giadinh365.vn
banner gia đình

Tagged: dạy con

Những điều dạy “con gái tương lai” để hạnh phúc cả đời

nhung-dieu-me-day-con-gai-1

Chuyện viễn tưởng, vì đến giờ tôi vẫn chưa có con gái. Nhưng nếu có, sau đây là những điều tôi sẽ dạy con mình:

1. Con đến với thế giới này là để sống một cuộc đời theo ý muốn của con, không phải của bất kỳ ai cả, kể cả cha mẹ. Hãy lắng nghe trái tim mình mách bảo. Thi thoảng lắng nghe khối óc mách bảo. Nhưng nếu lắng nghe con tim, con sẽ cảm thấy hạnh phúc hơn.

2. Con đến thế giới này không phải để phục vụ bất kỳ ai nếu con không muốn và không tự nguyện. Không phải phục vụ cha mẹ, chồng… khi họ vẫn khoẻ mạnh và tự lo được. Nhưng hãy dành thời gian với con cái con khi chúng còn nhỏ, khiến chúng có một tuổi thơ hạnh phúc. Vì con đã đem các con con đến với thế giới này, khi chúng còn chưa tự lo cho mình được, hãy chăm sóc chúng.

3. Cha mẹ đưa con đến với thế giới này, thực ra, con đem lại nhiều hạnh phúc hơn cho cha mẹ. Con dạy cha mẹ nhiều điều về cuộc sống này, về luân hồi, về vòng đời, về yêu thương một cách đầy đủ và trọn vẹn. Niềm vui con đem đến cho cha mẹ là rất nhiều. Cha mẹ rất cảm ơn con vì đã đến với cha mẹ.

nhung-dieu-me-day-con-gai

4. Cha mẹ thực ra không dạy được gì con đâu, chỉ là cha mẹ cố gắng mang đến cho con một môi trường tốt để con tự trưởng thành. Con thực ra rất mạnh mẽ và có tâm thức, con tự quan sát, tự học hỏi, tự lớn lên. Chỉ là cần một môi trường tốt.

5. Con hãy trân trọng sự đa dạng trên thế giới và trong vũ trụ này. Đừng tin rằng chỉ có da trắng, tóc dài, mũi thẳng, mắt to mới đẹp. Mỗi cá nhân đều đẹp theo một cách riêng của họ, tạo nên điều tuyệt vời nhất của sự sống chính là sự đa dạng. Sẽ thật buồn tẻ chết mất nếu ai cũng như ai.

6. Vẻ đẹp của phụ nữ không phải nằm ở nhan sắc bên ngoài. Nó nằm ở thần thái, nội tâm của người phụ nữ đó. Sự tự tin và một nội tâm phong phú sẽ khiến người phụ nữ đó trở nên đặc biệt. Nhan sắc là thứ không tồn tại mãi mãi. Nếu con xây dựng mọi thứ dựa trên nhan sắc thì nhớ rằng thứ đó chỉ bền nếu nó đi kèm trí tuệ.

7. Mỗi loài vật đều có vị trí và giá trị của riêng mình để giúp cân bằng sự sống. Hãy yêu thương mọi giống loài. Đừng làm gì ảnh hưởng đến cuộc sống của nó, hãy tạo điều kiện để nó sống hạnh phúc vui vẻ như con mong muốn cho bản thân mình.

8. Hãy có tham vọng. Cha mẹ đưa con đến thế giới này không phải để sống cuộc đời buồn tẻ, quẩn quanh xó bếp căn nhà. Cha mẹ muốn con khám phá thế giới và chính con. Hãy sống cuộc đời nhiều màu sắc, nhiều cảm xúc.

nhung-dieu-me-day-con-gai-2

9. Hãy chăm lo cho bản thân mình. Hãy làm những gì mình thấy hạnh phúc, vì chỉ khi mình hạnh phúc mình mới làm cho người khác hạnh phúc được. Con không thể cho người khác thứ mà con không có.

10. Hãy tin vào trực giác của mình. Nếu con không thấy thoải mái, hãy rời đi nơi khác. Đừng ở bên cạnh những người không khiến con cảm thấy lạc quan, yêu đời, tin vào những điều tốt đẹp của loài người. Hãy rời khỏi những người lúc nào cũng ca thán, bi quan, yếm thế, chê bai con, làm cho con mất tự tin vào bản thân mình.

11. Loài người nghĩ ra một khái niệm rất hay ho. Đó là tương lai. Họ làm mọi việc vì một tương lai tốt đẹp hơn. Nhưng lưu ý, hiện tại cũng rất quan trọng. Tương lai chưa nhìn thấy, còn hiện tại là có thật. Hãy sống trọn vẹn với hiện tại của mình. Hướng tới tương lai nhưng đừng lãng quên hiện tại.

12. Hãy tin là mình độc đáo, là duy nhất. Con không cần phải giống ai. Con chỉ cần là con. Thế là tốt cho con nhất và cho thế giới nhất. Còn nhớ mẹ nói về sự đa dạng không?

13. Đừng dành quá nhiều thời gian vào son phấn, quần áo, đồ trang sức…để được người khác khen là đẹp. Con không nợ ai về sự xinh đẹp của mình. Một cô gái xinh đẹp cũng thích, nhưng một cô gái thông minh và biết sống thú vị hơn rất nhiều. Vì mỗi ngày chỉ có 24 tiếng, con làm việc này sẽ không có thời gian làm việc khác.

14. Nếu con cứ bận rộn làm mọi cách để được người khác công nhận mình hay công việc mình làm, con sẽ tự đặt mình vào một vòng xoáy bất tận khiến mình mệt mỏi. Con chỉ làm thứ mà con nhận thấy nó có giá trị cho mình và xung quanh, không phải vì bất kỳ ông bà chủ nào cả.

15. Không ai có quyền đánh đập, chửi bới con, kể cả cha mẹ. Không có bất kỳ ai. Hãy học võ để biết cách tự vệ.

16. Không ai có quyền kỳ vọng ở con điều gì cả, kể cả cha mẹ. Con sống một cuộc sống độc lập, là một cá thể độc lập với những mơ ước và khát khao của riêng mình. Việc của cha mẹ là giúp con nhận ra những mơ ước và khát khao đó. Nếu cha mẹ không làm được điều này, hãy trách cha mẹ, đó là lỗi của cha mẹ.

17. Cuộc đời này luôn có rất nhiều thứ để học, để tìm hiểu, không bao giờ hết. Đừng bao giờ than vãn chán quá, buồn quá, vì không có gì làm. Hãy luôn khao khát tìm hiểu kiến thức. Nhớ rằng đàn ông cũng nằm trong cái mớ kiến thức mà con cần tìm hiểu. Nghĩa là gì, nghĩa là họ không phải là tất cả của đời con. Họ chỉ là phần trang trí thêm vào cuộc sống vốn dĩ đầy màu sắc của con thôi.

nhung-dieu-me-day-con-gai-1

18. Hãy đọc nhiều sách. Trí tuệ nhân loại nằm ở đấy. Đừng giao du với những người không bao giờ đọc sách. Sách chính là ông thầy vĩ đại nhất.

19. Con có thể lấy chồng và sinh con nếu con muốn. Còn không, hãy bỏ qua tai những lời dị nghị. Chỉ có con mới sống cuộc đời con, không ai sống thay con cả. Không ai hiểu con cả, chỉ có con hiểu con muốn gì thôi.

20. Đừng lấy cái không phải của mình. Đừng giữ cái không thuộc về mình. Nếu ai muốn rời xa con, hãy để họ đi ngay.

21. Đừng sở hữu quá nhiều vật chất. Cuộc đời này mọi thứ đều dựa trên cân bằng, hài hòa. Cái gì quá sẽ đều làm mất cân bằng, gây ra nhiều vấn đề về tâm lý, sức khỏe.

22. Công việc không phải là tất cả cuộc sống. Nó chỉ là một phần. Nếu con không thích việc này thì hãy đi tìm việc khác. Hãy làm công việc khiến con cảm thấy hạnh phúc khi làm, có ích vì con được đóng góp, làm tốt, có ích. Đừng làm công việc nào đó chỉ vì được trả lương cao.

23. Hãy dành thời gian đi du lịch, khám phá những vùng đất mới càng thường xuyên càng tốt. Thế giới này rất rộng lớn và tuyệt diệu. Hãy đi để hiểu về bản thân minh, để vị tha, biết chia sẻ, và trân trọng những gì mình có.

24. Đừng buồn hay thất vọng vì đùi con to, mặt con mụn, hay tóc con không mượt bằng cô gái trên một đoạn quảng cáo trên TV. Đó là những thứ ảo tung chảo. Nếu con có sức khỏe thì đó đặc ân lớn nhất mà Thượng Đế dành cho con rồi.

Nguồn: Phununews

Ứng xử đầy thán phục của mẹ khi bé con kiên quyết đếm “1, 2, 3, 5″

Ung-xu-day-than-phuc-cua-me-khi-be-con-dem-1-2-3-5(2)

Một cô bé khoảng 2 tuổi người Mỹ khi học đếm cùng bố đã kiên quyết không đếm số 4 khi đếm từ 1 đến 5 cho dù bố có thuyết phục và dạy thế nào đi chăng nữa. Tuy nhiên, người mẹ đã có một cách ứng xử ai cũng phải khâm phục.

Một cô bé kiên quyết đếm thiếu số 4 khi cùng bố học đếm từ 1 đến 5 khiến bố – cũng là một thầy giáo “hết hơi” dạy cô bé đếm sao cho đúng. Sự kiên định và lập trường vững vàng của cô bé khiến người xem vô cùng thích thú.

Ung-xu-day-than-phuc-cua-me-khi-be-con-dem-1-2-3-5

Cho dù bố có thuyết phục thế nào đi chăng nữa thì Elia vẫn kiên quyết bảo vệ cách đếm của mình.

Cô bé đáng yêu tên Elia, người Mỹ cùng bố mẹ đi dạo trong công viên đã “châm ngòi” một cuộc tranh luận vô cùng gay cấn với bố mẹ khi cô bé kiên quyết đếm dãy số “một, hai, ba, năm”, bỏ qua số 4 cho dù bố mẹ cố gắng dạy cô bé như thế nào. “Không, phải là một, hai, ba, bốn, năm”, bố cô bé nói và nhấn mạnh bằng cách giữ ngón tay số bốn để thuyết phục con, tuy nhiên, lần nào cũng vậy, Elia đều có chung một câu khẳng định vô cùng kiên quyết: “Không! Một, hai, ba, năm!”

