giadinh365.vn
banner gia đình

Tagged: chết

Lễ hội “thử chết” tại Thái Lan

1-9116-1449018470

Bữa tiệc trăng tròn hàng tháng ở Koh Pha Ngan là nơi giới trẻ có thể mạo hiểm mạng sống để cảm thấy tự do.

Ở tiệc trăng rằm này, sức khỏe và sự an toàn như ở nhà là một khái niệm hoàn toàn xa lạ. Không có giới hạn nào là không thể vượt qua bởi hơn 30.000 người tham gia được kích thích bởi những loại rượu rẻ tiền hay các chất kích thích khác. Một vài trong số đó còn tham gia vào các hoạt động bất hợp pháp ở Thái Lan. Nguy cơ mà người tham gia hay gặp phải nhất là chấn thương hoặc ngộ độc cồn, chất kích thích.

1-9116-1449018470

Bữa tiệc trăng tròn hàng năm trên hòn đảo Koh Pha Ngan, Thái Lan được miêu tả như là một “phiên bản đồi trụy”, là sự giải thoát khỏi các quy tắc xã hội, nơi giới trẻ có thể mạo hiểm cả mạng sống để cảm thấy điều họ cho là tự do. Ảnh: News.

Trước khi bữa tiệc bắt đầu, khách du lịch có thể trò chuyện, xin lời khuyên từ những dân địa phương, người nước ngoài hay những tín đồ tiệc tùng dày dặn kinh nghiệm trong khu vực, để có thể tận hưởng lễ hội một cách trọn vẹn nhất.

Do số lượng người tham gia vào bữa tiệc rất lớn nên du khách tốt nhất nên luôn luôn ở cùng bạn bè, không đi với người lạ hay ngủ trên bãi biển. Ngoài ra, nên đi giày hay dép để bảo vệ chân vì sau mỗi một bữa tiệc, trên bãi biển ngập tràn những vỏ chai thủy tinh vỡ và du khách có thể bị thương nếu đi chân trần.

Một trong những hoạt động hấp dẫn nhiều người tham gia nhất bữa tiệc trăng tròn là “Dây thừng lửa”. Một sợi dây thừng dài 10 m được tẩm xăng hoặc dầu rồi châm lửa cho cháy bùng lên, sau đó hai người đứng trên cao cầm hai đầu sợi dây rồi quay tròn. Tất cả người chơi lần lượt chơi nhảy dây theo từng nhóm 4 – 5 người. Mọi người sẽ cố gắng nhảy được càng lâu càng tốt vì nếu ai đó lỡ nhịp nhảy, sợi dây bị mắc vào tay hay chân thì nhóm đó phải ra ngoài để nhóm khác vào chơi.

Nhiều người bị bỏng do lửa cháy vào cơ thể hay quần áo trong trò chơi hấp dẫn nhưng cũng đầy tính mạo hiểm này, vì vậy không phải ai cũng có đủ can đảm để tham gia.

2-2820-1449018470

Người dân địa phương thu nhiều lợi nhuận từ du khách khi tới bữa tiệc. Ảnh: News.

Đến với bữa tiệc trăng tròn Koh Pha Ngan, người ta lựa chọn rũ bỏ tất cả các quy tắc an toàn, các quy định cấm uống bia rượu khi lái xe, họ tiệc tùng thâu đêm. Một số người có thể phải trả giá bằng những vết thương trên cơ thể hay thậm chí là cái chết, nhưng họ chấp nhận nguy hiểm.

3-3272-1449018470

Hàng chục nghìn người đổ về dự đại tiệc trăng tròn ở Koh Pha Ngan. Ảnh: News.

Bữa tiệc đi ngược lại nhiều tiêu chuẩn trong văn hóa của Thái Lan vì vậy nó nhận được không ít những ý kiến chỉ trích. Tuy nhiên, nó mang lại rất nhiều nguồn lợi cho khu vực. Chỉ trong khoảng thời gian vài ngày lễ hội diễn ra, những khách sạn và nhà hàng do người dân địa phương quản lý có thể thu lại nguồn lợi nhuận rất lớn, góp phần phát triển kinh tế, du lịch của địa phương cũng như đất nước Thái Lan.

