm được đưa ra tranh luận nhiều nhất là nguyên nhân tâm lý của giới trẻ Nhật Bản. Theo “điều tra liên quan đến du học và ý thức sinh hoạt của học sinh” do các trường đại học công nghiệp thực hiện năm 2011, 50% học sinh Nhật Bản không muốn đi du học, chiếm tỉ lệ cao nhất trong bốn quốc gia có Mỹ, Trung Quốc, Hàn Quốc.

Lý do không muốn đi du học của thanh thiếu niên Nhật Bản là “ở nước mình dễ sinh hoạt hơn”, “có rào cản ngôn ngữ”, “không đủ tự tin sống một mình ở nước ngoài”, “phiền phức”, “không an toàn”…

Theo Tuổi Trẻ

Cùng con vượt qua giai đoạn bị bạn bè cô lập

taychay_vwyj

Làm bố mẹ, ai cũng muốn con cái có những người bạn tốt, và càng tốt hơn khi chúng được bạn bè quý mến, thừa nhận. Thế nên, bố mẹ nào cũng sẽ cảm thấy rất đau lòng khi một ngày nào đó, con cái bị tẩy chay bởi nhóm bạn vốn rất thân thiết.

taychay_vwyj

Chúng thân thiết không rời. Học chung cả ngày, vậy mà về đến nhà thì hết nhắn tin rồi lại chat, thậm chí “nấu cháo” điện thoại… Ngày lễ, ngày tết, ngày hè, chúng lại tìm đủ mọi cớ, thậm chí xin đi học thêm để được thường xuyên gặp gỡ nhau. Bố mẹ đôi lúc “ganh tị”, đôi lúc bực mình, nhưng trên hết là cảm thấy hạnh phúc, vui vẻ khi biết con mình đã có những người bạn thân thiết để chia sẻ niềm vui, nỗi buồn…

Thế rồi, mọi chuyện bỗng thay đổi. Dường như chỉ sau… 1 đêm, con không còn nhận được tin nhắn, không còn “chat chít”, cũng chẳng ôm điện thoại… Con cứ ngẩn ngẩn ngơ ngơ, chẳng hiểu vì sao lại bị người bạn thân ném “cục lơ”. Chúng chẳng biết vì sao, chỉ biết rằng tình bạn thân thiết của chúng đã kết thúc. Những lúc như thế, bố mẹ nào cũng muốn giúp con trẻ vượt qua giai đoạn bị bạn bè cô lập, giúp con tìm lại niềm vui khi đến trường, khi ra ngoài xã hội.

1. Đừng làm cho con trẻ cảm thấy tệ hại hơn khi chúng bị bạn bè bỏ rơi. Khi người lớn can thiệp theo kiểu “Bố mẹ đã nói với con rồi”, thì họ chỉ càng làm cho đứa trẻ bị tổn thương nhiều hơn, chứ chẳng hề giúp chúng chữa lành vết thương!

2. Hãy nhẹ nhàng nhắc nhở cho con trẻ nhớ rằng sự tin cậy là một món quà. Thế nên con trẻ hãy trao tặng món quà đó cho những người bạn đáng tin cậy, những người bạn cũng luôn đặt niềm tin vào chúng.

3. Nếu như con trẻ cảm thấy e ngại, do dự khi làm quen với bạn mới vì sợ rằng tình bạn mới sẽ không vững bền thì bố mẹ cần nhắc cho con nhớ lại những người bạn thân thiết, những tình bạn đẹp mà con trẻ đã từng có trước kia.

4. Đừng chen vào tất cả những chuyện bạn bè rắc rối của con trẻ. Điều cả gia đình cần làm là học cách để bảo vệ trái tim khỏi bị tổn thương.

5. Những người làm bố mẹ cần chuẩn bị tâm lý để sẵn sàng đón nhận chuyện con trẻ phạm phải một số sai lầm trong cuộc sống và luôn luôn có mặt bên cạnh con trẻ để giúp hạn chế thấp nhất những tổn thương nếu có.

Các bậc phụ huynh không thể giám sát mọi mối quan hệ bạn bè của con trẻ, nhưng họ cần phải sẵn sàng giúp đỡ chúng hàn gắn mọi thứ nếu chẳng may mối quan hệ bạn bè của chúng bị đổ vỡ.

