giadinh365.vn
banner gia đình

Tagged: ba mẹ

Lý giải sự gắn bó giữa hai con người

1-Ly-giai-su-gan-bo-giua-hai-con-nguoi

Theo nhà tâm lý học Mary Ainsworth, gắn bó (attachment) có thể được định nghĩa như là một mối liên kết về tình thương giữa một con người hoặc chủng loài động vật với các cá thể cùng loài – mối liên kết gắn kết họ lại với nhau trong không gian và được bảo tồn qua thời gian.

Gắn bó không chỉ là sự nối kết giữa hai con người, nó là sợi dây ràng buộc bao gồm một nỗi khao khát về sự liên lạc thường xuyên với một người và sẽ trải qua nỗi đau khổ nếu phải chia tách khỏi người đó.

Tại sao chúng ta hình thành sự gắn bó?

Nhà tâm lý học John Bowlby được coi là cha đẻ của học thuyết gắn bó. Ông định nghĩa sự gắn bó như là một “sự kết nối lâu dài giữa những con người”. Ông cho rằng vào thời thơ ấu chơi đùa đóng vai trò quan trọng trong việc hình thành sự gắn bó và những trải nghiệm đầu đời có thể tác động đến các mối quan hệ mà con người hình thành sau này trong cuộc sống.

Những sự gắn bó đầu đời mà chúng ta hình thành với cha mẹ và những người chăm sóc khác, đó có lẽ là lý do tại sao Bowlby tin rằng sự gắn bó là một thành tố tiến hóa mạnh mẽ. Những sự gắn bó đầu đời với những người chăm sóc giữ cho trẻ sơ sinh được an toàn và an ninh, do đó bảo tồn sự sống còn cho trẻ.

Bowlby đề xuất 4 đặc tính quan trọng của gắn bó.

1. Đầu tiên là: một khoảng cách gần gũi được duy trì, hoặc khao khát được ở gần những người mà chúng ta chia sẻ một sự gắn bó. Ví du: lúc sơ sinh, trẻ có nhu cầu được ẵm bồng và sẽ khóc sợ hãi khi chỉ cách cha mẹ một khoảng ngắn (không sờ thấy cha mẹ).

2. Gắn bó cũng tạo ra một nơi trú ẩn an toàn, hoặc nhu cầu trở về những dạng thức gắn bó để được chăm lo và có được sự thoải mái. Ví dụ: trẻ nhũ nhi (dưới 1 tuổi) có thể tìm thấy sự trấn an thông qua một vật trung gian tượng trưng cho cha mẹ (gối, gấu bông) nhưng sẽ trở về gắn bó với cha mẹ khi có thể.

3. Tiếp đến, những dạng thức gắn bó cung cấp một nền tảng an ninh cho phép trẻ em khám phá thế giới trong khi vẫn biết rằng chúng có thể trở về những dạng thức tượng trưng gắn bó để được an toàn. Ví dụ: trẻ có thể tự chơi cách cha mẹ một khoảng xa (phòng khác) vì trẻ biết cha mẹ sẽ ở bên khi trẻ yêu cầu (khóc, chạy lại gần cha mẹ).

4. Cuối cùng, trẻ em trải nghiệm sự đau khổ chia tách khỏi những dạng thức gắn bó. Ví dụ, trẻ có khuynh hướng buồn bã khi cha mẹ rời chúng đi để làm việc gì đó nhưng chúng biết cha mẹ sẽ trở lại và chúng vẫn an toàn dù tạm thời không thấy cha mẹ.

Tạo sao sự gắn bó lại quan trọng?

Gắn bó có nhiều mục đích quan trọng. Đầu tiên, nó giúp giữ trẻ sơ nhũ nhi và trẻ em ở gần những người chăm sóc để chúng được bảo vệ, từ đó giúp chúng sống còn. Liên kết cảm xúc quan trọng này cũng cung cấp cho trẻ một nền tảng an ninh để từ đó trẻ khám phá môi trường xung quanh chúng.

Các nhà nghiên cứu bao gồm Ainsworth, Bowlby, Main và Solomon cũng cho rằng cách thức mà một đứa trẻ gắn bó với người chăm sóc của chúng có thể có ảnh hưởng lớn cả trong thời ấu thơ lẫn cuộc sống sau này. Họ cũng xác định một số dạng gắn bó khác nhau để mô tả mối liên hệ yêu thương của trẻ em với cha mẹ hoặc người chăm sóc chúng.

Thất bại trong việc hình thành mối gắn bó an toàn với người chăm sóc có liên quan đến một số vấn đề bao gồm các rối loạn cư xử (conduct disorderd) và rối loạn thách thức chống đối (oppositional-defiant disorderd). Các nhà nghiên cứu cũng cho rằng các dạng gắn bó biểu hiển trong những năm đâu đời có liên hệ với các mối quan hệ trưởng thành sau này.

Nguồn Lê Thành Nhân, dịch – Tổng hợp

Theo Tamlyconnguoi

Ba mẹ: thật đáng để cho chúng ta dùng cả đời để gọi

cha-me-gia

Vào ngày kết hôn, mẹ hỏi tôi: “Hai người trông giống ăn mày ngồi ở nơi vắng vẻ kia là ai vậy?

cha-me-gia

Khi tôi nhìn sang, chợt thấy một ông lão đang nhìn chằm chằm về phía mình, bên cạnh còn có một bà lão. Thấy tôi nhìn sang, họ liền vội vã cúi gầm mặt xuống. Tôi không quen biết gì với cả hai người, nhưng nhìn họ cũng không giống những người ăn xin, quần áo họ mặc trông còn mới. Điều khiến mẹ nói họ giống ăn mày là vì cái lưng còng, bên cạnh còn có cây gậy.

Mẹ bảo Thiên Trì vốn là cô nhi, bên đó vốn không có người thân đến, nếu như không phải chỗ quen biết gì thì hãy đuổi họ đi.

“Thời buổi này, những người ăn xin rất là xấu nết, cứ thích đợi ở trước cửa nhà hàng, thấy nhà nào có đám tiệc liền giả làm người thân đến ăn chực”.

Tôi nói: “Chắc không vậy đâu mẹ, để con gọi Thiên Trì đến để hỏi thử xem sao?”

Thiên Trì giật mình hoảng loạn khiến cho những bó hoa tôi đang cầm trên tay rơi “bịch” xuống đất, cuối cùng anh ấp a ấp úng nói họ chính là ông chú và  bà thím của mình.

Tôi khẽ liếc mẹ một cái, ý nói rằng suýt chút nữa đã đuổi người thân đi rồi.

Mẹ nói: “Thiên Trì, con không phải là cô nhi sao? Vậy thì người thân ở đâu ra vậy?”

Thiên trì sợ mẹ, cúi gầm mặt xuống nói đó là họ hàng xa của anh, rất lâu đã không qua lại rồi, nhưng kết hôn là  chuyện lớn, trong nhà ngay cả một người thân cũng không đến, trong lòng cảm thấy rất đáng tiếc, vậy nên…..

Tôi dựa vào vai Thiên Trì, trách anh có người  thân đến mà không nói sớm, chúng ta nên đặt cho họ một bàn, nếu đã là họ hàng thân thích thì không thể ngồi ở bàn dự bị được.

Thiên Trì ngăn lại, nói là cứ để họ ngồi ở đó đi, ngồi ở bàn khác họ ăn uống cũng không thấy thoải mái.

Mãi đến lúc mở tiệc, ông chú và bà thím cũng vẫn ngồi ở bàn đó.

Lúc mời rượu đi ngang qua bàn hai người ngồi, Thiên Trì do dự một hồi rồi vội kéo tôi đi ngang qua. Tôi ngoảnh đầu nhìn lại, thấy họ cúi mặt xuống đất, nghĩ ngợi một hồi, tôi kéo Thiên Trì trở lại: “Ông chú, bà thím, chúng con xin kính rượu hai người!”.

