giadinh365.vn
banner gia đình

Tagged: giáo dục

Những câu chuyện thú vị tại trại hè “Khám phá ngôn ngữ” Swanbay

Trai he_IMG_0569

Trại hè “Khám phá ngôn ngữ” tại Swanbay là dịp các bạn trẻ trải nghiệm các hoạt động thú vị được thiết kế theo tiêu chuẩn giáo dục Canada cũng như học hỏi thêm những kỹ năng sống cần thiết. Hãy cùng lắng nghe những câu chuyện, những chia sẻ thú vị của các bạn trẻ sau quãng thời gian “ăn, ngủ” tại trại hè nhé.

Học nhiều điều hay, kết thân bạn bè

Đến một nơi xa lạ, làm quen những người bạn mới là việc chưa bao giờ dễ dàng. Nhưng tại trại hè Swanbay, các bạn trẻ được hướng dẫn tham gia vào những hoạt động tăng tính kết nối. Để các bạn trẻ thêm cởi mở, kết thân với nhiều người bạn hơn. Như chia sẻ của cậu bé An, 10 tuổi về những điều thú vị mà cậu được nhận tại trại hè Swanbay.

- Suy nghĩ của em về trại hè Swanbay này như thế nào?

- Ở đây vui lắm ạ. Em được gặp nhiều bạn mới, chơi nhiều trò chơi mới.

- Ai là người bạn tốt nhất của em?

- Dạ, bạn ấy tên là Hưng. Bạn luôn hướng dẫn em với những trò chơi khó, khuyến khích em tham gia tất cả hoạt động vì tính em hơi nhút nhát.

Còn cô bạn Thu Hằng lớp 11 trường trung học phổ thông Olympia, Hà Nội thì chia sẻ: “Trại hè Swanbay là một trải nghiệm rất thú vị, nó giúp em được học, làm những điều giúp ích cho cộng đồng”.

Trai he_IMG_0561

Thực vậy, Trại hè “Khám phá ngôn ngữ” tại Swanbay là nơi lý tưởng để các bạn nhỏ khám phá tiềm năng của bản thân, học hỏi và biết thêm những kỹ năng cần thiết để áp dụng vào cuộc sống hằng ngày. Các lớp học kỹ năng dưới sự hướng dẫn của các giáo viên người nước ngoài, từ kịch nghệ, làm thơ, đến kỹ năng lãnh đạo, ra quyết định, quản lý thời gian…

Trải nghiệm đáng nhớ tại trại hè 

Trải qua quãng thời gian tuy không quá dài tại trại hè “Khám phá ngôn ngữ” Swanbay nhưng những kỉ niệm để lại sẽ khiến những bạn trẻ khó quên.

Trai he_IMG_0569

Gagnon Jeremie, học sinh trường Stanstead chia sẻ: “Đây là mùa hè đầu tiên của mình ở Việt Nam và trại hè Swanbay là kỉ niệm rất đáng nhớ. Mình rất yêu những nụ cười của các bạn nhỏ mỗi buổi sáng khi bắt đầu một ngày dài”. Cùng suy nghĩ với Jerremie, Bình An, 16 tuổi đến từ Sài Gòn, cảm thấy rất vui khi có một mùa hè đầy ý nghĩa cùng bạn bè. “Con hy vọng sẽ được quay lại đây vào năm sau để được gặp lại các bạn, được vui chơi và tham gia vào các hoạt động tại trại hè” Bình An nói.

Rất nhiều các bạn trẻ sau khi kết thúc trại hè đã rất quyến luyến khi rời xa Swanbay. Dù chỉ là thời gian ngắn, nhưng tình bạn, tính anh em, thầy trò đã rất khắng khít. Trước khi ra về, các bạn đều nắm tay những người bạn, người hướng dẫn của mình thật chặt, để cố lưu giữ thật sâu những khoảnh khắc đáng quý bên nhau.

Trai he_IMG_0574

Về phía nhà tổ chức, ông Christopher, giám đốc quan hệ quốc tế trường Standstead Canada, đơn vị đồng tổ chức nên trại hè “Khám phá ngôn ngữ” cũng rất tự hào khi mang đến một sự kiện giáo dục bổ ích cho các bạn trẻ. Ông cũng hy vọng rằng sẽ có thêm nhiều trại hè được tổ chức để các bạn trẻ được gặp nhau, được vui chơi, học tập những kỹ năng, vốn sống bổ ích. Qua đó, góp phần đào tạo nên những con người toàn diện và giúp ích được cho cộng đồng.

Trại hè Swanbay khép lại. Đây là một chương trình thực sự ý nghĩa do trường Stanstead College, Canada phối hợp cùng SwanCity (thương hiệu phát triển bất động sản quốc tế trụ sở chính tại Singapore, phát triển hai dự án SwanBay và SwanPark) tổ chức tại SwanBay từ 16-28/7/2018. Khu đô thị nghỉ dưỡng đẳng cấp quốc tế SwanBay tại đảo tự nhiên có hệ thống cơ sở vật chất hiện đại, đáp ứng những tiêu chuẩn khắt khe nhất với một trại hè chuẩn quốc tế. Khu vui chơi ngoài trời bao gồm hồ bơi, sân bóng đá mini, sân bóng chuyền, sân cầu lông, khu công viên và sân chơi cho trẻ em rộng rãi, thoáng đãng (chiếm 65% diện tích) …là nhân tố chính góp phần lớn làm nên thành công cho trại hè.

Minh Nhi

Trại hè “Khám phá ngôn ngữ” tại Swanbay

trai-he-kham-pha-ngon-ngu-tai-swanbay

Các em học sinh tham gia trại hè được trải nghiệm một chương trình tiếng Anh với các giáo viên và sinh viên bản ngữ đến từ Trường Stanstead từ Canada

trai-he-kham-pha-ngon-ngu-tai-swanbay

Đây là một hoạt động nằm trong chuỗi hoạt động hợp tác toàn diện giữa Stanstead College (Canada) và SwanCity.

Trại hè SwanBay giúp các học sinh được trải nghiệm một chương trình tiếng Anh với các giáo viên và sinh viên đến từ Trường Stanstead (Canada) qua các lớp học thú vị và các hoạt động ngoài trời vui vẻ, đầy ý nghĩa. Đây là dịp mà học sinh được tự do chơi đùa, vận động và học tập trong môi trường hoàn toàn bằng tiếng Anh, phát huy tối đa khả năng, tạo tiền đề trở thành một công dân toàn cầu.

Với sự hỗ trợ của giáo viên bản ngữ, học sinh được hướng dẫn để nghe, nói, đọc, viết chính xác và lưu loát hơn. Các em còn được tham gia các tiết mục kịch, nghệ thuật, thiết kế, khoa học, giúp nâng cao kỹ năng làm việc theo nhóm và tính tự lập.

Khu đô thị nghỉ dưỡng đẳng cấp quốc tế SwanBay tại đảo tự nhiên có hệ thống cơ sở vật chất hiện đại, đáp ứng những tiêu chuẩn khắt khe nhất với một trại hè chuẩn quốc tế. Khu vui chơi ngoài trời bao gồm hồ bơi, sân bóng đá mini, sân bóng chuyền, sân cầu lông, khu công viên và sân chơi cho trẻ em rộng rãi, thoáng đãng. Ngoài ra, đường chạy bộ quanh đảo dài nhất Việt Nam cũng hứa hẹn là địa điểm hấp dẫn cho các hoạt động thú vị của trại hè này.

Hà Mi

Thay vì “thương cho roi cho vọt”, hãy dạy con theo những cách phạt thông minh này

Thay-vi-thuong-cho-roi-cho-vot-hay-day-tre-theo-nhung-cach-phat-thong-minh-nay

Thay vì trừng phạt nặng khi con mắc lỗi sai, bố mẹ hãy rèn trẻ vào kỉ luật, khuôn khổ, những gì nên và không nên, như ông bà xưa từng nói: “Lạt mềm buộc chặt”.

Dạy con chưa bao giờ là một việc dễ dàng. Dù cho đây có là bé thứ hai, hay thứ ba của bạn thì chắc chắn rằng bạn sẽ có lúc không biết phải xử trí thế nào khi con mắc lỗi. Những lúc như thế, không kiềm chế được cơn nóng giận, bố mẹ sẽ quát tháo, đánh đòn hay hăm dọa con và như vậy chẳng giúp trẻ nhận ra mình đã sai ở điểm nào, khiến trẻ không chịu tiếp thu và thậm chí sẽ lặp lại lỗi lầm vào sau này.

Thay vì trừng phạt nặng khi con mắc lỗi sai, bố mẹ hãy rèn trẻ vào kỉ luật, khuôn khổ, những gì nên và không nên, như ông bà xưa từng nói: “Lạt mềm buộc chặt”. Bố mẹ cần lưu ý rằng kỉ luật khác với trừng phạt. Nếu bố mẹ trừng phạt thay vì kỉ luật, bạn sẽ không đạt được kết quả như mình mong đợi. Thay vào đó, rèn con vào khuôn khổ kỉ luật sẽ giúp con có trách nhiệm hơn, trung thực, tốt bụng, biết sẻ chia. Bằng cách nghe theo những lời hướng dẫn, dạy dỗ và nguyên tắc của bố mẹ, con sẽ trở thành người có thái độ cư xử tốt và biết tôn trọng những người xung quanh.

Vậy nên rèn kỉ luật cho con như thế nào?

Trẻ từ 0-2 tuổi

Trẻ con rất tò mò, đặc biệt là ở độ tuổi này. Những đồ vật như các thiết bị điện tử, trang sức lấp lánh luôn là thứ luôn thu hút chúng. Vậy làm thế nào để con trẻ không tự ý đụng đến những đồ vật đó? Cách tốt nhất là để xa khỏi tấm với của trẻ.

Khi trẻ bò hay chập chững đến nhưng vị trí nguy hiểm hay không được phép, bố mẹ hãy bình tĩnh và cứng rắn noi: “Không”, đồng thời đưa con ra khỏi nơi này, hoặc đánh lạc hướng con bằng những hoạt động khác.

Bên cạnh đó, bố mẹ cũng có thể áp dụng hình phạt “cách ly” đối với trẻ từ 1 tuổi trở lên. Một khi con có hành vi như đánh, cắn, ném thức ăn, bố mẹ nên giải thích vì sao những hành vi đó không được chấp nhận và cho con vào một nơi riêng biệt (nhưng phải an toàn) trong khoảng thời gian vài phút, để con tự bình tĩnh, chấm dứt hành vi không hay. Bố mẹ chỉ nên áp dụng thời gian ngắn, khoảng 2 phút cho trẻ ở độ tuổi này, bởi nếu dài hơn, cách này sẽ không còn tác dụng.

Thay-vi-thuong-cho-roi-cho-vot-hay-day-tre-theo-nhung-cach-phat-thong-minh-nay

Bố mẹ cũng có thể áp dụng hình phạt “cách ly” đối với trẻ từ 1 tuổi trở lên. (Ảnh: Internet)

Một điều quan trọng hơn, đó là trẻ học bằng cách quan sát người lớn, đặc biệt là bố mẹ. Hãy hiểu rằng hành vi của bạn đóng vai trò là hình mẫu cho con noi theo. Vì thế nếu muốn con tự dọn dẹp đồ chơi, hãy đảm bảo rằng bạn tự dọn dẹp mọi thứ do mình bày ra, chứ đừng chỉ ra lệnh con phải tự dọn đồ chơi trong khi vật dụng của bạn còn nằm bừa bãi khắp nhà.