Sự kiên định của cô bé mạnh mẽ đến mức khiến người cha – cũng là một thầy giáo đang cố gắng chỉ ra rằng “con sai rồi” phải nổi cáu nói: “Con thì biết gì! Bố dạy cách học đếm cho học sinh hàng ngày đấy!”, tuy nhiên, cô bé vẫn mạnh mẽ tin rằng mình đã đúng, ngay cả khi mẹ cô bé cùng hợp sức với bố để thuyết phục rằng đếm “một, hai, ba, bốn, năm” mới là đúng.

Cuối cùng, mẹ cô bé đã xử lý sự ngang ngạnh của con gái bằng một “kĩ thuật” thông minh là “Thôi được, hãy đếm đến 4 nhé Elia”.

Đề nghị của mẹ khiến cô bé có vẻ ngập ngừng và sau đó chậm rãi đếm “một, hai, ba,… bốn” trong sự hò reo cổ vũ của bố mẹ.

Thuyết phục con và dạy con phải đúng theo những “tiêu chuẩn” là thói quen của nhiều cha mẹ, giống như bố mẹ cô bé Alia nhất định phải dạy con đếm theo đúng trật tự của dãy số “một, hai, ba, bốn, năm”, tuy nhiên, bố mẹ cũng cần hết sức chừng mực và thận trọng để không hạn chế sự chủ động bày tỏ ý kiến hay khả năng bảo vệ quan điểm của trẻ đối với một chủ đề nào đó.

Ung-xu-day-than-phuc-cua-me-khi-be-con-dem-1-2-3-5(1)

Phải đến khi mẹ cô bé dùng một “độc chiêu” thông minh thì cô bé mới chịu đếm số 4 và tiếp tục đếm đến 8 ở cuối video trong sự cổ vũ của bố mẹ.

Theo nhiều nhà giáo dục cũng như các nghiên cứu khoa học, sự chủ động khi tranh luận của trẻ chính là thước đo thể hiện trí thông minh và khả năng tư duy của chúng nó cũng là bằng chứng cho thấy trẻ tin tưởng vào chính kiến của mình và chứng tỏ sự tự lập của bản thân trẻ.

Ở lứa tuổi nào, trẻ cũng có xu hướng thể hiện quan điểm, chính kiến mạnh mẽ, bố mẹ không nên thấy con “tranh cãi” mà cho rằng đó là một thói quen xấu và hạn chế hay điều chỉnh con quá nhiều, đôi khi trẻ có những lý lẽ của riêng mình mà bố mẹ cần có thời gian lắng nghe và tìm hiểu mới có thể thấu hiểu được, từ đó mà có cách ứng xử hợp lý.

Khi con nói lên ý kiến của mình, bố mẹ tuyệt đối không nên vội vàng kết luận “con sai, bố mẹ đúng”, hay “con thì biết gì” mà làm trẻ bị thui chột sự tự tin của mình, trước hết hãy lắng nghe con, khơi gợi con để con có cơ hội chia sẻ rõ ràng hơn suy nghĩ, quan điểm của mình, sau đó, hãy vui mừng nếu con bạn là một đứa trẻ “cứng đầu” khi con biết bảo vệ quan điểm của mình đến cùng.

Hãy nhớ rằng, bạn là bố mẹ và hãy đưa ra những gợi ý, phương pháp “xứng tầm” cha mẹ như mẹ cô bé Elia gợi ý con “đếm từ 1 đến 4 thôi nhé”, thay vì nhất định bắt con “đếm từ 1 đến 5 mà không được bỏ qua số 4” để cô bé học được rằng “Con có thể không đếm số 4 khi đếm từ 1 đến 5, nhưng sự có mặt của số 4 là điều hoàn toàn có thật”.

 Theo Hà Mi / Trí Thức Trẻ

Để trở thành ông bố tốt cần rất nhiều nỗ lực

bocon-5473-1448007400

Khi trẻ ra đời, bạn nghiễm nhiên trở thành bố, nhưng để trở thành một người bố tuyệt vời thì cần rất nhiều nỗ lực.

bocon-5473-1448007400

Ảnh: expatliving.sg

Suy nghĩ trước khi đưa ra nhận xét với con

Điều này tưởng chừng rất đơn giản. Nhưng bạn có nhớ bản thân mình đã bao lần nổi cáu hoặc lên giọng khi con hỏi một vấn đề gì đó, chẳng hạn như “Bố nghĩ thế nào về điều này?”. Bạn cần biết rằng có sự khác biệt lớn giữa việc thẳng thừng và thành thật. Hãy cân nhắc lý do vì sao con bạn lại hỏi điều đó, có thể chúng không chỉ muốn sự chấp thuận của bạn, mà hơn thế, chúng muốn thể hiện mình và khiến bạn tự hào hơn là thực sự nghe những lời giảng dạy của bạn.

Không ngại tương tác và chơi đùa với con

Có câu nói rằng “Một người đàn ông thực sự luôn dự tiệc trà cùng con gái”. Điều này không hề sai, một người bố tuyệt vời không ngại chơi đùa với con theo cách của chúng, không chỉ tương tác với trẻ khi đó là điều bạn thích. Người bố này không ngại đọc đi đọc lại những câu chuyện trẻ con nhàm chán nhiều lần, giả giọng các nhân vật trong câu chuyện mặc dù điều này khá ngốc nghếch. Bạn không ngại làm người mẫu để con thỏa sức phát huy khả năng sáng tạo làm móng, làm tóc… Điều này có thể không phải điều quan trọng với bạn nhưng lại là khoảnh khắc không thể quên được với con nhỏ, đồng thời nó giúp hình thành sự tin tưởng và thoải mái cho con sẽ củng cố tình cảm của con với bạn.

Tạo tấm gương tốt cho trẻ

Một người bố thực sự không chỉ thể hiện tình yêu, lòng trắc ẩn và sự kiên nhẫn với gia đình mà còn với mọi người xung quanh. Anh ấy không nổi cơn thịnh nộ khi ai đó làm phật lòng. Anh ấy không bắt nạt mọi người, kể cả bằng lời nói hay hành động hoặc coi thường những người thấp kém hơn. Một người bố tốt sẽ không xúc phạm hay mắng mỏ vợ.

Bạn nghĩ rằng những điều này là hiển nhiên nhưng khi cơn tức giận lên đến đỉnh điểm, bạn khó có thể kìm nén cảm xúc và dành ra vài phút để cân nhắc xem liệu những hành động của mình có thể mang lại tác động tiêu cực cho trẻ cả về mặt tâm lý lẫn thể xác. Điều này không có nghĩa là bạn phải trở thành người hoàn hảo và tránh xa mọi căng thẳng trong cuộc sống. Chúng ta ai cũng đều có những phút giây nổi cáu. Nhưng điều quan trọng là bạn cần bỏ ra vài giây để kiềm chế và cân nhắc trước khi hành động. Chỉ vài giây ngắn ngủi sẽ mang lại bạn trở lại với thực tế và nhắc nhở điều gì là quan trọng với bạn.

Bảo vệ con mình

Đôi khi bạn thường hiểu lầm và coi nhẹ lời mách của trẻ về việc có ai đó như bạn bè hoặc người quen bắt nạt. Bạn cần phải hiểu và nhìn nhận chính xác mọi việc đã xảy ra với trẻ khiến chúng cảm thấy không thoải mái và tìm kiếm sự bảo vệ. Bạn cần can thiệp để những hành động trên không xảy ra nữa, kể cả là những cái ôm quá chặt hoặc nụ hôn quá mạnh bạo. Điều này khác với việc dạy con tôn trọng người khác. Chúng cần lễ phép và biết chào hỏi mọi người nhưng chúng không nhất thiết phải ôm hôn người lạ. Nếu trẻ chia sẻ điều gì nghiêm trọng hơn thế, bạn cần hành động cụ thể và rõ ràng để đảm bảo an toàn cho con.

Theo Vnexpress

Hãy dạy con cách nói lời xin lỗi!

day-tre-noi-loi-xin-loi

Nếu trẻ nói lời xin lỗi một cách miễn cưỡng thì việc đó có hại nhiều hơn có lợi.

Khi trẻ con bất hoà hay gây gổ với nhau, các bậc cha mẹ thường tìm cách giảng hoà cho các bé bằng cách yêu cầu trẻ nói lời xin lỗi. Những đứa trẻ bị buộc nói lời xin lỗi đối phương khi mà chúng không hề mong mốn, đó là cách nói với thái độ miễn cưỡng.