Hai người ngẩng đầu lên, có phần ngạc nhiên nhìn chúng tôi.

Đầu tóc hai cụ đều đã bạc trắng hết cả, xem ra già nhất cũng đã bảy tám chục tuổi rồi, đôi mắt của thím rất sâu, mặt tuy đối diện với tôi nhưng ánh mắt cứ lờ đờ, chớp giật liên hồi.

Tôi lấy tay quơ qua quơ lại vô định trước mặt bà thím, không thấy có phản ứng gì, thì ra bà thím là một người mù.

“Ông………ông chú…. bà thím….., đây là vợ con Tiểu Khiết, bây giờ chúng con xin được kính rượu hai người!”, Thiên Trì đang dùng giọng quê để nói chuyện với họ.

“Ờ…..ờ……”, ông chú nghiêng nghiêng ngả ngả đứng dậy, tay trái vịn vào vai của thím, còn tay phải run run nhấc ly rượu lên, lòng bàn tay đều là những vết chai màu vàng, giữa những khe móng tay dày cộm còn dính lại bùn đất màu đen.

Những tháng ngày bán mặt cho đất bán lưng cho trời khiến cho họ bị còng lưng quá sớm. Tôi kinh ngạc phát hiện rằng, chân phải của ông chú là một khoảng trống không.

Bà thím thì bị mù, ông chú thì bị què, sao lại trên đời lại có một đôi vợ chồng như thế?

“Đừng có đứng nữa, hai người hãy ngồi xuống đi”.

Tôi đi sang dùng tay dìu họ. Ông chú loạng choạng ngồi xuống, lúc ấy không hiểu tại sao bà thím lại nước mắt đầm đìa, chảy mãi không thôi, còn ông chú thì chẳng nói chẳng rằng lấy tay vỗ nhẹ vào lưng bà. Tôi thật muốn khuyên họ vài câu, nhưng Thiên Trì đã kéo tôi rời khỏi .

Tôi nói với Thiên Trì rằng: “Đợi đến khi họ về nhà hãy cho họ chút tiền đi, tội nghiệp quá. Hai người đều bị tàn tật cả, những tháng ngày sau này không biết ông bà phải sống thế nào đây”.

Thiên Trì gật gật đầu không có nói gì cả, chỉ ôm chặt lấy tôi.

Đêm trừ tịch đầu tiên sau ngày cưới

Thiên Trì bảo rằng dạ dày bị đau nên không ăn cơm tối được, cứ thế đi về phòng ngủ. Tôi bảo mẹ hãy nấu chút cháo, rồi cũng theo vào phòng. Thiên Trì nằm trên giường, trong mắt vẫn còn đọng nước mắt.

Tôi bảo: “Thiên Trì không nên như vậy, đêm trừ tịch đầu năm mà không ăn cơm tối với cả nhà, lại còn chạy về phòng như thế nữa. Cứ như là cả nhà em bạc đãi anh vậy, cứ mỗi lần đến ngày lễ Tết đều bị đau dạ dày, sao lại có chuyện như vậy được? Thật ra em biết anh không phải là bị đau dạ dày, nói đi, rốt cuộc là có chuyện gì vậy?”

Thiên Trì rầu rĩ một hồi lâu, rồi nói: “Xin lỗi, chỉ là anh nhớ đến ông chú và bà thím, còn có ba mẹ đã mất của anh nữa. Anh sợ trong lúc ăn cơm không nhịn được, sẽ khiến cho ba mẹ không vui nên mới nói là bị đau dạ dày”.

Tôi ôm chầm lấy anh, nói: “Ngốc quá, nhớ họ thì khi đón Tết xong chúng ta sẽ cùng đi thăm họ là được rồi, hơn nữa em cũng rất muốn biết là hai người họ sống thế nào”.

Thiên Trì nói: “Thôi, đường núi đó rất khó đi. Em sẽ mệt, hãy đợi khi nào đường xá thông suốt, chúng ta khi đó chắc cũng đã có con cái rồi, lúc đó sẽ dẫn em đến đó thăm họ vậy”.

Trong lòng tôi rất muốn nói: “Đợi đến khi chúng ta có con rồi, chắc họ đã không còn nữa!”, nhưng không dám nói ra, chỉ nói hãy gửi chút tiền và đồ dùng cho họ vậy!

Giữa kì trung thu năm thứ hai

Tôi vừa khéo đang công tác ở bên ngoài, Tết Trung Thu ngày đó lại không về nhà được.

Tôi rất nhớ Thiên Trì và ba mẹ, nên liền gọi điện cho Thiên Trì nấu cháo điện thoại rất lâu.

Tôi hỏi Thiên Trì rằng những lúc nhớ tôi ngủ không được thì làm thế nào đây?

Thiên Trì bảo là lên mạng hoặc là xem ti vi, nếu như vẫn không được thì nằm ở đó, mở to mắt mà nhớ tôi vậy.

Buổi tối hôm đó, chúng tôi nói chuyện mãi đến khi điện thoại hết pin mới thôi.

Vốn dĩ muốn chọc ghẹo chồng một chút, thật không ngờ……

Nằm trên giường ngủ trong khách sạn, nhìn ánh trăng tròn bên ngoài cửa sổ, tôi làm thế nào cũng không ngủ được. Mở to đôi mắt mà nước mắt cứ chảy mãi không ngừng, tôi thất sự rất nhớ Thiên Trì, nhớ ba và mẹ.

Nghĩ rằng Thiên Trì chắc cũng không ngủ được, nói không chừng vẫn còn đang ở trên mạng.

Tôi liền bật dậy mở vi tính, tạo một cái nick mới tên là “lắng nghe lòng bạn”, để chọc ghẹo Thiên Trì một chút. Dò tìm một chút, quả nhiên Thiên Trì vẫn còn ở đó, tôi chủ động nhập nick của anh, anh chấp nhận.

Tôi hỏi anh: “Ngày Tết trung thu muôn nhà đoàn viên như thế này, sao anh vẫn còn dạo chơi trên mạng vậy?”

Anh trả lời: “Vì vợ tôi đang đi công tác bên ngoài, tôi nhớ cô ấy đến không ngủ được, vậy nên lên mạng xem thế nào”.

Tôi rất vừa ý với câu nói này.

Tôi lại gõ tiếp: “Vợ không có nhà, có thể tìm một người tình khác để thay thế mà, giống như nói chuyện trên mạng vậy nè, tâm sự để tự an ủi mình một chút”.

Một lúc lâu, anh ấy mới trả lời lại: “Nếu như cô muốn tìm người tình, vậy thì xin lỗi vậy, tôi không phải là người cô cần tìm, tạm biệt”.

“Xin lỗi, tôi không phải là có ý đó, anh đừng giận nha”, Pa….pa…pa…Tôi vội vàng gửi tin nhắn cho anh.

Một lát sau, anh ấy hỏi tôi: “Sao bạn lại dạo chơi trên mạng vậy?”

Tôi nói: “Tôi làm việc bên ngoài, bây giờ cảm thấy rất nhớ ba và mẹ. Lúc nãy cũng vừa mới nói chuyện với bạn trai xong, nhưng vẫn không ngủ được, liền lên mạng để giải trí một chút”.

“Tôi cũng rất nhớ ba và mẹ tôi, chỉ có điều là người thân đang ở bên ngoài, con muốn phụng dưỡng mà không được”.

“Người thân ở bên ngoài, con muốn phụng dưỡng mà không được. Nói vậy là sao?”.

Tôi lặp lại câu này rồi gửi cho anh.

Tôi có chút khó hiểu, Thiên Trì sao lại nói những lời như thế?

“Bạn tên là ‘lắng nghe lòng bạn’, hôm nay tôi sẽ kể cho bạn nghe vậy. Có một vài chuyện mà để trong lòng quá lâu thế nào cũng sẽ sinh bệnh, đem nói ra chắc sẽ dễ chịu hơn một chút, dù sao đi nữa tôi và bạn cũng không biết gì nhau, bạn cứ xem như là nghe một câu chuyện vậy”.