Trẻ từ 3 đến 5 tuổi

Khi con đã lớn hơn và bắt đầu hiểu được mối liên hệ giữa hành động và hậu quả, hãy bắt đầu truyền đạt đến con những quy định, luật lệ của gia đình.

Luôn nhớ rằng, cần phải giải thích rõ ràng bạn mong đợi, yêu cầu con những gì trước khi áp dụng hình phạt với con. Ví dụ, lần đầu tiên con vẽ lên tường phòng khách, bố mẹ đừng vội quát tháo ầm ĩ, mà nên thảo luận với con vì sao hành động này không được chấp nhận, và chuyện gì sẽ xảy ra nếu con lặp lại lỗi sai một lần nữa (như phải lau tường cho sạch, không được dùng bút chì màu trong ngày hôm đó…). Nếu con vẫn tiếp tục “trang trí” tường nhà, bố mẹ chỉ cần nhắc lại rằng bút màu chỉ dùng để vẽ lên giấy và tiến hành thực hiện các hình phạt như đã đề ra trước đó.

Một chìa khóa quan trọng trong việc thực hiện kỉ luật với con, đó là sự nhất quán. Rất dễ để đôi khi bố mẹ bỏ qua những hành vi xấu của con hay không thực hiện hình phạt như đã đề ra, nhưng đây sẽ đặt ra một tiền lệ xấu. Vì thế, nhất quán là chìa khóa kỉ luật hiệu quả và việc bố mẹ cùng đưa ra quy định, hình phạt rồi thực hiện là điều cực kì quan trọng.

Cũng cần phải lưu ý rằng, có phạt thì phải có thưởng. Đừng đánh giá thấp mặt tích cực của những lời khen dành cho con. Ví dụ, câu nói: “Mẹ rất tự hào khi con đã chia sẻ đồ chơi với bạn” sẽ hiệu quả hơn rất nhiều lần việc bạn đánh vào mông con khi con khư khư giữ đồ chơi cho mình.

Thay-vi-thuong-cho-roi-cho-vot-hay-day-tre-theo-nhung-cach-phat-thong-minh-nay-1

Câu nói: ”Mẹ rất tự hào khi con đã chia sẻ đồ chơi với bạn” sẽ hiệu quả hơn rất nhiều lần việc bạn đánh vào mông con khi con khư khư giữ đồ chơi cho mình. (Ảnh: Internet)

Nhưng dù cho bạn đã bình tĩnh và áp dụng bao nhiêu cách, con vẫn tiếp tục làm những hành vi không hay thì sao? Hãy thử làm một bản thưởng phạt cho 7 ngày trong tuần nhé. Bạn có thể cùng con thảo luận xem bao nhiêu lỗi sai sẽ bị phạt và bao nhiêu việc tốt sẽ được thưởng. Dán tờ thưởng phạt ấy ở nơi dễ thấy và đánh giá hàng ngày. Điều này sẽ giúp cho bạn và con cùng có cái nhìn cụ thể về hành vi của chúng.

Ngoài ra, hình phạt “cách ly” cũng có thể áp dụng với trẻ ở lứa tuổi này. Chọn thời gian thích hợp với từng trẻ và lưu ý rằng, nơi cho trẻ một mình phải an toàn và không có bất kì thiết bị điện tử hay đồ chơi nào. Nếu có, hình phạt chẳng còn tác dụng nữa. Về thời gian phạt, các chuyên gia cho rằng cứ 1 phút là cho 1 tuổi, ví dụ: trẻ 2 tuổi phạt 2 phút, 3 tuổi phạt 3 phút… nhưng vẫn có ý kiến khuyên rằng thời gian phạt có thể kéo dài đến khi trẻ bình tĩnh (tức để trẻ tự điều chỉnh hành vi).

Dĩ nhiên, điều quan trọng hơn hết vẫn là nói với trẻ điều đúng đắn, nên làm, chứ không đơn thuần là chỉ ra lỗi sai ở trẻ mà thôi. Ví dụ, thay vì nói: “Không được nhảy trên ghế”, bố mẹ hãy nói: “Con nên ngồi yên trên ghế và đặt chân trên sàn”.

Trẻ từ 6 đến 8 tuổi

Bị phạt và những hậu quả con phải chịu do lỗi lầm của mình cũng là một cách tốt trong chiến lược thiết lập kỉ luật cho trẻ ở độ tuổi này.

Một lần nữa, nhất quán vẫn luôn là điều quan trọng. Phải giữ đúng như yêu cầu, luật bạn đã đặt ra với trẻ và thực hiện nếu trẻ vi phạm. Trẻ phải tin rằng bạn đề ra nghĩa là bạn sẽ làm. Dĩ nhiên rằng, bạn vẫn có thể cho trẻ một hay hai cơ hội tùy theo mức độ của lỗi lầm nhưng quan trọng nhất vẫn là thực hiện như đã nói.

Hãy cẩn thận với những hình phạt đặt ra trong lúc nóng giận bởi nó có thể làm mất đi sự tôn trọng của con bạn đối với bạn.

Trẻ từ 9 đến 12 tuổi

Trẻ em ở lứa tuổi này cũng tương tự như những lứa tuổi khác, cũng có thể áp dụng các cách thức rèn luyện kỉ luật như trên. Nhưng ở tuổi này, con đã dần trưởng thành và đòi hỏi sự độc lập, trách nhiệm cao hơn. Vì thế, bạn có thể cho con tự chọn hình phạt cho lỗi lầm rồi áp dụng. Đây cũng là một trong những phương pháp hiệu quả và phù hợp.

Ví dụ, nếu cậu con trai lớp 5 của bạn không hoàn thành bài tập về nhà trước giờ đi ngủ, bạn sẽ để con thức khuya làm hay giúp con hoàn thành? Câu trả lời là không bởi đây là cơ hội để dạy con bài học quan trọng: nếu bài về nhà không hoàn thành, con vẫn phải đi ngủ đúng giờ và ngày hôm sau đi học mà không có bài, rồi chịu điểm xấu.

Đó là cách tự nhiên để bố mẹ kéo con thoát khỏi những sai lầm. Hãy để con tự nhận thức được hành vi đúng và sai, hậu quả mình phải chịu. Tuy nhiên, nếu con vẫn chưa thể nhận ra, hãy khéo léo giúp con bằng cách tạo cơ hội để con thay đổi, bố mẹ nhé.

Nguồn: kidshealth

Mỹ: học tại nhà ngày càng tăng

hs

Số lượng người Mỹ lựa chọn dạy học tại nhà ngày càng tăng vì nó giúp trẻ em được học đúng trình độ, tiết kiệm thời gian, chi phí, thậm chí tránh phải chấp hành luật mới.

Từ năm 1852, các nhà làm luật, nhà giáo dục và bậc cha mẹ ở Mỹ bắt đầu tranh luận về tính hợp pháp của home school – dạy học tại nhà. Cuộc tranh luận giữa những người ủng hộ phương pháp này và những người ủng hộ việc thành lập trường công kéo dài hàng thập kỷ, theo Newsplex.

Đến cuối thập niên 80 của thế kỷ 19, tính hợp pháp của dạy học tại nhà không còn là vấn đề gây tranh cãi. Người ta chuyển sang thảo luận về việc liệu những đứa trẻ tự học tại nhà có được phép tiếp cận các loại quỹ, cơ sở vật chất cùng những nguồn tài nguyên nhà nước hay không.

hs

Tại Mỹ, năm học 2011 – 2012, khoảng 3% học sinh trong độ tuổi từ 5 đến 17 lựa chọn hình thức tự học tại nhà. Ảnh: AP.

Ngoài ra, phương pháp này cũng đặt ra câu hỏi về mức độ quản lý từ nhà nước đối với những trường hợp không đến trường học tập trong vấn đề chương trình giảng dạy và các bài kiểm tra theo tiêu chuẩn chung.

Đến nay, tất cả 50 bang ở Mỹ chấp nhận việc dạy học tại nhà là hợp pháp, mặc dù mỗi bang có một yêu cầu cụ thể về tiêu chuẩn cho phép bố mẹ tự dạy con ở nhà.

Hơn 1,7 triệu người học tại nhà

Hiện tại, đây trở thành xu hướng trong nền giáo dục Mỹ. Số liệu đầu tiên về việc tự học tại nhà được đưa ra năm 1999. Tại thời điểm đó, khoảng 850.000 học sinh  học tại nhà. Đến năm 2015, hơn 1,7 triệu người lựa chọn hình thức học tập này.

Tính riêng tại hạt Albemarle, bang Virginia, số học sinh học tại nhà tăng 12% trong năm 2015 và 21% trong vòng 5 năm qua.

Mary Soisson là một trong số những phụ huynh tự dạy con ở nhà. Cô đã giáo dục thành công hai đứa con lớn và đang dạy 3 đứa còn lại.

Mary từng giảng dạy tại một trường công lập. Cô quyết định nghỉ việc để dạy 5 người con.

“Mọi người có nhiều cách khác nhau để giáo dục con nhưng đối với chúng tôi, đây là cách tốt nhất”, cô nói.

Nữ phụ huynh cho biết, lựa chọn này giúp con cô có cơ hội học tập trong môi trường thân thiện hơn.

“Từng làm nghề giáo, tôi rất tôn trọng các giáo viên. Nhưng tôi hiểu, họ rất khó để đáp ứng hết nhu cầu học tập của tất cả học sinh trong lớp, giảng bài phù hợp với trình độ đa dạng của các em”, Mary giải thích.

homeschool9

Những người con của Mary Soisson đều tự học tại nhà. Ảnh: Newsplex.

Con gái cô, Naomi, 14 tuổi, đang học lớp 9 và chưa từng đến trường. Tuy nhiên, cô bé không bỏ lỡ bất cứ điều gì.

“Hầu hết nghĩ rằng những đứa trẻ tự học tại nhà thường kỳ quái, đọc sách cả ngày và không hòa nhập với xã hội. Trên thực tế, chỉ cần hòa đồng, về cơ bản, họ không khác gì những đứa trẻ khác”, cô cho hay.

Đương nhiên, trong cảm nhận của học sinh, việc học tại nhà khiến các em khác biệt với bạn bè. Naomi cho biết, em không thể gặp bạn mỗi ngày, thậm chí nhiều khi mất liên lạc trong thời gian dài vì hai bên có lịch học khác nhau.

Dù vậy, home school cũng có nhiều ưu điểm. Bên cạnh việc tiết kiệm chi phí, nó còn giúp người học rút ngắn thời gian học.

Porter Dickie là sinh viên năm cuối tại Đại học Virginia và sẽ tốt nghiệp khi mới 19 tuổi. Trước đó, cô học tại nhà và hoàn thành chương trình phổ thông năm 16 tuổi.

Trường hợp như Dickie không hiếm. Cô quen biết nhiều người không đến trường, thậm chí có người tốt nghiệp khi mới 10 tuổi.