Theo Laura Markham, chuyên gia viết sách tâm lý trẻ em thì lời xin lỗi miễn cưỡng có hại nhiều hơn có lợi. Nếu bạn hỏi một đứa trẻ về việc chúng bị cha mẹ buộc phải nói lời xin lỗi với bạn hay em mình, bạn sẽ thấy câu trả lời ngạc nhiên:
“Khi con đang điên lên vì tức, con ghét nói lời xin lỗi, nó chỉ làm cho con thêm điên lên”.
“Con không thích anh trai xin lỗi con khi mà cha mẹ con buộc anh ấy làm điều đó, bởi vì anh ta hành động như thể anh ta không hề mốn. Điều đó chỉ làm con tức giận thêm lần nữa”.
“Đó là một lời nói dối, anh ấy thật sự không thấy có lỗi”.
Buộc con nói những câu “Anh/em xin lỗi” là một trong những cách dạy consai lầm bởi điều này không thể giải quyết được mâu thuẫn.
Các nghiên cứu về mối quan hệ vợ chồng từ nhiều thế kỷ trước đã cho thấy khi vợ hoặc chồng buộc phải nói lời xin lỗi miễn cưỡng với bạn đời khi họ chưa nhận ra sai lầm của mình hoàn toàn không giúp mối quan hệ tốt hơn. Markham đã nói với Yahoo Parenting: “Chúng tôi tin rằng điều này cũng đúng đối với trẻ em khi mà các bé bị buộc nói lời xin lỗi với bạn bè hay anh chị em”.
Vậy bạn phải dạy con điều gì?
day-tre-noi-loi-xin-loi
1. Tập trung vào việc giúp đỡ trẻ giao tiếp với nhau hơn là buộc trẻ nói lời xin lỗi

Giúp trẻ lắng nghe nhau bằng cách yêu cầu từng đứa trẻ trình bày lại sự việc gây mâu thuẫn. Qua đó bạn sẽ hiểu được vấn đề gây bất hòa giữa chúng. Phân tích và chỉ dẫn cho trẻ điều đúng, điều sai. Qua đó, những đứa trẻ sẽ hiểu nhau hơn và mối quan hệ sẽ được hàn gắn. “Một lời xin lỗi miễn cưỡng gần như vô nghĩa kể cả với người lớn”, Markham đã viết như vậy trong cuốn sách của mình.
2. Chờ cho đến khi cơn giận đã lắng xuống
Nếu con bạn chủ động gợi ý xin lỗi, hãy lắng nghe giọng nói của bé. Nếu trong thanh âm của bé vẫn còn sự giận dữ, bạn cần cho bé thêm thời gian để cơn nóng giận qua đi. Hãy nói với con bạn như sau: “Mẹ không muốn connói lời xin lỗi bạn/em khi con vẫn chưa nhận thấy lỗi của mình” hay “Mẹ không muốn con xin lỗi bạn/em khi mà lời xin lỗi của con không làm cho ai đó cảm thấy khá hơn”.
3. Để trẻ chủ động tự giải quyết vấn đề của mình
Điều này không có nghĩa là bạn để mặc trẻ với mối quan hệ đổ vỡ và những lỗi lầm. Thay vào đó, bạn nên chỉ cho con cách thức hàn gắn để mối quan hệ tốt đẹp trở lại. Bạn có thể đưa ra các ý tưởng cho con  như: viết một tấm thiệt đẹp kèm theo lời xin lỗi, hay sửa chữa món đồ chơi bị hư cho bạn/em trai. Markham đã chỉ cho các bậc cha mẹ, sau khi gợi ý cho con hãy nói rằng: “Mẹ tin chắc con biết mình cần làm những gì” và rời khỏi phòng.
4. Cha mẹ là tấm gương cho trẻ noi theo
“Trẻ con luôn quan sát và học hỏi cách xử lý mâu thuẫn trong mối quan hệ của các bậc cha mẹ”, Markham viết. Vì vậy khi có mâu thuẫn trong gia đình, cha mẹ cần phải có cách xử lý khéo léo, để chắc chắn rằng thông điệp xin lỗi của mình là chân thành. Lời nói, hành động cần mang thông điệp tích cực, không phải là một lời xin lỗi miễn cưỡng để trẻ có thể học hỏi, noi theo.
Theo Afamily

Dạy con từ “Lời vàng của bố”

1443159803_chia-buonjpg

Theo thời gian, trải nghiệm nhiều Justin Halpern thấm thía những lời bố luôn nhắc nhở. Đó là triết lý sống, là sự chỉ dẫn tuyệt vời nhất để anh theo đó xử lý các vấn đề của mình.

Justin Samuel Halpern sinh năm 1980, tại Mỹ, là tác giả cuốn sách nổi tiếng, trở thành bestseller tại Mỹ – “Lời vàng của bố”.

1443159803_chia-buonjpg

Justin Halpern rất sợ bố. Bởi bố anh là người rất nghiêm khắc. Thường ngày ông giao tiếp với con bằng một thái độ thẳng thắn quá mức. Có thể gọi là phũ phàng hoặc thô bạo chẳng hạn như:

Tập đi vệ sinh

“Mày bốn tuổi rồi con ạ. Mày phải ị trong nhà vệ sinh. Đây không phải là kiểu đàm phán đưa qua đẩy lại để chúng ta tìm lấy một điểm ở giữa. Tóm lại là mày phải ỉa trong nhà vệ sinh.”

Ngày đầu tiên đi nhà trẻ

“Mày nghĩ chuyện này khổ sở lắm hả? Nếu như nhà trẻ đã khiến mày cuống cả đít lên thì tao có một số tin xấu cho mày về phần còn lại của cuộc đời đấy”.

Bị tai nạn

“Tao đếch quan tâm đến lý do lý trấu, cửa sổ vỡ là vỡ…”; “Khoan đã, tại sao xi rô lại dính khắp nơi vậy?”; “Được rồi, mày biết chuyện gì? Bây giờ thì tao muốn biết chuyện xảy ra như thế nào rồi đấy. Kể xem nào”…

Tiệc sinh nhật lên bảy

“Không, tiệc sinh nhật của mày không thể có nhà hơi được… Mày hỏi tại sao là nghĩa lý gì? Đã bao giờ mày tự hỏi xem tao sẽ đặt cái nhà hơi khốn kiếp đấy vào chỗ nào trong sân sau nhà mình chưa?… Ừ, đúng rồi đấy, tao nghĩ về chuyện thối hoắc này như vậy đấy, còn mày chỉ mong điều kỳ diệu xảy ra thôi”.

Trò chuyện với người lạ

“Nghe này, nếu như có ai đó tử tế với mày mà mày lại không biết họ, tốt nhất là né khẩn cấp. Không ai tử tế với mày chỉ để mà tử tế thôi đâu, còn nếu như tử tế thật thì họ đã mang được cái tử tế ấy đi nơi khác rồi.”

Thái độ trên bàn ăn

“Lạy Chúa, có bữa ăn nào mà mày không làm đổ cái gì đấy không?… Không đâu Joni ạ, nó cố tình làm thế đấy, bởi vì nếu không thì nghĩa là đầu óc của nó có vấn đề gì đó, và không có bài kiểm tra nào cho thấy điều đó cả”.

Khóc lóc

“Tao không quan tâm việc mày khóc lóc thế nào. Tao chỉ quan tâm đến một thứ duy nhất là cái dòng nước chảy ra từ mũi mày kia kìa. Nó chảy đi đâu? Lên tay mày, lên áo mày? Như vậy không tốt. Ôi lạy Chúa, đừng có mà khóc đấy”.

Bị trêu chọc

“Vậy ra nó gọi mày là đồ đồng tính. To chuyện đây. Là đồng tính thì có gì sai đâu cơ chứ… Không, tao không nói mày đồng tính, lạy Chúa. Giờ thì tao bắt đầu hiểu tại sao thằng bé đấy lại thích trêu mày rồi đấy”.

Cảm thấy thoải mái với vị trí của mình

“Đây là nhà tao. Tao sẽ mặc quần áo khi nào tao muốn mặc, và tao sẽ cởi truồng khi nào tao muốn cởi truồng. Việc bạn bè mày sắp sửa ghé qua đây một lát chẳng liên quan gì tới việc đó cả – nghĩa là tao không quan tâm.”

“Theo những gì tôi biết về ông, bố tôi là người thô lỗ. Khi còn nhỏ, gần như là tôi phát khiếp lên với ông, vì vậy tôi không tài nào hiểu được rằng mình đang tiếp xúc với một người thẳng thắn nhất thế giới”, Justin Halpern viết.

Bố anh là chuyện gia trong lĩnh vực “dược phẩm hạt nhân” – một công việc vất vả và đầy áp lực. Ông thường về nhà trong tình trạng mệt mỏi, căng thẳng và chỉ cần một cái cớ nhỏ ông sẵn sàng trút hết giận dữ vào đứa con. Ông ném con vào đời từ rất sớm, bắt con phải tự thích ứng với hoàn cảnh. Nhưng đó cũng là người bố yêu con, yêu gia đình hơn tất thảy mọi thứ trên đời. Ông sẵn sàng làm bất cứ gì để bảo vệ các con. Đằng sau con người tưởng như khô khan, lạnh lùng đó là một trái tim ấm áp, bao dung và đôi lúc rất yếu mềm.

“Giờ đây, khi đã trưởng thành, suốt ngày tôi tiếp xúc với đủ hạng người – bạn bè, đồng nghiệp, họ hàng – chẳng bao giờ họ nói thật những gì đang nghĩ trong lòng cả. Càng dành nhiều thời gian gần gũi bố trong hai tháng đầu tiên quay về nhà, tôi càng bắt đầu cảm thấy biết ơn sự pha trộn giữa tính chân thật với sự điên rồ đặc thù trong lời nói và tính cách của bố tôi”.

Theo thời gian, trải nghiệm nhiều Justin Halpern thấm thía những lời bố luôn nhắc nhở. Đó là triết lý sống, là sự chỉ dẫn tuyệt vời nhất để anh theo đó xử lý các vấn đề của mình. Những lời của bố càng trở nên cần thiết với anh khi cuộc sống bên ngoài ngày càng phức tạp, bất an.

Khi Justin Halpern bị bạn gái bỏ rơi, suy sụp tinh thần, anh không biết đi đâu, không thiết tha làm gì. Anh nghĩ đến ngôi nhà bố mẹ. Giữa khuya anh đã tìm về nhà, xin một chỗ qua đêm.

“Được rồi. Lạy Chúa, mày không cần phải diễn hết cả cái tiết mục văn nghệ thối hoắc đó. Mày biết là mày có thể ở lại đây. Tao chỉ yêu cầu mày một việc, đó là hãy dọn dẹp đống rác rưởi của mày để khi bước ra ngoài, phòng ngủ của mày không giống như bãi chiến trường. “À, chia buồn với việc mày bị bạn gái đá đít nhé.”

Những lời nói khó nghe nhưng rất chân thành của bố khiến anh tỉnh ngộ, lấy lại được tinh thần. Và, ông đã chia sẻ cùng con trai câu chuyện riêng tư dấu kín gần cả cuộc đời. Chuyện tình cảm của ông với một người đàn bà khác ngoài mẹ anh.

“Khi mới ngoài hai mươi, bố chết lăn chết lóc cô gái này. Cô ấy tuyệt vời lắm. Một người đẹp thực thụ. Và tràn đầy sức sống. Cho đến một ngày bọn ta đi nói chuyện. Cô ấy nhìn bố và nói: em không yêu anh, không bao giờ”.