Thế là, tôi tình cờ biết được câu chuyện mà Thiên Trì đã cất giấu trong lòng bấy lâu nay

30 năm trước, cha tôi lúc ấy đã gần 50 tuổi rồi mà vẫn chưa lấy được vợ, vì ông bị què cộng thêm gia cảnh nghèo khó nên không có cô gái nào muốn gả về gia đình ông. Về sau, trong làng có một ông lão ăn xin dẫn theo cô con gái bị mù. Ông già đó bị bệnh rất nặng, ba tôi thấy họ đáng thương liền bảo họ vào nhà nghỉ ngơi. Thật không ngờ vừa nằm xuống thì không dậy được nữa, sau này con gái của ông già đó, cũng chính là cô gái mù kia đã được gả cho ba tôi.

Hai năm sau thì sinh ra tôi.

Nhà chúng tôi sống rất kham khổ, nhưng trước sau tôi vẫn không hề đói bữa nào

Ba mẹ không thể trồng trọt được, không có thu nhập, đành phải tách hạt bắp cho người ta, một ngày lột đến cả mười ngón tay đều sưng rộp lên chảy cả máu, ngày hôm sau liền quấn tấm vải rồi tách tiếp.

Vì để cho tôi được đi học, trong nhà ba mẹ nuôi ba con gà mái, hai con đẻ trứng bán lấy tiền, con còn lại đẻ trứng cho tôi ăn. Mẹ bảo rằng những lúc bà đi xin ăn ở trong thành phố, nghe nói những đứa trẻ trong thành đi học đều  được ăn trứng gà, con nhà chúng ta cũng được ăn, sau này nhất định sẽ thông minh hơn cả những đứa trẻ khác trong thành.

Vậy mà trước sau họ đều không ăn, có lần tôi nhìn thấy mẹ sau khi đánh quả trứng vào nồi, bà đã dùng lưỡi liếm liếm những lòng trắng còn sót lại trong vỏ trứng, tôi liền ôm chầm lấy bà khóc sướt mướt. Dù nói thế nào, tôi cũng không chịu ăn trứng nữa, ba tôi sau khi biết  được đầu đuôi câu chuyện, tức giận đến mức muốn dùng gậy đánh mẹ. Cuối cùng tôi đã thỏa hiệp, điều kiện tiên quyết chính là chia đều quả trứng đó để ba người chúng tôi cùng nhau ăn. Tuy họ đã đồng ý, nhưng mỗi lần cũng chỉ là dùng răng nhâm nhi một hai miếng cho có vậy thôi.

Những người trong thôn trước giờ đều không hề gọi tên tôi, mà đều gọi tôi là con của ông chồng què  bà vợ mù. Ba mẹ chỉ cần nghe thấy có người gọi tôi như vậy, thì nhất định sẽ liều mạng với người đó.

Mẹ nhìn không thấy thì sẽ lấy miếng gạch mà ném loạn xạ cả lên, miệng chửi rằng: “Cái đồ trời đánh nhà chúng mày, chúng tôi tuy bị què bị mù, nhưng con chúng tôi bình thường lành lặn, nên không cho phép chúng mày gọi như thế. Sau này chúng mày sẽ chẳng có đứa nào bằng được con tao cả”.

Kì thi trung học năm đó, đứa con trai của vợ chồng què mù kia thi được giải nhất huyện, khiến cho họ thật sự được nở mày nở mặt một phen. Mọi người trong thị trấn đã chu cấp tất cả số tiền học phí thay nhà chúng tôi, ngày tiễn tôi đi lên thành phố học, ba tôi cũng lần đầu tiền bước ra khỏi làng vùng sâu vùng xa này.

Lúc lên xe, nước mắt tôi chảy mãi không dừng,

Ba một tay chống gậy, một tay lau nước mắt cho tôi

“Vào thành phố rồi hãy cố gắng học hành, sau này sẽ tìm được việc làm và lấy vợ ở đó luôn. Người khác mà có hỏi đến ba mẹ con thì con hãy nói rằng con là trẻ mồ côi, không có ba mẹ, nếu không thì người khác sẽ xem thường con cho xem. Nhất là con sẽ không lấy được vợ, người ta sẽ chê bai con. Nếu làm lỡ việc lấy vợ của con thì ba cũng không còn mặt mũi nào để đi gặp tổ tiên nữa”.

“Ba!”, tôi bảo ông đừng nói nữa, “đây là những lời gì thế, chỉ có những kẻ không ra gì mời không chịu nhận ba mẹ thôi?”

Mẹ cũng nói: “Những lời này đều đúng cả đấy, con phải nghe mới được. Con có còn nhớ lúc còn ở trong trường hay không? Chỉ cần nói con là con cái của vợ chồng què mù trong làng, mọi người thì lập tức khinh thường chế giễu con ngay. Lúc mới bắt đầu, ngay cả thầy cô trong trường cũng không thích con. Sau này nếu con dẫn vợ thành phố về thì hãy nói chúng ta chính là ông chú và bà thím của con”.

Nói xong, bà vừa khóc vừa lau nước mắt.

Ba nó: “Tốt nhất là đừng có dẫn vợ về nhà, hễ dẫn về nhà, mẹ con lại không nhịn được, như vậy sẽ lộ tất cả thì nguy”.

Sau đó, ông liền dúi mười quả trứng gà đã luộc chín sẵn vào lòng tôi, rồi dẫn mẹ đi mất. Tôi đứng lặng nhìn theo hình bóng của họ, nước mắt chảy mãi không thôi.

Nghe kể đến đây, khóe mắt tôi bỗng thấy cay cay, tàn tật không phải là lỗi của họ, đó chẳng qua chỉ là số mệnh buộc họ phải thế, nhưng họ đã sinh cho tôi một Thiên Trì hoàn mỹ.

Thiên Trì ngốc nghếch này, cha mẹ như thế này, thử hỏi còn có cha mẹ nào hoàn mỹ hơn thế nữa chứ.

Tôi rất tức giận, sao anh ấy lại xem thường tôi như thế?

“Vậy sau đó, anh liền nói với vợ anh rằng họ chính là ông chú và bà thím của anh sao?”.Tôi gõ câu hỏi này rồi gửi cho anh

“Vốn dĩ tôi không tin. Người vợ tôi tìm là tôi, chứ không phải ba mẹ, tại sao ngay cả ba mẹ cũng không thể nhận chứ?

Vậy mà tôi ở bên ngoài mười năm, ba mẹ không hề đến trường thăm tôi dù chỉ một lần.

Năm đầu tiên làm việc, tôi muốn dẫn họ vào thành phố chơi, họ đều không chịu, nói rằng nếu chẳng may để cho người khác biết ba mẹ tôi là người tàn tật, họ sẽ bôi tro trát trấu lên mặt tôi, như vậy sẽ ảnh hưởng đến việc lấy vợ của tôi”.

Người thân ở bên ngoài, con muốn tận hiếu mà không được

Cả đời họ đều ở trong vùng núi xa xôi mà không muốn ra ngoài.

Mẹ có nói rằng bà chính là từ thành thị đến đây, nhưng như vậy nào có ý nghĩa gì đâu.

Sau này, tôi đã quen một người bạn gái, khi tôi cho rằng  thời cơ đã chín muồi rồi, liền dẫn cô ấy về thăm nhà một chuyến.

Nào có ngờ đâu, sau khi đến nhà, cô ấy ngay cả cơm còn chưa ăn một bữa liền bỏ đi ngay, tôi vội đuổi theo sau, cô ấy nói rằng, nếu phải sống với những người như thế, ngay cả một ngày cô ấy cũng không sống nổi. Còn nói gien nhà chúng tôi có vấn đề, con cái sau này nhất định cũng sẽ không được khỏe mạnh.