Nữ sinh 19 tuổi hài lòng với phương pháp gia đình đã chọn. Việc học đại học khi còn nhỏ tuổi không ảnh hưởng đến ý thức phấn đấu hay kết quả học tập của cô. Đương nhiên, là người ít tuổi nhất lớp, cô thiếu hụt một số trải nghiệm thực tế so với các bạn học khác. Chẳng hạn, khi giảng viên nói về vụ khủng bố 11/9, Dickie là sinh viên duy nhất không nhớ về nó.

Cô chưa từng nghĩ bản thân thiếu hụt kỹ năng sống vì không đến trường như bạn bè cùng trang lứa. Với cô, đây là một trải nghiệm tuyệt vời.

Home school để… tránh tiêm

Dạy học tại nhà là xu hướng chung ở Mỹ. Tuy nhiên, tại California, phụ huynh có thêm động lực để chọn phương pháp này sau khi chính quyền bang ban hành Luật Vaccine bắt buộc.

Theo luật mới, học sinh tại các trường công lập và tư thục cần tiêm đủ 10 loại vaccine như một điều kiện để có thể tiếp tục đến trường.

Một số cha mẹ lựa chọn dạy con tại nhà nhằm tránh luật mới vì họ không muốn con tiêm một số loại vaccine hoặc con họ dị ứng với một trong số 10 loại theo quy định.

Hiện tại, California có khoảng 177.000 học sinh tự học tại nhà. Luật Vaccine bắt buộc chắc chắn làm tăng số lượng này dù chuyên gia về dạy học tại nhà Diane Flynn Keith cảnh báo phương pháp trên không hề dễ dàng, đặc biệt đối với những người lựa chọn nó chỉ vì họ không muốn con phải tiêm vaccine.

Bản thân người có kinh nghiệm dạy học và xác định cho con học tại nhà ngay từ đầu như Mary Soisson cũng thừa nhận việc vừa làm thầy vừa làm mẹ rất khó khăn.

Tuy nhiên, cô tin, nếu cha mẹ đủ hiểu biết và kiên nhẫn, họ sẽ giáo dục con cái thành công mà không cần đến trường lớp.

“Nhiều người từng đoán tôi không làm nổi. Nhưng tôi nói với họ rằng, mình có thể. Các bà mẹ đã dạy con nói, đi những bước đầu tiên, hướng dẫn chúng cách thắt dây giày cùng các việc khác. Vì thế, tôi tin họ có thể tự dạy con nếu họ thật sự muốn”, cô nói.

Theo Zing

Suy ngẫm về cuộc trò chuyện giữa cha và con trai

tinhhoa.net-JPl9Vh-20151105-cuoc-tro-chuyen-giua-cha-va-con-trai-khien-chung-ta-phai-suy-ngam

Những cuộc “trò chuyện cha con” dưới đây không chỉ khiến cho người ta bội phục tự đáy lòng, mà cũng sẽ khiến cho các bậc làm cha làm mẹ phải suy nghĩ lại về phương thức giáo dục của bản thân mình, từ đó xây dựng mối quan hệ tốt đẹp với con cái …

tinhhoa.net-JPl9Vh-20151105-cuoc-tro-chuyen-giua-cha-va-con-trai-khien-chung-ta-phai-suy-ngam

Nuôi dạy con cái luôn là việc khiến cho rất nhiều bậc làm cha làm mẹ phải đau đầu, hoặc là nuông chiều, hoặc là nghiêm khắc, đều sẽ tạo thành những ảnh hưởng phụ diện đối với sự trưởng thành của con cái sau này. (Ảnh: Internet)

Khi con trai được hai tuổi. Một ngày nào đó, đầu đụng phải góc bàn, đầu sưng một cục, khóc òa lên.

Hơn một phút sau, tôi đi đến chiếc bàn, lớn tiếng hỏi:

“Cái bàn à, là ai đã đụng mày đau thế? Khóc lóc thương tâm thế kia?”

Con trai ngừng khóc, nước mắt lưng tròng nhìn tôi. Tôi sờ sờ cái bàn, hỏi con trai rằng:

“Là ai vậy? Là ai đã đụng đau chiếc bàn?”

“Con, ba ơi, là con đụng!”

“Ồ, là con đụng à, vậy còn không mau nghiêng mình với chiếc bàn, nói tiếng xin lỗi đi!”.

Con trai nuốt nước mắt, cúi mình, nói: “Xin lỗi”.

Từ đó, con trai đã học được tính có trách nhiệm và đảm đương!

Câu chuyện thứ hai

Con trai ba tuổi. Vô cớ khóc lớn, tôi hỏi:

“Sao vậy, chỗ nào không khỏe hả con?”

“Không có”.

“Vậy sao lại khóc!”

“Con chỉ muốn khóc thôi!”. (Rõ ràng làm nũng).

“Được thôi, con muốn khóc thì ba không có ý kiến, nhưng con khóc ở đây không thích hợp lắm, sẽ làm phiền mọi người nói chuyện, ba tìm một chỗ cho con, con một mình khóc cho đã, khóc đủ rồi mới gọi mọi người”.

Nói xong đem nhốt con ở phòng rửa tay: “Khóc xong rồi hãy gõ cửa”.

2 phút sau, con trai đạp cửa: “Ba ơi, ba ơi, con đã khóc đủ rồi!”

“Tốt, khóc xong rồi à? Khóc xong rồi thì đi ra đi”.

Kể từ hôm đó, con trai mãi cho đến 18 tuổi, không còn học thói thao túng và trút giận lên người khác!

Câu chuyện thứ ba

Con trai 5 tuổi. Chập tối, dẫn con đi bộ đi ngang qua cây cầu nhỏ, dưới cầu nước trong thấy được cả đáy, nước chảy cuồn cuộn.

Con trai ngẩng đầu nhìn tôi:“Ba ơi, con sông đẹp quá, con muốn nhảy xuống bơi”. Tôi có phần sửng sốt.

“Được thôi, ba sẽ cùng con nhảy xuống. Nhưng chúng ta hãy về nhà trước đã, thay quần áo một chút”.

Về nhà, con trai thay quần áo xong, nhìn thấy một chậu nước ở trước mặt, ngơ ngác không hiểu.

“Con trai, xuống nước bơi cần phải vùi đầu vào trong nước, điều này con không hiểu sao?”.

Con trai gật đầu.

“Vậy thì bây giờ chúng ta hãy tập luyện trước một chút, xem thử con có thể vùi được bao lâu”.

Tôi nhìn đồng hồ.“Bắt đầu!”. Con trai vùi mặt vào trong nước, hào khí ngất trời? Chỉ được 10 giây:

“Úi chà, ba ơi, sặc nước rồi, khó chịu thật”.

“Vậy sao? Chờ một chút nhảy xuống sông, có thể sẽ càng khó chịu hơn nhiều đấy”.

“Ba ơi, chúng ta có thể không đi nhảy xuống nước nữa được không?”.

“Được thôi, không đi thì không đi nữa”.

Từ đó, con trai đã học được tính cẩn thận và không lỗ mãng, suy nghĩ cho kỹ rồi mới làm.

Câu chuyện thứ tư

Con trai 6 tuổi, ham ăn. Một buổi tối nọ, tan học đi ngang qua McDonald’s, dừng bước:

“Ba ơi, McDonald’s kìa!”. (Thèm chảy cả nước miếng).

“Ừm, McDonald’s! Muốn ăn không?”.

“Muốn ăn!”

“Con trai, một người muốn ăn liền ăn ngay, gọi là ‘cẩu hùng’ ( gấu chó), thèm ăn mà lại có thể không ăn, thì gọi là anh hùng”.

Rồi hỏi tiếp: “Con trai, con muốn làm anh hùng hay cẩu hùng đây?”.“Ba, con đương nhiên muốn làm anh hùng!”.

“Tốt! Vậy anh hùng, khi muốn ăn McDonald sẽ thế nào đây?”.

“Có thể không ăn!”. (Rất kiên định!)

“Quá xuất sắc, anh hùng! Về nhà thôi”

Con trai chảy nước miếng, theo tôi về nhà.Từ đó về sau, con đã học được những gì nên làm và những gì không nên lắm, chống lại được cám dỗ.

Câu chuyện thứ năm

Con trai 8 tuổi, nghịch ngợm, đánh nhau với bạn học lớn. Vết bầm tím khắp người, về đến nhà, khóc lớn không thôi.

“Ấm ức không?”.

“Ấm ức!”. Con trai vừa khóc vừa trả lời.

“Tức giận không?”.“Tức giận!”. Con trai khóc to lên.

“Con dự tính sẽ làm thế nào?”. Hỏi tiếp: “Con cần ba làm gì cho con nào?”.

“Ba, con muốn tìm một viên gạch, ngay mai sẽ đập cậu ta từ phía sau!”.

“Ừm, ba thấy được! Ba ngày mai sẽ chuẩn bị cục gạch cho con”.

Hỏi tiếp: “Còn gì nữa không?”.

“Ba, ba tìm một con dao cho con, con ngày mai sẽ đâm hắn ta từ phía sau!”.

“Được! Cái này càng hả giận hơn, ba bây giờ đi chuẩn bị một chút”. Tôi đi lên lầu.

Nghĩ rằng được ủng hộ, con trai dần dần bình tĩnh lại. Khoảng 20 phút sau, tôi từ trên lầu dọn xuống một đống lớn quần áo và chăn mền?

“Con trai, con đã quyết định chưa? Là dùng gạch, hay là dùng dao đây?”.

“Nhưng mà, ba ơi, ba dọn nhiều quần áo và chăn mền như vậy để làm gì vậy?”. Con trai nghi hoặc.

“Con trai, là như vậy: nếu như con dùng gạch đập hắn ta, như vậy cảnh sát sẽ bắt chúng ta đi, ở trong tù đại khái chỉ cần ở một tháng, chúng ta chỉ mang một số áo ngắn chăn mong là được rồi; nếu như con dùng dao đâm hắn ta, thế thì chúng ta ở trong tù ít nhất 3 năm không trở về được, chúng ta cần phải mang nhiều thêm một số quần áo chăn bông, bốn mùa đều phải mang đủ?”.

“Vì vậy, con trai con đã quyết định chưa? Ba đồng ý ủng hộ con!”.

“Phải như vậy sao?”. Con trai sững sờ.

“Chính là như vậy, pháp luật chính là quy định như vậy mà!”.

“Ba, vậy thì chúng ta không làm nữa nha?”.

“Con trai, con không phải là rất căm phẫn sao?”.

“Hây, hây, ba ơi, con đã không tức giận nữa rồi, thật ra con cũng có sao đâu”.

“Tốt, ba ủng hộ con!”.

Từ đó, con trai đã học được lựa chọn và trả giá.

Câu chuyện thứ sáu

Con trai 9 tuổi, năm lớp 4, môn toán không đạt, sầu não không vui.

“Sao thế? Thi không đạt, còn làm mặt nặng nhẹ với ba mẹ sao”

“Bởi vì cô giáo dạy toán rất đáng ghét, học lớp của bà ấy không thích nghe”.

“Ồ, đáng ghét như thế nào?”, tôi cảm thấy rất hứng thú.“??, ??” , con trai nói rất nhiều, “nói tóm lại cô ấy cũng không thích con”

“Ồ, người khác thích con, thì con thích họ, người khác không thích con, thì con lại ghét họ. Điều này nói rõ rằng con là người chủ động hay là người bị động đây?”.