Theo Vnexpress

Sập tường lò vôi đang sửa chữa, 3 người chết

Sap_lo_voi_HP_1

5 người đang ngồi uống nước thì bức tường phía trên miệng lò vôi đổ sập, vùi lấp ông Đức, anh Trình và anh Cường. Hai người nhanh chân chạy thoát.

Sap_lo_voi_HP_1

Hiện trường vụ sập lò vôi. Ảnh: Phương Chi.

Sáng 19/11, lò vôi của bà Nguyễn Thị Duyên ở xã Lại Xuân, huyện Thủy Nguyên (TP Hải Phòng) bị sập khiến ông Bùi Văn Đức (53 tuổi), anh Bùi Văn Trình (27 tuổi, cùng là công nhân) và anh Bùi Văn Cường (28 tuổi)​ sống gần đó tử vong.

Ông Nguyễn Trần Lanh, Chủ tịch UBND huyện Thuỷ Nguyên, cho hay 5 người đang ngồi uống nước dưới chân lò thì tường phía trên miệng lò vôi sập xuống. Hai công nhân kịp bỏ chạy, còn 3 nạn nhân bị vùi trong đống đổ nát.

“Chính quyền huy động máy xúc, công nhân đến hiện trường. Hơn 11h, đội cứu hộ đưa được 3 nạn nhân đã tử vong ra ngoài”, ông Lanh nói.

Sap_lo_voi_HP_2

Phần mái tôn của nhà công trình bị đổ sập. Ảnh: Phương Chi.

Hiện trường đã bị phong tỏa phục vụ điều tra. Gạch vỡ ngổn ngang, một phần mái tôn của nhà công trình bị sập.

Lò vôi này hoạt động từ lâu, gần đây bị hỏng nên bà Duyên sửa chữa. Bức tường bị đổ mới được xây lại bằng gach ba vanh.

Theo Zing

17 người chết và 6 người mất tích trong trận mưa kỷ lục ở Quảng Ninh

Jpeg

Tối 28-7, thông tin từ Ban phòng chống thiên tai và tìm kiếm cứu nạn tỉnh Quảng Ninh, tính đến 21g cùng ngày con số người thiệt mạng trong mưa lũ đã lên đến 17 người. 

6 ngư dân người Thanh Hoá trên con tàu bị đắm tại vùng biển Cô Tô vẫn đang mất tích.

Jpeg

Lực lượng cứu hộ đang đào bới đống đổ nát tại để tìm kiếm nạn nhân mắc kẹt tại nơi ba ngôi nhà bị sập – Ảnh: Đức Hiếu

Theo báo cáo của Ban PCTT&TKCN tỉnh Quảng Ninh, nạn nhân cuối cùng trong vụ ba ngôi nhà bị sập tại khu 4, phường Cao Thắng, TP Hạ Long (tỉnh Quảng Ninh) đã được tìm thấy. Điều kỳ diệu đã không xảy ra, cháu Cao Xuân Việt (14 tuổi) được xác định đã tử vong. Trước đó, thi thể của 7 người trong gia đình cháu Việt gồm bố mẹ, bà nội và anh chị em con nhà chú ruột đã được tìm thấy dưới đống đổ nát.

Trong mưa lũ, có tất cả 17 người bị thiệt mạng do nhà sập và bị nước cuốn. 6 ngư dân trên chiếc tàu mang số hiệu TH – 91287TS khi đang trên đường di chuyển từ Bạch Long Vỹ về Vân Đồn tránh trú mưa lớn, đến vùng biển thuộc đảo Cô Tô thì bị đắm lúc hiện vẫn mất tích.