Nghe xong những lời này, tôi tức đến nỗi bảo cô ấy rằng đi được bao xa thì cứ đi. Về đến nhà, mẹ tôi đang khóc nức nở, còn ba thì luôn miệng trách mắng tôi. Bảo tôi không nghe những lời họ nói, không muốn đứt hương hỏa nhà chúng tôi.

Về sau, tôi đã quen bạn gái thứ hai, chính là vợ tôi bây giờ.

Tôi rất yêu cô ấy, ngay cả nằm mơ tôi cũng sợ mất cô ấy, nhà của cô ấy lại giàu có, họ hàng thân thích đều là những người có địa vị trong xã hội.

Đã có vết xe đổ lần trước rồi, tôi rất sợ, đành phải làm đứa con bất hiếu.

Nhưng mỗi lần đến ngày lễ Tết tôi đều nhớ đến họ, trong lòng như có tảng đá lớn đè lên, rất khó chịu.

“Vậy anh trước giờ không nói cho vợ anh biết sao? Biết đâu cô ấy sẽ thông cảm chuyện này thì sao?”

“Tôi chưa từng nói, cũng không dám nói. Nếu như cô ấy chấp nhận, tôi nghĩ rằng mẹ vợ tôi cũng sẽ không chấp nhận. Tôi sống cùng với họ, ba vợ là người rất có tiếng tăm bên ngoài. Nếu như ba mẹ tôi đến rồi, không phải là bôi tro trát trấu vào mặt họ sao? Tôi cũng chỉ có thể tranh thủ những lúc ra ngoài công tác, học tập mà lén lén trở về thăm họ một lúc…

Cảm ơn bạn đã nghe tôi nói nhiều như vậy, bây giờ lòng tôi đã  thấy nhẹ nhõm thoải mái hơn nhiều rồi”.

Sau khi tắt máy rồi, tôi vẫn không sao ngủ được.

Ai cũng bảo là con cái không chê mẹ xấu, chó không chê nhà nghèo, nhưng hãy nhìn xem chúng tôi đã làm gì đây?

Tôi hiểu được chỗ khó xử của Thiên Trì, cũng hiểu được nỗi khổ tâm của ba mẹ anh.

Nhưng họ lại không biết rằng cả hai đã đẩy người vô tội là tôi vào trong nghịch cảnh vô tình vô nghĩa.

……..

Trời vừa sáng, tôi liền đến gõ cửa phòng ban giám đốc, nói với ông ấy rằng những sự việc còn lại xin ông toàn quyền xử lý, tôi có chuyện vô cùng quan trọng cần phải làm ngay, mọi chuyện giờ đều phải trông cậy vào ông ấy. Sau đó, tôi vội thu dọn ít đồ, rồi đi thẳng ra trạm xe lửa. Cũng may, tôi đã bắt được chuyến xe lửa đầu tiên.

Con đường núi đó quả thật là rất khó đi.

Vừa mới bắt đầu hai chân đã mỏi đến không còn chút sức lực nào nữa, về sau bàn chân sưng phồng cả lên, không thể nào đi tiếp được nữa.

Ngay lúc giữa trưa, trời lại nắng gắt, tôi đành phải ngồi nghỉ bên đường một lúc.

Nước uống mang theo trên người gần như sắp uống hết cả rồi, mà tôi cũng không biết phía sau còn bao nhiêu lộ trình phải đi nữa.

Cởi giày, bóp cho mụn nước dưới chân chảy ra, lúc đó đau đến nỗi tôi khóc bật thành tiếng, thật sự muốn gọi điện bảo Thiên Trì đến rước tôi về nhà, nhưng lại thôi tôi phải có chịu đựng. Tôi lấy tay tóm lấy một nắm hoa cỏ lau ở ven đường lót vào dưới chân, cảm thấy bàn chân thoải mái hơn nhiều.

Nghĩ đến ba mẹ của Thiên Trì, bây giờ vẫn còn làm việc vất vả ở nhà, bàn chân bỗng nhiên tràn trề sức lực, đứng thẳng dậy mà tiếp tục đi tiếp về phía trước. Khi trưởng thôn dẫn tôi đến trước cửa nhà của Thiên Trì, một vùng trời kia, ráng chiều đỏ rực đang chiếu lên cây táo lâu năm trước cửa nhà họ.

Dưới cây táo, ông chú của Thiên Trì, không phải, ba của Thiên Trì đang ngồi ở đó, nhìn ông còn già hơn nhiều so với lúc đám cưới. Tay đang bóc những hạt bắp, cây gậy lặng lẽ dựa vào cái chân tàn tật kia của ông.

Mẹ thì quỳ ở dưới đất chuẩn bị thu dọn số bắp đã phơi xong, bàn tay bà đang gom những hạt bắp lại thành đống.

Tựa một bức tranh, mà trong bức tranh ấy chính là người cha người mẹ hoàn mỹ nhất trên đời này

Tôi từng bước từng bước đi về phía họ, ba vừa nhìn thấy tôi, quả bắp ông đang cầm trên tay liền rơi xuống đất, miệng há thật to, giật mình hỏi: “Con, sao con lại đến đây?”

Mẹ ở bên cạnh hỏi dò: “Ba nó à, ai đến vậy?”

“ Vợ…vợ của Thiên Trì”.

“Hả. Ở đâu?”, mẹ hoảng hốt dùng tay sờ soạng chung quanh để tìm về phía tôi.

Tôi khom lưng đặt hành lí xuống đất, sau đó dùng tay nắm chặt tay bà, quỳ mọp xuống đất, nghẹn ngào nói với ba mẹ rằng: “Ba! Mẹ! Con đến đón ba mẹ về nhà đây!”

Ba ho vài tiếng, nước mắt chảy dài khắp gương mặt chi chít nếp nhăn.

“Tôi đã nói rồi mà, thằng con của chúng ta không hề nuôi vô ích!”

Còn mẹ thì ôm chầm lấy tôi, từng hàng từng hàng nước mắt từ trong hốc mắt của bà chảy xuống cổ tôi.

Khi tôi dẫn ba mẹ đi, mọi người trong làng đều đốt pháo hoan hô.

Tôi một lần nữa lại thấy tự hào vì ba mẹ.

Khi Thiên Trì mở cửa ra, nhìn thấy ba và mẹ đứng ở bên trái bên phải tôi, không khỏi lấy làm kinh ngạc, người anh ngây như khúc gỗ, không nói một lời nào.

Tôi nói: “Thiên Trì, em chính là người đã đọc câu chuyện của anh đó, em đã đón ba mẹ chúng ta về rồi này. Ba mẹ hoàn mỹ như thế, sao anh lại nỡ để cho họ ở trong vùng núi xa xôi hẻo lánh được chứ?”

Thiên Trì khóc không thành tiếng, ôm chặt lấy tôi, hai hàng nước mắt lăn dài xuống cổ tôi giống như mẹ anh vậy.

Ba và mẹ, hai từ ngữ thần thánh, thiêng liêng bao quát hết thảy tình yêu trên thế gian này, thật đáng để cho chúng ta dùng cả đời để gọi.

Theo Tinhhoa.net

Bí quyết hiểu con hơn mỗi ngày

25-cau-hoi-ve-lop-hoc-khien-be-thich-thu

“Hôm nay ở trường thế nào con?” – Đó là câu hỏi tôi thường xuyên đặt ra cho hai con mỗi ngày và tôi luôn nhận được câu trả lời “Cũng được” “Tốt”.

Câu trả lời không nói lên điều gì mà tôi muốn biết nhiều hơn thế. Vào một ngày, tôi quyết định viết một danh sách các câu hỏi để giúp cho câu chuyện giữa cha con tôi trở nên thú vị hơn

Dưới đây là danh sách 25 câu hỏi đó:

1. Điều tốt đẹp nhất xảy ra ở trường hôm nay là gì? (Điều xấu nhất xảy ra ở trường hôm nay là gì?)