“Là người bị động ạ!”, con trai trả lời.

“Là người mạnh, hay là người yếu, là đại nhân, hay là tiểu nhân?”, tôi tiếp tục hỏi.

“Là kẻ yếu, là tiểu nhân!”, con trai sợ hãi.

“Vậy còn muốn làm đại nhân hay là tiểu nhân?”.

“Làm đại nhân! Ba ơi, con đã hiểu rồi: vô luận là cô giáo có thích con hay không, con đều có thể thích cô ấy, kính trọng, chủ động hưởng ứng cô ấy, làm một kẻ mạnh”.

Hôm sau, vui vẻ đến trường, từ đó môn toán đạt được kết quả ưu tú. Và đã biết được thế nào là đại nhân, thế nào là tiểu nhân.

Con trai, sau này khi con lớn lên, có lẽ, con sẽ nhớ đến hôm nay, nhớ đến bà nội, nhớ đến mẹ, nhớ đến ba đã dụng tâm vất vả thế nào.

Câu chuyện thứ bảy

Con trai 10 tuổi, chơi trò chơi. Mẹ nhắc nhở nhiều lần, con không chịu sửa.

“Con trai, nghe nói con mỗi ngày đều chơi cái này?”, tôi chỉ vào máy tính.

“Vâng”, con trai gật đầu thừa nhận.

“Mỗi lần sau khi chơi xong, con cảm thấy thế nào?”.

“Mờ mịt, trống trải, không còn hơi sức, tự trách, xem thường bản thân mình?”.

“Vậy tại sao lại còn chơi vậy? Không kiềm chế nổi bản thân, phải không?”.

“Đúng vậy, ba ơi”, con trai rất bất lực.

“Được rồi! Ba sẽ giúp con!”. Tôi ôm máy tính đến, đưa cho con một cái chùy nhỏ, “con trai, hãy đập nó!”.

“Ba ơi!”, con trai ngẩn người ra.

Đập nó đi, ba có thể không có máy tính, nhưng không thể không có con được!”. Con trai rơi nước mắt, đích thân đập vào máy tính!

Từ đó, con trai hiểu được cái gì gọi là nguyên tắc.

Xưa kia Mạnh mẫu chọn hàng xóm để dạy dỗ con, một lần con trốn học bỏ về nhà chơi, vì để cảnh tỉnh con đã tự mình chặt đứt khung cửi.

Câu chuyện thứ tám

Con trai 11 tuổi, tôi cùng với vợ phải đi xa một thời gian dài, mỗi ngày đều gọi điện cho mẹ già, hỏi thăm. Một ngày kia, con trai nhận điện thoại:

“Ba ơi, chào ba!”, con trai rất lấy làm vui mừng.

“Ừm, chào con! Bà nội đâu rồi? Gọi bà nội nghe điện đi”.

“Ba ơi, sao mỗi ngày ba chỉ gọi điện thoại cho bà nội thôi vậy?”.

“Điều này có gì lạ đâu? Bởi vì đó là mẹ của ba mà!”.

“Vậy còn con? Con cũng rất nhớ ba mẹ!”.

“Vậy con hãy gọi điện cho mẹ con đi!”.

“Vâng!”.

Từ đó, cứ 6 giờ mỗi ngày, vợ tôi đều có thể nhận được lời hỏi thăm của con, bất kể mưa gió, đến nay đã 8 năm rồi!.


tinhhoa.net-XY05bM-20151105-cuoc-tro-chuyen-giua-cha-va-con-trai-khien-chung-ta-phai-suy-ngam

Câu chuyện thứ 9

Con trai 12 tuổi, năm lớp 6, bài tập nặng nề, tính tình nóng nảy, con trai tan học về vừa bước vào cửa.“

Tiểu tử thối, hôm qua có phải con đã làm vỡ cái đĩa của ta?”, em gái của tôi bắt đầu vặn hỏi.

“Không có, cô ơi, con không có!”, con trai nét mặt nghi hoặc.

“Ta đã tận mắt nhìn thấy con làm vỡ, còn chối nữa à!”, bà nội của nhóc lại làm chứng kiên quyết khẳng định.

“Con không có mà! Mọi người đổ oan cho con?”, con trai khóc òa lên, nằm vật xuống đất.

Khoảng 5 phút, tôi đi ra khỏi phòng nghiêm giọng rằng:

“Sao thế? Sao lại nổi điên ở đây!”.

“Ba ơi, cô và bà nội đổ oan cho con!”.

“Đổ oan? Đổ oan cho con thì sao! Đổ oan thì con lại nằm vật xuống đất sao? Thật là thứ không ra gì mà! Con có phải trang nam tử hán hay không?”.

Con trai ngừng khóc, đứng dậy, cúi gầm mặt xuống:

“Ba ơi, mọi người đổ oan cho con”.

“Nam tử hán đại trượng phu, dẫu cho trời có đổ sụp xuống, cũng không thể ngã xuống được! Huống hồ là một cái đĩa nhỏ bé? Thật không ra gì cả!”.

Tôi tiếp tục: “Một đời này của người ta, phải trải qua biết bao sóng gió, bị oan ức, khinh thường, phản bội, bán đứng? Con liền chịu ngã xuống sao? Đó là đồ hèn nhát!”.

Con trai ưỡn ngực, ngẩng đầu lên:

“Ba ơi, con đã hiểu rồi, bây giờ con nên làm thế nào?”

“Bây giờ? Hãy tự hỏi chính bản thân con đi, con có nhiều thời gian lắm đó?”.

“Không có, con có rất nhiều bài tập cần phải làm”.

“Vậy còn không mau đi làm bài tập đi! Hãy nhớ kỹ, dẫu cho núi lở đất sụp đi nữa, cũng đừng quản nó, hãy làm xong việc của mình trước đã!”.

Con trai nhấc cặp lên, cúi chào bà nội và cô, rồi ung dung đi vào trong phòng.

Ba người chúng tôi bật cười.

“Sủng nhục bất kinh, khán đình tiền hoa khai hoa lạc; khứ lưu vô ý, vọng thiên không vân quyển vân thư (Không quan tâm thiệt hơn, nhìn hoa nở hoa tàn trước sân; đi ở chẳng buồn, nhìn bàu trời mây cuộn mây tan)”. Con trai à, sau khi con trưởng thành, nhìn thấy câu đối này, có lẽ, con sẽ nhớ đến hôm nay, nhớ đến dụng tâm vất vả của bà nội, cô cô, và của ba.

Câu chuyện thứ mười

Con trai mười ba tuổi, kỳ học thứ nhất, thành tích bình thường. Một ngày kia, nó bỗng hỏi:

“Ba ơi, đi học có ích gì không vậy? Thành tích thi cử có tác dụng gì không?”.

“Tại sao lại hỏi như vậy?”, tôi ngẩn ra.

“Mấy ngày trước có rất nhiều các chú các dì đến nhà, ba luôn nói với họ rằng giáo dục bây giờ là giáo dục tồi tệ nhất trong suốt 5000 năm qua mà”, con trai nhanh nhảu đáp.

Ài, thì ra con trai đã ở bên cạnh lắng nghe được chuyện đàm luận trên trời dưới đất của tôi với chúng bạn.

“Không sai, học hành, thi cử thật ra không có tác dụng gì cả”

“Thế thì tại sao con vẫn cần phải đi học những thứ vô dụng này đây?”.

“Đó là vì con còn nhỏ, trước hết phải làm một số thứ vô dụng trước đã, để thử bản sự của con. Nếu như con ngày cả những thứ vô dụng này đều làm không được tốt, như vậy sau khi lớn lên, những thứ hữu dụng chắc chắn cũng sẽ không làm được. Vì vậy, đi học tuy vô ích, nhưng con vẫn cần phải học nó cho tốt”

“Ồ, ba ơi, con có bản sự để học tốt nó!”.

Từ đó, con trai luôn đạt được những thành tích ưu tú.

Con trai à, thật ra đời người cũng là hư ảo không thật, nhưng cuộc sống này vẫn cần phải sống cho tốt, tinh thần trong đạo lấy giả làm thật cần chúng ta dùng cả một đời để thể hội.

Câu chuyện thứ mười một

Con trai 13 tuổi rưỡi, đi chơi ở nhà người thân trở về. Người mặc đồ hiệu, đầu tóc mới lạ, hả hê vô cùng:

“Mẹ ơi, con có bảnh không? Anh trai nhà bác hai mua quần áo, giày dép cho con, nhãn hiệu XX, rất đắt tiền đó; bà nội ơi, bà xem mẫu tóc của cháu này, anh ấy đẫn con đi hớt đó, phía trước rất là dài, ha ha, có mốt không này?”.

Nó giống như một con bướm, bay đi bay lại khắp nhà.

Tôi nhìn mà chẳng thèm để mắt đến?

Hai ngày sau, con trai đứng trước tấm gương, tự mình ngây ngất. Tôi lặng lẽ, đứng ở đằng sau:

“Có mệt không vậy, con trai?”.

“Ba ơi, dọa con giật cả mình!”.

“Ha ha, có mệt không, lúc nào cũng phải mệt tâm; luôn lo lắng, thật là không đáng; luôn phải suy đoán, người khác thấy thế nào. Sao phải khổ vậy, người sống ở đó, bị quần áo đầu tóc làm cho mệt mỏi, thật là ngốc lắm thay?”.

“Ba, ba cười nhạo con rồi”, con trai mặt đỏ ửng.

“Ba trả lại cho con sự nhẹ nhàng tự tại, con thấy sao?”.

“Dạ”, con trai đi thay quần áo, đầu tóc để bình thường trở lại. “Ba ơi, thật là nhẹ nhàng, thật là thoải mái!”.

Từ đó, con trai biết được thế nào là đẹp, thế nào là xấu.

Theo Tinhhoa.net

Phụ huynh Việt Nam còn e dè trước Homeschooling

141103_hoc2

Homeschooling là một mô hình giáo dục tại nhà của Mỹ đã có từ lâu, nhưng tại Việt Nam, phương pháp này đang khiến các bậc phụ huynh chần chừ, e dè.

Những ưu điểm nổi bật

Với các nước phát triển trên thế giới, Homeschooling là một trong số những xu hướng giáo dục hấp dẫn. Trẻ em sẽ được tự học ở nhà theo giáo án soạn sẵn dưới sự giám sát và quản lý của cha mẹ. Các tổ chức giáo dục sẽ tổ chức kỳ thi online để trẻ được cấp bằng chứng nhận. Điều này giúp các em chủ động về thời gian học tập, thậm chí là học vượt lớp nếu có khả năng. Ngoài ra, trẻ có thể giảm bớt áp lực học hành do không phải đối mặt với những bài kiểm tra liên tục, thi học kỳ hay việc chạy theo thành tích của nhà trường. Cha mẹ các em cũng giảm tải chi phí tiền học, quỹ trường…

Tuy nhiên, tại Việt Nam, hình thức học tập này còn thể hiện nhiều điểm bất cập khiến các bậc phụ huynh băn khoăn. Và chỉ có một số ít các gia đình trẻ, vợ hoặc chồng từng sinh sống và học tập, làm việc ở nước ngoài nhiều năm mới quyết định cho con cái theo học Homeschooling.