6. Nhắc nhở con trẻ rằng cho dù cách xử sự tốt của chúng đã không giúp được chúng duy trì tình bạn mà chúng mong muốn thì việc cư xử như một người bạn tốt vẫn là cách tuyệt vời để có được những tình bạn tốt trong tương lai.

7. Khi con trẻ bị một nhóm bạn loại ra khỏi nhóm, chúng rất khao khát được trở thành thành viên của một nhóm khác, chỉ để có được cái cảm nhận “thuộc về”. Hãy giúp con trẻ nhận ra điều gì tốt và điều gì không tốt khi chúng rơi vào hoàn cảnh đó.

8. Bố mẹ hãy làm gương cho con trẻ bằng chính cách họ ứng xử với bạn bè, giúp chúng thấy được phải làm thế nào để giải quyết những hiểu lầm, xung đột hay tranh chấp… Con trẻ không thể nào học được cách trở thành một người bạn tốt nếu như chúng không được nhìn thấy người khác thực hành những kỹ năng làm bạn bè.

Theo Thanh Niên

Giáo dục tại gia – Giá trị trường học dưới mái nhà

Book house and apple

Nếu xét theo luật pháp Mỹ cách đây 20 năm thì vợ chồng Christopher và Eileen Herman có thể bị bắt giam vì tội không cho con đến trường.

Họ quyết định tự dạy 2 đứa con tại nhà mình ở tiểu bang Washington, nơi mà đến năm 1985 cách duy nhất hợp pháp để được làm chuyện đó là họ phải có bằng sư phạm.

Cả hai vợ chồng chẳng ai có mảnh giấy đó. Nhưng ngày nay, những người như vợ chồng Herman không những có thể dạy con tại nhà không sợ bị truy tố mà còn có vô số nguồn tư liệu sư phạm, giáo khoa cũng như sự hỗ trợ của cộng đồng homeschooling (giáo dục tại gia). Homeschooling đang trở thành một xu hướng quốc tế.

Ứớc tính hiện nay ở Mỹ có khoảng 2 triệu trẻ em không đến trường mà được cha mẹ dạy tại nhà, ở Anh có khoảng 100.000 và ở Australia và New Zealand có tổng cộng chừng 30.000. Số trẻ em học theo dạng này theo tờ Wall Street Journal ngày 2.9.2005 đang tăng theo tỷ lệ từ 5 đến 15% mỗi năm.

Do những quy định pháp lý khắt khe, ở các nước châu Âu, xu hướng này chưa có cơ hội phát triển mạnh nhưng số lượng phụ huynh mong muốn làm điều này ngày càng tăng và những kiến nghị xin phép phát triển homeschooling đệ trình lên Quốc hội các nước này ngày càng nhiều.

Tuy con số trẻ em được giáo dục tại nhà vẫn chỉ chiếm một tỷ lệ nhỏ so với số trẻ em đến trường, sự phát triển nhanh của homeschooling đang được các nhà giáo dục chú ý theo dõi. Homeschooling đang trở thành hình thức giáo dục phổ biến thứ nhì trong các hình thức giáo dục không được chính phủ tài trợ ở Mỹ và Anh, chỉ đứng sau các trường học trực thuộc Giáo hội Công giáo La Mã.

“Thành tựu lớn nhất của phong trào này chính là homeschooling đã trở thành một lựa chọn vững chắc”, nhà xã hội học Mitchell Stevens ở Đại học Halmington, New York, nhận định: “Nó đã có vị trí trong “thực đơn giáo dục” của Mỹ”.

Những thế lực đằng sau xu hướng này rất phức tạp, và homeschooling càng phát triển mạnh thì càng khó đưa ra một kiểu mẫu điển hình của một homeschooler (nhà giáo dục tại gia). Hầu hết các chuyên gia đều nhìn nhận xu hướng homeschooling phát xuất từ hai tuyến. Tuyến thứ nhất ra đời cuối thập niên 1960 từ trào lưu đòi cải cách giáo dục Mỹ của những người tin rằng trẻ em sẽ học hành tốt nhất khi được giải phóng khỏi cấu trúc cứng nhắc của nền giáo dục chính quy và được phép đeo đuổi theo sở thích riêng.