2, Hãy kể cho ba vài điều khiến con cười hôm nay

3, Nếu được lựa chọn, con thích ngồi vị trí nào trong lớp? (Con không thích ngồi chỗ nào trong lớp? Tại sao?)

4, Nơi nào lạnh nhất ở trong trường?

5, Nếu cô giáo của con gọi cho ba tối này, cô ấy sẽ nói cho ba điều gì về con?

6, Con đã giúp đỡ mọi người như thế nào?

7, Mọi người đã giúp con như thế nào?

8, Hãy nói một điều con học được hôm nay?

9, Kể cho ba nghe một điều kỳ lạ con đã nghe hôm nay? Hoặc điều kỳ lạ mà một ai đó đã nói?

10, Hôm nay, khi nào con hạnh phúc nhất ?

11, Khi nào con lo lắng nhất?

12, Con nghĩ con nên học môn nào nhiều hơn ở trường?

13, Con nghĩ con nên học ít đi môn nào ở trường?

14, Con nghĩ bạn nào trong lớp nên dễ thương hơn?

15, Con hay chơi ở chỗ nào nhất?

16, Ai là người hài hước nhất trong lớp em? vì sao bạn ấy lại hài hước?

17, Món ăn yêu thích ở trường của con là gì?

18, Nếu ngày mai con trở thành giáo viên, con sẽ làm gì?

19, Có ai trong lớp bị phạt không?

20, Nếu con được đổi chỗ ngồi cùng một bạn trong lớp, con thích ngồi cạnh ai? Tại sao?

21, Hãy nói với ba về 3 thời điểm mà con sử dụng bút chì tại trường?

22, Nếu có một vật thể lạ ngoài vũ trụ bay đến lớp học và đem một bạn của con đi, ai là người con muốn họ đem đi?

23, Hãy kể cho ba về một vài điều tốt đẹp xảy ra hôm nay

24, Ai là người con muốn chơi cùng trong giờ giải lao

25, Từ nào hôm nay thầy giáo nói nhiều nhất?

Theo Vietnamnet

5 bước để trẻ thích thú với việc đọc sách

shutterstock_125078018_810_500_s_c1

Để trẻ nhỏ thích thú với việc đọc sách không phải là điều dễ dàng. Đôi lúc, việc đọc sách đối với bé sẽ trở nên thú vị hơn khi bé quan sát và nhận thấy những người xung quanh mình cũng thích thú với việc làm này. Hãy thử một vài cách dưới đây để truyền cảm hứng đọc sách cho bé nhé!

home-library-design-2

Thứ nhất, nếu bạn muốn sở thích đọc sách của trẻ không phải là nhất thời, tốt nhất bạn nên để trẻ sống trong môi trường có nhiều sách. Sự quan tâm đến từng con chữ của trẻ thường xuất phát từ những tiếp xúc đầu tiên khi bé còn nhỏ. Vậy nên hãy mua thật nhiều sách về nhà và để bé tiếp xúc với chúng thật sớm.

mother-reading-to-baby

Thứ hai, tạo ra hình mẫu lý tưởng cho bé. Những trẻ dưới 1 tuổi thường có thể mải mê với những cuốn sách, mặc dù giai đoạn này chúng chưa thể đọc và hiểu. Hành động đó của bé có thể xuất phát từ việc bé quan sát thấy ba mẹ hay người thân đọc sách và bắt chước theo.

rfi1250736383

Thứ ba, nuôi dưỡng sở thích đọc sách của bé theo cách nhẹ nhàng và tình cảm. Hãy ôm bé vào lòng và đọc những câu chữ, ngắm nhìn những bức tranh và cùng nhau thưởng thức những giây phút tuyệt vời đó.

bo-doc-sach-cho-con-truoc-gio-di-ngu-tot-hon-me

Thứ tư, hãy đọc sách thật to để bé cùng nghe. Việc đọc lớn có thể có lợi cho cả bé lẫn người lớn. Trẻ con có thể tập trung và ghi nhớ những gì mình nghe thấy một cách dễ dàng hơn so với việc chỉ nhìn chằm chằm vào cuốn sách.

shutterstock_125078018_810_500_s_c1

Thứ năm, thảo luận về những cuốn sách. Bạn có thể làm điều này bằng cách nói chuyện với bé về các hình minh họa, dự đoán những gì xảy ra ở trang tiếp theo, nghĩ đến một kết thúc khác cho câu chuyện, đóng giả một nhân vật trong cuốn sách. Những ý tưởng này có thể làm tăng thêm kinh nghiệm về việc đọc, đồng thời giúp bé thêm hứng thú với việc đọc sách.

5 điều nên dạy trẻ về sự yêu thương

5-dieu-nen-day-tre-ve-yeu-thuong

Bạn có thể bày tỏ tình yêu với ai đó bằng cách tặng cho họ một bó hoa và nói rằng bạn yêu họ. Tuy nhiên, có những lúc tình yêu không chỉ thể hiện bằng lời nói bên ngoài, mà nó còn xuất phát từ chính trái tim của bạn. Vậy nên tôi tin rằng cách tốt nhất để thể hiện sự yêu thương chính là thông qua hành động. Là một người mẹ, tôi muốn con tôi hình dung được tình yêu là gì. Và dưới đây là 5 điều mà tôi nghĩ bất cứ bố mẹ nào cũng nên dạy bé về yêu thương.

Yêu thương là sự kiên nhẫn

Kiên nhẫn là một phẩm chất đáng quý. Những người yêu nhau thường phải kiên nhẫn với nhau. Thế nhưng, việc đó không hề đơn giản chút nào. Đôi lúc, trẻ nhỏ sẽ tốn nhiều thời gian cho việc thức dậy, làm vệ sinh cá nhân rồi chuẩn bị đi học. Bạn sẽ phát cáu khi sắp trễ giờ làm nhưng các bé thì vẫn chưa xong việc. Đây chính là lúc bạn cần kiên nhẫn, nhẹ nhàng nhắc nhở để bé biết rằng sự chậm trễ của bé đang làm ảnh hưởng đến mọi người. Như vậy, bé sẽ hiểu vấn đề và cố gắng làm mọi việc nhanh hơn.

Yêu thương là đối xử tử tế với nhau

Con nít thường để ý những hành động của người lớn, thậm chí là bắt chước theo. Điều này sẽ ảnh hưởng phần nào đến nhận thức của bé về tình yêu, và đến cả việc phát triển tính cách của bé. Thế nên trước mặt con mình, ba mẹ nên có những cư xử đúng mực thay vì những hành động gay gắt. Đây chính là một trong những cách tốt nhất để dạy bé về tình yêu thương. Hãy luôn ân cần, tử tế và yêu thương nhau trước mặt con trẻ nhé!

Yêu thương là sự thuần khiết

Có thể nói, một tình yêu đẹp là một tình yêu thật trong sáng. Tôi định nghĩa chữ “trong sáng” này bằng hai yếu tố: lành mạnh và chung thủy. Những đứa trẻ ắt hẳn sẽ không hiểu nhiều về vấn đề này. Tuy nhiên, nó lại rất quan trọng trong việc dạy dỗ trẻ vị thành niên, để chúng có thể phân biệt được đâu là những ham muốn tình dục, và đâu là tình yêu đích thực. Nếu một ai đó thực lòng yêu bạn, họ sẽ không bao giờ làm nhục bạn, hoặc ép buộc bạn làm những chuyện mà bạn không muốn.

Yêu thương là vị tha

Vị tha là một phẩm chất tuyệt vời. Những hành động đơn giản như nhường lại cho bé những chiếc bánh brownie cuối cùng cũng đủ để bé hiểu thế nào là sự rộng lượng. Thậm chí, hình ảnh người chồng nhường lại chiếc áo khoác của mình cho vợ trong những ngày giá rét cũng là một cách đơn giản để thể hiện lòng vị tha trước mặt con trẻ.