140844_hoc1

Hình thức học ở nhà vẫn còn khá xa lạ với nhiều phụ huynh Việt Nam (Ảnh: Internet)

Vì sao mẹ Việt chưa sẵn sàng?

Tâm lý ỉ lại khi nhà là trường

Khi ngôi nhà thân quen của trẻ trở thành trường học, cha mẹ chính là thầy cô, nhiều trẻ có xu hướng bỏ bê việc học do tâm lý cho rằng ‘học ở nhà’ không cần phải quá khắt khe, tuyệt đối tuân thủ các quy định. Với suy nghĩ này, không ít gia đình mới đầu rất hăng hái cho con em tham gia Homeschooling nhưng chỉ một thời gian ngắn sau đành ngậm ngùi ‘từ biệt’. Bạn có chắc chắn rằng, vẫn sẽ bắt con học bài nếu chúng kêu nhức đầu mệt mỏi, hay hôm nay bạn bận công việc nên dễ dàng cho con nghỉ học vì vắng ‘giáo viên’?!

Trẻ gặp bất ổn về tâm lý

Trẻ học tại nhà thường ít sự giao lưu với bạn bè đồng trang lứa để học hỏi, khuyến khích, thậm chí là cạnh tranh nhau cùng học tập nên có ít động lực để nâng cao chất lượng học tập.

Ngoài ra, trẻ cũng thiếu đi sự năng động, hòa đồng vì không có môi trường giao lưu, tham gia hoạt động ngoại khóa cùng các bạn và thầy cô giáo nên hạn chế các kỹ năng giao tiếp. Chưa kể đến việc, các em cũng bị tước đi những kỷ niệm trong trẻo của tuổi học trò dưới mái trường phổ thông, mất cân bằng giữa các yếu tố tâm sinh lý và dần dần khiến trẻ thu hẹp mình hoặc gặp khó khăn trong các mối quan hệ bên ngoài xã hội.

Cha mẹ cần có kỹ năng sư phạm nhất định

Khi tham gia hình thức Homeschooling, trẻ và cha mẹ hoặc người giám sát quá trình học tập của trẻ cần có một nền tảng ngoại ngữ vững chắc để định hướng và hướng dẫn trẻ trong suốt quá trình học. Nguyên do là các giáo trình học Homeschooling đều là của các trung tâm giáo dục nước ngoài học theo hình thức trực tuyến.

Người ‘thầy’ của trẻ khi theo học Homeschooling đa phần chính là cha mẹ. Cha mẹ của trẻ ít nhiều phải có những kỹ năng sư phạm nhất định để đảm bảo trong việc chọn lọc phương pháp dạy con, có vốn hiểu biết, vốn sống phong phú về nhiều lĩnh vực để cân bằng khối lượng kiến thức giữa các môn học.

141103_hoc2

Cha mẹ cần có kỹ năng sư phạm để theo dõi việc học của con (Ảnh: Internet)

Thực tế, phương pháp học Homeschooling cũng có những ưu điểm nổi trội, tuy nhiên để trở thành một ‘cơn sốt’ hay xu hướng giáo dục tại Việt Nam trong tương lai gần sẽ là điều khó khăn. Các gia đình cần có sự cân nhắc, chuẩn bị lâu dài trước khi quyết định cho con em mình tham gia Homeschooling.

Theo Suckhoedoisong.vn

Giáo dục đúng cách: Hãy để con tự chơi!

2

Đừng sợ con bị thương, đừng sợ con bị bệnh, đừng sợ con dính bẩn,… để rồi theo sát con mọi lúc mọi nơi. Hãy để bé yêu được vui chơi theo cách của mình. Bạn biết không? Khi tự do chơi đùa, bé không chỉ hình thành được tính cách độc lập mà còn có thể rèn luyện các kỹ năng cần thiết cho tương lai.

Bé độc lập hơn khi tự chơi một mình

Ngay từ khi còn trong bụng mẹ, trẻ đã có thể tự chơi một mình với những cú huých, cú nhào lộn trong bụng mẹ. Khi lớn lên một chút, bé đã có thể tự chơi một mình với các bạn đồ chơi của mình. Và trên thực tế, kỹ năng tự chơi đóng một vai trò quan trọng trong việc hình thành tính cách độc lập cho bé, giúp bé tăng cường khả năng quan sát, khám phá thế giới xung quanh. 

1

Tự chơi giúp hình thành tính cách độc lập cho bé

Tự chơi cũng cần có không gian riêng

Nếu việc tự chơi của bé được tổ chức tốt, có một không gian phù hợp, được hỗ trợ bởi các “bạn đồ chơi” an toàn sẽ giúp bé phát triển kỹ năng toàn diện. Tuy nhiên, hầu hết các bà mẹ trẻ đều lấy lý do bảo vệ con, không muốn con tổn thương mà không ngần ngại tước đi không gian riêng của trẻ. Hành động này có thể ảnh hưởng đến sự phát triển của bé về sau như bé mất đi khả năng độc lập sau này, không dám thể hiện bản thân trước người lạ… Luôn bên con mọi lúc mọi nơi, nhưng đôi khi ba mẹ hãy thử tự giới hạn mình để con có khoảng trời riêng. Và nếu có chơi cùng trẻ, hãy là một người bạn chơi cùng đúng nghĩa – đừng ra lệnh: “con phải làm như thế này, thế kia…”. 

2

Hãy là một người bạn chơi cùng đúng nghĩa với bé

Fisher Price – Chơi để thông minh hơn

Với cam kết tiêu chuẩn an toàn cao, màu sắc đẹp, thiết kế bắt mắt và đa chức năng, đồ chơi thương hiệu Fisher Price, sản phẩm đến từ tập đoàn đồ chơi số 1 thế giới Mattel từ lâu được xem là những người bạn nhỏ không thể thiếu trong các gia đình có trẻ nhỏ. Không chỉ với tiêu chí đem lại những giây phút vui chơi đơn thuần cho trẻ mà thông qua việc tương tác với từng đồ chơi, kỹ năng của bé sẽ được hoàn thiện và tăng sự vận động trí não với các dòng sản phẩm Play IQ. Mỗi món đồ chơi Fisher Price đều đáp ứng ba kỹ năng chính của trẻ bao gồm: kỹ năng thể chất, nhận thức và cảm xúc – xã hội.

3

Với đồ chơi màu sắc đẹp, thiết kế bắt mắt sẽ kích thích bé tự mày mò khám phá

Sản phẩm Fisher Price luôn được thiết kế theo từng giai đoạn phát triển của trẻ. Ví dụ, cá ngựa ru ngủ, thảm đàn piano, ngậm nướu khỉ con cho bé từ 0-3 tháng tuổi, bóng tập bò, quyển sách âm nhạc cho bé từ 3-6 tháng tuổi, và từ 9-12 tháng cho đến 18 tháng, khi bé đã nắm vững những kỹ năng cơ bản, đã đến lúc bé cần học hỏi để phát triển trí não, bé sẽ được tiếp cận với các trò chơi thách thức hơn như: máy hút bụi của bé, xếp chén thông minh, thả khối thông minh… Thông qua các trò chơi này, bé sẽ học cách nhận biết hình dạng, biết học cách thử nghiệm và khắc phục lỗi mỗi khi tiếp xúc với đồ vật mới…

4

Việc lựa chọn đồ chơi phù hợp với từng giai đoạn phát triển sẽ giúp bé được phát triển toàn diện

Với thông điệp: “15 phút vàng để bé thông minh hơn”, Fisher Price hoàn toàn là bước đệm cho bé yêu một khởi đầu thật tốt đẹp để đón chào cuộc sống!

5

Giáo dục sự tự chủ cho con là ưu tiên hàng đầu ở Pháp

0-1444048668

Trong khuôn khổ một dự án nghiên cứu của Viện Nghiên cứu phát triển giáo dục (IRED), chúng tôi phỏng vấn một số phụ huynh Pháp để tìm hiểu về nhận thức, quan niệm về mục tiêu và cách thức giáo dục con trẻ, thì thấy rằng ưu tiên hàng đầu của họ là giáo dục sự tự chủ cho con.

0-1444048668

Họ giáo dục con tự chủ trong cách ăn nết ở hằng ngày, trong các mối quan hệ với người khác, tự chủ trong học tập, tư duy và phán đoán, tự chủ trong đời sống tinh thần và cả về tài chính… Trong bài viết ngắn này, chúng tôi chỉ đề cập đến khía cạnh giáo dục tự chủ về tài chính và quan niệm của họ về tương lai của con cái.

Con tự kiếm tiền để thực hiện những dự án

Chúng tôi trích dẫn trường hợp anh Mathieu và chị Elie (đã đổi tên) như một ví dụ điển hình. Anh chị có 5 người con đã trưởng thành, ai cũng khỏe mạnh và lịch thiệp, ba người đã đi làm, hai con trai cuối đang đi học. Anh chị cho biết các con của họ đã bắt đầu đi làm thêm, cụ thể là hái trái cây vào các dịp hè bắt đầu từ 14 tuổi (theo Luật lao động của Pháp, trẻ em trên 14 tuổi có thể tham gia lao động có giới hạn vào các kỳ nghỉ học trong năm).

Với số tiền kiếm được, các cháu có thể mua những đồ chơi, sách vở mà các cháu thích, hay những phương tiện cần thiết như điện thoại, máy tính, và sau này là mua cả xe hơi cá nhân, dành dụm đóng tiền học bằng lái xe khi đủ tuổi, hay thực hiện những cuộc tham quan du lịch với bạn bè.

Chị Elie cho chúng tôi biết: “Xe hơi của chúng là tự chúng kiếm tiền mua, nhờ lao động, các cháu học được nhiều thứ, biết được giá trị của lao động. Có những cha mẹ chu cấp cho các con mọi thứ, nhưng như vậy thì các cháu không học được gì, ngay cả một tiếng cảm ơn”.

Anh Mathieu giải thích thêm: “Nhờ lao động, các cháu khám phá thế giới việc làm thực rất nhanh… Khi tham gia lao động, các cháu tự tiến bộ. Phải làm việc để sống, khi làm việc các cháu học được khả năng tự xoay xở, sự dũng cảm. Khi chúng lao động và làm việc cần cù, chúng cũng có khả năng kiếm việc về sau trong những nơi khác khi thôi học”.

Tất cả các phụ huynh mà chúng tôi nói chuyện có con trên 14 tuổi đều cho con đi làm thêm vào các dịp nghỉ để tự kiếm tiền bất luận hoàn cảnh gia đình thế nào: có những học sinh hái các loại rau quả vào mùa hè; có học sinh sửa xe cùng bố vì bố là thợ sửa xe; có học sinh làm vườn cho những người hàng xóm…

Theo các bậc cha mẹ mà chúng tôi đã nói chuyện, việc cho con đi làm là một phần của giáo dục tự chủ. Họ khuyến khích con lập những dự án cụ thể cho chính mình và tự kiếm tiền để thực hiện chúng. Họ muốn con họ thấy được các giá trị của lao động, tự chủ và biết tính toán về mặt tài chính với những “dự án” nhỏ của riêng mình, và nhờ vậy những người trẻ có thể bước vào đời một cách vững chãi và đầy tự tin.