Hai tháng sống bên cạnh bố anh đã có cơ hội hiểu hơn về bố mình. Những kỷ niệm ấu thơ tràn về cùng những lời nói khi xưa của bố. Anh ngồi viết lại, theo dòng hồi tưởng, chắp nối những điều đã diễn ra. Chân dung bố anh từ đó được khắc họa thật sinh động và ấn tượng. Một con người pha trộn đủ các khía cạnh điên rồ, hài hước, trách nhiệm, thô lỗ, ngọt ngào.

Mỗi ngày, bắt đầu giờ làm việc anh lại viết những phát ngôn điên rồ của bố lên trang Twitter với tên gọi “Shit my dad say”. Hàng trăm người đã theo dõi “Shit my dad says”, các nhà xuất bản gọi điện tới đề nghị xuất bản sách.

Theo Yêu trẻ thơ

Học cách dạy con của ông bố đơn thân

1443522651_girljpg

Sau khi phải trả tiền phí dữ liệu quá nhiều của con gái, một ông bố đơn thân tại Mỹ muốn con chịu trách nhiệm của mình qua ‘cách dạy con kiểu Mỹ’.

Theo tin tức từ Yahoo Parenting, Julia, một bé gái 13 tuổi, đã dành quá nhiều thời gian để sử dụng Instagram trên điện thoại và hậu quả là cha cô phải thanh toán 541,35 USD tiền phí dữ liệu từ quá nhiều bài đăng trên mạng Instagram.

1443522651_girljpg

Sau khi thanh toán phí dữ liệu cho con gái, ông Jared Creamer, bố của em Julia, đã quyết định trừng phạt con gái của mình bằng cách khóa cửa tủ quần áo của con.

Julia đang học lớp 8, hiện là một học sinh danh dự và là người được vinh danh mới nhất của Giải thưởng Tình nguyện Hanover, bị bố buộc phải hoàn thành một số việc nhà, trước khi có thể nhận lại điện thoại. Và không chỉ điện thoại, ông Cramer còn tịch thu cả những món đồ trang điểm, trang sức, quần áo hàng hiệu và bỏ chúng vào trong chiếc tủ rồi khóa lại.

1443522715_trung-phatjpg

Trên những món đồ bị tịch thu, ông dán những tờ ghi chú đánh số tương ứng với số lượng công việc mà cô bé phải làm nếu muốn lấy lại chúng.

Tất nhiên, Julia vẫn được dùng những đồ dùng thiết yếu như chất khử mùi, bàn chải đánh răng, xà phòng và một vài trang phục bình thường để mặc.Sau khi bị phạt, Julia đã cố hoàn thành mọi việc để “phục thiện”. Ông Cramer cho biết cô bé thức dậy lúc 6 giờ 30 sáng để bắt đầu làm các việc lặt vặt trong nhà với một thái độ tốt.

Cramer cho biết Julia nói rằng:” Con biết bố yêu con, con biết con đã sai vì vậy con sẽ làm những việc này”, Trò chuyện với trang tin Yahoo! Parenting, ông Cramer cho rằng cách tốt nhất để dạy một đứa trẻ là cho chúng biết hậu quả mà chúng phải gánh lấy và phải biết cách khắc phục..

“Con bé nghĩ rằng sau khi tôi thanh toán tiền hóa đơn thì chỉ tức giận hay đánh vào cổ tay của nó. Và tôi sẽ không để cho chuyện này xảy ra nữa. Nhưng tôi muốn con bé có trách nhiệm hơn và rút ra được bài học từ những sai lầm của mình”, Cramer cho biết.

Theo Yêu trẻ thơ

Cặp vợ chồng dạy con tại nhà trong suốt 18 năm

20150916143214-bai1-anh1

Thay vì cho con đến trường như bao gia đình khác, vợ chồng chị Uyên quyết định tự dạy con tại nhà cho đến khi con gái tròn 18 tuổi.

Home-school (học tại nhà) là một mô hình giáo dục đã được biết đến nhiều ở phương Tây, đặc biệt là Mỹ. Tại Việt Nam, với quan điểm còn coi trọng bằng cấp, việc cho con học tại nhà chưa phải là mô hình được phụ huynh lưu tâm. Tuy nhiên, gia đình chị Bùi Hà Uyên, 31 tuổi, đang sinh sống tại TP. Hồ Chí Minh là một trong những gia đình ít ỏi đã chọn phương pháp “home-school” cho con gái.

Sẵn sàng nghỉ việc vì con

Chia sẻ về quyết định được cho là khác biệt với các phụ huynh khác, chị Uyên nói: “Tôi nghĩ việc giáo dục trong những năm đầu đời là để xây dựng nên nhân cách cho một đứa trẻ. Vì thế, bé cần được bố mẹ dành nhiều thời gian để chỉ bảo và hướng dẫn mọi điều trong cuộc sống hơn.

Điều đó, thật khó để có thể tìm thấy trong môi trường giáo dục mầm non hiện tại của chúng ta hiện nay, cô giáo cũng không thể theo sát con mình để nhắc nhở và chỉ bảo cho con những điều vẫn còn chưa tốt và không nên làm”.

Chị Uyên cho biết, để việc giáo dục con tại nhà hiệu quả, điều khó nhất là cha mẹ phải dành nhiều thời gian cho – điều mà trong xã hội này thường được ưu tiên sau công việc. Ông xã chị đã quyết định bỏ công việc toàn thời gian ở một công ty nước ngoài, chuyển sang làm việc tự do để dành nhiều thời gian hơn cho con.

20150916143214-bai1-anh1

Chồng chị Uyên sẵn sàng nghỉ việc để có nhiều thời gian bên con.

“Trẻ con đến khi 3 tuổi là đã bắt đầu hình thành tính độc lập và thể hiện cái tôi của bản thân, sẽ bắt đầu tìm cách rời khỏi sự bao bọc của bố mẹ để học cách lớn lên. Vì thế, giai đoạn hiện tại không phải là con đang cần chúng ta nhất sao?

Có thể bố sẽ không kiếm được nhiều tiền như khi đi làm toàn thời gian, có thể bố mẹ sẽ bớt đi những tiêu xài không cần thiết, nhưng bù lại, bố thực sự đã có thời gian dành cho con.

Bố đã dạy con bơi, dạy con phơi đồ, dạy con chụp ảnh, dạy con yêu từng cái mầm con nhú lên mỗi ngày, dạy con rằng, một em bé cần phải học phép lịch sự khi yêu cầu người khác làm điều gì đó giúp mình…”, theo chia sẻ của chị Uyên, chồng chị đã bỏ việc với lý do như thế.

Chị Uyên cho biết, hiện chị là copywriter tự do còn chồng là nhiếp ảnh gia tự do chuyên về PR – quảng cáo. Hai vợ chồng thay phiên nhau cùng chơi mà học với con. Ví dụ như khi chị bận viết bài thì chồng sẽ chơi với con, cùng con đi chơi, cùng con đi chợ. Khi chồng bận đi chụp cho khách hàng thì chị lại đảm nhận công việc đó.

Tự dạy con cả kỹ năng sống và tri thức

“Tôi dạy con ngay từ khi bé còn nằm trong bụng mẹ. Điều này không có gì đáng ngạc nhiên cả bởi ngay từ tuần thứ 20, tai bé đã phát triển và bé đã có thể nghe được tiếng động xung quanh mình, trong đó gần gũi nhất với giọng của mẹ.

Tôi đọc sách cho con nghe, những câu chuyện nho nhỏ đáng yêu về cuộc sống, cho con nghe nhạc. Và vì con “đủ lớn” ngay khi chào đời, nên tôi tiếp tục duy trì dạy cho con những điều con có thể làm được và nên làm phù hợp với từng độ tuổi phát triển”, chị Uyên nói.

Bé Mật Ong, con gái chị Uyên, mới tròn 3 tuổi nhưng đã tự làm thành thạo các việc như: tự vệ sinh cá nhân như tắm rửa, đánh răng, vệ sinh, biết tự chăm sóc bản thân như: tự mặc quần áo, tự mang giày, tự chuẩn bị ba lô của mình mỗi khi đi chơi, tự ăn,… biết chia sẻ việc gia đình với bố mẹ như: dọn chén bát, quét nhà, tưới cây, phụ nấu ăn như nhặt rửa rau, vo gạo,…

Bé khá dạn dĩ, thích giao tiếp, biết quan tâm đến mọi người, biết chăm sóc bố mẹ khi bố mẹ ốm, thích động vật và coi mọi con vật là bạn để chơi: chó mèo cũng như cá, lươn, tôm, cua…

20150916143214-bai1-anh2

Chị Uyên cho rằng trẻ học tại nhà sẽ có cơ hội học mọi điều cần thiết cho cuộc sống hơn là đến trường học những kiến thức không thiết thực.

Mật Ong vẫn còn trong độ tuổi khám phá thế giới, học các kỹ năng sinh tồn cơ bản, nên hai vợ chồng chị Uyên chỉ tập trung vào những vấn đề đấy để phát triển nền tảng cơ bản tốt nhất cho con, còn các kỹ năng như đọc, viết hay làm tính, đến khi con 6 tuổi chị Uyên mới bắt đầu cho học.

Theo chị Uyên, cha mẹ nên dạy con mọi điều trong cuộc sống, bao gồm cả tri thức. Tri thức của nhân loại đều nằm trong sách, nên thư viện sẽ là trường học dạy kiến thức tốt nhất dành cho con trẻ với điều kiện thư viện đó có đủ những đầu sách hay về giáo dục (thay vì những cuốn sách dễ dãi, đọc để giết thời gian rồi quên).

“Tôi chỉ quan tâm đến việc dạy cho con cách có thể tự học, tự tìm kiếm, tự nghiên cứu những điều con muốn và cần biết. Trẻ có được sự hướng dẫn tốt tự bản thân sẽ biết cách tìm tòi và bổ sung kiến thức cho chính bản thân trẻ.

Điều này cũng giúp trẻ phát triển tư duy tốt hơn, chủ động hơn trong cuộc sống và trẻ biết cách tự hoàn thiện bản thânơn là đến trường học những kiến thức không thiết thực, không phục vụ được gì cho cuộc sống.

Quan điểm của tôi, trường học vốn không dành để phát triển tố chất riêng của mỗi đứa trẻ, mà là để cào bằng khả năng của mọi đứa trẻ lại bằng nhau. Trong khi, giáo dục là để tăng khả năng cạnh tranh, tức tăng khả năng sinh tồn. Mà để làm tốt điều đó, không phải là tìm cách thức phát huy tốt nhất tố chất ưu tú của trẻ đến mức cao nhất có thể sao?”, chị Uyên nói.