Yêu thương là không hận thù

Chắc chắn những người yêu nhau sẽ không đồng ý điều này. Thế nhưng với cha mẹ thì lại khác. Họ không thể phẫn nộ với con cái của mình. Thậm chí, ngay chính bản thân họ cũng khó mà giữ mối hận thù với nhau. Bởi những cảm giác đó sẽ như con sóng ngầm, âm thầm phá vỡ những mối quan hệ tốt đẹp trong gia đình bạn. Khi con gái tôi gặp chuyện, thay vì giận dữ, tôi đã hứa với con rằng sẽ không nổi trận lôi đình dù cho đó là bất cứ điều gì tệ hại.  Tôi đã ôm nó vào lòng và nói nhỏ nhẹ rằng mẹ vẫn mãi yêu con. Và sau đó, tôi thật sự vui mừng khi nhận ra đó là một lựa chọn sáng suốt trong cách hành xử của mình.

Yêu thương là kiên nhẫn, là đối xử tử tế với nhau. Yêu thương không có chỗ cho sự ganh tị, những dối trá, và yêu thương cũng không phải là điều gì đáng tự hào. Yêu thương là không làm nhục người khác, không phải vụ lợi, cũng chẳng phải tức giận hay sai lầm. Yêu thương cũng không phải là thỏa mãn với điều xấu, mà là niềm vui khi tìm thấy những giá trị đích thực. Và tình yêu đơn giản là luôn luôn bảo vệ, luôn luôn tin tưởng, luôn luôn hi vọng, luôn luôn kiên nhẫn với những người mà mình yêu thương.

Nguồn: Giadinh365.vn

Những “món quà” ý nghĩa dành tặng bé ngày 1/6

Nhung-mon-qua-y-nghia-danh-tang-be-ngay-1-6

Tết thiếu nhi luôn là dịp khiến không ít vị phụ huynh phải đau đầu. Hàng loạt câu hỏi xuất hiện như mua quà gì tặng bé, nên dẫn bé đi đâu chơi, bé có thích quà mình tặng không? Nếu chưa tìm ra câu trả lời ưng ý thì các ba mẹ hãy thử một trong những gợi ý sau đây nhé!

Tự tay làm những vật dụng nhỏ xinh cho bé

Có bao giờ bố mẹ nghĩ đến sẽ tặng bé những món đồ do chính tay mình làm nên? Nếu chưa thì đây sẽ là một gợi ý tuyệt vời giành cho các ông bố, bà mẹ dịp 1/6 này. Điều này ắt hẳn sẽ làm bé thích thú và không khỏi bất ngờ bởi những món quà rất ư độc đáo.

Một chiếc xích đu tự chế cho bé trong vườn nhà sẽ khiến bé thích thú

Nếu không đủ thời gian, ba mẹ nên lựa chọn những món quà đơn giản, dễ làm. Có thể là một chú diều giấy đơn sơ, hay một chú heo đất đựng tiền do chính tay mình tô màu, hoặc những bộ váy búp bê xinh xắn do tay mẹ may dành cho đồ chơi của con gái yêu. Cầu kỳ hơn, ba mẹ có thể bỏ công sức làm một chiếc xích đu nhỏ nhắn trong vườn nhà. Tuy tốn thời gian, sức lực nhưng chính tình yêu thương con trẻ này lại đem đến cho bé niềm vui và bất ngờ không nhỏ.

Một vài chú gấu bông ngộ nghĩnh…

Bộ váy búp bê mẹ may cho đồ chơi của con gái yêu…

Tô màu chú heo đất…

Đại tiệc cho bé và bạn bè

Một bữa tiệc do chính tay ba mẹ chuẩn bị cho bé vào ngày 1/6 sẽ thật ý nghĩa. Nếu không muốn dẫn bé đến những khu vui chơi đông đúc, thì gợi ý về một bữa tiệc gia đình cũng rất lý tưởng. Ba mẹ có thể cùng “họp” với bé, rủ thêm bạn bè của con đến nhà tham gia tiệc cùng. Bé không những có những phút giây ấm áp bên gia đình, mà còn được vui đùa hết ga với bạn bè. Tại bữa tiệc, ba mẹ có thể tổ chức trò chơi cho các bé để thêm phần hào hứng. Và sau bữa tiệc, chắc chắn bé sẽ tự hào với bạn bè về khả năng nấu nướng tuyệt vời, cũng như sự hết lòng vì con trẻ của ba mẹ mình nữa đó!

Bé vừa có phút giây ấm cúng bên gia đình, vừa vui đùa cùng bạn bè trong bữa tiệc

Để bé hòa mình vào thiên nhiên

Những tòa nhà cao tầng hay không khí ô nhiễm, ồn ào của thành phố đôi lúc khiến gia đình bạn cảm thấy ngột ngạt. Và 1/6 này là dịp để ba mẹ cùng bé giải tỏa hết sự bí bách đó. Không còn lê la ở những khu vui chơi giải trí thường ngày, ba mẹ nên dẫn bé đi picnic ở những vùng ngoại ô, để bé được hòa mình vào thiên nhiên. Tham quan một khu rừng nhiệt đới, hay thỏa sức chạy nhảy trên bãi biển sẽ kích thích trí tò mò, khả năng quan sát của bé. Chính những điều này sẽ giúp bé thêm dạn dĩ và năng động hơn!

Khám phá rừng rậm…

Chạy nhảy trên bãi biển là những trải nghiệm tuyệt vời dành cho bé dịp 1/6

Nếu không có thời gian để đi những nơi xa, ba mẹ có thể lựa chọn những địa điểm mang không khí trong lành của thiên nhiên ở trong thành phố như những công viên nhiều cây xanh hay sở thú. Bé sẽ có cơ hội quan sát những loài động vật mà bình thường, bé chỉ nhìn thấy qua phim ảnh. Một gợi ý nhỏ cho ba mẹ là nên chuẩn bị sẵn kiến thức về động vật để có thể ứng phó với những câu hỏi khó nhằn của bé về chúng nhé!

Đi picnic ở những khuôn viên nhiều cây xanh

Bé sẽ thích thú với những loài động vật

Nguồn Giadinh365.vn

Những phát minh “tình yêu” của các ông bố bà mẹ

nhung-phat-minh-tinh-yeu-cua-cac-ong-bo-ba-me-me-va-be

Nuôi dạy con cái được coi là công việc khó khăn trên thế giới. Dưới đây là một số những phát minh đến từ tình yêu của các ông bố, bà mẹ đem lại nụ cười cho trẻ nhỏ.

Với bộ quần áo này, các ông bố, bà mẹ tha hồ để trẻ tự khám phá thế giới xung quanh mà không sợ bẩn 

Túi đựng đồ sáng tạo cho trẻ

Chiếc mũ len vừa ấm vừa giúp bọn trẻ cảm thấy thích thú khi trở thành chiến binh La Mã

Bình sữa tắm trở thành vòi nước cho bé không phải với tay mỗi khi vệ sinh cá nhân

Găng tay len dắt bé đi dạo khi trời lạnh, truyền hơi ấm cho con

Miếng xốp giữ cánh cửa không làm tay trẻ bị kẹp

Võng tự chế…

…cầu trượt tự chế chỉ có của bố mẹ

Bọn trẻ hầu hết đứa nào cũng thích làm lều và đây là một trong những cách các bậc phụ huynh có thể học tập

Tắm mát không sợ bị ướt mắt và tai

Kẹo dâu tây đã sẵn sàng rồi

Để kem không bị rớt ra tay thì ăn như thế này nhé

Giỏ đựng quần áo giữ cho đồ chơi không bị trôi ra xa khi tắm

Con lăn lấp lánh giúp trẻ sáng tạo nghệ thuật

Theo Depplus

Những điều tuyệt vời ba mẹ dành tặng chúng ta

nhung-dieu-tuyet-voi-ba-me-danh-tang-cho-chung-ta

“Về nhà đi , ở nơi đó có những người sinh ra ta đang mỉm cười…”

Tuyệt vời những điều bố mẹ dành cho chúng ta

1. Tuổi thơ

“Nếu tuổi thơ của bạn không yên bình thì sẽ không còn lúc nào trong đời bạn yên bình nữa”. Hãy cám ơn bố mẹ nếu bạn có một thời thơ ấu êm đềm và ngọt ngào, đủ để khiến bạn mỉm cười khi nhớ về. Cuộc đời đã bao giờ đét vào mông bạn dạy dỗ hay đút cho bạn từng muỗng sữa khi đói chưa? Chỉ có bố mẹ mới có thể làm điều đó bằng tình yêu thương vô điều kiện mà thôi.