Trao đổi với Tuổi Trẻ, ông Nguyễn Văn Đọc, bí thư tỉnh uỷ Quảng Ninh, cho biết hơn 3.500 người dân ở các khu vực ngập lụt đã được di chuyển đến nơi an toàn. Trận mưa lũ lịch sử đã gây ra thiệt hại nghiêm trọng, gần 3000 ngôi nhà bị ngập, thiệt hại tài sản ước tính khoảng gần 1000 tỷ đồng.

Danh sách người dân thiệt mạng và mất tích trong mưa lũ tại Quảng Ninh

* Danh sách nạn nhân bị chết (17 người)

1. Nguyễn Thị Lành (SN 2010, Tổ 11B Khu 3, phường Hồng Hà, TP Hạ Long)

2. Chu Thị Lý (SN 1959 Tổ 33, Khu 3 phường Cao Thắng, TP Hạ Long)

3. Hà Thị Phúc (SN 1957, Tổ 2, Khu 5, phường Hồng Hải, TP Hạ Long)

4. Nguyễn Hữu Nam (SN 1985, trú tại Khu 6, phường Bãi Cháy, TP Hạ Long, Nơi ĐKNKTT: Thanh Nguyên, Tam Nông, Phú Thọ)

5. Trần Văn Quốc (SN 1985, trú tại Khu 6, phường Bãi Cháy, TP Hạ Long, Nơi ĐKNKTT: Quỳnh Ngọc, Quỳnh Lưu, Nghệ An)

6. Đàm Văn Giới (SN 1944, Tổ 29, Khu 3, phường Cao Thắng, TP Hạ Long)

7. Cao Bá Tiến (SN 1972, Tổ 44, Khu 4, Cao Thắng, TP Hạ Long)

8. Dương Thị Thắm (SN 1976, Tổ 44, Khu 4, Cao Thắng, TP Hạ Long)

9. Cao Bá Ngọc (SN 1997, Tổ 44, Khu 4, Cao Thắng, TP Hạ Long)

10. Cao Thu Trang (SN 2006, Tổ 44, Khu 4, Cao Thắng, TP Hạ Long)

11. Đỗ Thu Hiên (SN 1979, Tổ 44, Khu 4, Cao Thắng, TP Hạ Long)

12. Cao Thu Hoài (SN 2005, Tổ 44, Khu 4, Cao Thắng, TP Hạ Long)

13. Mai Thị Lan (SN 1988, Tổ 3, khu 9, phường Mông Dương, thành phố Cẩm Phả)

14. Đỗ Ngọc Hà (NS 2008, Tổ 3, khu 9, phường Mông Dương, thành phố Cẩm Phả)

15. Đỗ Thùy Chi (2011, Tổ 3, khu 9, phường Mông Dương, thành phố Cẩm Phả)

16. Nguyễn Thị Thược (SN1940, Tổ 44, Khu 4, Cao Thắng, TP Hạ Long)

17. Cao Xuân Việt (SN 2001, Tổ 44, Khu 4, Cao Thắng, TP Hạ Long

* Danh sách nạn nhân bị mất tích (06 người)

01. Đặng Văn Toanh (SN 1977, Hưng Lộc, Hậu Lộc, Thanh Hóa)

02. Đặng Văn Oanh (SN 1952, Hưng Lộc, Hậu Lộc, Thanh Hóa)

03. Phan Văn Đậu (SN 1957, Hưng Lộc, Hậu Lộc, Thanh Hóa)

04. Triệu Văn Đức (SN 1998, Hưng Lộc, Hậu Lộc, Thanh Hóa)

05. Nguyễn Văn Tuấn (SN 1986, Ngư Lộc, Hậu Lộc, Thanh Hóa)

06. Lê Văn Thường (SN 1956, Ngư Lộc, Hậu Lộc, Thanh Hóa)

Theo Tuổi Trẻ

Con mất, trái tim tôi cũng chết theo mất rồi!

mat-con-3-61e56

Bụng bầu của tôi, con của tôi đâu, tại sao nó không còn ở bên tôi nữa? Tôi mất con rồi ư? Mẹ tôi ôm tôi khóc òa, còn tôi khi ấy, chỉ lắp bắp hỏi con tôi đâu, trả nó cho tôi.

