giadinh365.vn
banner gia đình

Người mẹ Việt với nỗi tuyệt vọng khi không biết nuôi con bằng gì

Cập nhật 09/08/13 đăng bởi Admin

Con gái!

Những ngày này, mẹ thực sự hoảng loạn. Cảm giác ấy mẹ đã trải qua không biết bao nhiêu lần, nhưng chẳng thể quen được, mẹ thấy mình bất lực, mình thua cuộc, vì mẹ không bảo vệ được con – khi con phải lớn lên giữa cuộc sống không an toàn thế này.

1

Con bé bỏng quá, con chưa tự quyết định được chuyện gì cho mình. Từ bữa ăn, miếng nước, giấc ngủ, quần áo con mặc, cái bô con ngồi, con đường đi đến lớp mầm non mỗi ngày…mẹ đều lựa chọn giùm con. Xã hội ngoài kia náo loạn, người ta đánh đập, chém giết, lừa gạt nhau dễ như không, mà chẳng cần đến bất cứ lý do nào. Rồi chắc gì trường tiểu học đợi con đã là môi trường thuần khiết, con vừa học chữ i-tờ, đã phải nháo nhác đua tranh, học trước tiên vì điểm số và những giá trị bên ngoài chứ không phải vì Làm Người. Con lớn lên, sẽ lại hoang mang như mẹ- thế hệ mất niềm tin và lý tưởng, cười nhạt và rồi lại chảy nước mắt, vì không biết nương vào điều gì để giữ sự tử tế như hạt giống quý trong mình.

Ơn trời là con đã xong những mũi tiêm vaccin cuối cùng của tuổi nhũ nhi (Mẹ đã lao về nhà, ôm chặt con khi đọc xong bài báo đó. Mẹ khóc khi nghĩ về những bà mẹ không kịp một lần ôm đứa con sơ sinh còn ấm nóng trên tay, chỉ vì bệnh viện đã cẩn thận tiêm ngừa cho con họ). Nhưng chúng ta sẽ còn phải ốm, mẹ sẽ thuận theo “văn hóa phong bì” để đối lấy cho con mũi tiêm nhẹ nhàng của cô y tá, cử chỉ ân cần hơn của bác sĩ. Nhưng làm sao mẹ đủ tiền để mua nổi y đức xa xỉ (thứ mà chỉ có nó, thầy thuốc mới thực sự là mẹ hiền) – để chúng ta được yên tâm giao phó tính mạng của mình…Những chuyện đó dù gì cũng còn xa xôi, mẹ cứ nghĩ giữ con dưới mái nhà của cha mẹ, trong vòng ôm yêu thương của gia đình- thì con còn được an toàn.

Nhưng mẹ nhầm con gái ạ.

Tuổi của con- búp trên cành, ăn uống là việc nghiêm túc và quan trọng nhất. Con thèm nước ngọt và đồ chiên, nhưng 100% nước uống ngoài đường bị nhiễm khuẩn, dầu chiên đi chiên lại hoặc mỡ thối, kẹo chíp chíp tẩm phẩm màu công nghiệp và xúc xích Trung Quốc có hạn sử dụng 10 năm bán ở cổng trường mầm non.

Bát phở ngoài đường nước dùng chế từ nước cốt hầm thịt lợn chết bệnh, thớ bún trắng muốt do trộn huỳnh quang, ngay cả cốc thìa để ăn một ly chè cũng có thể được tái chế từ nhựa rác thải bệnh viện. Mẹ không dám cho con ăn đồ gì không phải tay mẹ nấu. Nhưng mẹ cũng không tin mình nữa, ngay cả cơm mẹ nấu- cũng có thể không an toàn cho con. một hạt cơm chúng ta ăn cũng phải cõng 3 loại hóa chất: chống mốc, tạo mùi thơm và làm nở gạo.

Những ngọn rau xanh non mẹ có ngâm rửa kỹ mấy, cũng không thể tẩy được thuốc sâu và thuốc tăng trưởng đã ngấm trong từng tế bào. Con gà, con cá, con lợn được nuôi bằng thuốc “thúc lớn” – mà nào hết, người ta còn bơm thêm nước, ngâm thêm hóa chất khi chúng đã được hóa kiếp thành thực phẩm cung cấp protein (để nặng hơn, dư hơn, giữ được vẻ tươi ngon lừa đảo).