Theo người mẹ 31 tuổi này, hiện tại còn quá sớm để đưa ra các nhận định về hiệu quả của phương pháp giáo dục này. Hiện tại, bé con nhà chị vẫn phát triển một cách bình thường so với bạn bè đồng trang lứa. Ưu điểm dễ nhận thấy nhất là con gái chị có cơ hội để học được mọi điều cần thiết trong cuộc sống này chỉ trong một thời gian ngắn và được điều chỉnh nhắc nhở ngay khi có vấn đề, cũng như được khuyến khích kịp thời để phát huy tính tự tin của bản thân.

Chia sẻ về phương pháp dạy con, chị Uyên cho biết, ban đầu chị dạy con bằng bản năng của người làm cha mẹ, cảm nhận được điều gì là phù hợp nhất và tốt nhất cho con mình. Sau đó thì bổ sung kiến thức cho bản thân từ những chia sẻ của những người đi trước, những người đã thành công trong việc dạy con theo phương pháp giáo dục tại nhà.

“Google là một “kho thư viện toàn năng” nếu bạn biết cách sử dụng. Các phương pháp “home-school” đều được chia sẻ rất rộng rãi. Tất nhiên, bạn cần một vốn tiếng Anh đủ để đọc hiểu những vấn đề được chia sẻ bởi Việt Nam mình vẫn chưa có những trang thông tin như thế này”, chị nói.

Trước câu hỏi rằng chị có sợ việc con đến trường muộn hơn các bạn khác sẽ khiến con khó hòa nhập hoặc khó bắt kịp chương trình học, chị Uyên cho biết vợ chồng chị quyết định sẽ cho con theo học “home-school” cho đến khi con 18 tuổi nên không e ngại về chương trình học ở trường.

“Nếu bạn muốn con bạn học tại nhà mà vẫn có bằng cấp thì đăng ký các khoá học online của các trường học quốc tế có tiếp nhận chương trình học home-school, đảm bảo số lượng bài luận và bài thi, sau đó vượt qua kỳ kiểm tra là được. Chính vì thế, home-school nghĩa là con có thể học với bố mẹ, hoặc với gia sư, tuỳ theo sự lựa chọn của chính bố mẹ.

 Thậm chí bé có thể học dự thính ở những môn bé muốn, tham gia vào các hoạt động xã hội và tham dự các lớp học năng khiếu ở các trung tâm bồi dưỡng năng khiếu đều tốt.

Điều đó giúp trẻ phát triển một cách toàn diện, học vì nhu cầu và sự yêu thích của bản thân, chứ không phải vì một sự ép buột nào đó khác. Mà điều đó với chúng tôi quan trọng hơn so với điểm số hay bằng cấp.

Với tôi, home-school là cả gia đình cùng nhau học lớn. Bố mẹ học cách để làm bố mẹ, còn con trẻ học cách để trưởng thành”, chị Uyên nói.

Theo Vietnamnet

Cha mẹ nên dạy con về tiền bạc từ lúc 5-6 tuổi

CT  SC-FAM-CASH-KIDS-3C 0110 EM

Khi Scot Parker, một doanh nhân sống ở Encinitas (California, Mỹ), bắt đầu dạy sáu đứa con nhỏ về giá trị của đồng tiền, ông đến ngân hàng rút toàn bộ thu nhập hằng tháng bằng tiền 1 USD.

CT  SC-FAM-CASH-KIDS-3C 0110 EM

Cha mẹ có thể dạy con cách tiêu tiền từ lúc 5-6 tuổi. Nếu dạy đúng cách, đó sẽ là một trong những bài học quý giá nhất trong đời của chúng. – Ảnh: Trulyrichclub

Theo báo New York Times, khi Scot Parker, một doanh nhân sống ở Encinitas (California), bắt đầu dạy sáu đứa con nhỏ về giá trị của đồng tiền, ông đã áp dụng một cách có thể bị xem là hơi cực đoan. Đó là cho con cái hiểu rõ gia đình kiếm được bao nhiêu tiền mỗi tháng.

Một hôm, ông đến ngân hàng rút toàn bộ thu nhập hằng tháng bằng tiền 1 USD.

Ông trở về nhà với túi chứa 10.000 tiền 1 USD nặng  trĩu. Cậu con trai Daniel 15 tuổi tưởng cha mình vừa đi cướp ngân hàng.

Ngồi với các con, ông Parker bắt đầu nói một cách chi tiết về những khoản thuế gia đình phải nộp, tiền làm từ thiện, các khoản chi hằng ngày… Cuộc chuyện trò kéo dài từ chiều tới tận nửa đêm.

Dạy từ lúc con 5 tuổi

“Tôi cố gắng để gây tác động mạnh nhất đối với các con và tôi đã làm được điều đó” – ông Parker cho biết.

Theo các chuyên gia xã hội Mỹ, con cái nên biết cha mẹ kiếm được bao nhiêu tiền để từ đó học cách tiêu tiền có trách nhiệm.

Một số nghiên cứu cho thấy cha mẹ có thể dạy con về tiền bạc từ lúc 5-6 tuổi. Nếu dạy đúng cách, đó sẽ là một trong những bài học quý giá nhất trong đời của chúng.

Tiền là một điều bí ẩn đối với trẻ em. Chúng cảm nhận được quyền lực của đồng tiền và đưa ra hàng loạt câu hỏi về tiền.

Khảo sát của New York Times cho thấy trẻ em thường xuyên hỏi cha mẹ những câu về tiền bạc như tại sao nhà mình không rộng bằng nhà bạn, tại sao cha mẹ không mua cho con món đồ chơi 300 USD, tại sao con phải tôn trọng thầy giáo dù ông ấy chỉ kiếm được vài nghìn USD mỗi tháng…

Một số bậc phụ huynh muốn con mình gìn giữ sự ngây thơ, trong sáng càng lâu càng tốt. Nhưng điều đó là không hợp lý nữa.

“Đó là việc làm nguy hiểm, giống như là không chịu nói gì với con về sự thay đổi trong cơ thể chúng khi chúng dậy thì” – bà Amanda Rose Adams, mẹ của hai đứa trẻ, sống ở Fort Collins (California), khẳng định.

Chuyên gia tư vấn tài chính Joline Godfrey cho biết cha mẹ cần dạy con về tiền bạc một cách từ từ để chúng tích lũy dần kiến thức và trách nhiệm khi ứng xử với đồng tiền. Cô Adams bắt đầu dạy con cách tiêu tiền từ lúc chúng 6-7 tuổi. Cô đưa hai con đến siêu thị mua đồ, chỉ cho các con thấy món cần mua và giá cả.

Điều đó giúp hai con của cô Adams, hiện 10 và 11 tuổi, trả lời những câu hỏi cơ bản về tài chính gia đình, bao gồm số tiền cả nhà chi mỗi tháng cho những thứ thiết yếu và cả những thứ không cần thiết. Chủ nhật hằng tuần, cả gia đình Adams ngồi lại với nhau để đánh giá việc chi tiêu. Cô yêu cầu hai con đưa ra một số quyết định về việc nên tiêu gì.

Bỏ ăn nhà hàng để tiền đi chơi Disney

Ví dụ, hai con cô Adams ban đầu vừa muốn đi ăn nhà hàng buổi tối, vừa muốn đi công viên Disney.

Nhưng sau khi tính toán tiền bạc, chúng quyết định bỏ chuyện ăn nhà hàng để tiết kiệm tiền đi chơi công viên Disney. Và thay vì đến tiệm sách mua sách, chúng đến thư viện thành phố đọc sách miễn phí.

Cô Trisha Jones sống ở Norfolk (Virginia) có cách chỉ dạy khác. Cô cho hai đứa con 6 và 8 tuổi học trường tư. Mỗi tháng cô ngồi với chúng khi thực hiện việc chuyển tiền học qua mạng cho nhà trường. Cô còn yêu cầu cả hai con nhấn nút chuyển tiền.

“Tôi nói với các con rằng tôi tốn 92,5 USD mỗi ngày để chúng đi học. Điều đó giúp các con tôi hiểu rằng chúng rất may mắn khi được học trường tốt và vợ chồng chúng tôi phải nỗ lực rất nhiều để giúp chúng nên người. Do đó, chúng học hành chăm chỉ và không đòi hỏi tiêu xài hoang phí” – cô Jones nhấn mạnh.

Thông điệp chung mà nhiều bậc phụ huynh Mỹ muốn gửi đến con cái là cuộc sống gia đình đòi hỏi nhiều chi tiêu đắt đỏ. Do đó, mỗi quyết định tiêu tiền đều quan trọng và có tác động lớn. Tiết kiệm luôn là ưu tiên hàng đầu, đặc biệt trong thời buổi khó khăn kinh tế.

Theo Tuổi Trẻ

Bí quyết “dạy con không nước mắt”

o-ANGRY-KID-facebook-640x320

o-ANGRY-KID-facebook-640x320

Bất chấp những lời khuyên đăng tải đầy trên báo về việc “dạy con không nước mắt”, nhưng thú nhận đi, sẽ có những lúc bạn giận đến điên người và quên phắt mọi lý thuyết khoa học. Bạn gào lên, quát mắng. Tại sao con bạn lại không chịu nghe lời? Dù chỉ một lần?

20150708174802-yelling

Khi cơn giận qua đi, bạn lại muốn ôm chúng vào lòng và tự thề với lòng mình rằng sẽ thay đổi. Mình không thể mãi là một bà mẹ cáu kỉnh, liên tục quát mắng. Điều đó không hề dễ dàng chút nào. Sẽ có những lúc bạn yếu đuối nhưng chỉ cần quyết tâm, mọi chuyện sẽ đỡ hơn. Bạn sẽ không còn quát mắng nhiều như trước đây nữa. Bạn lắng nghe trẻ nhiều hơn, ôm ấp trẻ nhiều hơn trước khi mọi chuyện trở nên tệ hại, thay vì ôm chúng vào lòng sau khi chuyện đã rồi và cảm thấy mình có lỗi.