2. Sự quan tâm

Những năm tháng bắt đầu khôn lớn, bạn cảm thấy rất khó chịu trước sự quan tâm quá mức của bố mẹ. Bạn muốn được quan tâm nhưng không phải gò ép bạn vào khuôn khổ, để ý đến từng hành động nhỏ nhặt. Nhưng bạn ơi, hãy thử đếm xem trong một cuộc đời dài, số người quan tâm đến chúng ta như thế có mấy ai ngoài những người sinh ra ta đâu?

Tuyệt vời những điều bố mẹ dành cho chúng ta

3. Tài chính

Các khảo sát đã cho thấy, chi phí trung bình cho một con người từ khi sinh ra đến lúc trưởng thành (18 tuổi) là khoảng 3,7 triệu đồng một tháng (tức 800 triệu cho 18 năm). Trong khi mức lương cho một sinh viên mới ra trường chỉ vào khoảng 3 triệu đồng. Chưa kể chúng ta còn có cả tiền học Đại học, tiền ăn uống vui chơi với bạn bè… Bây giờ bạn đã thấy được sự vĩ đại của bố mẹ khi có thể lao động và nuôi chúng ta ăn học như thế chưa?

Tuyệt vời những điều bố mẹ dành cho chúng ta

4. Tình yêu thương

Bố mẹ khi tức giận thường hay trách mắng chúng ta. Nhưng sau tất cả, người lo lắng cho chúng ta chỉ có một. Khi đau ốm, khi bệnh tật, lúc mệt mỏi… bố mẹ vẫn mãi mở rộng vòng tay. Một lúc nào đó bạn trở về trong đêm và nói với bố mẹ rằng, bạn nhớ bố mẹ quá và muốn ở lại vài ngày. Lúc đó chỉ có chính bạn biết, bạn đã chịu nhiều áp lực với xã hội và cả tình yêu hiện tại. Bạn muốn trở về và đang thèm sự bao dung, yêu thương vô điều kiện của bố mẹ biết chừng nào.

Tuyệt vời những điều bố mẹ dành cho chúng ta

5. Tôn trọng

Bạn biết không, những năm tháng tuổi trẻ của chúng ta, có ai chưa từng khó chịu và bảo “bố mẹ không tôn trọng con” vì một lần đọc trộm nhật ký, xem lén tin nhắn của mình. Nhưng thật ra, bố mẹ tôn trọng bạn hơn ai hết. Bố mẹ luôn cho bạn cơ hội làm những gì bạn thích, luôn tôn trọng cả sự nhỏ bé của bạn trong mắt bố mẹ. Một sự tôn trọng lẫn trân trọng mà chẳng ai có thể trao cho bạn trong suốt cuộc đời.

Tuyệt vời những điều bố mẹ dành cho chúng ta

6. Sự dạy dỗ

Bố mẹ đã sống đủ lâu để có những kinh nghiệm mà dạy dỗ chúng ta. Dĩ nhiên, cuộc đời sẽ còn dạy thêm cho bạn biết những điều hay ho khác. Nhưng khi ở bên cạnh bố mẹ, những lời khuyên răn, bảo ban luôn đúng đắn và sáng suốt nhất. Vì hơn ai hết, bố mẹ hiểu bạn và biết điều gì tốt nhất cho bạn.

Tuổi trẻ của chúng ta đã có quá nhiều nông nổi, thật nhiều lần định xách vali lên và rời khỏi tất cả. Nhưng sau đó là gì? Là vẫn có một ngôi nhà luôn sáng đèn chờ bạn về, một mâm cơm chờ bạn ăn, một yêu thương bao dung đón lấy bạn. Đó chính là bố mẹ, những người sinh ra và trao hơi ấm chúng ta.

Theo Yan.vn

Quá trình trưởng thành của một em bé qua bộ ảnh độc đáo

qua-trinh-truong-thanh-cua-mot-em-be-qua-bo-anh-doc-dao

Trở thành cha mẹ là một trong những điều thiêng liêng nhất mà bất kì ai trong số chúng ta cũng sẽ được trải nghiệm. Những cảm giác háo hức, lo lắng, kỳ vọng bỗng vỡ oà khi sinh linh bé nhỏ ấy chào đời.

Bộ ảnh như một đoạn phim tua nhanh quá trình ra đời của một đứa bé. Những mong ước của các ông bố, bà mẹ trẻ được ekip ghi nhận và thể hiện một cách sống động bằng nét vẽ và ống kính của mình, được lên ý tưởng và thực hiện bởi một ekip toàn những người trẻ.

Nào, cùng xem bộ ảnh độc đáo này nhé!

Vẫn đang trong bụng mẹ này

Wow, đã chào đời rồi kia. Nhưng không rõ là bé trai hay gái nhỉ?

“Mẹ ơi, con muốn uống sữa”

Ba cũng biết thay tã cho con gái nữa này

“Nhiều quá, biết chọn gì bây giờ?”

Khoảnh khắc đáng yêu của ba và con gái.

Mẹ lại thể hiện tình cảm theo cách “con gái” hơn.

“Ba sẽ là cánh chim đưa con đi thật xa, mẹ sẽ là cành hoa cho con cài lên ngực”

Theo Yan.vn

Thể hiện tình yêu với con qua 20 hành động nhỏ

20-dieu-giup-ba-me-the-hien-tinh-yeu-voi-con-me-va-be-giadinh365vn

Tình cảm ba mẹ với con cái là thiêng liêng và những đứa con luôn là tài sản vô giá của các bậc cha mẹ. Khi các con lớn lên mỗi ngày, chúng ta thấy vui mừng nhưng cũng lại chỉ mong con mãi bé bỏng để được ta yêu thương mãi. 20 điều sau đây có thể là những gợi ý tốt để các bậc cha mẹ thể hiện tình cảm với con khi chúng còn bé, đồng thời là cách giáo dục tốt với con bạn.

1. Đưa con đi ngủ vào buổi tối. Bởi một ngày không xa, các con của bạn sẽ lớn và cha mẹ sẽ không thể có được những giây phút được ôm ấp người con bé bỏng như vậy nữa dù họ rất muốn. Vì vậy, hãy đưa con đi ngủ, nói lời tạm biệt, kéo chăn cho con và hôn trán con. Đây quả thực là những món quà vô giá đối với cha mẹ.

2. Nói với con rằng ba mẹ yêu con. Hãy nói những lời yêu thương ấy khi con bạn còn bé. “Ba yêu con, mẹ yêu con” có thể nói là những cụm từ có sức mạnh rất lớn, bởi nó chứa đựng những tình yêu thương rất lớn.

20-dieu-giup-ba-me-the-hien-tinh-yeu-voi-con-me-va-be-giadinh365vn

Ảnh minh họa

3. Lắng nghe những câu chuyện của các con. Những câu chuyện của con sẽ cho bạn biết thêm nhiều về con, tình cảm và sở thích của con, giúp bạn hiểu thêm nhiều về con bạn. Điều quan trọng đây phải là sự lắng nghe thực sự, chứ không chỉ là sự lắng nghe hời hợt, chỉ muốn câu chuyện trôi qua nhanh để chuyển qua làm những công việc khác vốn luôn ngập trong danh sách những công việc của các bậc cha mẹ.