Hoa quả con ăn mỗi ngày, dù ở chợ hay siêu thị, dù gắn nhãn nhập khẩu hay từ vườn trại – cũng đều đã được “tắm” thuốc bảo quản. Đu đủ, cà chua, dứa và chuối bây giờ không còn chờ tự chín, chỉ vài giọt thuốc thôi- tất cả sẽ ươm vàng hoặc đỏ mọng. Đẹp và độc ác như quả táo mụ phù thủy dành cho nàng Bạch Tuyết. Mẹ chịu rồi, chúng ta vẫn phải ăn để sống và để ốm bệnh, trong một điều kiện không được lựa chọn (vì có gì khác đâu để lựa chọn?).

Từ 1-3 tuổi, sữa công thức là thức ăn thiết yếu của em bé, đến sữa nhập ngoại (nghĩa là đắt nhất rồi, an toàn nhất rồi- trong quan niệm của các bà mẹ) cũng bị nhiễm độc và không đủ dinh dưỡng, sữa nội thì nguồn nguyên liệu không đủ an toàn (bò và cỏ không sạch, thì lấy đâu ra sữa sạch; chưa kể bột sữa nhập khẩu chỉ được kiểm soát duy nhất bằng chính lương tâm (nếu có) của doanh nghiệp) .

Uống sữa là quyền cơ bản của trẻ em (như quyền con người vậy), nhưng quyền tối thiểu đó cũng bị lăng mạ và đầu độc- thì chúng ta tuyệt vọng rồi! Mẹ mới đọc báo sáng nay thôi, chỉ 6 tháng đầu năm 2013, Việt Nam đã nhập khẩu tới 495,6 triệu USD tiền sữa. Gần 500 triệu đô la đó như một biểu tượng về sự tuyệt vọng, về thất lạc niềm tin của những bà mẹ trên đất nước chúng ta.

Facebook của mẹ hoang mang câu hỏi từ bạn bè : “Tôi biết lấy gì nuôi con mình đây?”. Quả thật, mẹ cũng không biết lấy gì nuôi con, để đủ an toàn như trái tim mẹ khẩn nài mong muốn. Chúng ta không thể dò được hết sự tham lam và độc ác của đồng loại, đó mới là điều đáng sợ nhất con gái ạ. Mẹ không thể nói với con, trong thế giới của mình – người lớn đang giết dần nhau, sự vô cảm như vết dầu loang trên mặt nước, không ai thấy mình có tội.

Những người lớn cho mẹ cảm giác khiếp hãi, họ chỉ nhìn thấy cơ hội kiếm lời là bất chấp những giá trị cơ bản của việc Làm Người. Mẹ lo lắng đọc báo (thì biết làm gì khác, khi hoảng loạn vì nhiễu thông tin và thiếu chỉ dẫn tin cậy), thấy họ nói nhiều về trách nhiệm của cơ quan chức năng. Đó là một thứ trách nhiệm “cả làng Vũ Đại”, nhưng ai cũng thấy trừ mình ra. Mẹ chỉ muốn hỏi về lương tri, cái cốt lõi tử tế của mỗi con người. Nhưng khi người ta đã không động lòng, không ghê tay khi đầu độc đồng loại chỉ vì vài đồng tiền bé nhỏ, thì chúng ta có thể nói được về lương tri nữa không?

“Tôi biết lấy gì nuôi con mình đây?”. Cô bạn mẹ trên Facebook nói: “Em sẽ cho con bú mẹ đến 8 tháng tuổi, hoàn toàn và tuyệt đối, sau đó thì tính tiếp”. Mẹ lại nghĩ đến Thái Nguyên, quê ngoại của con. Mấy năm trước có một tổ chức phi chính phủ đi khảo sát mẫu đất để làm vùng chè nguyên liệu sạch, họ kết luận dư lượng hóa chất bảo vệ thực vật trong đất phải sau 50 năm nữa mới được rửa trôi hết. Và trong sữa của những người mẹ trẻ ở đất chè, có cả thuốc trừ sâu.

Sữa mẹ cũng chẳng còn an toàn! Thì đó là một điều vô cùng đau đớn con có biết không…

Bài viết xin được đăng lại từ Facebook Nhà báo Quỳnh Hương (báo Phụ Nữ Thành Phố Hồ Chí Minh)

Theo vietnamnet.vn

Copyright © 2013 Giadinh365. All Rights Reserved.

Dịch vụ | Hướng dẫn | Quảng cáo | Đăng tin QC | Giới thiệu Giadinh365 | Liên hệ | Hỗ trợ

Liên hệ quảng cáo: 0906 333 738