Câu hỏi đặt ra là bạn thay đổi bằng cách nào? Cần tới 21 ngày để bạn hình thành một thói quen, do đó, danh sách dưới đây bao gồm 21 cách để ngừng la mắng con.

1. Nhờ trợ giúp: Hãy trò chuyện với trẻ và chồng của bạn về kế hoạch này của bạn. Hãy nhờ bọn họ nhắc nhở bạn không được la hét khi bạn chuẩn bị có dấu hiệu mất kiểm soát.

2. Thở thật sâu và đếm nhịp thở: Nghe có vẻ đơn giản nhưng nó sẽ giúp bạn tạm dừng cơn giận và nhận thức được chuyện gì sắp xảy ra.

3. Nhắm mắt lại: Trong tâm trí, bạn có thể gào thét mọi điều mình muốn gào thét, thậm chí là ném đồ lung tung – tóm lại là làm bất cứ điều gì giúp bạn giải tỏa cơn bực trong tình huống đó, hoặc là bạn ước mình có thể làm. Sau khi đã tưởng tượng đủ, hãy mở mắt ra và xử lý tình huống.

4. Bỏ qua chuyện nhỏ: Bọn trẻ xới tung cả nhà lên và để lại một đống lộn xộn khổng lồ? Hãy xua trẻ sang phòng khác và làm việc khác, như xem TV, chuẩn bị bữa trưa chẳng hạn. Làm gì cũng được, trừ thu dọn đống lộn xộn đó. Hãy xua tâm trí của bạn khỏi cơn giận ban đầu để chuyển sang điều gì đó dễ chịu hơn. Một khi đã thư thái trở lại, bạn có thể gọi trẻ quay lại và cùng chúng dọn dẹp.

5. Nấu nướng gì đó – Với những bà mẹ ưa nấu nướng, đấy là cách giải tỏa cực tốt khi cáu giận, vì bạn sẽ tập trung tâm trí vào việc mình yêu thích.

6. Chế tác thứ gì đó – bạn có thể nặn đất sét hoặc làm một món đồ thủ công nào đó, một mình hoặc cùng với trẻ.

7. Tô màu – Cho trẻ ít giấy và màu để chúng giết thời gian đâu đó.

8. Đọc sách – Hãy thả mình vào một thế giới khác. Thay vì la mắng, hãy ra chỗ khác và đọc một/hai chương sách yêu thích.

9. Đi vào phòng tắm, khóa cửa lại. Phớt lờ những bàn tay đập cửa đòi vào của trẻ. Hãy đợi cho bình tĩnh lại rồi mới mở cửa và thò đầu ra.

10. Hét vào một cái gối – Lao thẳng vào phòng ngủ, hét vào cái gối to hết mức có thể.

11. Hãy hỏi thật nhiều – Thay vì la mắng, hãy hỏi trẻ chuyện gì đang xảy ra. Con có muốn mẹ chơi cùng con không? Con có bị đau không? Mệt không? Con có muốn ăn snack không? Hãy tiếp cận tận gốc vấn đề.

12. Đặt mình vào vị trí của con – Nếu như có người la mắng bạn, bạn sẽ cảm thấy như thế nào?

13. Ra khỏi nhà – Sắp xếp hành lý cho trẻ rồi cả nhà đi đâu đó, đâu cũng được. Việc thay đổi khung cảnh sẽ giúp mọi người cải thiện tâm trạng.

14. Chơi cùng trẻ – Rất nhiều lúc trẻ cảm thấy chán chường khi mẹ không chú ý đến chúng do còn mải làm việc nhà hay ngồi laptop. Bạn có thể khắc phục điều này bằng cách chiều theo yêu cầu của trẻ.

15. Gọi cho một người bạn – Tâm sự với ai đó sẽ giúp vợi bớt bức xúc.

16. Hãy giả vờ như bạn vừa bị sa thải – Hãy tạm coi lũ trẻ là sếp của bạn. Nếu như bạn phản ứng bằng cách hét vào mặt hoặc la hét sếp, kết quả sẽ ra sao?

17. Giả vờ như mình có khán giả – Nếu như có nhiều người đang quan sát phản ứng của bạn với trẻ, bạn sẽ làm thế nào? Các khán giả sẽ đánh giá sao về bạn?

18. Hãy nhẩy lên: Cách này có lợi nhiều bề: Nó vừa giúp bạn phân tán năng lượng thông qua vận động cơ thể thay vì hò hét, vừa khiến bọn trẻ trố mắt ra và bật cười rũ rượi. Sự căng thẳng sẽ được giảm bớt phần nào.

19. Viết ra giấy cơn giận – Hãy viết ra giấy cảm nhận của bạn lúc đó, vì sao bạn lại cảm thấy như vậy. Nó sẽ khiến bạn có thời gian để suy nghĩ về mọi chuyện. Không cần viết dài, đến cuối ngày, bạn có thể đọc lại những gì khiến mình bức xúc và tính toán để lần sau cư xử tốt hơn.

20. Tiệc khiêu vũ – Thay vì la hét, hãy khai màn ngay một bữa tiệc khiêu vũ. Hãy bật ca khúc yêu thích rồi nhảy theo.

21. Ôm trẻ vào lòng: Kéo trẻ lại gần và cho chúng thấy tình yêu của bạn dành cho chúng.

Nên nhớ rằng sự thay đổi sẽ không diễn ra chỉ sau một đêm. Sẽ có những lúc bạn cảm thấy rất nản, nhưng chỉ cần cố gắng, tôi tin chắc bạn sẽ thấy mãn nguyện với kết quả đạt được, nhất là trong việc cải thiện quan hệ giữa mình với trẻ.

Theo Lamchame

5 điều bố mẹ cần dạy con khi trẻ bị lạc đường

20150620154804-5

Theo thống kê, cứ 10 trẻ thì 7 trẻ đã từng bị lạc đường. Vì vậy bạn cần trang bị cho trẻ những kĩ năng xử lý khi lạc đường càng sớm càng tốt.

Dưới đây là 5 điều  bố mẹ cần dạy con khi trẻ bị lạc đường

1. Nhớ tên bố mẹ và số điện thoại

Nếu bạn hỏi các bé dưới 3 tuổi tên bố mẹ cháu là gì, phần lớn các bé sẽ trả lời là “Bố ạ” hay “Mẹ ạ”. Chưa kể đến việc nếu bé đang hoảng loạn vì lạc đường mà có một người lạ qua đường hỏi vậy, bé sẽ càng không thể nói thành lời. Vì vậy, hãy dạy con tập cho con nói đi nói lại tên bố mẹ, có như vậy thì các bé mới có thể nhớ được. Bên cạnh đó, bạn cũng có thể dạy cho các bé số điện thoại của mình, có thể là biến nó trở thành một bài hát thì các bé sẽ dễ tiếp thu hơn là những con số khô cứng.

20150620154804-1

2. Lúc nào cũng phải đi cùng người lớn

Việc dạy cho bé ý thức được điều này từ bé sẽ giảm phần lớn nguy cơ lạc đường của trẻ.

3. Nếu trẻ bị lạc, hãy dừng lại ngay tại chỗ đó và hét lên

20150620154804-3

Trẻ bình thường sẽ bị bố mẹ mắng nếu hét quá to nhưng đây sẽ là điều bé cần làm khi bị lạc. Hãy để bé luyện tập hét tên bố mẹ hoặc chỉ đơn giản là “Bố ơi!”, “Mẹ ơi!”. Dạy cho bé biết rằng bé phải hét thật to nếu bị lạc thì bố mẹ mới có thể nghe thấy được.

4. Dạy con tìm những bà mẹ có con nhỏ và xin giúp đỡ

Tại sao lại tìm sự giúp đỡ từ những bà mẹ đang đi cùng con nhỏ chứ không phải ai khác? Theo các chuyên gia, đây là sự lựa chọn an toàn nhất. Sự lựa chọn thứ hai các bé có thể xin trợ giúp là những nhân viên nơi bé bị lạc như nhân viên quầy thu ngân, nhân viên bán hàng hay bảo vệ. Hãy dạy cho bé nhớ những điều đó.

5. Bình tĩnh và tin rằng mọi người sẽ tìm thấy con

20150620154804-5

Bị lạc đường là chuyện khá phổ biến đối với trẻ nhỏ và hầu hết các bé đi lạc đều được tìm thấy. Các mẹ nên dặn dò các bé: nếu bị lạc con đừng trốn vì sợ sệt, cũng đừng tự đi tìm bố mẹ. Hãy hít một hơi thật sâu và nhớ lại những gì mẹ đã dạy con.

Sẽ chẳng dễ gì để nói cho bé về vấn đề này vì có thể điều đó sẽ khiến bé lo lắng. Nhưng đó là việc thực sự cần thiết. Bé nhà bạn sẽ có được những kỹ năng cần thiết và khi có được điều đó, bé sẽ cảm thấy chủ động hơn chứ không tuyệt vọng. Và với bố mẹ, trong trường hợp con bạn bị lạc, đừng mắng mỏ hay phạt con. Bản thân việc bị lạc đã khiến trẻ sợ hãi rồi.

Theo Lamchame

Dạy con phép lịch sự trong bàn ăn

familydinner-640x427
familydinner-640x427

Bữa cơm gia đình

Phép tắc khi ăn uống “ăn trông nồi ngồi trông hướng” là một trong những cách cư xử cha mẹ nào cũng phải dạy con.

Tuần trước, nhóm bạn thân thiết của tôi đã có buổi tụ họp gia đình. Do lâu ngày chưa có cơ hội tụ tập, nên chúng tôi quyết định đặt chỗ tại một nhà hàng có tiếng. Bữa ăn này là cuộc gặp gia đình nên đương nhiên sẽ có cả các ông chồng và các thiên thần nhỏ đáng yêu. Trong bữa ăn, ai cũng khen cu cậu nhà tôi ngoan, ngồi ăn uống tử tế không cần sự trợ giúp của bố mẹ. Tôi cảm thấy vui vẻ vì lời khen đó và tôi càng cảm thán về cách dạy dỗ con cái của gia đình.

Sự thật là, gia đình tôi đều làm trong quân đội, nên vấn đề giáo dục con cái rất được coi trọng và đòi hòi rất cao về cách ứng xử trước mọi người. Chính vì vậy, cu Bon nhà tôi được uấn nắn từ nhỏ, từ cái cơ bản nhất là dạy về nguyên tắc trên bàn ăn.