Một tuyến khác chủ yếu phát sinh từ những gia đình có quan điểm tôn giáo bảo thủ hoặc những người bắt đầu lo ngại rằng hệ thống trường công không còn bảo đảm được sự hình thành nhân cách đúng mức cho con em họ. Thế là trào lưu giành lấy việc dạy con ra khỏi tay nhà trường bắt đầu.

Cho đến những năm đầu thập niên 1980, homeschooling ở Mỹ nói chung vẫn hoạt động… bí mật như một hành vi phạm pháp. Năm 1983, những người cổ xuý homeschooling thành lập Hội Bảo vệ pháp lý cho giáo dục tại gia (Home School Legal Defense Association) để vận động các cơ quan lập pháp và cung cấp đại diện pháp lý cho từng gia đình đang dạy con tại nhà. Nhưng khi phong trào lan rộng thành xu thế thì luật pháp đành nhượng bộ. Homeschooling không chỉ dừng lại ở nền giáo dục tiểu học mà còn mở rộng sang cả cấp trung học.

Ngày nay, homeschooling đã được pháp luật công nhận trên khắp nước Mỹ. Mỗi tiểu bang sẽ có quy định riêng về số ngày học và các lĩnh vực nội dung tổng quát mà các gia đình tự dạy con phải đảm bảo. Các quy định pháp lý kêu gọi những cha mẹ tự dạy con nên có sổ theo dõi sự tiến bộ của con em mình giống như học bạ ở trường nhưng không cần phải nộp những “học bạ tại gia” này cho chính quyền.

Patrick Farenga, chủ tịch Holt Asscociates – một nhà xuất bản chuyên về các giáo trình homeschooling ở Massachusettes – nói: “Ngay cả những tiểu bang có quy định khắt khe nhất cũng buộc phải linh động. Họ phải thừa nhận rằng trẻ em có thể học theo nhịp độ riêng của từng em”.

giao-duc-tai-gia-gia-tri-nha-truong-duoi-mai-nha

Giành niềm tin của hệ thống trường công

Một vài nghiên cứu quy mô lớn gần đây tại Mỹ cho thấy những trẻ em được dạy tại nhà khi cả gia đình cùng tham gia vào việc học tập thường đạt điểm cao hơn mức trung bình trong các kỳ thi chuẩn hoá quốc gia khi nhập học hệ thống trường công.

Nhưng nhiều nhà sư phạm khác cũng không vội vàng chấp nhận ngay những cứ liệu của các nghiên cứu đó. Dù vậy, homeschooling vẫn đạt thành công lớn nhất khi ngày càng có nhiều trường đại học Mỹ công nhận. Hội Bảo vệ pháp lý cho giáo dục tại gia đã tiến hành khảo sát hơn 500 cơ sở đào tạo hệ đại học và nhận thấy chỉ trừ 2 cơ sở còn tất cả đều có chính sách nhận tuyển sinh và thi sát hạch trình độ cho tất cả những em nào tự học tại nhà chương trình trung học không hề qua trường lớp chính quy.

Nhiều đại học Mỹ bây giờ chấp nhận cả “học bạ tại gia”, những bài làm tự chứng tỏ khả năng, và kết quả thi chuẩn hoá quốc gia trong hồ sơ ghi danh đại học của các học sinh homeschooling.

Tuy nhiên, Hiệp hội Giáo dục quốc gia Mỹ (National Education Association) – tổ chức của các giáo viên lớn nhất nước này – vẫn duy trì chính sách cho rằng “các chương trình homeschooling không thể cung cấp cho học sinh một kinh nghiệm giáo dục toàn diện”.

Hiệp hội Hiệu trưởng tiểu học quốc gia Mỹ (National Association of Elementary School Principals) cũng đưa ra cảnh báo tương tự và đề nghị chính quyền phải “đảm bảo rằng những ai chọn lựa cách giáo dục này phải chịu trách nhiệm cụ thể về những thành tựu học vấn và sự phát triển xã hội/cảm xúc của trẻ em”. Mối quan ngại của các hiệu trưởng hội này chủ yếu là dựa trên quan điểm cho rằng trẻ em homeschooling sẽ không được học hành đầy đủ về mối quan hệ giao tiếp với những trẻ em có nguồn gốc xuất thân khác.