Tôi sinh ra trong một gia đình thuần nông, không hề hạnh phúc. Ba tôi suốt ngày nhậu nhẹt say sưa rồi về nhà mắng vợ chửi con. Có khi trong cơn say, ông đuổi đánh 5 mẹ con phải chạy sang nhà bác hàng xóm để tránh. Mẹ tôi hận ông lắm, nhưng vì 4 đứa con nên phải chịu đựng.

Năm tôi 12 tuổi, anh trai đầu của tôi mất vì một tai nạn lao động. Đó là những ngày cả nhà tôi chìm trong đau đớn, nhất là mẹ tôi. Bà khóc đến nỗi ngất đi, tỉnh lại là khóc gọi tên anh. Đó cũng là lần đầu tiên tôi cảm nhận được nỗi đau mất người thân lớn lao như thế nào. Nhưng có nằm mơ tôi cũng không thể ngờ được, đến một ngày, người chịu nổi đau mất con lại chính là tôi.

Anh tôi mất được ba tháng thì ba tôi thì bỏ đi biệt tích đến gần 2 năm sau mới tìm về lại. Nhưng 2 năm đó là khoảng thời gian gia đình tôi sống vui vẻ, hạnh phúc nhất. Đến nỗi, tôi còn ao ước rằng ba đừng về nữa, đừng về để không thể hành hạ và phá hoại cuộc sống chúng tôi nữa.

mat-con-1-61e56

Nghĩ đến con tôi lại đưa tay gạt nước mắt, lại cố mỉm cười. Tôi sợ con tôi chưa sinh ra đã buồn như tôi (Ảnh minh họa)

Vậy mà ông lại về. Việc đầu tiên ông làm lại là lật đổ bàn thờ chính con trai mình trong cơn say. Ảnh của anh tôi, ông đem vứt ra sân đẫm nước mưa. Tôi khóc lóc chạy ra ôm lấy tấm ảnh vào lòng, và hôm đó, chính tôi đã thốt lên những lời xua đuổi chính ba để của mình. Ông không xứng làm cha của tôi. Đáp lại những lời đó là một trận đòn thừa sống thiếu chết. Tôi hận ông đến nỗi, tôi đã nghĩ, mình sẽ kiện ông, để ông đi tù, để ông biến khỏi cuộc đời của tôi và các em.

Cuộc đời tôi là vậy, đầy những đau khổ. Nhưng tôi cứ như bông hoa dại bên đường, cứ cố mọc lên, đứng thật thẳng, thật vững để khẳng định mình. Rồi tôi đậu đại học trong sự ngỡ ngàng của mẹ và mọi người. Nhưng tôi không đi học, tôi quá hiểu hoàn cảnh gai đình mình, tôi còn 2 đứa em nhỏ cần tiền đi học. Ngày tôi làm đơn xin việc, mẹ tôi đã khóc ròng, luôn miệng xin lỗi tôi. Nhưng tôi chẳng buồn, chỉ thấy mình sắp là người có ích cho cái nhà này rồi.

Tôi làm công nhân may, với sự nỗ lực và nhiệt tình, tay nghề cao, tôi nhanh chóng được để bạt lên vị trí tổ trưởng. Khi đó, tôi chỉ 21 tuổi. Và tôi gặp anh, chồng tôi bây giờ cũng trong công ty này.

Anh lớn hơn tôi 5 tuổi, làm kế toán cho công ty. Chúng tôi gặp nhau trong những cuộc kiểm kê tài sản cuối tháng, rồi những cuộc liên hoan. Khi đó, tôi vẫn còn hận ba mình, thậm chí vì ba mà tôi cảnh giác với tất cả đàn ông.