1.Trước khi và sau ăn phải biết “mời”

Mẹ cần dạy con trước khi ăn cơm, bé phải có lời mời những người lớn tuổi, đó là ông bà, bố mẹ, anh chị em… Đây là phép tắc, lễ nghĩa trên bàn ăn cơ bản và quan trọng mà bé cần học từ khi còn nhỏ.

Muốn trẻ biết cách mời người lớn trước khi ăn thì bạn hãy làm gương. Chính việc cha mẹ mời con cái ăn cơm lại là bài học hiệu quả, bởi trẻ hay bắt chước và mời lại. Đến lúc này, bạn hãy chỉ ra cho trẻ lý do tại sao trước khi ăn phải mời người lớn trước và mời tất cả mọi người. Đó là sự thể hiện tình cảm, sự tôn trọng mà tất cả mọi người đều làm.

Trước mỗi bữa ăn, tôi đều mời bé cùng mọi người trong gia đình ăn cơm. Mới đầu cu cậu chưa biết gì, nên tôi thường dạy khéo con rằng “đứa trẻ ngoan là phải biết mời mọi người ăn cơm”. Khi đã nhân thức rõ được vấn đề, con ngoan ngoãn làm theo như lời mẹ dặn.

Sau khi ăn xong, tôi cũng dạy bé nói “con mời bố mẹ, ông bà ăn cơm, con ăn xong rồi”. Và trước khi con rời bàn ăn, con phải tự giác để gọn bát đũa và thĩa của mình vào một chỗ. Rèn con như vậy, con sẽ có đức tính cẩn thận và gọn gàng.

2. Ngồi ngay ngắn trong khi ăn

Trẻ em thường hiếu động, nên chúng sẽ không chịu ngồi im một chỗ. Chính vì vậy, khi bé có thể ngồi ăn cùng với gia đình, người lớn nên rèn cho trẻ phải ngồi ngay ngắn khi ăn, không được chạy nhảy lung tung, không được nghịch ngợm trên bàn ăn.

Việc dạy cách ăn cho trẻ không hề đơn giản, vì có thể nhiều bé đã quen với được bế đi ăn dạo từ khi còn nhỏ, nên cứ đến bữa là con lại đòi đi. Nhiều bé khi không được đáp ứng nguyện vọng của mình, thường hờn dỗi, lấy đũa nghịch đồ ăn trên bàn. Đây là việc làm không tốt một chút nào, nó ảnh hưởng đến cách cư xử của con nơi đông người.

Cu cậu nhà tôi đã được rèn ăn uống nghiêm chỉnh ngay từ nhỏ, nói không với bế đi ăn rong, con chỉ có thể ăn uống một chỗ, ăn trong thời gian nhất định. Mỗi lần ăn, con phải ngồi tử tế, ăn uống xong xuôi mới được làm việc khác.

Ông bà rất nghiêm khắc trong khoản cư xử trên bàn ăn, nên yêu cầu con cháu cũng phải chú ý. Tôi hiểu được tâm lí bố mẹ nên cũng cố rèn con. Khi ăn, con không được chống tay; không vừa ăn và nói khi miệng còn đầy thức ăn; không nhai tóp tép; cầm bát lên khi gắp thức ăn vào miệng; không nghịch đồ chơi khi ngồi vào bàn….

Tuy cách dạy có hơi nghiêm khắc, nhưng con sẽ rèn được sự tập trung, tránh bị sao nhãng khi đang làm một việc gì đó, và khi con tập trung thì năng xuất và hiệu quả sẽ tăng gấp bội.

20141013152419-1413174323-brrrrrrr

Người lớn cần rèn cho con phải biết ngồi ngay ngắn và tử tế trong khi ăn

3. Không được “kén cá chọn canh”

Con trẻ thường có nhiều yêu cầu, nếu cha mẹ đều vui vẻ đáp ứng tất cả các mong mỏi đó của con là đã tiếp tay vào việc hại con. Trong việc ăn uống cũng như vậy, có nhiều bé có thể được sướng từ nhỏ, nên hay có nhiều hạch sách bố mẹ, không chịu ăn cái này, phải ăn cái kia. Bố mẹ cần phải chấm dứt ngay tình trạng này của con, nếu không sẽ khiến con quen mui, rùi “có voi đòi tiên”.

Với những món con bị dị ứng, thì tôi sẽ tránh và không cho cháu ăn. Nhưng với những món bình thường, tốt cho sức khỏe, con tỏ thái độ không muốn ăn, tôi sẽ cố giải thích tại sao con nên ăn nó. Nếu nói mà không được, tôi sẽ nấu đi nấu lại món đó nhiều lần, khi không có gì để ăn thì con sẽ bắt buộc phải ăn những món đó.

Mọi người đừng vội trách tôi là người mẹ “độc ác”, vì tôi làm vậy chỉ muốn tốt cho con. Nếu con khó ăn, kén cá chọn canh thì đến lúc con đi ăn ngoài, không ai có thể phục vụ hết được theo nhu cầu của con. Con phải tập cách ăn uống lành mạnh.

4. Ăn khi được cho phép

Nhiều trẻ khi nhìn thấy món đồ ăn yêu thích là liền vồ lấy và ăn ngay, không cần biết có được cho phép hay không. Người lớn cần dạy con biết xin phép ý kiến khi làm việc gì đó, không được phép tự tiện; vì nhiều thứ đồ ăn nếu không cẩn thận trẻ ăn phải sẽ nguy hiểm. Đây không chỉ là cách dạy bảo vệ an toàn cho con mà còn dạy con biết suy nghĩ trước khi hành động.

Tôi luôn dặn cu Bon nhà mình, trước khi ăn gì thì phải hỏi ý kiến của bố mẹ hoặc ông bà, không được tự ý ăn. Vì vậy, trước khi ăn gì, con luôn cầm đến và hỏi “mẹ cho con ăn cái này nhé?”, “con ăn cái này được không ba”…., bé ý thức rõ rằng phải được thông qua mới có thể ăn.

Hay đơn giản khi ngồi vào bàn ăn, con phải đợi mọi người ngồi vào bàn, mời người lớn ăn rồi sau đó mới được động bát đũa. Nhất định phải dạy con nhớ “ăn có trên có dưới”, “ ăn trông nồi ngồi trông hướng”

Mỗi gia đình đều có cách dạy con khác nhau, nhưng theo tôi, cha mẹ cần đề cao việc dạy cách ứng xử và hành động của con trên bàn ăn. Với cách dạy này, gia đình tôi không sợ bị xấu hổ khi cho con tham gia vào các bữa ăn đông người.

Theo Lamchame

Dạy con tự lập bằng cách “không đánh thức vào buổi sáng”

day-con-tu-lap-bang-cach-khong-danh-thuc-day-vao-buoi-sang

Trong cuốn sách “Giúp con tự lập bằng yêu thương: 66 bài học từ cha mẹ Nhật”, tác giả Sugahara Yuko cho rằng, việc đánh thức con dậy vào mỗi buổi sáng là một bài học dạy con tự lập tuyệt vời cho cha mẹ.

“Cảnh tượng” chung vào buổi sáng ở các gia đình có con nhỏ, và có thể là không còn nhỏ nữa là bố mẹ “hô hào”, khuấy động hoặc “hò như hò đò” để có thể đưa con ra khỏi giường đi học đúng giờ. Đó chỉ là một trong những ví dụ điển hình cho việc cha mẹ đã “tự nguyện” làm hộ con quá nhiều việc mà con có thể tự làm được, trong đó có việc con tự thức dậy vào buổi sáng.

Đôi khi cha mẹ thường có suy nghĩ rằng đã là cha mẹ thì phải có nghĩa vụ làm một số công việc cho con mà không dám “lười” để cho con tự làm, hoặc có những bố mẹ đánh đồng việc làm cho con mọi việc mới chính là thể hiện tình yêu với con. Tuy nhiên, rất nhiều ví dụ và câu chuyện trong cuốn sách “Giúp con tự lập bằng yêu thương: 66 bài học từ cha mẹ Nhật” sẽ giúp cha mẹ hiểu rằng, yêu thương con chính là dạy con tự lập từ khi còn rất nhỏ, bắt đầu từ những việc đơn giản nhất.

1. Gọi con dậy buổi sáng là trách nhiệm của ai?

- Hãy trả lời câu hỏi “Việc đánh thức trẻ vào giờ nhất định mỗi sáng để trẻ không bị muộn học là công việc của ai?”. Công việc này là trách nhiệm của chính bản thân trẻ, tuy nhiên, ở rất nhiều gia đình cha mẹ lại tước đoạt mất công việc đó từ trẻ, và chính từ việc cha mẹ đánh thức trẻ dậy mỗi sáng đã khiến trẻ trở nên ỷ lại vào cha mẹ, và làm cản trở quá trình trẻ tự lập.

- “Nhưng nếu không đánh thức thì con lại trễ học” – từ lỗi đó mà kết cục cha mẹ đã tạo ra tình trạng là trẻ không cần tự mình dậy buổi sáng cũng được. Không phải là việc trẻ không tự thức dậy được, mà bởi vì có cha mẹ đánh thức rồi nên trẻ không cần tự mình phải dậy.

1404354800_6meonhogiuptrethucdayvuivé

Ảnh minh họa

2. Để trẻ tự thức dậy chính là nuôi dưỡng “tinh thần trách nhiệm” cho trẻ

- Ý nghĩa nguyên thủy của hai từ “trách nhiệm”: “Trách nhiệm” trong tiếng Anh có nghĩa là RESPONSIBILITY, nó được ghép lại từ hai chữ RESPONSE nghĩa là “phản ứng”, và ABILITY nghĩa là “năng lực”. Vậy thì trách nhiệm có nghĩa là “năng lực phản ứng”. Trách nhiệm mà cha mẹ cần dạy trẻ ở đây chính là “tự bản thân mình biết phản ứng một cách tích cực đối với những việc cần phải làm trong cuộc sống hàng ngày”.