Cách cha mẹ Pháp tự hào

Một bà mẹ có hai người con đã rất tự hào về con trai đầu 26 tuổi của mình: “Con trai tôi tự quản lý cuộc sống của cháu. Cháu đi đây đi đó, cháu mua những thứ cháu cần, cháu thích một chiếc du thuyền thì cháu đã mua một chiếc du thuyền. Cháu tự xoay xở rất tốt, đó là cuộc sống của cháu… Tôi nghĩ cháu được như vậy cũng một phần nhờ tôi. Khi còn nhỏ, tôi đã dạy nó tự lập, tự làm giấy tờ, tự làm việc. Sự lịch thiệp cũng vậy, tôi nghĩ đó là thành quả về cách dạy dỗ của tôi, tôi hi vọng thế… Nói chung tự chủ và giáo dục tự chủ là rất quan trọng, tôi đã dạy các cháu từ sớm, tôi đã dạy các cháu cách nói chuyện với người khác khi còn nhỏ. Đến 16 tuổi, cháu muốn đi làm thêm, tôi chỉ chở đến địa điểm và chính các cháu đã tự gặp chủ và xin việc”.

Chị cho biết con đầu của chị không thích chuyện học vấn ở trường nên cháu đã chọn học trung học nghề và hiện đang là một đầu bếp khá thành công, trong khi chị tỏ ra khá lo lắng cho con trai thứ hai 16 tuổi vì cháu khá khép kín, ít giao tế xã hội và thiếu năng động, mặc dù cháu tỏ ra yêu thích sự học hành trường lớp hơn người anh.

Để hiểu rõ hơn quan niệm của các bà mẹ Pháp về tương lai của con cái, chúng tôi xin dẫn một ví dụ khác từ bà mẹ có 3 người con đang học phổ thông.

“Không ai biết trước được tương lai, nhưng nếu mong đợi thì trước tiên là cháu có một việc làm mà cháu thích. Tôi không muốn cháu cứ phải học thật nhiều, nếu mà cháu không thích thú gì sự học hành đó. Nếu có cháu nào thích làm thợ nề thì cứ làm thợ nề. Điều quan trọng là chúng hạnh phúc với công việc của chúng. Tôi không thúc đẩy chúng học nhiều nếu điều đó không phù hợp với cháu, không nên làm như vậy. Quan trọng là có một công việc để kiếm sống, tôi không nói với cháu là dứt khoát con phải làm bác sĩ… các bậc cha mẹ đều muốn con mình trọn vẹn, thập toàn, nhưng tôi thì không, vì “nhân bất thập toàn” mà” – chị nói.

Nhiều bà mẹ Pháp đã cho biết mục tiêu ưu tiên của họ là giáo dục con trưởng thành, phát triển về mọi mặt, nhất là khả năng tự lập để bước vào đời, để sống cuộc sống của chính mỗi một người con và biết sống với người khác trong một xã hội nhiều khác biệt, chứ họ không ép con theo đuổi bất kỳ hình mẫu nào theo sự hình dung của họ nếu đó không phù hợp với con.

Với họ, quan trọng là từng người con cảm thấy hạnh phúc, ham thích nghề nghiệp trong tương lai của mình, dẫu đó là nghề chân tay hay trí óc. Chuyện học hành bằng cấp cũng cần thiết vì điều này tăng thêm sự lựa chọn nghề nghiệp cho con về sau, nhưng chỉ là một trong nhiều con đường của cuộc sống, chứ không quyết định cho tương lai và hạnh phúc của con.

Ảnh hưởng của xã hội

Theo nhà nghiên cứu Gayet, tại Pháp có một sự biến chuyển các giá trị trong mục tiêu giáo dục gia đình như sau: những năm 1960, người Pháp vẫn quan niệm một đứa trẻ được “giáo dục tốt” là đứa trẻ biết vâng lời (có lẽ tương tự như Việt Nam hiện nay); những năm 1970, người ta quan niệm là đứa trẻ phải phát triển (epanoui); sau năm 1980, hình ảnh một đứa trẻ lý tưởng là đứa trẻ tự chủ (autonome) và điều này còn kéo dài đến ngày nay.

Chúng tôi cũng nói chuyện với nhiều phụ huynh Việt Nam, nhưng thấy ít người trong họ khuyến khích con đi làm thêm trong kế hoạch giáo dục tự chủ cho con cái, hình ảnh phổ biến của một học sinh Việt là học: học ở trường, học ở nhà, học thêm nhiều thứ bên ngoài.

Các bậc cha mẹ Việt mà chúng tôi đã gặp, dù giàu hay nghèo cũng cố gắng đầu tư cho con cái học hành với một não trạng “học để làm quan”, học để đổi đời, để thoát nghèo (những trường hợp thuộc nhóm bình dân). Niềm tự hào của họ với con cũng gắn với chuyện học, với thành tích điểm số và bằng cấp, chứ chúng tôi không gặp cha mẹ nào tự hào kiểu như bà mẹ Pháp đã hãnh diện về một “đầu bếp” nói trên.

Cuộc sống có nhiều con đường, mỗi cá thể là một sự duy biệt, có một năng khiếu, sở thích, khuynh hướng và loại hình thông minh khác nhau, trong đó con đường học thuật (học lên cao) chỉ là một thứ. Liệu việc người lớn Việt Nam chúng ta cùng hướng tất cả con trẻ vào con đường này liệu có đúng và phí phạm không?

Theo Tuổi Trẻ

Bộ ảnh chân thực giúp cô gái osin nhận học bổng đại học Mỹ

Bo-anh-chan-thuc-giup-co-gai-osin-gianh-hoc-bong-dai-hoc-My

Một cô gái người Philippines làm công việc giúp việc nhà ở Hồng Kông đã được nhận học bổng từ Tổ chức Nhân quyền Magnum, học tại ĐH New York.

học bổng, osin, giúp việc, đại học Mỹ, nhiếp ảnh

Xyza Cruz Bacani, cô gái 27 tuổi người Philippines làm giúp việc ở Hồng Kông

Báo New York Times cũng từng viết về cô gái 27 tuổi, người Philippines này. Cô tới Hồng Kông làm giúp việc vì bà chủ của mẹ cô (mẹ cô cũng là một người giúp việc nhà) muốn có một người giúp việc khác quen biết để chăm sóc bà.

Điều đặc biệt giúp Bacani được nhận học bổng là cô chính là tác giả của rất nhiều bức ảnh về cuộc sống ở Hồng Kông.

học bổng, osin, giúp việc, đại học Mỹ, nhiếp ảnh

Bacani và mẹ đã làm công việc này ở Hồng Kông được gần 9 năm nay. Khi còn đang học cao đẳng ở Philippines, cô vô cùng thích thú với nhiếp ảnh, nhưng cô chỉ xoay sở mua được một chiếc máy ảnh vài năm sau khi tới Hồng Kông. Chiếc máy ảnh đầu tiên của Bacani là Nikon D90, được mua từ tiền vay mượn của bà chủ.

Từ đó, cô đam mê chụp ảnh. “Tôi chỉ bước ra ngoài và chụp” – cô chia sẻ với New York Times. Hầu hết những bức ảnh của Bacani là ảnh đen trắng và được đăng tải trên trang xyzabacaniphotography.com.

Là một người giúp việc, Bacani phải dành 6 ngày/ tuần để nấu nướng, dọn dẹp và trông trẻ. Vào ngày nghỉ, cô đi lang thang khắp thành phố để chụp ảnh.

“Khi tôi mang theo chiếc máy ảnh, tôi không còn là người giúp việc nữa. Tôi là một cô gái bình thường” – Bacani chia sẻ.

“Đó cũng là một cách bảo vệ bản thân, bởi vì khi bạn là người giúp việc ở đây, họ chỉ đối xử với bạn theo một cách duy nhất”.

học bổng, osin, giúp việc, đại học Mỹ, nhiếp ảnh

Bacani và những bức tranh của mình

Sau đó, Bacani ghi lại hình ảnh của một nhóm phụ nữ ở khu vực trú ẩn dành cho phụ nữ nhập cư bị lạm dụng.

“Khi tôi gặp các cô gái, tôi đã nói chuyện với họ, an ủi họ và tôi không thể tin được rằng người ta lại có thể làm những việc đó với đồng loại của mình”.

“Chúng tôi giống nhau, đều là những người nhập cư. Nhưng tôi có chủ nhà tôn trọng mình và đối xử với mình như một con người, nhưng những người này thì không. Họ bị đối xử quá tệ” – cô gái 27 tuổi nói.

Bacani phải bỏ học cao đẳng ở quê nhà, sang Hồng Kông làm giúp việc khi mới 19 tuổi để em trai và em gái có tiền đi học ở Philippines. Cô bắt đầu chụp ảnh cách đây 4 năm.

Những bức ảnh của Bacani thường được chụp qua những ô cửa sổ, những tấm gương. Cô “đùa nghịch” với ánh sáng để tạo ra sự kịch tính, tương phản về màu sắc. Cô đăng tải những bức ảnh mới lên Facebook hoặc blog hằng ngày. Đó là cũng là cách mà cô thu hút sự chú ý của nhiếp ảnh gia người Philippines Rick Rocamora – người đã giới thiệu Bacani tới cộng đồng các cố vấn.

Ngay sau đó, những cơ hội lớn bắt đầu mở ra với cô gái giúp việc nhập cư. Đầu tiên là bản lý lịch trích ngang trên blog Lens của tờ New York Times, sau đó là tài trợ của Fuji Film, giúp cô thực hiện một triển lãm tại Tổng Lãnh sự quán Philippines ở Hồng Kông.

Tháng 12 năm 2014, Bacani bước chân vào câu lạc bộ phóng viên nước ngoài tại Hồng Kông – nơi mà những bức ảnh của cô đang được đóng khung 20x29cm, treo trên một bức tường gạch màu vàng.