Nhưng ở bên anh, tôi có cảm giác được che chở, được bảo bọc thương yêu. Chưa có ai chăm sóc tôi kĩ như anh. Tôi chỉ cần hắt hơi, sổ mũi, anh đã cuống cuồng lên mua thuốc cho tôi. Thấy tôi buồn, anh hỏi han tận tình, rồi chia sẻ cả những mối lo kinh tế với tôi.

Lần đầu tiên trong cuộc đời, tôi đủ mạnh dạn và yêu thương để gục vào vai một người đàn ôngmà khóc trong ngày giỗ anh tôi. 24 tuổi, tôi theo anh về nhà cùng chung sống sau một đám cưới ấm cúng. Tôi tin mình đã tìm được người có thể che chở, yêu thương và bảo vệ tôi cả đời.

Cưới về, chúng tôi ở cùng ba mẹ chồng trong căn nhà khá rộng rãi, thoải mái. Nhưng tôi gần như không còn tự do. Đi làm về tôi phải làm hàng tá việc nhà, thậm chí có hôm tôi về tới hơn 7 giờ, nhưng mẹ anh cũng chẳng hề cắm dùm tôi nồi cơm. Rồi bà thường xuyên xét nét tôi từng chút một. Chỉ cần tôi sai một chút thôi, bà sẽ mắng chửi ngay. Cả tuổi thơ tôi đã gắn liền với những lời mắng chửi, những cú đánh của ba, giờ tôi chỉ muốn bình yên trong gia đình nhỏ của mình mà cũng không được.

Còn chồng tôi, anh thuộc típ người hiếu thảo. Anh có hiếu đến mức sợ mẹ, chẳng bao giờ dám đứng ra bảo vệ vợ khi bị bà hành hiếp. Anh cứ khuyên tôi nên nhịn nhục, rồi mẹ sẽ thương, nhưng biết đến bao giờ đây?

Rồi tôi có thai. Vì sức khỏe yếu, quãng đường từ công ty về nhà khá xa nên tôi thường hay đau bụng. Ấy vậy mà về nhà, tôi vẫn phải làm việc nhà. Mẹ chồng tôi bảo làm nhiều cho dễ sinh.

Từ khi có con, cảm nhận được sự sống của con, tôi như biến thành người khác. Tôi vui vẻ hơn, cố gắng cười nhiều hơn. Tôi sợ, con tôi sinh ra rồi sẽ buồn như tôi. Thời gian hạnh phúc nhất trong ngày của tôi là 10 giờ tối. Khi ấy, tôi được nằm nghỉ ngơi, đưa tay vuốt nhẹ vào bụng và trò chuyện với con. Cứ thế, con trở thành cứu cánh cho cuộc đời đầy đau khổ của tôi.

Đến tháng thứ 7, dù bụng to vượt mặt, tôi vẫn phải đi làm, về nhà vẫn phải làm tất cả việc nhà. Không ai giúp dỡ, không ai hỏi han, kể cả chồng tôi. Tôi phải bê những thau nước lớn để giặt quần áo cho cả đại gia đình. Nhiều khi vừa ngồi giặt đồ hay lau nhà mà nước mắt tôi vừa rơi. Nhưng nghĩ đến con tôi lại đưa tay gạt nước mắt, lại cố mỉm cười. Tôi sợ con tôi chưa sinh ra đã buồn như tôi.

Thế rồi, vào ngày chủ nhật tháng trước, tôi cảm thấy trong người không khỏe. Định nằm thêm một chút đã bị mẹ chồng réo gọi xuống nấu ăn sáng. Tôi trở dậy mà mệt mỏi vô cùng. Nấu ăn xong, bà bê ra cho tôi một chậu quần áo lớn. Biết tôi mệt nhưng bà cứ giục bảo tôi giặt. Bà còn nói, ai mang thai mà không mệt, trước kia bà gần sinh vẫn đi cấy lúa thì sao.