Gây tranh cãi ở Liên minh EU

Tuy đã thống nhất một đồng tiền chung nhưng châu Âu chưa hề tìm được tiếng nói chung về homeschooling. Dự luật Giáo dục – phúc lợi của Ireland đệ trình năm 1999 xem việc giáo dục tại nhà là một “vấn nạn giáo dục” chứ không phải một quyền được pháp luật công nhận mặc dù hiến pháp nước này có ghi rõ người giáo dục chủ yếu cho trẻ em chính là gia đình.

Pháp chấp nhận homeschooling nhưng luật mới được thông qua năm 1998 bắt buộc các cha mẹ phải bám sát chương trình học quốc gia và hàng năm sẽ có thanh tra đến tận nhà kiểm tra kết quả học tập của trẻ em homeschooling. Đức đặt homeschooling ngoài vòng pháp luật nhưng nhiều gia đình sẵn sàng ra toà, nộp tiền phạt để được tiếp tục tự dạy con. Ở Hà Lan, khi chính phủ khước từ hơn 90% kiến nghị cho phép thực thi homeschooling thì để phản ứng lại, số lượng phụ huynh ngàycàng đông bắt đầu góp tiền mở trường tư.

Theo Amanda Petrie – một trong số ít ỏi những nhà nghiên cứu về homeschooling ở châu Âu, có một nguy cơ tiềm tàng trong những thay đổi hành pháp về giáo dục với ngụ ý “không đến trường tức là không học hành”. Các nhóm ủng hộ cho rằng những kiểm soát của chính quyền đã đặt việc giáo dục tại gia trong một ánh sáng tiêu cực và phản ánh quan niệm sai lầm về cách việc học tập diễn ra bên ngoài cổng trường.

Việc chính quyền Pháp buộc cha mẹ phải dạy con theo chương trình quốc gia và cử thanh tra đến nhà hàng năm bị những nhóm cổ xuý homeschoolingở châu Âu xem là hai điển hình xấu. Petrie nhấn mạnh rằng quyền giáo dục tại gia phải được xem là một nguyên tắc của nền dân chủ. Ông nói: “Tôi nghĩ vấn đề cốt lõi là nhà nước tin cậy đến đâu vào khả năng của các cha mẹ, những người biết rõ cái gì là đúng cho con mình”.

Giá trị của trường học dưới mái nhà

giao-duc-tai-gia-gia-tri-nha-truong-duoi-mai-nha-1

Trong khi các cơ quan kinh viện vẫn tránh né, những nghiên cứu độc lập cặn kẽ về homeschooling đã giáng những nhát búa đầu tiên vào những quan niệm sai lầm xoay quanh vấn đề này. Alan Thomas, một tiến sĩ thỉnh giảng ở Học viện Giáo dục thuộc Đại học London đã tiến hành khảo sát chi tiết 100 gia đình ở Anh và Australia để xem các cha mẹ đảm đương trọng trách dạy con tại nhà ra sao.

Ngoài việc các bài học ngắn hơn và mối quan tâm cá nhân tối đa, Thomas nhận thấy rõ homeschooling đã đáp ứng được hai yếu tố quan trọng mà nền giáo dục chính quy trường lớp không thể làm nổi: tác động sâu xa của việc học tập chia sẻ và thân thiện cũng như tầm quan trọng của việc đối thoại.

Thomas thấy rằng trẻ em có “niềm tự tin rất cao vào khả năng học tập của mình, lòng tự trọng cao và trưởng thành về mặt xã hội trong nhiều phương diện mà trẻ em ở trường lớp không có. Các em không kinh qua thất bại. Nếu không hiểu vấn đề gì, các em sẽ xử lý nó ngay tại chỗ”.

Những cuộc điều tra xã hội học cho thấy đa số dân chúng ở Mỹ và các nước châu Âu vẫn hài lòng với hệ thống giáo dục trường công vốn đang giảng dạy khoảng 90% trẻ em các nước này. Nhưng tất cả các nhà quan sát đều đồng ý rằng xu hướng homeschooling đã tự khẳng định mình bền vững trong bối cảnh giáo dục chung. Là người cha kiêm nhà xuất bản sách giáo khoa homeschooling, Patrick Farenga tuyên bố: “Khái niệm giáo dục không còn biệt lập trong nhà trường như tu sĩ náu mình trong tu viện nữa”.