Rất dễ để hiểu tại sao Bacani hay bị nhầm là một du khách hay một cô gái đi rong chơi trên các con phố của Hồng Kông. Cô mặc chiếc áo hoodie màu xanh, niềng răng và để tóc mái lệch.

học bổng, osin, giúp việc, đại học Mỹ, nhiếp ảnh

Hai người phụ nữ an ủi trong tại trại trú ẩn dành cho phụ nữ nhập cư bị lạm dụng

học bổng, osin, giúp việc, đại học Mỹ, nhiếp ảnh

Hàng nghìn người nhập cư đang phải âm thầm làm việc trong những gia đình Hồng Kông. Chị Kuryati tới từ Indonesia bị buộc tội ăn cắp và vừa trở về từ một phiên tòa căng thẳng.

học bổng, osin, giúp việc, đại học Mỹ, nhiếp ảnh

Shirley bị bỏng độ 3 khi làm đổ bát súp nóng vào lưng và tay. Chủ nhà sa thải cô ngay sau đó vì chê cô bệnh tật.

học bổng, osin, giúp việc, đại học Mỹ, nhiếp ảnh

Họ sống tạm trong khu nhà dành cho những nạn nhân bị lạm dụng.

học bổng, osin, giúp việc, đại học Mỹ, nhiếp ảnh

Bacani chụp một người biểu tình ở Hồng Kông đang ngủ trên mặt đường nhựa

học bổng, osin, giúp việc, đại học Mỹ, nhiếp ảnh

Một người biểu tình Hồng Kông chụp ảnh cảnh sát bằng điện thoại của anh ta.

học bổng, osin, giúp việc, đại học Mỹ, nhiếp ảnh

Cảnh sát đang cố dẹp người biểu tình

học bổng, osin, giúp việc, đại học Mỹ, nhiếp ảnh

Bacani chụp cái bóng của mình trên một chiếc xe buýt ở Causeway Bay – một trong những khu mua sắm nhộn nhịp nhất Hồng Kông. Dù đã sống 9 năm ở đây nhưng cô vẫn cảm thấy không thuộc về nơi này. “Khi bạn là người giúp việc, bạn không có quyền là nhiếp ảnh gia” – cô nói.

học bổng, osin, giúp việc, đại học Mỹ, nhiếp ảnh

Những cô gái đợi khách bên ngoài câu lạc bộ đêm Wild Cat trên phố Lockhart ở Wan Chai – một khu đèn đỏ của Hồng Kông.

học bổng, osin, giúp việc, đại học Mỹ, nhiếp ảnh

Bacani nói rằng chiếc máy ảnh bảo vệ cô khỏi định kiến sự phân biệt ở thành phố này – nơi rất coi thường những người giúp việc

học bổng, osin, giúp việc, đại học Mỹ, nhiếp ảnh

“Khi tôi mang theo máy ảnh, tôi là một cô gái bình thường”

học bổng, osin, giúp việc, đại học Mỹ, nhiếp ảnh

Bacani bỏ học trường y tế ở Philippines để sang Hồng Kông làm giúp việc, nuôi 2 em ăn học

học bổng, osin, giúp việc, đại học Mỹ, nhiếp ảnh

Bacani mong muốn sẽ trở thành một phóng viên ảnh

Theo CNN, Straittimes

Nguồn Vietnamnet

Homechooling – Mô hình học tại nhà còn mới mẻ ở Việt Nam

Homeschooling-mo-hinh-hoc-tai-nha-con-moi-me-o-viet-nam

Tiết kiệm chi phí, giảm áp lực thi cử, gánh nặng quá tải và giúp cha mẹ khám phá khả năng thực sự của con là những lợi ích mà hình thức học tại gia (homeschooling) mang lại. Ở các nước phát triển, homeschooling rất phổ biến nhưng lại khá mới mẻ và xa lạ tại Việt Nam.


Homeschooling giúp cha mẹ khám phá được khả năng tiềm ẩn của con.

Gia đình là trường học

Homeschooling là xu hướng giáo dục hấp dẫn tại nhiều nước phát triển trên thế giới. Đầu năm 2012, báo chí Ausia cho biết, thay vì đến trường, hơn 50.000 trẻ em nước này đã tự học ở nhà với sự quản lý của cha mẹ. Đa phần phụ huynh tại các nền giáo dục “khó tính” nhất như: Anh, Pháp, Nga, Mỹ, đều áp dụng hình thức dạy con tại nhà theo giáo án soạn sẵn, cho trẻ thi qua internet (thi online) để lấy bằng chứng nhận.

Nhiều học sinh bị cuốn hút khi tiếp cận với phương pháp này vì các em không phải đau đầu với những tiết học gò bó, mệt mỏi mà được lĩnh hội kiến thức thông qua các trò chơi tư duy, có thể học lúc bé cảm thấy thoải mái, hứng thú nhất.

Ở Việt Nam, một số ít gia đình trẻ hiện đại, từng sống và học tập ở nước ngoài hoặc đã được học theo hình thức homeschooling mới chọn cách dạy con tại nhà.

Chị Khánh Huyền ( Hoàn Kiếm, Hà Nội) cho biết: “Tôi có người nhà bên Mỹ, từng áp dụng homeschooling, tôi cũng biết đến mô hình giáo dục này từ rất lâu rồi nên sẵn sàng cho con học tại gia thay vì ngày nào cũng phải khoác cặp nặng trịch đến trường rồi lại uể oải về nhà, tối đến lại “đánh vật” với các loại bài tập”.

Theo chị Huyền, với hình thức “học tại gia”, con chị có thể tham gia các lớp kỹ năng mềm, học thêm năng khiếu vào buổi sáng mà không bị căng thẳng với lịch học dày đặc.

Trên các diễn đàn dành cho phụ huynh như lamchalamme, webtretho… rất nhiều phụ huynh quan tâm tới hình thức giáo dục “mới lạ” này.

Phụ huynh có nickname Nature Kids chia sẻ: “Nhà mình tập hợp một nhóm các cháu, thuê một giáo viên về hướng dẫn học. Các con tự học và thầy chỉ tổ chức bài giảng, giải đáp thắc mắc và tổ chức bài kiểm tra hết môn, sau đó thông báo lại cho trường phía Mỹ để họ chấm điểm và cấp chứng nhận hết môn cho từng môn học của con”.

“Tôi vừa quyết định cho con học homeshooling. Sau vài ngày theo học, con hứng thú với học tập hơn hẳn, thậm chí còn giục bố đi học. Điều này không có khi con tôi học ở trường. Ngoài giờ học, con có thể chơi thoải mái với các bạn cùng xóm” – Một phụ huynh bày tỏ trên webtretho.

Vì sao mẹ Việt “ngại” dạy con tại nhà?

Bên cạnh những phản hồi tích cực về phương pháp dạy trẻ tại gia, nhiều người lo ngại homeschooling không mang lại hiệu quả khi áp dụng với nền giáo dục Việt Nam.

Các phụ huynh cho rằng việc học ở nhà trẻ sẽ hạn chế thích nghi với xã hội. Các em không được va chạm, giao lưu với bạn bè, thiếu tính cộng đồng, tinh thần tập thể. Thêm vào đó, môi trường học tập của trẻ cần có sự cạnh tranh, tới trường trẻ mới thấy rõ được vị trí của mình để phấn đấu, nỗ lực.

Thực tế cho thấy, trẻ em ở Việt Nam đa phần học tập, sinh hoạt dưới sự quản lý, sắp xếp của cha mẹ nên trẻ ít tự lập hoặc tự lập muộn hơn các bé ở những nước phát triển. Giáo dục ở nước ta từ xưa tới nay giáo viên là người hướng dẫn, đôn đốc việc học tập của học sinh. Việc tự giác học ở nhà là do ý thức của trẻ hoặc do cách quản lý của phụ huynh.

Homeschooling giúp cha mẹ khám phá khả năng tiềm ẩn của con.

Còn hình thức homeschooling lại đòi hỏi tính kỷ luật, tự giác cao của trẻ và người dạy (cha mẹ hoặc gia sư) phải là người có nhiều thời gian cũng như kỹ năng cơ bản về giáo dục để dạy đúng như giáo trình đã được biên soạn ở nước ngoài.

Bởi vậy, hầu hết phụ huynh cho rằng áp dụng hình thức homeschooling ở Việt Nam nghĩa là cả cha mẹ và trẻ đều phải chấp nhận mạo hiểm: “Trẻ sẽ không được tham gia bất cứ một kỳ thi vượt cấp hay thi vào các trường chuyên nghiệp sau này. Việc xin việc cũng sẽ là một thử thách lớn khi mà hầu hết các công ty nhà nước, các công ty tư nhân ở Việt Nam chỉ công nhận chứng chỉ đào tạo theo chương trình chuẩn của Bộ Giáo dục – Đào tạo” – Chị Thanh Mai (Thanh Xuân, Hà Nội) phân tích.

Theo một số phụ huynh khác, homeschooling chỉ phù hợp với những trẻ tự kỷ hoặc chậm phát triển, còn với những đứa trẻ bình thường cần để chúng tới trường vì ở nước ta, homeschooling chưa được công nhận:

“Với các em chậm phát triển, trẻ tự kỷ thì hình thức dạy ở nhà là tốt nhất. Tuy nhiên, việc cha mẹ soạn giáo án cần phải có sự trao đổi và hướng dẫn bởi chuyên viên tâm lý cho phù hợp với độ tuổi, tâm lý. Chế độ giáo dục ở Mỹ và giáo dục ở Việt Nam hoàn toàn khác nhau từ mục đích cho đến cách thực hiện, với trẻ bình thường nên để trẻ đến trường vì ở nước ta chuyện cha mẹ tự dạy con chưa được công nhận, không được đi thi thì lấy cái tiêu chuẩn gì để đánh giá?” – anh Lê Khanh bày tỏ trên diễn đàn lamchalamme.

Với suy nghĩ cho trẻ tới trường cũng là cách để trẻ tự mình tìm hiểu, quan sát những thứ xung quanh, tiếp xúc với bạn bè và trải nghiệm cuộc sống thay vì chỉ đơn độc học và làm theo giáo án soạn sẵn nên nhiều cha mẹ Việt “ngại” dạy con tại nhà.

Một trong những minh chứng về hiệu quả của hình thức học tại gia chính là cha đẻ của hơn 1.000 phát minh – nhà bác học Thomas Edison, cả cuộc đời ông chỉ đến trường vẻn vẹn 3 tháng vì cô giáo cho ông là học sinh “chậm phát triển”, mẹ của ông đã dạy ông tại nhà cho đến khi trưởng thành.

Theo Thu Thảo

Nguồn Vietnamnet

Nestlé Healthy Kids – Giáo dục dinh dưỡng học đường tại 18 trường tiểu học

KidsHealth 62 resize

Tiếp theo thành công của chương trình được triển khai tại các trường tiểu học ở khu vực phía Bắc và Cần Thơ, trong tháng 11 năm 2014, Nestlé Việt Nam phối hợp với Viện Dinh Dưỡng Quốc Gia tiếp tục đưa chương trình “Giáo dục dinh dưỡng học đường – Nestlé Healthy Kids” tới 5 trường tiểu học tại huyện Long Thành và Nhơn Trạch tỉnh Đồng Nai, nâng tổng số trường tham gia chương trình lên 18 trường với hơn 15,000 học sinh tiểu học được phổ cập giáo dục về dinh dưỡng. Các buổi tập huấn dành cho giáo viên và học sinh tại các trường tiểu học được thực hiện với sự hướng dẫn của Phó giáo sư Tiến sỹ Nguyễn Xuân Ninh, Phó giám đốc Trung tâm Doping và Y học Thể Thao và Thạc sỹ Trịnh Hồng Sơn- Trưởng phòng truyền thông Viện Dinh Dưỡng Quốc Gia.

KidsHealth 221 resize

Được triển khai từ năm 2012, Chương trình “Giáo dục dinh dưỡng học đường – Nestlé Healthy Kids” là một chương trình mang ý nghĩa thiết thực, hữu ích cho trẻ em từ 6-12 tuổi tại Việt Nam.

Mục tiêu của chương trình là nâng cao kiến thức và thực hành về dinh dưỡng cho các em thông qua phương pháp giảng dạy tương tác, thú vị và hấp dẫn. Bên cạnh việc trang bị các phòng máy tính cho các trường học, các chuyên gia của Viện Dinh Dưỡng Quốc Gia và Nestlé đã xây dựng phần mềm giáo dục dinh dưỡng tại website http://ddhd.viendinhduong.vn, cập nhật các thông tin, kiến thức về dinh dưỡng cùng những trò chơi tương tác giúp cho các em nhỏ, các bậc phụ huynh cũng như các thầy cô giáo nâng cao kiến thức về dinh dưỡng và vận dụng vào chế độ dinh dưỡng hàng ngày. Website này cũng là nguồn thông tin về dinh dưỡng quan trọng đối với cả cộng đồng, nơi thu hút đến 500 lượt người truy cập mỗi ngày.