Tôi lại lụi cụi giặt, khi đứng dậy chuẩn bị đem đồ đi phơi thì tôi choáng váng mặt mày, tôi trượt ngã. Cú ngã làm tôi đau thốn, nhưng vẫn cố lết ra khỏi sàn nhà tắm gọi chồng. Sau đó, tôi không còn biết gì cả.

Cho đến khi tỉnh dậy, tôi đã thấy mình nằm trên giường bệnh viện bên cạnh là mẹ đẻ của tôi. Tỉnh lại, tôi đã ý thức được mọi chuyện. Nhưng khi đưa tay sờ xuống bụng, tôi gần như chết lặng. Bụng bầu của tôi, con của tôi đâu, tại sao nó không còn ở bên tôi nữa? Tôi mất con rồi ư? Mẹ tôi ôm tôi khóc òa, còn tôi khi ấy, chỉ lắp bắp hỏi con tôi đâu, trả nó cho tôi. Mẹ chồng chồng tôi cũng khóc. Họ nói, tôi đã không thể giữ con lại được nữa rồi.

mat-con-3-61e56

Khi đưa tay sờ xuống bụng, tôi gần như chết lặng. Bụng bầu của tôi, con của tôi đâu? (Ảnh minh họa)

Tôi như không thể tin được vào tai mình. Tôi đã mong chờ, đã sống vì con như thế, nó là tất cả của tôi, vậy mà ông trời vẫn nỡ cướp nó đi khi tôi sắp được gặp nó rồi. Tôi như ngất đi, chẳng nói, chẳng khóc được nữa. Tôi muốn được ôm con, muốn được gặp con.

Mang nặng, chờ trông suốt 7 tháng trời, tôi vẫn không thể nghĩ mình đã mất con, không có cơ hội để ôm con một lần. Tôi thuộc cả mặt con trên hình siêu âm, nhưng khuôn mặt của con ở ngoài đời, tôi vẫn còn không thể thấy được mà sao ông trời lại nỡ đối xử với tôi phũ phàng và ác độc như thế chứ?

Từ hôm ở bệnh viện trở về, lòng tôi nguội lạnh. Có lẽ, trái tim tôi cũng chết theo con mất rồi. Có nỗi đau nào lớn bằng mất đi đứa con mình chờ trông? Tôi bế tắc thật sự, chỉ muốn tử tự, chết đi cho nhẹ lòng. Ai chỉ cho tôi lối thoát với?

Theo Afamily


Kết Nối Cộng Đồng

Nhận Tin Tức Mới

Giadinh365.vn

góc Kiến Trúc Nhà Đẹp

Mẹ đang đau đầu vì phải suy nghĩ làm thế nào để cuối tuần của bé thật...

góc

Đến với chương trình Khẩu vị ngôi sao, nghệ sĩ Kiều Linh không ngần...

góc Đời Sống

Vừa chân ướt chân ráo về nhà chồng đã bị mẹ chồng “phủ đầu” bằng những...

góc Tiêu Dùng

Vừa chân ướt chân ráo về nhà chồng đã bị mẹ chồng “phủ đầu” bằng những...

góc Sự Kiện

Vừa chân ướt chân ráo về nhà chồng đã bị mẹ chồng “phủ đầu” bằng những...

góc Âm Nhạc

Vừa chân ướt chân ráo về nhà chồng đã bị mẹ chồng “phủ đầu” bằng những...

góc Sức Khỏe

Vừa chân ướt chân ráo về nhà chồng đã bị mẹ chồng “phủ đầu” bằng những...

góc Bác Sỉ Gia Đình

Vừa chân ướt chân ráo về nhà chồng đã bị mẹ chồng “phủ đầu” bằng những...

góc Ẩm Thực

Vừa chân ướt chân ráo về nhà chồng đã bị mẹ chồng “phủ đầu” bằng những...

Copyright © 2013 Giadinh365. All Rights Reserved.

Dịch vụ | Hướng dẫn | Quảng cáo | Đăng tin QC | Giới thiệu Giadinh365 | Liên hệ | Hỗ trợ

Liên hệ quảng cáo: 0906 333 738