Nguồn Trịnh Nga

Theo SGTT

Dạy trẻ lòng dũng cảm bằng cách…đi trên thủy tinh

tranh-thoi-su-tuoi-tre-24-8-2015-ok-1440415827

Cư dân mạng đang phản ứng gay gắt với sách kỹ năng sống dạy trẻ về lòng dũng cảm bằng cách đi trên thủy tinh. 

tranh-thoi-su-tuoi-tre-24-8-2015-ok-1440415827

Ảnh: Hữu Lộc

Các trang mạng, facebook râm ran với hình ảnh và thông tin trang sách nêu lên. Nhiều bình luận chỉ trích Bộ GD-ĐT và NXB giáo dục.

Theo đó, trong cuốn sách “Thực hành kỹ năng sống dành cho học sinh lớp 1” của Nhà xuất bản Giáo dục Việt Nam, do TS. Phan Quốc Việt chủ biên, có bài dạy trẻ về lòng dũng cảm bằng cách đi trên thảm thủy tinh. Hình ảnh một em bé với chân trần đang dẫm trên thảm thủy tinh được chụp cận cảnh và đập vào mắt người đọc.

Cụ thể, ở bài 15, vượt qua nỗi sợ, mục c, nghe thầy cô kể chuyện, cuốn sách viết: “Cô giáo rải một thảm thủy tinh dày trước mặt cả lớp và yêu cầu các bạn đi qua đó. Cả lớp đều rất sợ hãi và An cũng vậy. Nhưng cô giáo đã động viên và hướng dẫn giúp An tự tin đi qua thảm thủy tinh, nhờ vậy mà An đã đi qua thảm thủy tinh một cách dễ dàng. Khi đi qua rồi, An thấy thảm thủy tinh không đáng sợ như mình nghĩ và An quay lại động viên các bạn để các bạn dũng cảm như An. Cuối cùng cả lớp đều dũng cảm đi qua thảm thủy tinh.”

Cuốn sách này nằm trong bộ “Thực hành kỹ năng sống dành cho học sinh tiểu học”, gồm 5 cuốn (từ lớp 1 đến lớp 5). Được phát hành bởi các công ty cổ phần sách và thiết bị trường học các tỉnh, thành phố.

Ngày 24-8, khi chúng tôi đến cửa hàng sách của NXB Giáo dục tại TP.HCM, thì cuốn sách này là cuốn cuối cùng có tại cửa hàng. “Sách dạy kỹ năng sống đã hết rồi, chưa có lại. Sách này bán chạy lắm”, nhân viên ở đây cho biết.

Theo Tuổi Trẻ


Kết Nối Cộng Đồng

Nhận Tin Tức Mới

Giadinh365.vn

góc Kiến Trúc Nhà Đẹp

Mẹ đang đau đầu vì phải suy nghĩ làm thế nào để cuối tuần của bé thật...

góc

Đến với chương trình Khẩu vị ngôi sao, nghệ sĩ Kiều Linh không ngần...

góc Đời Sống

Vừa chân ướt chân ráo về nhà chồng đã bị mẹ chồng “phủ đầu” bằng những...

góc Tiêu Dùng

Vừa chân ướt chân ráo về nhà chồng đã bị mẹ chồng “phủ đầu” bằng những...

góc Sự Kiện

Vừa chân ướt chân ráo về nhà chồng đã bị mẹ chồng “phủ đầu” bằng những...

góc Âm Nhạc

Vừa chân ướt chân ráo về nhà chồng đã bị mẹ chồng “phủ đầu” bằng những...

góc Sức Khỏe

Vừa chân ướt chân ráo về nhà chồng đã bị mẹ chồng “phủ đầu” bằng những...

góc Bác Sỉ Gia Đình

Vừa chân ướt chân ráo về nhà chồng đã bị mẹ chồng “phủ đầu” bằng những...

góc Ẩm Thực

Vừa chân ướt chân ráo về nhà chồng đã bị mẹ chồng “phủ đầu” bằng những...

Copyright © 2013 Giadinh365. All Rights Reserved.

Dịch vụ | Hướng dẫn | Quảng cáo | Đăng tin QC | Giới thiệu Giadinh365 | Liên hệ | Hỗ trợ

Liên hệ quảng cáo: 0906 333 738