KidsHealth 55 resize

Chương trình đã được các thày cô giáo, học sinh, hào hứng tham gia. Các bài kiểm tra về kiến thức và thực hành dinh dưỡng cho thấy học sinh đã tiếp thu tốt các các bài học và bắt đầu đưa vào ứng dụng trong cuộc sống: sau 12 tháng triển khai, có 62 – 85% học sinh đạt kết quả khá và giỏi; chỉ số hiệu quả đạt trên 80% với trẻ có điểm thấp khi bắt đầu triển khai; 100% số trẻ đã biết đánh giá và nhận định tình trạng dinh dưỡng của mình, cũng như cho các thành viên trong gia đình.

Những kết quả khả quan trên đây là minh chứng cho một phương pháp học tập phù hợp, bổ trợ tích cực cho môn học chính khóa của học sinh tiểu học, có ý nghĩa quan trọng nâng cao tình trạng dinh dưỡng cho học sinh, trong giai đoạn hiện tại cũng như trong những năm về sau của cuộc đời.

KidsHealth 62 resize

Theo Viện Dinh Dưỡng, trẻ em Việt Nam đang phải đối mặt với một số vấn đề dinh dưỡng quan trọng: trên 50% trẻ em ở độ tuổi học đường có khẩu phần ăn không đủ mức năng lượng dẫn tới tình trạng thấp còi; tại một số thành phố lớn tỷ lệ thừa cân béo phì gia tăng nhanh và đạt tỷ lệ báo động 10-15%; có khoảng 40-60% trẻ bị thiếu các vi chất cần thiết cho sự phát triển tối ưu về thể chất lẫn tinh thần. Nguyên nhân chủ yếu là do các em, và người chăm sóc, chưa được trang bị đầy đủ kiến thức khoa học về dinh dưỡng hợp lý, về rèn luyện thể lực.

Trong buổi hội thảo mới đây của chương trình (tháng 12/ 2013), Phó giáo sư Tiến sỹ Lê Bạch Mai, Phó Viện Trưởng Viện Dinh Dưỡng đã nhận định: “Tăng cường giáo dục kiến thức về dinh dưỡng cho học sinh trong nhà trường là một trong những giải pháp quan trọng của Chiến lược quốc gia về dinh dưỡng (giai đoạn 2011-2020 và Tầm nhìn đến năm 2030), nhằm nâng cao thể lực và trí tuệ cho người Việt Nam. Chương trình “Giáo dục dinh dưỡng học đường – Nestlé Healthy Kids” được triển khai và mở rộng, sẽ là một hướng can thiệp hiệu quả, bền vững để cải thiện những vấn đề tồn tại về dinh dưỡng nêu trên”.

Nằm trong định hướng này, chương trình “Giáo dục dinh dưỡng học đường – Nestlé Healthy Kids” đặt mục tiêu phổ cập cho học sinh tiểu học trên toàn quốc, hướng đến một sự hợp tác lâu dài cùng Bộ Giáo Dục – Đào Tạo, đưa chương trình vào giảng dạy kết hợp cùng các môn Tự nhiên- Xã hội tại các trường tiểu học.

Nguồn: Nestle

Phương pháp giáo dục trẻ nhỏ ở một số nước

me-my-day-con

Trong thế giới mà mọi thứ thay đổi chóng mặt khiến người làm cha mẹ đôi khi không bắt kịp, việc giáo dục trẻ cũng trở nên phức tạp hơn. Trẻ có thể tiếp cận với nhiều thông tin, có khi đi trước bố mẹ một bước, chúng ngày càng độc lập và phụ huynh không thể áp đặt, nhưng vẫn phải giữ vững vị trí là người đi đầu, hướng dẫn. Ở mỗi nơi trên thế giới tuỳ vào văn hoá và con người, các bậc cha mẹ lại có những cách giáo dục trẻ nhỏ khác nhau.

Mỹ

Tại Mỹ, nơi quyền con người – tự do cá nhân phát triển vô cùng mạnh mẽ, tính cách được rèn giũa nhiều nhất cho những đứa trẻ là tính “độc lập”. Tôn trọng tối đa, nhưng đồng thời cũng hết sức kỷ luật. Từ nhỏ, đứa trẻ đã được dạy phải tuân thủ những quy tắc ứng cơ bản như: tự ăn, tự chăm sóc mình nếu có thể, ăn uống, sinh hoạt đúng giờ, lịch sự nơi công cộng. Lúc con bắt đầu biết cầm, nắm để ăn, cha mẹ hướng dẫn con mình cách tự xúc ăn.

me-my-day-con

Ảnh minh họa

Quan trọng nhất ở phương pháp này chính là người lớn phải làm gương. Có nghĩa là, bạn đừng dạy đứa bé rằng cắn là thói quen xấu bằng cách cắn nó, dạy đứa bé đánh lộn là hành vi không thể chấp nhận bằng cách đánh nó, và hét vào mặt đứa trẻ để cho nó biết rằng la hét là đức tính xấu…

Do Thái

Một trong những “bí quyết” dạy con thành tài của người Do Thái là dạy con biết vượt khó, làm việc nhà, liên tục đặt câu hỏi… từ nhỏ.

Những bà mẹ Do Thái luôn nhớ một câu châm ngôn “Con lừa thồ sách”, ý muốn gửi một thông điệp tới các con rằng: “Nếu chỉ đọc sách mà không ứng dụng nó trong cuộc sống thì cũng chỉ là trí tuệ chết mà thôi”.

me-Do-Thai-day-con

Ảnh minh họa

Và vì thế, người Do Thái coi làm việc nhà là dạy trẻ cơ hội sinh tồn cơ bản. Theo một nghiên cứu của Tạp chí giáo dục Gia đình tại Israel thì tỷ lệ thất nghiệp của người không biết làm việc nhà cao hơn 15 lần người biết làm việc nhà, thu nhập bình quân của họ cũng thấp hơn 20% so với người thạo việc gia đình. Họ dạy con làm việc nhà từ nhỏ, tùy theo lứa tuổi, và thông thường, trẻ 2 tuổi đã có thể tự phục vụ bản thân.

Nhật

Trẻ con Nhật chăm chỉ học tập, khả năng quyết đoán cao và rất gắn bó với gia đình với sự lễ phép, quy củ trong khuôn phép. Đó là sự thành công trong giáo dục, đào tạo thế hệ trẻ. Cũng như các bậc cha mẹ khác các bà mẹ Nhật thường dạy con bằng cách kể những câu chuyện cổ tích và thần tiên. Tuy nhiên, người Nhật tiến thêm một bước nữa khi họ tin rằng chính thế giới thần thoại cùng những điều lạ kỳ và không tưởng ấy chính là chất liệu và niềm cảm hứng cho sự sáng tạo vô biên của đứa trẻ sau này.

me-Nhat-day-con

Ảnh minh họa

Đặc biệt, cha mẹ Nhật ít khi quy kết con trẻ như “Con thật lười biếng” hoặc “Sao con lì lợm thế”. Khi dùng những lời lẽ tiêu cực và quy chụp để mắng dạy con, trẻ con sẽ bị giáo dục đúng theo lối bị phủ nhận đó. Cha mẹ Nhật thường khen hành vi mà trẻ đã làm như “Con mẹ tự xúc cơm thật cừ” hay “Ai mà tự thay quần áo giỏi thế nhỉ!”. Khi trẻ được khen về một hành động cụ thể nào đó, chúng sẽ cố gắng làm tốt việc đó ở những lần kế tiếp để lại được cha mẹ hài lòng và khen ngợi.

Các bậc cha mẹ ở Nhật quán triệt dạy chữ cho con ngay từ rất sớm, bởi người Nhật quan niệm, “Người thông minh là người nhớ nhiều hơn người khác và biết cách áp dụng những điều ghi nhớ đó hợp lý”. Do đó theo họ, trí thông minh là thứ có thể luyện tập và có được chứ không phải thuộc về khả năng bẩm sinh.

Pháp

Theo quan điểm của mẹ Pháp, kỷ luật chính là nền tảng của việc dạy dỗ và chăm sóc con cái. Mẹ Pháp không cảm thấy có vấn đề gì nếu từ chối những yêu sách của con trẻ và họ có cùng quan điểm về cách nói từ “không” với đứa bé. “Không” được hiểu theo nghĩa đơn giản nhất là “không được”, “không thể” và đứa trẻ nhất định phải nghe theo.

me-Phap-day-con

Ảnh minh họa

Trẻ Pháp còn được dạy dỗ rất cẩn thận về lối cư xử lịch thiệp trước khi thưởng thức bữa ăn. Trẻ được giáo dục về cách nói “cảm ơn”, “xin chào”, “xin lỗi”, ngay từ khi mới bập bẹ những tiếng đầu đời. Muốn trình bày vấn đề gì đó, trẻ cũng đợi cha mẹ (hoặc người lớn) kết thúc câu chuyện của họ trước khi mở lời. Điều đó lý giải tại sao, trẻ Pháp thường nhận được nhiều lời khen về thái độ lịch thiệp.

Ngoài ra, mẹ Pháp cũng rất tôn trọng thế giới riêng của con. Mẹ Pháp không bắt con học rộng, biết nhiều, điểm số cao chót vót. Mẹ Pháp muốn con phát triển tự nhiên và đầu tư nhiều cho đời sống tinh thần phong phú.

Giadinh365


Kết Nối Cộng Đồng

Nhận Tin Tức Mới

Giadinh365.vn

góc Kiến Trúc Nhà Đẹp

Mẹ đang đau đầu vì phải suy nghĩ làm thế nào để cuối tuần của bé thật...

góc

Đến với chương trình Khẩu vị ngôi sao, nghệ sĩ Kiều Linh không ngần...

góc Đời Sống

Vừa chân ướt chân ráo về nhà chồng đã bị mẹ chồng “phủ đầu” bằng những...

góc Tiêu Dùng

Vừa chân ướt chân ráo về nhà chồng đã bị mẹ chồng “phủ đầu” bằng những...

góc Sự Kiện

Vừa chân ướt chân ráo về nhà chồng đã bị mẹ chồng “phủ đầu” bằng những...

góc Âm Nhạc

Vừa chân ướt chân ráo về nhà chồng đã bị mẹ chồng “phủ đầu” bằng những...

góc Sức Khỏe

Vừa chân ướt chân ráo về nhà chồng đã bị mẹ chồng “phủ đầu” bằng những...

góc Bác Sỉ Gia Đình

Vừa chân ướt chân ráo về nhà chồng đã bị mẹ chồng “phủ đầu” bằng những...

góc Ẩm Thực

Vừa chân ướt chân ráo về nhà chồng đã bị mẹ chồng “phủ đầu” bằng những...

Copyright © 2013 Giadinh365. All Rights Reserved.

Dịch vụ | Hướng dẫn | Quảng cáo | Đăng tin QC | Giới thiệu Giadinh365 | Liên hệ | Hỗ trợ

Liên hệ quảng cáo: 0906 333 738