- Hãy bắt đầu từ việc tự thức dậy buổi sáng, tự sửa soạn quần áo, sách vở… sau đó đến khi trẻ bước vào tiểu học, trẻ có thể tự mình làm mọi việc mà bản thân nên làm và phải làm. Công việc của cha mẹ không phải là chỉ thị trẻ làm những công việc của mình bằng câu ra lệnh “con hãy tự mình làm đi”, mà chính là tạo một môi trường làm sao để trẻ trở nên thích tự mình làm nó. Muốn như thế thì bước đầu tiên là khi trẻ bắt đầu có những biểu hiện muốn tự mình làm cái này cái kia, cha mẹ đừng ngăn cản trẻ.

- Khi trẻ được khoảng 1 tuổi rưỡi là lúc trẻ bắt đầu muốn tự mình làm mọi thứ. Khi trẻ được 3 tuổi, trẻ bắt đầu kiên quyết hơn khi nói với cha mẹ thông điệp “để con tự làm”. Khi này, bằng cách để cho trẻ được tự mình làm càng nhiều càng tốt, cha mẹ có thể nuôi dưỡng tinh thần “tự lập” ấy lớn lên khỏe mạnh.

- Nhưng thực tế thì có không ít cha mẹ lại làm ngược lại. Khi trẻ còn nhỏ mà nói là “Con muốn làm cơ” thì cha mẹ sẽ phản ứng “Nhỡ con bị đứt tay thì sao. Con vẫn chưa làm được đâu”, nhưng khi trẻ lớn lên chút mà muốn làm nũng đòi “Mẹ làm giúp con”, thì lại mắng trẻ “Con lớn rồi hãy tự mình làm đi”.

"Không gọi dậy buổi sáng": Cách dạy con tự lập của cha mẹ Nhật 1

Ảnh minh họa.

3. Hãy để trẻ học bài học “Nguyên nhân -kết quả” từ chính việc mình làm

- Nếu sáng nào trẻ cũng dậy lúc 6 giờ, chuẩn bị mọi thứ khoảng 1 tiếng, sau đó 7 giờ ra khỏi nhà thì không bao giờ đi học muộn. Nhưng, có hôm nào đó, khi trẻ bừng tỉnh dậy đã là 6 giờ rưỡi, thì chắc chắn hôm đó sẽ bị muộn học. Cả lớp đang ngồi nghiêm chỉnh nghe thầy giảng bài, tự dưng một mình lò dò bước vào trước ánh mắt đổ dồn của cả lớp khiến bản thân trẻ cũng cảm thấy xấu hổ, rồi thầy giáo từ đó cũng trở nên chú ý đến trẻ nhiều hơn. Trải nghiệm này mà lặp đi lặp lại sẽ khiến trẻ thấy xấu hổ và không còn tái diễn nữa. Trẻ sẽ tự mình suy nghĩ “Ngày mai nhất định mình sẽ dậy từ 6 giờ mới được”.

- Ngày tiếp theo, trẻ dậy từ 6 giờ sáng, và có thể đến trường thoải mái thời gian. Khi ấy trẻ sẽ học được bài học là bằng việc thay đổi hành động của mình thì kết quả cũng sẽ được thay đổi. Chỉ cần tự mình thay đổi nguyên nhân, thì kết quả cũng có thể thay đổi được.

- Trẻ nào được nhiều trải nghiệm lặp đi lặp lại trong cuộc sống tương tự như ví dụ trên, thì sẽ tự hình thành cho mình thói quen suy nghĩ và tìm hướng giải quyết vấn đề khi có tình huống xấu xảy ra. Và trẻ sẽ có thêm nỗ lực để thay đổi nguyên nhân dẫn đến hành động đó. Đó chính là năng lực phản ứng với các tình huống thực tế.

- Ngược lại, trường hợp mà bố mẹ đánh thức buổi sáng và trẻ bị trễ học thì sẽ thế nào? Khi về nhà chắc chắn trẻ sẽ hậm hực với bố mẹ “Chỉ tại bố mẹ đánh thức con dậy trễ nên mới vậy”. Vậy là nguyên nhân dẫn đến việc đi học trễ không phải là lỗi tại bản thân mình. Kết quả không như mong muốn là bị bạn bè chê cười, bị thầy cô để ý hay quở mắng ấy không phải lỗi tại mình, mà là lỗi tại bố mẹ đã không đánh thức mình dậy đúng giờ. Trẻ mang suy nghĩ như này sẽ cho rằng chính cha mẹ là người đã để xảy ra chuyện trễ học này. Và chính vì nghĩ rằng lỗi là của cha mẹ, nên trẻ cũng không hề có ý định thay đổi hành động của mình, thay đổi nguyên nhân dẫn đến kết quả ấy.

4. Hãy bắt đầu từ việc “không đánh thức con dậy buổi sáng”

- Ban đầu hãy trò chuyện với trẻ

“Con có biết là nếu buổi sáng mà phải để bố mẹ đánh thức thì con sẽ không thể trở thành một em bé tự lập được đâu?”, cha mẹ hãy nói cho trẻ suy nghĩ của mình về vấn đề này. Tiếp đến nói cho trẻ quyết định của mình “Nên từ ngày mai bố mẹ sẽ không đánh thức con nữa đâu nhé”.

Khi này trẻ sẽ phản ứng tức thì “Không được, bố mẹ làm khó con à. Ngày mai vẫn phải gọi con dậy đấy”. Đừng vội nổi nóng với trẻ theo kiểu “không được cãi, bố mẹ nói là phải nghe” mà hãy gật gù tiếp nhận tâm trạng của trẻ “ừ đúng là làm khó con thật. Mọi khi được bố mẹ gọi dậy thế mà bỗng nhiên từ ngày mai lại phải tự mình dậy nhỉ”, nhưng vẫn tỏ ra cương quyết chốt lại ý của mình “nhưng mà mai mẹ sẽ không gọi để con tự dậy nhé”.

- Hỗ trợ cho trẻ dậy sớm như nào

Cha mẹ có thể mua cho trẻ đồng hồ báo thức. Trao đổi cùng trẻ về các phương án làm sao để trẻ có thể tự dậy sớm một mình mà không cần bố mẹ đánh thức. Đối với gia đình tôi, tôi đã tặng lại con gái mình chiếc đồng hồ báo thức mà tôi dùng khi còn trẻ. Khi đến giờ con phải dậy thì tôi hay mở ti vi để đánh thức. Công việc của con gái tôi là phải đặt chuông báo thức trước khi đi ngủ.

- Quyết tâm “Không đánh thức trẻ buổi sáng”

Ban đầu khi trẻ không thức dậy thì cha mẹ hãy cố gắng nhẫn nại, vì sự nhẫn nại đó sẽ có kết quả thay đổi về sau, trẻ sẽ tự mình thức dậy được. Khi mãi mà trẻ không chịu thức dậy thì dù có trải qua mấy tiếng đi nữa cha mẹ không đánh thức thì rồi trẻ cũng sẽ phải tự dậy. Nếu khi này mà cha mẹ không kiên nhẫn được mà đánh thức trẻ, thì sau đó trẻ không bao giờ sửa được thói quen ỷ lại vào người khác của mình.

Vấn đề ở đây không phải chỉ có tự bản thân trẻ không thức dậy được, mà lời nói và hành động của cha mẹ thiếu sự nhất quán. Trẻ sẽ ngầm hiểu rằng “bố mẹ chỉ nói miệng là không đánh thức thôi, chứ cuối cùng thì cũng vẫn cứ phải đánh thức mình dậy” làm mất đi sự uy nghiêm của cha mẹ. Cha mẹ mà không được trẻ tôn trọng thì việc nuôi dạy tính trách nhiệm cho trẻ sẽ vô cùng khó khăn. Chính vì thế khi đã quyết tâm bắt đầu thực hiện thì cũng quyết tâm không đánh thức trẻ dù có chuyện gì đi nữa.

- Hãy công nhận rằng trẻ có thể thức dậy một mình

Buối sáng đầu tiên khi trẻ tự mình thức dậy vào buổi sáng hãy thẳng thắn công nhận điều đó với trẻ bằng sự vui mừng “Con có thể tự thức dậy một mình đấy chứ. Mẹ rất vui. Đúng là con yêu của mẹ. Mẹ rất tự hào về con”. Tự mình thức dậy vào buổi sáng, lại được cha mẹ công nhận về sự cố gắng đó sẽ khiến trẻ trở nên tự tin hơn. Sự tự tin này khác với sự tự tin về khẳng định cái tôi, khẳng định sự tồn tại của bản thân, mà đây là sự tự tin từ kết quả được sinh ra từ một việc làm cụ thể của bản thân. Khi hai cái tự tin này hợp thành một thì cuộc sống đối với trẻ sẽ là những ngày vui bất tận.

Theo afamily


Kết Nối Cộng Đồng

Nhận Tin Tức Mới

Giadinh365.vn

góc Kiến Trúc Nhà Đẹp

Mẹ đang đau đầu vì phải suy nghĩ làm thế nào để cuối tuần của bé thật...

góc

Đến với chương trình Khẩu vị ngôi sao, nghệ sĩ Kiều Linh không ngần...

góc Đời Sống

Vừa chân ướt chân ráo về nhà chồng đã bị mẹ chồng “phủ đầu” bằng những...

góc Tiêu Dùng

Vừa chân ướt chân ráo về nhà chồng đã bị mẹ chồng “phủ đầu” bằng những...

góc Sự Kiện

Vừa chân ướt chân ráo về nhà chồng đã bị mẹ chồng “phủ đầu” bằng những...

góc Âm Nhạc

Vừa chân ướt chân ráo về nhà chồng đã bị mẹ chồng “phủ đầu” bằng những...

góc Sức Khỏe

Vừa chân ướt chân ráo về nhà chồng đã bị mẹ chồng “phủ đầu” bằng những...

góc Bác Sỉ Gia Đình

Vừa chân ướt chân ráo về nhà chồng đã bị mẹ chồng “phủ đầu” bằng những...

góc Ẩm Thực

Vừa chân ướt chân ráo về nhà chồng đã bị mẹ chồng “phủ đầu” bằng những...

Copyright © 2013 Giadinh365. All Rights Reserved.

Dịch vụ | Hướng dẫn | Quảng cáo | Đăng tin QC | Giới thiệu Giadinh365 | Liên hệ | Hỗ trợ

Liên hệ quảng cáo: 0906 333 738