4. Nhìn vào mắt con. Chúng ta đều biết, không có gì thể hiện sự quan tâm đến đối tượng giao tiếp bằng cách nhìn vào mắt họ khi nói chuyện. Nó cho biết rằng điều người đối diện nói thực sự quan trọng đối với bạn. Hãy để con bạn nhớ rằng ba mẹ luôn nhìn vào mắt con và cười với con. Đối với một người cha quan tâm đến con, điều đó có nghĩa là gấp laptop lại, bỏ điện thoại xuống và dành thời gian cho con.

5. Hãy nói “có” thay vì nói không dù cho nói “không” dễ dàng hơn. Giống như khi bạn chỉ muốn giữ kế hoạch cho mình còn các con lại gây ảnh hưởng, khi bạn phải đi ngủ muộn, khi bạn mệt và không muốn leo mấy bậc thang để nói tạm biệt với con, để nghe con kể một câu chuyện. Những lúc như thế, hãy quyết tâm và nói có, thay vì bỏ qua và nói không.

6. Cho con bạn tiếp cận những điều mới. Hãy cho con bạn đến các viện bảo tàng, các triển lãm, các công viên…để chúng được tiếp xúc với tự nhiên và xã hội bên ngoài. Hay đơn giản chỉ là một buổi tối mùa hè đầy trăng sao, bạn ngồi chơi với con và chỉ cho chúng các vì sao trên bầu trời. Đó sẽ luôn là những kỷ niệm đáng nhớ.

7. Hãy dạy con bạn nói “cảm ơn” và “xin lỗi”. Sẽ không cần phải giải thích cho con bạn nhiều, nhưng việc thực hành sẽ giúp chúng hiểu ra ý nghĩa của những từ này.

8. Hãy để các con tham gia công việc cho dù điều này có làm bạn mất nhiều thời gian hơn. Chẳng hạn, khi bạn dạy các con lau cửa sổ, đương nhiên sẽ mất thời gian nhiều hơn là bạn tự làm việc đó. Điều đó cũng tương tự như việc bạn làm công việc giặt giũ, nấu cơm, quét nhà, dọn dẹp…Nhưng nên nhớ các con bạn cần biết làm những việc đó, đó là những kỹ năng cuộc sống. Hãy để con bạn cùng làm những việc đó một cách phù hợp và chúng sẽ tự học các kỹ năng đó.

9. Hãy nói “không” với những việc mà nói “có” sẽ dễ dàng hơn. Có những bộ phim, chương trình truyền hình bạn cần nói không với con, bởi nó không phù hợp. Các cuốn sách, máy tính, trò chơi điện tử…cũng vậy. Hãy nói không cho dù để đơn giản, nói có sẽ dễ dàng hơn nhiều.

10. Hãy cười với con. Hãy cười, đùa nghịch, làm trò với con. Để con biết rằng chúng ta thích được ở bên chúng. Chúng sẽ biết rằng, ba mẹ vừa yêu chúng, vừa thích chơi đùa với chúng.

11. Để các con biết được giá trị của lao động. Hãy để các con biết rằng cần phải lao động và làm những công việc có ý nghĩa. Trước hết là những công việc đơn giản như giặt quần áo, lau nhà, bưng bát đĩa, dọn phòng, mắc màn, trải chăn gối…Dần dần, các con bạn sẽ biết yêu lao động, biết tự làm những việc mà chúng có thể làm được.

12. Ru con ngủ, cầm tay con và hôn con. Thậm chí ngay cả sau một ngày mà các con quấy nhiều, khiến chúng ta mệt nhọc và bực mình, chúng ta vẫn cần thể hiện sự yêu thương đó.

13. Hãy nói ba mẹ xin lỗi. Hãy đối mặt với điều đó, vì chúng ta không ai hoàn hảo cả. Chúng ta cũng có những sai lầm. Hãy để các con thấy chúng ta là những người có trách nhiệm.

14. Dạy các con tôn trọng người khác. Hãy lắng nghe mọi người, học hỏi mọi người nhưng không phải để phán xét mọi người. Từ đó, các con bạn sẽ biết cách lắng nghe, thấu hiểu người khác để đồng cảm, để chia sẻ.

15. Dạy các con dũng cảm. Đôi khi, sợ hãi lại là trở ngại lớn nhất. Hãy dạy các con biết đối mặt với sợ hãi để vượt qua chúng bằng sự dũng cảm của mình.

16. Không ôm khư khư những lỗi lầm. Mỗi ngày là một ngày mới. Học hỏi từ quá khứ, nhưng không ôm giữ quá khứ. Hãy bỏ qua, quên đi những thất bại nếu có của ngày hôm qua để bắt đầu ngày mới với những quyết tâm mới.

17. Hãy để con bạn thấy bạn luôn cố gắng. Hãy để con bạn thấy bạn luôn nỗ lực, luôn cố gắng trong cuộc sống và công việc, đó sẽ là tấm gương tốt cho con bạn.

18. Dạy con biết chia sẻ. Hãy để con nhìn thế giới một cách rộng lớn hơn, không chỉ là bản thân gia đình và những người xung quanh. Nhận thức của con cần được mở rộng, để nhìn thực tại thế giới và biết cách chia sẻ với những hoàn cảnh khác nhau.

19. Hãy dạy con rằng các món đồ không phải là những thứ quý giá nhất. Không phải là những bữa tiệc sinh nhật, những món quà đắt tiền mới là quý giá. Không phải quần áo đẹp hay những món đồ trên giá. Nếu như những món quà che lấp tầm nhìn thì các mối quan hệ tình cảm sẽ bị con bạn coi nhẹ. Hãy quý trọng tình cảm hơn là vật chất.

20. Và hãy để chúng lớn lên từng ngày. Cho dù bạn muốn các con mãi bé bỏng đáng yêu thì chúng vẫn lớn lên từng ngày. Thời gian vẫn trôi, vì thế hãy quý trọng từng ngày với các con của bạn.

Phương Hoa (Theo Huffingtonpost)

Theo vietnamnet.vn


Kết Nối Cộng Đồng

Nhận Tin Tức Mới

Giadinh365.vn

góc Kiến Trúc Nhà Đẹp

Mẹ đang đau đầu vì phải suy nghĩ làm thế nào để cuối tuần của bé thật...

góc

Đến với chương trình Khẩu vị ngôi sao, nghệ sĩ Kiều Linh không ngần...

góc Đời Sống

Vừa chân ướt chân ráo về nhà chồng đã bị mẹ chồng “phủ đầu” bằng những...

góc Tiêu Dùng

Vừa chân ướt chân ráo về nhà chồng đã bị mẹ chồng “phủ đầu” bằng những...

góc Sự Kiện

Vừa chân ướt chân ráo về nhà chồng đã bị mẹ chồng “phủ đầu” bằng những...

góc Âm Nhạc

Vừa chân ướt chân ráo về nhà chồng đã bị mẹ chồng “phủ đầu” bằng những...

góc Sức Khỏe

Vừa chân ướt chân ráo về nhà chồng đã bị mẹ chồng “phủ đầu” bằng những...

góc Bác Sỉ Gia Đình

Vừa chân ướt chân ráo về nhà chồng đã bị mẹ chồng “phủ đầu” bằng những...

góc Ẩm Thực

Vừa chân ướt chân ráo về nhà chồng đã bị mẹ chồng “phủ đầu” bằng những...

Copyright © 2013 Giadinh365. All Rights Reserved.

Dịch vụ | Hướng dẫn | Quảng cáo | Đăng tin QC | Giới thiệu Giadinh365 | Liên hệ | Hỗ trợ

Liên hệ quảng cáo: 0906 333 738